Vân Thường Tiểu Nha Hoàn

Chương 80: Chương 80: Tết Đoan Ngọ tặng túi thơm




Mặc dù Minh Châu nằm ở biên giới, nhưng bởi vì từng là thủ phủ của Thiên Minh Quốc, cho nên nhà cửa đều tựa vào núi mà xây, kiến trúc hoa lệ quý giá dựa theo phong cách cổ xưa, không khí thoáng mát. Là vùng đất mang đầy tình cảm.Y Vân vừa đi vừa thưởng thức phong cảnh xung quanh, có một loại cây không biết tên, mọc lên san sát ven đường phố, xanh biếc.Theo như phong tục ngày tết Đoan Ngọ, trước cửa nhà, treo lá cây ngải cứu và cây thạch xương bồ, dùng để trừ tà.Hai người đi khắp hang cùng ngõ hẻm, rất là nhàn nhã. Thỉnh thoảng có người đi đường quay đầu nhìn lại, cực kỳ hâm mộ một đôi bích nhân tuyệt mỹ.Y Vân cảm thấy khi ở cạnh quân Lăng Thiên, nàng không còn chút cảm giác muốn chạy trốn, ngược lại giống như đang đi dạo, mà quả thực là đúng như vậy. Nếu hiện tại truy binh của triều đình bỗng nhiên xuất hiện, không biết có bị sự nhàn hạ thản nhiên của bọn họ hại đến tức chết hay không.Ngày dần lên cao, ánh sáng chiếu rọi, có chút hanh nóng.Quẹo trái quẹo phải, hai người đi tới một con hẻm rộng lớn, chỉ nghe thấy tiếng rao hàng liên tục không ngừng. Hai bên con ngõ đều bày ra rất nhiều hàng rong, trên gian hàng là những vật dùng thường ngày muôn màu muôn sắc.Y Vân vốn là tiểu nha hoàn trong Nguyệt phủ, hầu hạ Lão phu nhân, ngày thường rất ít khi ra ngoài dạo phố, giờ phút này nhìn thấy nhiều hàng xén như vậy, nghe được những âm thanh rao hàng khác nhau, cảm thấy những phiền nhiễu tích tụ trong lòng bấy lâu tạm thời tiêu tan mất dạng.Tùy ý Quân Lăng Thiên nắm tay nàng xuyên qua khu chợ.Quân Lăng Thiên dẫn Y Vân đến trước một sạp hàng, bên trên bày đầy các loại trâm vàng trâm bạc dành cho nữ tử, còn có vòng bạc đeo tay, túi thơm đầy màu sắc.Chủ quầy là một bà lão hoà nhã dễ gần.Nhìn thấy một đôi bích nhân tay cầm tay, tất nhiên nghĩ rằng đây là một đôi tình nhân yêu nhau tha thiết. Liền lấy ra một mớ túi thơm nói: “Mua một cái đi, tết Đoan Ngọ tặng túi thơm, vừa trừ tà vừa có thể ngửi thấy mùi hương dễ chịu.”Y Vân ở Nguyệt cũng từng nghe nói qua tập tục đeo túi thơm vào ngày Đoan Ngọ, nhưng mà nàng biết được túi thơm đều là do nữ tử tự mình làm, tặng cho người ở trong lòng.Quân Lăng Thiên đứng trước cửa hàng, buồn bả nói, “Ta từ nhỏ đã thích túi thương, đáng tiếc chưa từng có người tặng qua. Hôm nay nếu đã gặp, ngươi tặng ta một cái đi!”Nhìn qua dáng vẻ hắn thật là đáng thương.“Đúng nha, cô nương, mua một cái đi.” Lão bà bà cũng phụ họa theo.Y Vân tất nhiên biết Quân Lăng Thiên không phải là đáng thương thật sư, hắn tưởng nàng không biết đó là lễ vật tặng cho người ở trong lòng hay sao?Liền mỉm cười, nói: ” Được thôi, vậy mua một cái tặng cho ngươi.”Nhìn thấy nào là túi hương hình hoa, hình ngôi sao, hình quả táo, hình hoa mai, còn có em bé cưỡi cá, hình dáng khác nhau. Có rất nhiều sợi tơ ngũ sắc quấn quanh, cũng có rất nhiều loại may từ những loại vải khác nhau, màu sắc tươi đẹp, mũi kim tinh tế, dễ làm người khác yêu thích.Quân Lăng Thiên nghe thấy lời nói của Y Vân, nụ cười tràn ra trên gương mặt, từ trong đám túi thơm lấy ra một đôi thêu Tịnh đế liên (hai đoá sen mọc cùng một gốc) nói, “Lấy đôi này đi. Ngươi một cái, ta một cái.”Tịnh đế liên, tình vợ chồng mặn nồng, ngụ ý này ai lại không biết?Y Vân cười cười cầm lên túi thơm thêu hình một em bé cưỡi cá và một em bé ôm gà trống, nói: “Ta thích hai cái này, lấy cái này đi.”Hài lòng khi nhìn thấy sắc mặt Quân Lăng Thiên ủ rũ, sóng mắt Y Vân di chuyển, tươi sáng cười.Lão bà bà vội vàng nói: “Cô nương, đây là để cho tiểu hài tử đeo nha, vẫn là vị công tử này chọn tốt nhất, tịnh đế hoa khai, thực có ý nghĩa nha. Cô nương nên mua Tịnh đế liên này đi.”