Váy Hạ Thần

Chương 13: Chương 13: Ba năm vui vẻ




Khi《 Số phận của Sanh Tiêu》làm lễ khởi quay, Thẩm Đường trông thấy vị diễn viên mang tiền đoạt lấy vai nữ hai kia tiến tổ, Trữ Nhiễm.

Từ trước đến nay cô và Trữ Nhiễm đã bất hòa.

Thẩm Đường đã quên mâu thuẫn của cô và Trữ Nhiễm bắt đầu từ khi nào rồi, dù sao thì lần đầu tiên thấy Trữ Nhiễm là bề ngoài thì mềm mỏng nhưng trong lòng lại nham hiểm, ở ngoài thì trong sáng nhưng bên trong lại ngầm xem thường cô.

Trong chương trình truy hỏi ba mẹ cô là ai, người muốn xem ảnh ba mẹ cô chính là Trữ Nhiễm.

Lúc ấy cô đã mất hứng, tìm đề tài khác để nói qua nhưng Trữ Nhiễm làm như nghe không hiểu tiếng người, nói chuyện không nên nói.

Ngay lúc đấy cô liền trở mặt.

Mâu thuẫn với Trữ Nhiễm càng tăng thêm là vì làm đại ngôn quảng cáo.

Trữ Nhiễm không có tác phẩm nào nhưng bởi vì xuất thân khác người lại có được sự may mắn nên cô ta đã lấy được tài nguyên thời trang và kinh doanh, chúng đều là cấp bậc S.

Nhãn hiệu thể thao quốc tế cũng không thiếu.

Nhãn hàng thể thao A mà bây giờ cô đang làm đại ngôn, lúc trước người phát ngôn là Trữ Nhiễm. Đến mùa hè năm nay, chỗ nhãn hàng và Trữ Nhiễm đã hết hợp đồng, cũng không ký tiếp nữa nên tìm cô.

Ở chỗ Trữ Nhiễm thì cô chính là người đoạt đại ngôn.

Mâu thuẫn bởi vậy lại càng sâu.

Trên mạng cô bị bôi đen, ít nhất một phần ba đến từ Trữ Nhiễm và đoàn đội của cô ta.

Bây giờ cô và cô ta lại cùng đoàn phim, bộ phim này về sau không lo không có đề tài để nói rồi.

“Này là duyên phận gì vậy.” Lúc nghỉ ngơi, Hoắc Đằng mang cho cô ly trà nóng, không biết làm sao mà cảm khái một câu.

Anh ta là đại ngôn đồ nam của nhãn hàng thể thao này đã nhiều năm, trước kia lúc Trữ Nhiễm là người phát ngôn cho đồ nữ thì anh ta thường xuyên cùng Trữ Nhiễm tham gia sự kiện.

Về sóng gió đại ngôn, anh ta là người rõ ràng nhất.

Ai cũng không ngờ Thẩm Đường sẽ diễn cùng bộ phim với Trữ Nhiễm.

“Cảm ơn.” Thẩm Đường nhận ly trà, “Về sau đoàn phim sẽ không nhàm chán rồi.”

Hoắc Đằng và Thẩm Đường tuy mới quen biết nhưng lại có cảm giác đã thân, anh ta có lòng tốt nhắc nhở: “Gia thế của Trữ Nhiễm kia, lại có xuất thân của Tiêu gia, cô cố gắng hết sức đừng xảy ra xung đột trực tiếp với cô ta, nếu không thì người tổn thất thanh danh và tài nguyên là cô, không đáng.”

Trữ Nhiễm là công chúa nhỏ của Trữ gia, năng lực của ba cô ta thì bình thường nhưng lại có chú Hai oai phong một cõi, mà vợ chú Hai cô ta lại là viên ngọc quý trên tay của ông cụ Tiêu, Tiêu Chân.

Không ít tài nguyên của cô ta đều là vợ của chú Hai đưa đến.

Thẩm Đường không lên tiếng mà chỉ yên tĩnh uống trà.

Nhưng Hoắc Đằng nhìn ra được, trên mặt cô lộ vẻ kinh thường và trào phúng.

“Đứng dưới mái hiên không thể không cúi đầu.” Hoắc Đằng nói, “Buổi tối phải liên hoan, nếu tửu lượng cô không tốt tôi đỡ cô mấy ly.”

Thẩm Đường thuận miệng hỏi: “Đoàn phim liên hoan sao?”

“Còn có nhà đầu tư nữa.” Hoắc Đằng cũng không rõ lắm có những người nào, chỉ nghe buổi sáng người đại diện nói câu, “Ông chủ của giải trí Thường Thanh cũng đến đây.”

