Vân Thường Tiểu Nha Hoàn

Chương 61: Chương 61: Đối thủ cả đời




Thuốc của Vong Tình quả nhiên linh nghiệm, Hoàng thượng sau khi dùng qua, từ hôn mê đã chuyển thành một giấc ngủ yên ổn.Đôi mày nhíu chặt của Long Mạc cuối cùng cũng giãn ra, nụ cười yếu ớt như trút được gánh nặng thoáng hiện bên vành môi.Kha Quý cũng vô cùng vui mừng, đuôi lông mày nơi khóe mắt như tràn ngập ý cười, hắn hướng Y Vân nói: “Cô nương chính là ân nhân cứu mạng của Thánh Thượng. Khi Hoàng thượng tỉnh lại, người chắc chắn sẽ ban thưởng xứng đáng cho cô nương.”Y Vân cũng vì hoàng thượng mà vui mừng, nhưng lúc này trong lòng nàng còn bị vướng mắc bởi những nghi hoặc về vị nữ ni kia.Những nghi ngờ này cứ như cây cỏ mùa xuân sau cơn mưa, phát triển ngày càng mạnh mẽ.Vị nữ ni kia, nếu theo những gì Kha Quý nói thì rất khó mời được, nhưng vì sao khi nàng đi thì lại dễ dàng như vậy, không hề tốn một chút công sức nào cũng lấy được thuốc. Nữ ni kia bày bố được Thập Tuyệt Trận, mà trận pháp này mẫu thân cũng có thể khởi động. Trên mặt nàng có một vết sẹo, nên không thể nhìn rõ khuôn mặt trước đây, nhưng khí chất lại thanh cao, động tác lại phóng khoáng như vậy.Gặp qua nàng, thì trong lòng Y Vân liền có một cảm giác mãnh liệt, thật không hiểu được, dường như sinh mệnh của hai người cùng hoà chung một nhịp thở.Chẳng lẽ, nàng là mẫu thân của mình? Nhưng mẫu thân tại sao lại ở trong cung? Người không phải đang ở cùng với phụ thân sao? Y Vân vẫn không thể quên được ánh mắt như chứa ngàn sóng gió kia, có thể thấy được nàng cũng rất là kinh ngạc. Nếu thật là mẫu thân, nàng đáng lẽ phải nhận ra Y Vân chứ, vì sao lại giống như không hề quen biết thế kia?Y Vân liếc nhìn nét mặt tươi cười của Kha công công, vị công công này thật sự rất là cảm kích nàng nha. Nhớ lại lúc thấy nàng ở Nguyệt phủ, hắn đã kinh ngạc rất nhiều.“Kha công công, người nói Vong Tình rất khó mời, nhưng tại sao Y Vân lại dễ dàng xin được thuốc, người có thể nói cho Y Vân được không, vị Vong Tình kia và Y Vân thật ra có quan hệ như thế nào?”Kha Quý không hề đoán được, Y Vân sẽ trực tiếp hỏi qua, sau một lúc lâu liền đáp: “Cái nghi vấn này tốt hơn vẫn là chờ lúc Thánh Thượng tỉnh lại, tự mình sẽ giải thích với cô nương.”“Y Vân có điều thỉnh cầu, Y Vân muốn ở tại am ni cô, sau khi hoàng thượng tỉnh lại, xin Kha công công thay Y Vân nói với Hoàng thượng.” Dù sao thân phận trước mắt của Y Vân có chút rối rắm, không thể tiếp tục giả dạng thái giám, cũng không thể làm cung nữ, lại càng không phải phi tử, ở lại am ni cô chính là lựa chọn tốt nhất. Hơn nữa, nữ ni kia cuối cùng là ai? Nàng còn muốn biết rõ thực hư.“Muốn ở lại am ni cô, Nhan cô nương chỉ cần được sự đồng ý của Vong Tình, không cần phải thông qua Thánh thượng, nếu cô nương đã có thể xin được thuốc từ chỗ Vong Tình, như vậy nàng nhất định sẽ đáp ứng nguyện vọng của cô nương.” Kha Quý tinh tế nói.Long Mạc nghe vậy, sắc mặt trầm xuống, nhẹ giọng nói:”Vân nhi, ngươi làm sao có thể ở lại trong nội đường của hoạn quan? Tốt nhất nên trở về Vương phủ của ta đi, Đinh Lang cùng mẫu thân ngươi rất là nhớ ngươi đấy.”Y Vân nhẹ nhàng cười, nụ cười thê lương chua sót.Nàng sao lại không nhớ đến dưỡng nương cùng Đinh Lang ca ca, nhưng Vương phủ của Long Mạc nàng không thể đến, hắn vừa mới nạp phi, còn là biểu tỷ của nàng, cho dù hoàng thượng nói hôn lễ này không tính, bọn họ tốt hơn hết là không nên đi. Huống chi, ở trong cung có thể biết được tin tức của mẫu thân và phụ thân, bất kể như thế nào hiện tại nàng cũng sẽ không rời đi.