“Bà bà, thật đa tạ người, nhưng ta thích hai cái này.”Lấy ra hai đồng tiền, đặt ở trong bàn tay già nua của bà lão, xoay người nhanh nhẹn rời đi, không thèm quan tâm đến khuôn mặt tuấn tú của Quân Lăng Thiên, nở một nụ cười ngầm.“Đây là để cho tiểu hài tử đeo nha, ngươi sẽ không tặng cho ta đấy chứ, ta thấy vẫn là đem đổi lại Tịnh đế liên đi.” Quân Lăng Thiên cười khổ nói.Y Vân quay đầu, đôi mắt sáng linh hoạt, nói: “Ta thích hai cái này nha, đây, tặng ngươi một cái, ngươi muốn em bé cưỡi cá hay là muốn em bé ôm gà trống hả?”Khóe môi Quân Lăng Thiên giương lên, ánh mặt trời rực sáng chiếu rọi, trong đôi con ngươi sâu sắc của hắn như toả ra từng luồng hào quang, lúc này nhìn hắn thật vô hại, như một hài tử bình thường, trong ánh mắt hiện lên nét hồn nhiên.Sâu sắc mà hồn nhiên. Hai khí chất mâu thuẫn như vậy lại cùng tồn tại trên người một nam nhân. Trong nháy mắt, Y Vân có chút hốt hoảng, đây là ác ma mà nàng từng biết hay sao?Hắn hạnh phúc cầm lấy túi hương em bé cưỡi cá, thật cẩn thận tháo ra sợi tơ, giữ như bảo bối đeo ở trên cổ. Cúi đầu hít hà, một mùi hương thơm mát xông vào mũi, hắn nhắm mắt hưởng thụ.“Ngươi! Không phải không thích sao?” Y Vân hỏi.Hắn gật gật đầu, mỉm cười nói: “Chỉ cần là ngươi đưa, ta đều thích. Thật ra thì, mới đầu ta rất vừa ý với hai đứa bé này, sợ ngươi không chịu, nên ta mới chọn Tịnh đế liên, trẻ con rất tốt, ngươi khi nào cũng sinh cho ta…….” *^^*Câu nói còn chưa dứt, liền bị ánh mắt lạnh như băng của Y Vân bay tới lườm lườm.Bước chân Y Vân vội vàng thêm lực rời đi, không hề để ý tới hắn.Thiệt là, lại để cho tên ác ma này chiếm thế thượng phong.“Chủ nhân đã đói bụng rồi, nha hoàn nên làm cái gì nha?” Quân Lăng Thiên đuổi theo Y Vân nói.Y Vân dừng lại bước chân, lúc này mới cảm giác nàng cũng có chút đói bụng. Chỉ mải mê đi dạo trên đường, ngay cả bụng đói cũng không phát hiện.“Hôm nay là tết Đoan Ngọ, ta mang ngươi đến một chỗ, nơi đó hương vị bánh chưng rất ngọt ngào.” Quân Lăng Thiên nói xong, cầm tay Y Vân, đi vào Thủy Vân Các.Khách nhân trong Thủy Vân Các rất nhiều, hai người bước tới lầu ba, gần cửa sổ có một chỗ ngồi còn trống.Quân Lăng Thiên cùng Y Vân vừa vào cửa, chủ tiệm liền cuống quít đón chào, nhẹ giọng nói: “Chúa thượng, đã giữ chỗ cho người!”Chúa thượng?Y Vân ngẩn ngơ, Quân Lăng Thiên này thật là có bảnh lĩnh, đi tới chỗ nào cũng đều có người của hắn.Từ cửa sổ nhìn ra ngoài, mặt nước trong vắt, từng cơn sóng nối đuôi nhau lăn tăn.Trên con sông thả neo hơn mười con thuyền rồng, thon dài nhỏ bé, phía trước đều treo cờ, từng chiếc thuyền có mười mấy chàng trai trẻ tuổi thân mặc quần áo bó sát, chờ xuất phát.Thì ra hôm nay còn thi đấu thuyền rồng.Tiểu nhị sớm đã bưng bánh chưng tới.Một đĩa bánh đáng yêu, có cái hình tam giác, hình nón bốn cạnh, hình tháp nho nhỏ.Nhẹ nhàng cắn một miếng, bột mì trắng tinh bọc lấy nhân táo đỏ, hương vị mềm mại còn lưu lại bên trong, táo đỏ ngọt ngào vừa miệng.Y Vân ăn rất ngon, Quân Lăng Thiên nhìn dáng vẻ ăn uống của y vân, như si như say.Bỗng nhiên nghe thấy tiếng trống dồn dập vang lên.Y Vân đứng dậy đi đến bên cửa sổ, thuyền rồng đã bắt đầu thi đấu. Ngọn cờ tung bay, hơn mười chiếc thuyền như mũi tên rời khỏi cung