Giải trí Thường Thanh là công ty con của tập đoàn Thường Thanh, giám đốc là Triệu Trì Ý, Trữ Nhiễm là nghệ sĩ ký hợp đồng của giải trí Thường Thanh.

Trữ Nhiễm mang tiền tiến tổ, Thường Thanh liền trở thành một trong những nhà đầu tư của《 Sanh Tiêu》.

Có tin đồn nói Trữ Nhiễm thích ông chủ nhà mình mà ông chủ dường như cũng có hứng thú với cô ta.

Bữa tiệc hôm nay cứ như là một chứng cứ vậy.

Chứ làm sao lại có một ông chủ tự mình vượt ngàn dặm xa xôi để đến Hoành Điếm chứ.

—-

Nhà hàng ăn liên hoan cách khách sạn bọn họ ở không xa lắm, đi đường cũng chỉ mất năm sáu phút.

Thẩm Đường và trợ lý đến khách sạn trước mười phút nhưng những người khác đã đến sớm hơn rồi.

Trợ lý đưa Thẩm Đường đến cửa phòng, “Chị Đường, thuốc giảm đau em để trong túi chị. Ly nước cho chị.” Cô ấy đi phía trước lấy cho cô ly nước ấm.

Thẩm Đường uống rượu mười lần sẽ có tám lần đau dạ dày nên mỗi lần cô đều cố gắng uống ít nhưng có đôi khi thân bất do kỷ*, không phải cô muốn tránh là có thể tránh được. Nên đành phải mang thuốc giảm đau bên người.

(*Trong truyện và phim thường dùng “Nhân tại giang hồ, thân bất vô kỷ” ý nói người trong giang hồ nhiều khi phải làm hoặc không thể làm những chuyện mà không phải do lòng muốn hay bản thân của họ không thể tự kiềm chế được để duy trì kỷ luật, oai nghiêm, tiền bạc hay bí mật. Nguồn: vietlove.us)

Tối nay bộ phận sản xuất trong đoàn phim cùng nhà đầu tư ở một phòng còn những người khác thì ở phòng khác, trợ lý quay về bàn của mình.

Thẩm Đường gõ cửa đi vào, lúc cửa mở ra có mấy giây lặng ngắt như tờ.

Tất cả mọi người đều nhìn về phía Thẩm Đường, cô đến đâu đều mang quầng sáng, luôn dễ dàng đoạt ánh nhìn của người khác.

Trữ Nhiễm ở trong lòng hừ lạnh một tiếng, bĩu môi.

Thật đúng là khốn nạn.

Đến muộn như vậy đang nghĩ mình đi thảm đỏ chắc.

Một bàn mọi người đều đợi cô ta.

“Cô đến rồi.” Hoắc Đằng vỗ vỗ ghế bên cạnh anh ta, cười cười điều tiết không khí, “Chiếm chỗ cho cô rồi nè.”

Chỗ ngồi chính là Triệu Trì Ý, hôm nay anh ta làm chủ.

Áo sơ mi đen trong bữa tiệc rất dễ thấy, có khí thế làm cho người ta không thể bỏ qua.

Thuốc lá ở tay anh ta cháy hơn phân nửa, không chút để ý ở cửa liếc mắt một cái.

Thẩm Đường ngồi xuống, hướng về phía Triệu Trì Ý gật gật đầu, coi như chào hỏi.

Cô và Triệu Trì Ý không quen cũng không tính là xa lạ, trước đây đã gặp nhau ở lễ liên hoan phim.

Đạo diễn am hiểu nhất là làm không khí sôi nổi, cười nhạt mấy cái rồi nói, trong phòng vang lên tiếng cười không ngừng.

Người đến đông đủ, văn hóa tiệc rượu cũng bắt đầu.

Quá ba lần rượu đã có người nói chuyện lơ mơ rồi.

Từ đầu đến cuối Thẩm Đường không suy nghĩ kỹ là tại sao mình cần phải uống đến cả mẹ cũng không nhận ra, ở đó ôm bình rượu, nước mắt nước mũi mà kể khổ.

Người này là phó đạo diễn. Cứ như vậy mà uống rượu.

Trong bữa tiệc, Thẩm Đường nhân cơ hội đi vệ sinh mà ra ngoài hít thở không khí.

Lúc nãy uống hết ba ly rượu đế, dạ dày đã bắt đầu âm ỷ đau.

Cô tìm thuốc, lấy một viên bỏ vào miệng, hơi hơi ngửa đầu, uống vài ngụm nước ấm rồi uống thuốc.

Trên người đều là mùi rượu. Còn có hỗn hợp mùi thuốc lá và nước hoa nữa.