“Không, Y Vân ở lại am ni cô là thích hợp nhất, Đại ca ca đừng ngăn Vân nhi nữa.” Y Vân chậm rãi nói, thanh âm chứa đựng vẻ kiên quyết không rời.Y Vân cực kỳ cố chấp nên Long Mạc chỉ còn cách bất đắc dĩ mà chấp nhận.Ra khỏi Long Ngâm Điện, chỉ thấy một tia sáng bừng lên ở phương Đông, đêm đen đã trôi qua, bình minh dần hé lộ.Giằng co hết cả đêm, Y Vân thật sự mỏi mệt.Long Mạc cho gọi mấy thị vệ trong cung, không biết là nói cái gì, thị vệ kia liền vội vàng rời khỏi.Trong lòng Y Vân có chút chấn động, Đại ca ca muốn làm cái gì? Đêm qua nàng đã báo cho Long Mạc biết về chuyện Quân Lăng Thiên, hay là? Hắn muốn bắt giữ Quân Lăng Thiên?“Đại ca ca, ngươi muốn làm cái gì?”“Không làm gì cả, Vân nhi, ta đưa ngươi tới am ni cô để nghỉ ngơi.” Long Mạc xoay người, nhẹ nhàng cười, bạch y dưới ánh bình minh như được bao phủ một tầng ánh sáng nhàn nhạt, khuôn mặt của hắn cũng thêm phần anh tuấn thoát tục.“Đại ca ca, ngươi —– không cần phải giấu ta, ngươi muốn làm gì Quân Lăng Thiên?” Y Vân nhẹ giọng hỏi.Sắc mặt Long Mạc khẽ biến đổi, đôi mắt hiện lên một tia hàn ý, mỗi khi nghe tới tên Quân Lăng Thiên, tâm tư liền đột nhiên chua xót.“Vân nhi, cho dù như thế nào, ta cũng phải gặp hắn. Ngươi đã mệt mỏi cả đêm, trước tiên ta đưa ngươi đến am ni cô nghỉ tạm, nữ ni kia còn không biết có chịu lưu lại ngươi hay không?”Y Vân chậm rãi gật đầu, việc trừng phạt tên Quân Lăng Thiên kia là đúng, nàng không phải là rất hận hắn hay sao?Hai người lặng lẽ đi tới am ni cô.Sắc trời đã tờ mờ sáng, Thập Tuyệt Trận ở am ni cô sớm đã được giải trừ, cảnh sắc nơi đây lúc này thật đẹp.Khung cảnh này không hề được chạm khắc tỉ mỉ nhưng lại vô cùng tuyệt đẹp.Từng gốc cây lê cây hạnh được đắm chìm trong ánh nắng ban mai, đặc biệt rực rỡ. Dưới tàng cây là những bụi hoa không tên, mảnh mai trong gió. Sắc màu tuy không tươi đẹp, hình dáng lại càng thua kém Mẫu Đơn, Phù Dung, nhưng Y Vân biết chúng đều có công dụng, bởi vì đó đều là dược thảo.Những loại hoa cỏ đó đều tương tự với các dược thảo ở trong Tả Tuyết Viện.Ở một góc tường, Y Vân còn đã phát hiện một gốc hoa mặc sắc, vẫn còn điểm vài hạt sương, lay động trong gió. Đúng là đại nhan quả phụ, là loại dược thảo gây ra hiện tượng chết giả.Trái tim Y Vân không kìm chế được mà đập liên hồi, nước mắt cứ như sương mù che khuất đôi mắt, là mẫu thân, nhất định là mẫu thân.Y Vân tiến bước thong thả vào trong am, nhưng mà động tác có nhẹ nhàng bao nhiêu vẫn không giấu được vẻ khẩn trương ở trong lòng.“Nhan Y Vân xin cầu kiến Vong Tình tiền bối.”Không khí tĩnh lặng trôi qua, trong am truyền ra giọng nói êm ái thanh nhã của Vong Tình, “Vào đi.”Long Mạc nhìn dáng vẻ Y Vân thong thả mà đình trệ, trong lòng lướt qua một tia nghi hoặc, Vân nhi của hắn, hình như có tâm sự gì nặng trĩu. Trên người Vân nhi, cũng có không ít bí mật.Đứng lặng một lát, nhìn thấy Y Vân bình yên bước vào am ni cô, Long Mạc xoay người rời đi. Hắn muốn đi gặp tên ác ma bắt cóc Vân nhi, hi vọng hắn ta vẫn còn ở trong cung, chưa có chạy trốn.Ngọc Tuyền Cung.