Vật Cưng Của Thiếu Gia

Chương 8: Chương 8




"Đi, mẹ trước dẫn con qua làm quen với tập đoàn Quý Phong"

Băng Nhi bị vắng vẻ một bên không nói gì lắng nghe tình yêu cuồng nhiệt của Đỗ Lệ Nhi đối Lãnh Tiêu, ngực bỗng dưng trải qua một hồi quái dị

Cô là làm sao vậy, cũng không phải lần đầu tiên nghe được vì sao trong lòng lại cảm thấy không vui.

Đi xuyên qua đường mòn Băng Nhi vốn đi về hướng cửa chính tiến độ thình lình phần chúc

Một đạo thân ảnh cô tuyệt đối sẽ không nhận sai xuất hiện ở hiện trường buổi tiệc, Lãnh Tiêu.

Cách kính thủy tinh sát đất khổng lồ, cô gần như tham lam ngắm nhìn hắn mục kích phong thái nhẹ nhàng của hắn trong nháy mắt bắt lấy được vô số ánh mắt ái mộ trong đó đương nhiên cũng bao gồm Đỗ Lệ Nhi.

Chỉ thấy cô ta vốn đang cùng một vị thiếu gia khác khiêu vũ lập tức xoay người bỏ lại người nọ chạy vội đến bên người Lãnh Tiêu bằng mọi cách nịnh nọt dây dưa hắn làm nũng bày ra một bthân trang phục lộng lẫy.

Băng Nhi si ngốc nhìn qua hắn đối Lệ Nhi nở một nụ cười mị hoặc nhìn thẳng cô tươi cười rạng rỡ, bất chấp ở đây phần đông tân khách ánh mắt kinh ngạc đối với hắn dâng lên một nụ hôn nhiệt liệt.

Trái tim dường như bị một bàn tay vô hình bóp chặt, Băng Nhi cảm thấy một cổ đau đớn khó chịu xâm nhập cô.

Lại nữa rồi, tại sao vừa nhìn thấy hai người bọn họ ở cùng một chỗ tiếp theo là cùng nhau khiêu vũ lòng cô lại đau như vậy, rất đau?

Băng Nhi xoay người hướng đường mòn u ám chạy nhanh rời đi cô không muốn tiếp tục nhìn Lệ Nhi mỉm cười hạnh phúc như thế nép vào trong ngực của Lãnh Tiêu, cô không muốn nhìn hắn đối với cô ấy thì thầm lời nói nhỏ nhẹ

Cho đến đêm lạnh như nước lãnh khí làm cho ý thức đau đớn của cô phai nhòa bớt, Băng Nhi lúc này mới phát hiện mình cách chỗ Lãnh gia sắp xếp cho Tiểu Bạch ở không xa.

Trước khi trở về đi nhìn Tiểu Bạch một chút hẳn là không sao a!

Cô đã vài ngày không gặp được chú chó này cũng không có gặp Lãnh Tiêu rồi kể từ lần trước ở vườn hồng sau.

Nhớ lại cùng hắn cái gọi là "dạy dỗ" mặt Băng Nhi thoáng chốc đỏ lên không thôi.

Trong đầu hiện lên những hình ảnh làm cho người ta xấu hổ dựa vào dựa vào cánh trăng dẫn đường Băng Nhi vụng trộm chạy tới căn phòng nhỏ mà chú chó cư trú.

"Tiểu Bạch, tao đến thăm mày cùng chó con đây."

Nghe được thanh âm người quen Tiểu Bạch hưng phấn mà nhào tới trước phun cái lưỡi màu hồng phấn vui vẻ quấn quanh chân cô.

"Hư đừng sủa" Băng Nhi khẩn trương trấn an chú chó không biết sau lưng một nhân ảnh sớm đã đến đây.

"Thì ra cô tránh ở nơi này" Ánh mắt nam tính nóng bỏng không một cái chớp mắt trong nháy mắt chằm chằm vào cô.

"Thiếu gia, anh...sao anh chạy tới nơi này, buổi tiệc?" Vừa quay đầu lại Băng Nhi kinh ngạc trừng to thủy mâu.

Cô không nghĩ tới Lãnh Tiêu sẽ chạy tới nơi này tìm cô?! Là vì ở trong buổi tiệc không phát hiện cô sao?

"Tôi cũng không phải chủ nhân buổi tiệc không cần phải một mực ở đó" Hắn giống như không thú vị nói.

