Váy Hạ Thần

Chương 15: Chương 15: Đánh một trận




Thẩm Đường đi chân trần đứng trong băng tuyết lạnh, mọi người ở đây cho rằng mắt cá chân cô bị trật, vô cùng đau nên mới bất đắc dĩ cởi giày.

Cho dù cô hùng hổ cũng không ai nghĩ quá nhiều.

Là nhân vật công chúng, không chỉ phải thận trọng từ lời nói đến việc làm mà còn phải lúc nào cũng chú ý đến hình tượng của mình nữa.

Một khi hình tượng sụp đổ, sự nghiệp diễn xuất về cơ bản sẽ dừng lại ở đây.

Trữ Nhiễm cũng nghĩ vậy nên cô ta cũng không sợ Thẩm Đường sẽ làm gì mình. Trước mặt nhiều người như vậy, sao làm ra được chuyện gì khác người chứ.

Có rất nhiều đôi mắt nhìn chằm chằm Thẩm Đường, cho dù Thẩm Đường có biết là cô ta đẩy cô thì cũng chỉ có thể im lặng mà ăn thôi.

Cho dù có đắng cũng phải nuốt vào trong bụng.

“Chị Đường, chị để vậy chân sẽ bị tổn thương do giá rét mất.” Trước mặt trợ lý là nước, tất cả đều là nước mắt nên chả thấy cái gì. Lòng nóng như lửa đốt, lại giống như con kiến bò quanh chảo nóng vậy.

Không biết làm thế nào cho phải.

Cô ấy đặt túi của mình xuống đất, nhìn điện thoại còn ở trong túi, “Chị Đường, chị giẫm lên túi đi?”

Vài giây ngắn ngủi, vệ sĩ của Thẩm Đường đã đoán ra được vừa nãy đã xảy ra chuyện gì.

Mà cái tư thế của Thẩm Đường này muốn làm gì, anh ta cũng hiểu được.

Anh ta buông vali, một bước dài vọt đến trước mặt vệ sĩ của Trữ Nhiễm.

Vệ sĩ của Trữ Nhiễm còn chưa phản ứng được đây là tình huống gì thì dù đã bị hất xuống, còn người thì bị kéo sang bên cạnh.

“Đừng động, nếu hai ta động thủ thì tính chất chuyện hôm nay có thể thay đổi đấy.” Vệ sĩ của Thẩm Đường cảnh cáo, người đó đã bị anh ta kìm hãm lại.

Chỉ vẻn vẹn mấy động tác thôi nhưng ai tinh mắt cũng thấy được anh ta là cao thủ.

Vệ sĩ này của Thẩm Đường không phải công ty sắp xếp, cũng không phải cô thuê mà là một trong những cận vệ của Tưởng Thành Duật.

Vệ sĩ của Thẩm Đường ngẩng đầu, đôi mắt giống như chim ưng quét mấy người ở đây một lượt, “Đừng có cầm điện thoại quay, cảm ơn.”

Ánh mắt của anh ta làm cho người ta không rét mà run.

Hành động của vệ sĩ khác thường, cuối cùng hồn của trợ lý cũng quay về.

Vệ sĩ này đã làm chung với cô ấy được ba năm, không phải tình huống khẩn cấp sẽ không động thủ với người khác.

Cô ấy lấy ống tay áo lau nước mắt, không hề chớp mắt mà nhìn chằm chằm người khác, chỉ sợ bọn họ lấy điện thoại quay lại dáng vẻ chật vật, không chịu nổi của Thẩm Đường bây giờ.

Từ lúc Thẩm Đường cởi giày ra chỉ qua hai ba mươi mấy giây.

Nhưng đao núi băng biển cứ như trôi qua ba mươi năm dài vậy.

Hai chân đã sớm không còn là của mình nữa.

Lớp tuyết cũng đã bắt đầu rơi trên mắt cô rồi.

Vừa nãy Trữ Nhiễm đã không giữ được bình tĩnh, “Cô Thẩm, ánh mắt của cô là ý gì?”

Cho dù Thẩm Đường có đi chân trần thì cũng cao một mét bảy, người cao nghiền ép Trữ Nhiễm.