Xông lên đau cả đầu.

“Sao lại không đi vào?” Phía sau có giọng nói trầm truyền đến.

Thẩm Đường xoay người, Triệu Trì Ý đã đến trước mặt, tối nay anh ta cũng uống không ít, mùi rượu đậm hơn, có thể là sợ nóng nên đã xắn tay áo sơ mi lên.

Có lẽ là mâu thuẫn với Trữ Nhiễm nên Thẩm Đường cũng có thành kiến với Triệu Trì Ý.

Triệu Trì Ý lấy điếu thuốc ra, quơ quơ, “Không để ý chứ?” Dù sao trong phòng đều là sương khói lượn lờ nên không cần phải khác người.

Không ngờ Thẩm Đường sẽ nói, “Để ý.”

Triệu Trì Ý đang bật lửa, tay dừng lại, “À.”

Hắn tắt lửa, điếu thuốc ngậm trên môi, gõ hai lần vào bật lửa, “Hợp tác giữa cô và ông chủ cũ rất nhanh đến kỳ hạn rồi đúng không?”

Thẩm Đường giật mình, không ngờ anh ta còn chú ý đến cô.

Sắp đến kỳ hạn rồi, còn nửa năm nữa.

Triệu Trì Ý xoay mặt nhìn cô, “Đến hợp đồng kỳ sau, ký với Thường Thanh chúng tôi không? Điều cô muốn đều có thể cho cô.”

“Cảm ơn Triệu tổng đã cất nhắc,“ Thẩm Đường chuyển câu chuyện, “Tạm thời vẫn chưa suy nghĩ đến hướng đi.”

Đối thoại của bọn họ bị Trữ Nhiễm đi ra tìm Triệu Trì Ý ở góc tường nghe được, không nghĩ Triệu Trì Ý muốn ký với Thẩm Đường, còn muốn nghiêng tài nguyên nữa.

Cô ta cắn cắn môi, xoay người quay trở lại phòng.

Mãi cho đến mười một rưỡi buổi liên hoan mới kết thúc.

Thẩm Đường đau đầu, không để cho tài xế đến đón mà cô và trợ lý đi bộ về khách sạn.

Vệ sĩ cũng đi theo, trợ lý liền yên lòng.

Gần rạng sáng, trên đường vắng tanh, dường như lúc bảy, tám giờ đèn đường không có bật vậy.

Cuối thu đầu đông, buổi tối nhiệt độ thấp, Thẩm Đường kéo chặt áo khoác lại.

Đi một lúc, không biết làm sao mà cô bỗng nhiên rất nhớ Tưởng Thành Duật.

Không biết bây giờ anh đang ở đâu, đang làm gì.

- -

Hai tuần tiếp theo, Thẩm Đường và Trữ Nhiễm ở ngoài mặt vẫn sống yên ổn, không có chuyện gì.

Hôm nay là ngày hai mươi mốt tháng mười một, đối với Thẩm Đường thì hôm nay là ngày rất đặc biệt nên hôm nay tâm tình cô khá tốt.

Vào buổi chiều, có cảnh quay ở trong những điểm nhấn là cảnh mà nam nữ chính và nữ phụ đánh nhau.

Trữ Nhiễm vẫn nhập vai không được.

Đạo diễn hô ngừng, để các cô tìm được cảm giác.

Trời lạnh, Trữ Nhiễm mời mọi người uống nước nóng.

Bọn họ phân tổ quay AB, chỗ tổ A có trên trăm người, Trữ Nhiễm bảo trợ lý đếm số người rồi đặt hàng.

Các cô bên cạnh cảm ơn Trữ Nhiễm, cắm ống hút rồi đứng bên cạnh uống.

Trong tay cầm một ly, trợ lý đem ly cuối cùng cho Hoắc Đằng.

“Ai da, ngại quá, quên mua cho cô một ly rồi.” Trữ Nhiễm ngậm ống hút, ngoài cười nhưng trong không cười nói.

Vốn dĩ cô ta không nói câu này thì sẽ không có người chú ý đến Thẩm Đường không có trà trái cây, nhưng bây giờ thì mọi người đã nhìn qua.

Loại bụng dạ hẹp hòi này thể hiện ra bên ngoài không được nhưng Trữ Nhiễm lại làm được.

Nhưng miệng của những người uống lại ngắn, còn thêm bối cảnh của cô ta nên không ai muốn làm chim đầu đàn khiến Trữ Nhiễm không thoải mái cả.

Vì thế chỉ yên lặng uống đồ uống của mình.

Đương nhiên người xem càng lúc càng nhiều.