"Phải không? Còn Lệ Nhi? Anh bỏ cô ấy một thân một mình không tốt lắm đâu?" Băng Nhi chậm rãi đứng dậy ánh mắt né tránh hỏi ngữ khí khàn khàn ẩn chứa nội tâm chân thật.

Thấy rõ Băng Nhi tâm tình chua xót, Lãnh Tiêu nhíu mày cười, vật cưng của hắn đang ghen sao? Thú vị.

"Đi theo tôi" Hắn một phen bắt được tay của cô lôi kéo cô rời đi nhà chó.

"A" hắn muốn dẫn cô đi chỗ nào?!

Lòng Băng Nhi đang hoảng loạn bị hắn nắm tay như thể mù quáng mà đi theo phảng phất hắn muốn dẫn cô đến tận chân trời góc biển.

Trời ạ! cô đang suy nghĩ lung tung cái gì!

"Nơi này là...." Sau khi hoàn hồn Băng Nhi mới phát giác mình đang trong một căn phòng lớn rộng rãi thoải mái.

"Phòng ngủ của tôi" Lãnh Tiêu thản nhiên nói.

Buông tay cô ra hắn kính tự cởi ra áo khoác tây trang trên người.

"Có thể nghe thấy thanh âm diễn tấu của ban nhạc" Bên tai truyền đến vài tiếng nhạc gần như không thể nghe thấy nơi này cách sảnh buổi tiệc có chút khoảng cách a!

"Tôi nghe Lệ Nhi nói cô đang ở đây trước khi khiêu vũ liền rời đi hội trường" Tiện tay vứt xuống dưới áo khoác Lãnh Tiêu biết rõ còn cố hỏi.

"Ừ, tối nay tới đây chỉ là vì muốn gặp mặt nói lời trí tạ với chủ tịch. Sau đó không còn chuyện của tôi nữa" Cho dù hai mẹ con Lệ Nhi không có đuổi cô đi cô cũng biết mình sẽ không ở đằng kia đợi quá lâu.

Cô hèn hạ căn bản không xứng với loại trường hợp hoa lệ này, Băng Nhi tự ti mà nghĩ.

"Không ai mời cô khiêu vũ sao?" Hắn thuận miệng hỏi.

"Không có. Hình dáng này của tôi không có người muốn cùng tôi khiêu vũ" cô cười khổ đùa cợt mình.

"Cũng tốt" Như vậy tựu cũng không có người phát hiện bảo vật mà hắn đang khai quật

"Thiếu gia cũng cảm thấy Băng Nhi mặc như thế rất xấu a?" Phát hiện tầm mắt Lãnh Tiêu dừng lại tại trên người Băng Nhi lầm tưởng hắn là đang nhìn quần áo cô băn khoăn lôi kéo vạt áo.

"Bộ đồ này...xác thực không hợp với cô quá mức chững chạc. Là quần áo Lệ Nhi không cần a!" Tùy tiện đoán cũng biết.

"Kỳ thật bản thân quần áo rất đẹp là tôi không xứng với nó" Màu đen kịt có loại hương vị lười biếng nhưng mà mặc trên người cô có vẻ quá ảm đạm.

"Không, là bởi vì tuổi cô còn rất trẻ không thích hợp với màu sắc ảm đạm này" Hắn ăn ngay nói thật cô đang lúc thanh xuân dạt dào hẳn là nên mặc các loại trang phục mỏng màu sắc tươi sáng như lam nhạt, vàng nhạt.

"Nhưng mà, nếu không phải Lệ Nhi cho tôi bộ lễ phục này, tôi không có khả năng được phép đến nhà thiếu gia" Đương nhiên cũng không thể nhìn thấy hắn.

Băng Nhi vụng trộm nhìn hắn một cái phát hiện hắn đang nhìn cô hoảng hốt tranh thủ thời gian cúi đầu xuống.

"Thích quần áo đẹp không?" Hắn trầm ngâm hỏi.

"Tôi nghĩ không người nào, không một cô bé nào sẽ không thích" cô nhỏ giọng nói.

"Phải không? Đi, dẫn cô đi một chỗ" Mở cửa phòng, hắn bắt lấy tay của cô liền đi.

"Thiếu gia muốn dẫn Băng Nhi đi chỗ nào?" Băng Nhi cảm thấy vừa hoang mang vừa mờ mịt chỉ có theo sát Lãnh Tiêu.

Chuyển qua một hành lang gấp khúc hắn thình lình đẩy ra một cửa phòng khác trực tiếp đi vào phòng giữ quần áo.