Ánh mặt trời phương Đông dần nhô lên, ánh nắng rực rỡ soi rọi khắp nhân gian, cũng chiếu sáng lên người vị hoàng tử Tinh Mang Quốc Tuyết Lạc Ân. Lúc này tâm tình của hắn rất tốt, thời tiết hôm nay lại đẹp như vậy, hắn lại có thể cùng người trong lòng—Thanh Tâm công chúa đi du ngoạn. Nhớ đến đôi lúm đồng tiền như hoa của nàng, vành môi Tuyết Lạc Ân lại vẽ nên một đường cong thật dài.Ngáp một cái, duỗi thân một chút, nhìn hoa và cây cảnh trong viện cười ha hả, khẽ ngâm: “Phù sinh trường hận hoan du thiểu, Khẳng ái thiên kim khinh nhất tiếu.” *Thoáng vui để lắm ê chề, Nghìn vàng chẳng tiếc, mà mê nụ cười* (1)“Hay cho một câu Khẳng ái thiên kim khinh nhất tiếu, hoàng tử thật có nhã hứng mà.” Một thanh âm trong suốt, lạnh như băng nói.Tuyết lạc ân quay đầu nhìn lại, nhìn thấy một bạch y công tử anh tuấn từ trong ánh nắng ban mai đi đến, tia sáng mặt trời soi sáng trên người hắn, trông hắn như bước ra từ trong không khí, siêu phàm thoát tục.Trên mặt hiện ra một nụ cười nhẹ, nét cười tuy thanh khiết nhưng bởi vì khuất sáng, nên gương mặt có chút u tối, làm vẻ tươi cười đó thoạt nhìn có chút lạnh lẽo.Là Nhị hoàng tử của Nam Long Quốc Long Mạc, phía sau là mấy thị vệ đi theo.Tuyết Lạc Ân cuống quít thu hồi dáng vẻ lười biếng, mỉm cười nghênh đón.“Tham kiến Mạc Vương gia, Vương gia đại giá quang lâm, thật là thất kính.”“Hoàng tử không cần phải khách khí.” Long Mạc nhàn nhã nói, dáng vẻ tươi cười như ánh mặt trời vừa mọc, vô cùng rực rỡ.“Vương gia mời vào trong điện.” Tuyết Lạc Ân thật cẩn thận nói, hắn biết Thanh Tâm công chúa đối với Nhị ca cực kỳ kính yêu, hắn quyết không thể mạo phạm đến ca ca của nàng. Nhưng mà vị Nhị hoàng tử này luôn có thái độ lạnh lùng với hắn, hôm nay không biết đến thăm là có chuyện gì.Long Mạc không nói một tiếng đi vào trong điện, thản nhiên ngồi lại, toàn thân toả ra một luồng khí lạnh lùng, đôi mắt đen tuyền của hắn chăm chú nhìn vào Tuyết Lạc Ân.Tuyết Lạc Ân không khỏi có chút hoảng sợ.“Không biết Vương gia sáng sớm hạ cố đến Ngọc Tuyền Cung, là có chuyện gì?” Tuyết Lạc Ân hỏi qua, thật sự là đoán không ra mà.“Cái người mặc tử y kia có phải là thị vệ của ngươi? Chẳng biết có thể mời ra đây không.” Long Mạc hờ hững nói.Tuyết Lạc Ân sửng sốt, lập tức nói :” Người mặc tử y? Người Vương gia nói đến là Quân? Hắn sao lại là thị vệ của ta, hắn là một bằng hữu.” Nói xong, hướng tùy tùng bên người nói, “Các ngươi đi mời Quân công tử!”“Không cần mời, ta đã tới!” Bỗng nhiên một thanh âm nhẹ nhàng mà tà ma bay tới.Long Mạc quay đầu, nhìn đến cửa đại điện, một thân ảnh cao lớn khôi ngô an nhàn đứng đấy, đúng là quân Lăng Thiên.Vẻ mặt Hắn lim dim buồn ngủ, dáng vẻ lười biếng.“Đoán rằng sáng nay Vương gia nhất định sẽ đại giá quang lâm, cho nên Quân mỗ nhanh chân đến đây tham kiến.” Quân Lăng Thiên thong thả nói, bên môi vẽ ra nét cười sáng lạn.Long Mạc từ trên ghế đứng dậy, ánh mắt bình tĩnh nhìn thẳng vào Quân Lăng Thiên.Trong nháy mắt, giữa hai người hiện lên muôn ngàn sóng to cuộn trào.Nam tử này, không giống với tên ác ma trong tưởng tượng, trên người hắn có một loại khí chất trời sinh cao quý.Giọng nói của hắn tuy hờ hững, nét mặt tươi cười nói chuyện, nhưng Long Mạc vẫn cảm thấy được hận ý của hắn, như được ẩn giấu bên dưới mạch nước ngầm.Hắn cướp đi Vân nhi, hắn cố ý ra mặt đối đầu, vậy thì lý do là gì?Không nhớ được trước đây bản thân đã đắc tội gì với với hắn.Quân Lăng Thiên cũng bình tĩnh quan sát nam tử trước mặt này, anh tuấn phóng khoáng, khí chất bất phàm, võ công cao cường, trọng tình trọng nghĩa. Nếu không phải vì số mệnh trêu người, có lẽ cả hai đã trở thành bằng hữu với nhau, tâm đầu ý hợp.Nhưng mà, kiếp này chỉ sợ là không có khả năng, trời đã định, bọn họ suốt đời này chỉ có thể là đối thủ.Đối thủ cả đời.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.