Đạo diễn và quay phim hút thuốc ở phía xa, không chú ý đến tình huống bên này.

Hoắc Đằng đi đến, nói với Trữ Nhiễm với vẻ trêu đùa: “Không phải cô nhập vai quá sâu chứ, trận đánh nhau khi nãy thua nên làm giảm trí nhớ luôn sao.”

Trữ Nhiễm cười cười, cô ta vẫn vui lòng cho Hoắc Đằng mặt mũi: “Thật đúng là.”

Hoắc Đằng nói: “Nhớ kỹ lần sau mời tôi hai ly đấy.”

Trữ Nhiễm biết anh ta có ý gì, anh ta muốn đem ly của mình cho Thẩm Đường. Dù sao mục đích của cô ta là muốn làm khó Thẩm Đường đã đạt được rồi, Hoắc Đằng có đưa cho Thẩm Đường hay không cũng không quan trọng.

Cô ta giả vờ hào phóng: “Mời anh ba ly luôn, anh đưa cho cô Thẩm Đường trước nhé, ly này tôi đã uống hết rồi.”

Hoắc Đằng đưa trà trái cây cho Thẩm Đường, “Uống ly trà phục hồi sức lực.”

Anh ta kéo một khúc quanh.

Về sau còn phải ở trong đoàn năm tháng lận, ầm ĩ với Thẩm Đường cũng không tốt.

Thẩm Đường không nhận, cô cũng mượn cảnh trong kịch bản, “Vừa nãy anh cũng bị đánh cho hộc máu càng nên cần bồi bổ.”

Hoắc Đằng xé gói ống hút, cắm xong, “Tôi phải đem cơ hội sống cho cô.”

Thẩm Đường cười nhạt, nhận ly trà trái cây kia.

Mặt mũi này là cô cho Hoắc Đằng.

Đạo diễn gọi Hoắc Đằng, anh ta vỗ vỗ Thẩm Đường, tất cả đều ở trong động tác này.

Hoắc Đằng vừa mới đi, Trữ Nhiễm nghiêng người đến, hạ giọng nói: “Tôi còn tưởng rằng cô rất có khí phách nữa, chậc.”

Ánh mắt cô ta khiêu khích, khóe môi chứa ý cười trào phúng.

Thẩm Đường đối diện cô ta vài giây, sau đó xoay người nhìn về phía thùng rác 'bịch'.

Sắc mặt Trữ Nhiễm đột nhiên thay đổi, vậy mà Thẩm Đường lại ở trước mặt mọi người đem trà trái cây cô ta mua ném vào thùng rác!

Những người khác đưa mắt nhìn nhau.

Hoắc Đằng còn chưa đi xa, quay đầu nhìn, bất đắc dĩ lắc lắc đầu. Tính tình này của Thẩm Đường rất dễ gây ra chuyện xấu. Tính thích làm theo ý mình của cô nếu không thu lại nói không chừng có một ngày sẽ bị nguội lạnh.

Nhưng cô một chút cũng không quan tâm.

- -

“Làm sao nói cho cô tốt đây.” Hoắc Đằng cũng hết cách, “Lùi một bước vì bầu trời rộng lớn mà.”

Sau khi kết thúc công việc, anh ta và Thẩm Đường liền quay về khách sạn, không nhịn được quở trách cô hai câu.

Thẩm Đường nhìn ra ngoài xe, “Tôi chưa bao giờ lùi về phía sau, chỉ có tiến về phía trước cho nên thường xuyên đi vào ngõ cụt.”

Cô xoay mặt nhìn về phía anh ta, “Có một số người, không đáng để tôi lùi một bước. Tôi cũng không chấp nhận lời xin lỗi một cách giả dối sau khi người ngoài cố ý làm tổn thương.”

Hoắc Đằng không biết phải nói gì cho tốt, “Lần sau tôi mời cô uống trà trái cây nhé.”

“Được nhưng không thể để chị Li biết, chị ấy mà biết tôi uống trà có lượng calo cao như vậy nhất định sẽ lấy dao đuổi theo chém anh.”

Hoắc Đằng nở nụ cười, nói buổi tối mời cô đi ăn cơm.

Thẩm Đường từ chối, “Mệt rồi.”

Quay về phòng, Thẩm Đường tắm nước nóng, lười phải sấy tóc cho khô.

Bữa tối như mọi ngày, không có món chính mà chỉ có một bát súp nấm thêm hai đĩa rau xanh nhỏ, còn có một chút trái cây nữa.

Không có khẩu vị để ăn.