"Gian phòng này vốn là phòng ngủ của Vũ Hồng cô ấy là con gái nuôi của mẹ tôi sau khi lấy chồng đã không ở nơi này tôi nhớ cô ta để lại chút ít quần áo trong này" Đẩy ra tủ quần áo Lãnh Tiêu đơn giản nói.

"Thiệt nhiều" Đập vào tầm mắt Băng Nhi chính là từng dãy quần áo xinh đẹp cô cứng họng không kịp nhìn.

"Ừ, liền cái này mặc lên đi!" Bay vùn vụt trong tủ treo quần áo đủ mọi màu sắc, Lãnh Tiêu chọn lấy một bộ trong đó gỡ xuống.

Băng Nhi hai mắt đăm đăm tầm mắt như thế nào cũng vô pháp từ trên quần áo dời đi.

Đây là trang phục đẹp nhất mà cô từng thấy với áo choàng màu tím phấn (hồng tím) bề mặt phủ một lớp voan và satin tựa như giấc mơ đẹp làm người khó có thể tin nó là sự thật ti gấm ôn nhu tỏa sáng hiện ra ánh sáng rực rỡ làm say lòng người.

"Thiếu gia, không tốt đâu! Chiếc váy này" Cô sợ đụng một cái chiếc váy sẽ biến mất a!

"Không thích sao?" Hắn không vui nhíu mày.

"Không, không phải, nó đẹp động lòng người như vậy, chỉ là...." cô không xứng a!

"Kêu cô thay thì thay đi không nên nhiều ý kiến như vậy" Lãnh Tiêu là không hài lòng.

"Tôi sợ chủ nhân của chiếc váy biết sẽ không vui" Ánh mắt khát vọng của cô như thế nào cũng không rời khỏi chiếc váy xinh đẹp a! Nhưng mà đây không phải là đồ của cô nha!

"Cô ấy sẽ không biết huống hồ những chiếc váy này Vũ Hồng đã từ bỏ, chồng cô ta đã sớm mua cho cô ta một đống lớn trang phục mới" Hắn đem chiếc váy đưa trước mặt cô ý bảo cô nhận.

"Nhưng mà...." Băng Nhi đụng cũng không dám đụng.

"Bỏ đi, tôi tự mình làm" Xoay qua bờ vai của cô Lãnh Tiêu đột nhiên kéo ra khóa kéo sau lưng lễ phục động tác cực kỳ nhanh một bả giật xuống quần áo xấu xí.

"A, thiếu gia" Đột nhiên xuất hiện cảm giác mát làm cho Băng Nhi bỗng nhiên phát giác trên người còn sót lại thiếp thân quần áo che đậy cường điệu mấy bộ vị, cô vừa thẹn vừa quẫn vây quanh ở chính mình.

"Thuần trắng tôi thích" Loại quần lót đơn giản của thiếu nữ cơ thể tinh tế và thanh khiết mang theo một cổ ngây thơ hấp dẫn dụ dỗ người phạm tội.

Đàn ông tập trung nhìn làm cho Băng Nhi ngượng ngùng xấu hổ cơ hồ từ đầu hồng đến ngón chân.

"Bộ lễ phục này thiết kế là không thể mặc nội y có đai an toàn" Mắt nhìn y phục trong tay Lãnh Tiêu ý vị thâm trường ám hiệu nói.

Ý của hắn là cô phải cởi nội y sao? Nhưng mà đang ở trước mặt của hắn đổi

"Ách, thiếu gia tôi tự mình thay được rồi" Sợ hắn vừa động thủ chỉ phải tranh thủ thời gian tiếp nhận lễ phục lễ phục màu tím phấn quay lưng lại rất nhanh thay.

"Ừ, giống như tưởng tượng vừa vặn" Lãnh Tiêu phụ giúp cô đi đến trước gương bên cạnh tủ quần áo.

"Đây quả thật là tôi sao?" Trước mắt rơi xuống đất trường kính soi sáng ra một thân ảnh ưu nhã mê người khí chất lại điềm đạm đáng yêu đôi đồng tử đầy kinh hỉ và hưng phấn.

"Hoài nghi sao?" nhẹ nhàng ôm cô từ sau lưng hắn thương tiếc của hắn đỏ ửng diễm diễm gò má.

"Cái này... Cảm giác như là đang nằm mơ" Là hắn cho cô một giấc mơ đẹp như thế 2a!

Tại trong ảo ảnh mê ly này hắn là Ma Pháp Sư của cô.