lướt về phía trước. Dọc theo bờ sông người người chật kín, náo nhiệt vô cùng, còn có tiếng cổ vũ cố lên không dứt bên tay.Người trong Thủy Vân Các đều đứng lên, vọt tới cửa sổ phía trước quan sát.Y Vân trong lúc lơ đãng quay đầu, nhìn thấy Quân Lăng Thiên đang chậm rãi thưởng thức một ly rượu hùng hoàng, đôi mắt sâu sắc như hồ nước, dường như đang rơi vào sâu trong hồi ức………..Chung quanh là tiếng chiêng trống ồn ào, tiếng người hò hét, cảnh tượng tưng bừng. Mà Quân Lăng Thiên lại im lặng ngồi đấy, thưởng rượu, hình như những tiếng động xung quanh vốn không tồn tại, náo nhiệt kia, âm thanh huyên náo kia, chỉ như một làn gió nhàn nhạt, một áng mây khẽ lướt qua, không có liên quan đến hắn.Hắn hình như đã thoát khỏi trần thế này.Y Vân nhạy cảm nhìn thấy một loại bi thương rất sâu ẩn giấu đằng sau vẻ nhàn hạ thong dong kia.Chẳng biết tại sao, trái tim Y Vân bỗng nhiên trầm xuống, cuối cùng vẫn không thể vui mừng trở lại.Chẳng lẽ nàng làm nha hoàn đến nghiện rồi sao, chủ nhân ưu sầu thì nàng cũng không vui sướng? Sự nhận thức này khiến Y Vân có chút tức giận.Cuối cùng, thuyền rồng đã đi đến bờ bên kia, có người thắng, tiếng hoan hô tưng bừng.“Ngươi vì sao không xem thi đấu thuyền rồng?” Y Vân nghi ngờ hỏi.Từ trong trầm tư Quân Lăng Thiên phục hồi lại tinh thần, cười nhạt một tiếng nói: “Không cần nhìn, ta cũng có thể đoán được cảnh tượng này, bởi vì ta hàng năm đều tới nơi này, cũng thuyền đó, cũng lướt về phía trước, cũng hò hét cố lên, chỉ có khác biệt là mỗi năm mỗi người thắng cuộc.”“Ngươi hằng năm đều đến sao?” Nghĩ đến Quân Lăng Thiên rất quen thuộc với Minh Châu, trong đầu Y Vân liền có ánh sáng chợt loé, nghĩ tới một khả năng.“Ngươi là người Thiên Minh Quốc!”“Ngươi đã đoán đúng.” Quân Lăng Thiên nhẹ nhàng cười nói, “Chính là đất nước đã bị diệt vong!”Khẽ cau mày, lại nói: “Ngươi nói xem mọi người sống ở đây có vui sướng không?”Y Vân ngẩn ra, không ngờ hắn sẽ hỏi một vấn đề như vậy, nói: “Hiển nhiên là vui sướng. Ngươi thử nghe xem tiếng bọn họ reo hò! Nhìn xem nụ cười trên mặt của họ, sẽ biết câu trả lời.”“Đúng vậy!” Quân Lăng Thiên bỗng nhiên thở dài một hơi, nói :”Đối với dân chúng mà nói, ai làm hoàng đế mà chẳng được, chỉ cần có những ngày ấm no là được.”Bỗng nhiên lời bàn tán của hai người ngồi ở bàn trên truyền vào bên tai Y Vân.“Có nghe gì không? Hoàng thượng lại bị bệnh, không thể xử lý triều chính, nghe đâu Đại hoàng tử đã tạm thời trông coi chính sự, đáng tiếc vị Nhị hoàng tử anh dũng đa tài, vẫn còn đánh trận với Nhật Hi Quốc, không biết rằng, quyền lực trong triều đã sắp rơi vào trong tay Đại ca của mình. Ta thấy, lại sắp có một cuộc chiến tranh quyền đẫm máu xảy ra.”“Đúng nha, nếu Nhị hoàng tử quay về, sẽ rất bất lợi, Đại hoàng tử hiện đang nắm quyền, chỉ cần tuỳ ý tạo ra tội danh, chẳng phải sẽ có thể thủ tiêu Nhị hoàng tử.”“Làm gì dễ dàng như vậy, những đại thần trong triều đều về phía Nhị hoàng tử, nghe nói Đại hoàng tử chỉ là một người ốm yếu, ta thấy, quyền lực vẫn chưa chắc do ai nắm giữ đâu, vị Hoàng hậu kia cũng không phải là một người đơn giản.”Y Vân nghe thấy lời bàn tán xôn xao của hai người, trái tim bỗng nhiên trầm xuống.Hoàng thượng lại bị bệnh? Long Phi cầm quyền! Long Mạc chẳng phải sẽ gặp nguy hiểm sao?Quân Lăng Thiên nhìn vẻ lo lắng trên mặt Y Vân, gương mặt liền khoác lên một tầng hàn băng, đặt chén rượu xuống, lạnh lùng nói: “Chúng ta đi thôi.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.