Trên mặt đắp mặt nạ, đọc lời thoại một chút rồi Thẩm Đường mở điện thoại. Lúc trước Tưởng Thành Duật nói không có việc gì cũng có thể gọi điện thoại cho anh nhưng một lần cô cũng không gọi qua.

Hôm nay khác với mọi ngày.

Thẩm Đường ấn số của Tưởng Thành Duật.

“Về khách sạn rồi sao?” Giọng nói của anh lộ ra độ ấm, từ Bắc Kinh bên kia truyền đến.

Thẩm Đường gỡ mặt nạ, “Ừ, về lâu rồi.” Cô hỏi: “Còn anh?”

“Còn ở công ty, tí nữa sẽ đi hội sở.” Tưởng Thành Duật đóng máy tính, tựa vào ghế cùng cô nói chuyện phiếm, “Buổi tối em ăn gì?”

Thẩm Đường từng việc nói cho anh, ngay cả hai miếng trái cây kì lạ cũng không sót.

Bọn họ càng ngày càng giống những cặp đôi trẻ bình thường yêu nhau khi gọi điện thoại, cuộc nói chuyện không hề có dinh dưỡng nhưng mà vẫn nói không hết.

Tưởng Thành Duật hỏi: “Bộ phim《 Đầu hạ năm ấy》thử vai có qua không?”

“Vẫn chưa nhận được điện thoại.” Có thể nhận được hay không vẫn là một ẩn số.

Thẩm Đường nói câu: “Hy vọng có thể thuận lợi.”

Tưởng Thành Duật lấy áo gió, đóng cửa tắt đèn rời văn phòng, buổi tối có hẹn người.

Thẩm Đường nghe được tiếng đóng cửa, “Vậy anh bận đi.”

“Không vội, bây giờ đang là lúc kẹt xe, một tiếng cũng chưa chắc đến được.” Tưởng Thành Duật không cúp điện thoại, từ thang máy đến khi ngồi lên xe vẫn nói chuyện với cô.

Cửa phòng Thẩm Đường bị gõ vài cái, “Chị, là em.” Trợ lý ở ngoài cửa nói vào.

“Anh chờ em một chút, trợ lý tìm em.” Cô đi mở cửa.

Cửa mở, Thẩm Đường ngẩn người.

Ngoài trợ lý còn có vệ sĩ đi cùng nữa.

Trợ lý đang cầm bó hoa hồng lớn còn vệ sĩ mang theo một hộp bánh ngọt.

“Để trên bàn cho chị nha.”

“Ai tặng vậy?” Thẩm Đường chẳng hiểu ra sao.

Hôm nay cũng không phải sinh nhật cô.

Trợ lý không nói, hướng về phía cô cười rồi vẫy tay, hai người để quà lên bàn rồi rời đi.

Bên kia điện thoại không có tiếng.

Thẩm Đường nhìn màn hình, cuộc trò chuyện vẫn tiếp tục, “Tưởng Thành Duật?”

“Hửm, ở đây.”

“Không biết có phải là fan tặng quà không, để em mở ra xem một chút.” Thẩm Đường mở loa ngoài rồi để điện thoại sang bên.

Cô cẩn thận mở hộp bánh ngọt ra, bên trong là một chiếc bánh sáu tấc* tinh xảo.

(*1 tấc =10cm, 1 li = 0,1cm, 1 phân = 1cm, 1 thước = 100 cm.)

Có hàng loạt ngọn nến.

Còn con số là ba.

Trên mặt bánh ngọt có dòng chữ: [Thẩm & Tưởng—11.21]

Thẩm Đường cầm điện thoại: “Anh nhớ rõ là hôm nay sao?”

Tưởng Thành Duật: “Ừm.”

Vốn dĩ cô cũng nhớ rõ ngày kỷ niệm.

Một năm và hai năm bọn họ chưa từng chúc mừng vì hai người đều bận, cơ bản thời gian cũng ít gặp mặt và cũng không đặc biệt ăn mừng ngày lễ nào. Mấy tháng trước đột nhiên cô nói với anh: Tưởng Thành Duật, tháng này chúng ta đã quen nhau được ba năm rồi.

Cho dù cô nhớ lộn ngày nhưng anh cũng không sửa thành đúng, cô nói phải thì anh cũng sẽ ăn mừng cùng cô.

Anh cho rằng cô sẽ không nhớ kỹ.

Giọng của Tưởng Thành Duật dịu dàng: “Ba năm vui vẻ.”

Khóe môi Thẩm Đường hơi hơi cong lên: “Ba năm vui vẻ.”

——-

Truyện được đăng tải duy nhất trên Wattpad @bunnthitnuong

Đọc đúng nơi là tôn trọng công sức của người khác.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.