Trở lại Phòng Lãnh Tiêu, Băng Nhi vẫn không thể cử động thoải mái được lễ phục trên người thật đẹp rất không chân thật, cô sợ khi không cẩn thận đụng vào thì sẽ làm nó vỡ nát.

“Cho cô.” Hắn đưa cho cô một ly rượu màu vàng nhạt

“Cái này chính là sâm banh sao?” Hết kinh hỉ này lại nối tiếp một kinh hỉ khác không ngừng mà đánh sâu vào tâm tư đơn thuần đến cực điểm của cô.

Không phải là chưa từng thấy qua sâm banh chỉ là cô luôn bưng cho người khác uống, Lệ Nhi, Đỗ gia nữ chủ nhân và bạn bè của bọn họ mà cô ngay cả một ngụm cũng chưa từng nếm qua.

“Uống thử xem.”

“Uống rất ngon hương vị có chút giống nước ép nho trắng”

Thấy bộ dáng cô sau khi thử một ngụm hồn nhiên cười khúc khích hắn khàn khàn nở nụ cười sung sướng.

“Nghe, là điệu Walzt” Điệu nhạc nho nhỏ từ dường như không thể nghe được từ trên buổi tiệc truyền đến

“Walzt?” Nghiêng tai thật sự lắng nghe Băng Nhi mơ hồ nghe được âm điệu du dương lãng mạn của đàn violon.

“Nhảy cùng tôi một bài” Lãnh Tiêu bàn tay to bao quát chế trụ lưng cô lôi kéo cô dao động kinh hoảng lên.

“Đối với anh sẽ không......” cô kích động kiễng mũi chân ở hắn ôm mũi chân cơ hồ điểm vừa đến mặt đất.

“Chỉ cần đi theo bước chân của tôi là được”

“A......”

Đi theo nhịp điệu bước nhảy của hắn ngược chiều kim đồng hồ, phải xoay vòng, Băng Nhi cảm giác mình cơ hồ như đang bay trên mây cả cơ thể lẫn trái tim đều lâng lâng a.

“Đúng, chính là như vậy xoay vòng ôm chặt tôi lại xoay vòng” Nhảy, nhảy, thân thể hai người cơ hồ dính ở cùng nhau.

“Thiếu gia......” Kỳ quái, tại sao lại có đến hai ba thiếu gia đây? Băng Nhi lắc lắc đầu hoang mang hô.

“Ân?” Mắt thấy cô bé trong lòng hiện ra đôi mắt sương mù hắn cưng chiều khẽ vuốt gò má ửng hồng của cô.

“Đầu của tôi......chóng mặt quá......” Thân hình hư nhuyễn nhỏ nhắn của Băng Nhi vô lực dựa trên cơ thể tráng kiện của hắn.

“Xoay nhiều vòng quá sao?” Lãnh Tiêu đắc ý cười ra tiếng lại như có chút đăm chiêu dấu đi nét mặt tươi cười.

“Thì ra khiêu vũ thú vị như vậy” Đợi cảm giác chóng mặt giảm bớt Băng Nhi vui mừng nở nụ cười.

Cô như cô bé lọ lem trong chuyện cổ tích, mà Lãnh Tiêu...chính là hoàng tử của cô sao?

Đôi môi thủy nộn đỏ mọng vụng trộm giơ lên, chúa dơi, cô có thể dưới đáy lòng vụng trộm cảo tưởng?!

“Đêm nay chơi vui không?” Đẩy ra sợi tóc cô bị mồ hôi dính ướt trên mặt Lãnh Tiêu ôn nhu hỏi.

“Ừ, cho tới bây giờ tôi chưa từng vui như vậy” Gật gật đầu Băng Nhi cười không hề đề phòng, thiên chân (khờ dại) cười.

“Uống ngụm sâm banh nghỉ ngơi một chút đi!” Ôm chặt vòng eo Lãnh Tiêu đem cô ấn ngồi cở trên đùi hắn.

“Ách, thiếu gia tôi ngồi ở đằng kia là được rồi!” Hai tay cầm chặt ly thủy tinh đựng sâm banh, Băng Nhi thanh âm nho nhỏ chỉ chỉ một chiếc sô pha khác.

“Không, tôi chính là muốn cô ngồi ở chỗ này” Cánh tay tựa như kìm sắt giữ chặt cô không tha.

“Nhưng mà....” Như vậy không tốt lắm đâu! Cô xấu hổ duyên dáng liếm miệng ly.

Không khí vô cùng thân mật dần dần bao phủ cô và hắn.

Đột nhiên cảm giác ấm áp mềm mại ập đến trên tai cô, Băng Nhi sợ tới mức thiếu chút nữa hồn lìa khỏi xác.

Là Lãnh Tiêu, hắn đang “Ăn” lỗ tai của ccô!

“Cầm cẩn thận......” Hắn vươn đầu lưỡi trêu chọc liếm lộng thùy tai trắng nộn mềm mại của cô, tà khí dặn dò cô cẩn thận đừng làm đổ sâm banh trong tay.

“Tôi.....Thiếu gia......” Cô cảm thấy lỗ tai bị hắn liếm nóng quá rất nhột.

“Thoải mái không? Băng Nhi.” Hắn đối sau tai cô chỗ da thịt non mềm nhất thổi khí

“Dạ, rất rất thoải mái. Nhưng mà tôi còn là cảm thấy có chút ngượng ngùng...” Tê dại kích thích truyền tới đầu dây thần kinh Băng Nhi giống mèo con co rút đầu vai cong lên thân thể.

“Ở trước mặt tôi cô không cần cảm thấy ngượng ngùng.” Vật cưng thẹn thùng.

Xoay qua khuôn mặt nhỏ nhắn của cô môi hắn ôn tồn dán chặt cánh môi như hoa của cô nhẹ mút.

“Có nhớ những gì tôi nói qua không lần này đổi cô hôn tôi, tôi muốn nhìn xem cô học được bao nhiêu” Lãnh Tiêu ôn nhu mệnh lệnh nói.

Đầu tiên, Băng Nhi còn có một tia do dự nhưng nhìn đến ánh mắt thúc giục của hắn sau, tất cả cố kỵ đều bị ném ra sau đầu.

Cái lưỡi đinh hương nhút nhát không lưu loát của cô đưa ra miêu tả tinh tế đôi môi khẽ mím của hắn nhớ lại những gì Lãnh Tiêu từng dẫn dắt cô thể nghiệm hết thảy, thử tham tiến vào trong miệng hắn thẩm tra theo, khẽ liếm, trêu chọc, cho đến hắn đáp lại cô cổ vũ cô.

Lãnh Tiêu mỉm cười bị hành động lớn mật mang theo e lệ của cô lấy lòng.

“Tốt lắm, cô làm rất tốt......” Lãnh Tiêu cố ý để mình đến gần cô một chút ý bảo cô chiếm giữ môi hắn nhiều hơn.

Nhận được sự chỉ thị của hắn Băng Nhi nhu động đầu lưỡi lại hướng hắn đưa vào môi lưỡi cùng nhau dán chặt hắn ôn nhu mút đầu lưỡi rất phối hợp của hắn......

Bị hành động ngây ngô lại hồn nhiên của cô khơi mào dục hỏa hắn kêu rên, Lãnh Tiêu tán thưởng cô hôn từ thể bị động phản thủ cướp lấy cái lưỡi hương nộn dây dưa cô, một lần so với một lần càng sâu, càng trầm lật tới lật lui lưỡi cô cho tới cô nóng bỏng đón ý nói hùa hắn, dây dưa hắn.

Hai người dồn dập thở dốc trên da tản mát ra nhiệt khí ở màu vàng mờ ảo trong phòng hình thành một loại hương vị giục tình.

Bàn tay thô bạo đè lại bờ vai tròn trịa trắng noãn của cô, lôi kéo cỡi xuống áo choàng voan màu tím phấn đôi môi nóng bỏng thuận thế dán lên làn da trắng hồng nhẵn nhụi cuồng dã cắn duyện liếm lộng.

“Thiếu gia?” Sóng mắt mê ly, Băng Nhi hoang mang hô.

“Còn nhớ rõ ‘chương trình sơ cấp’ lần trước không?” Mị hoặc than nhẹ trêu chọc trái tim thiếu nữ.

“Ừ” Cô theo bản năng gật đầu một cái.

“Trước ôn tập một lần đi!” Hắn nhẹ nhàng ra lệnh.

“Ôn tập?” Như thế nào ôn tập? Lòng tràn đầy vô thố làm cho khuôn mặt nhỏ nhắn của cô tái nhợt.

“Lại đây Băng Nhi thông minh làm cho tôi xem, xem cô còn nhớ bao nhiêu” Lôi kéo bàn tay nhỏ bé hơi lạnh của cô đặt trên ngực, Lãnh Tiêu cổ vũ hống dụ

“Tôi......” Bị giọng nói tà mị dụ dỗ của hắn mê hoặc ý thức Băng Nhi dần dần mê loạn.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.