Cô bước vài bước đến gần, “Cô nói gì?”

“Tôi làm sao mà biết?”

“Để tôi đây nói cho cô.” Cô dừng lại một chút: “Ánh mắt này là muốn đánh cô đấy.”

“..........” Trữ Nhiễm nuốt vài cái, cô ta cười so với khóc còn khó coi hơn, “Cô có ý gì? Té ngã cũng không ai cười cô. Cô còn nói....”

Còn chưa nói hết đã quỷ khóc sói tru: “A! Tóc tôi! Thẩm Đường cô làm gì đấy!”

Lúc này ở bãi đỗ xe có ô tô chạy vào, hai bóng đèn trực tiếp chiếu thẳng vào đây.

Giống như trên sân khấu, đèn chiếu phát ra.

Mà Thẩm Đường đang nắm tóc Trữ Nhiễm.

Một tay Thẩm Đường nắm tóc dài của Trữ Nhiễm, tay kia thì kéo cánh tay Trữ Nhiễm đẩy cô ta ngã vào trong tuyết.

Ô tô dừng lại, đèn xe tắt.

Giống như màn biểu diễn trên sân khấu đã kết thúc.

Thời gian quá ngắn, ngắn đến mức ba diễn viên và trợ lý chỉ kịp trợn mắt há hốc mồm, còn chưa có phản ứng đã xảy ra chuyện gì thì Thẩm Đường đã tay không bắt gà trừng trị Trữ Nhiễm một trận rồi.

Trợ lý nhỏ của Trữ Nhiễm bị dọa sợ.

Lúc này vệ sĩ của Thẩm Đường mới buông người trong tay ra, hai ba bước đã đi đến bên cạnh Thẩm Đường. Thẩm Đường tự mình ra tay, anh ta thở dài, chức trách của anh ta vào lúc này là phải bảo vệ chu toàn cho cô.

Người xuống xe là Triệu Trì Ý.

Trợ lý kéo Trữ Nhiễm, cô ấy cuống cuồng đến phát run, trực giác trợ lý mách bảo phần công việc này khó mà giữ được.

Vốn Trữ Nhiễm còn muốn liều mạng với Thẩm Đường một phen nhưng nhìn thấy Triệu Trì Ý cô ta liền thay đổi ý định.

Cô ta muốn mượn cơ hội này giải quyết Thẩm Đường hoàn toàn, khiến cho Thẩm Đường và Triệu Trì Ý không đội trời chung.

Một khi Thẩm Đường mà ký hợp đồng với Thường Thanh, cô sẽ không có cuộc sống tốt đẹp nào.

Còn phải diễn một chút, hơn nữa tóc còn bị Thẩm Đường nắm rất đau rồi còn bị nhiều người cười như vậy, cô ta nhất thời nước mắt rơi như mưa mà nói.

“Có gương mặt chỉ biết khóc à?” Thẩm Đường vốn chẳng quan tâm nước mắt của cô ta, “Lần sau cô mà còn ở sau lưng làm mấy cái trò đó thì tôi nhất định sẽ đánh cô. Sau này thành thật một chút, nếu tôi mà xuống địa ngục chắc chắn sẽ kéo cô xuống theo.”

Trữ Nhiễm run cầm cập, “Thẩm Đường, cô phát điên cái gì đấy? Cô đánh người có lý không vậy?”

Triệu Trì Ý đi tới.

Ba nghệ sĩ khác đều thuộc Thường Thanh, trong lòng thu hồi bát quái, chạy qua chào hỏi ông chủ.

Triệu Trì Ý lạnh lùng nói: “Tụ tập để sưởi ấm à?”

“.......”

Thẩm Đường cũng chẳng nhìn Triệu Trì Ý mà cúi đầu đi giày.

Trong lễ phục có mặc thêm quần giữ ấm, lòng bàn chân dính nước bùn, cô liền cọ cọ trên quần rồi đi giày cao gót vào.

Triệu Trì Ý nhìn quanh một vòng, nhìn Thẩm Đường nhiều lần, một màn cô nắm tóc Trữ Nhiễm kia anh ta ở trong xe vừa vặn thấy được.

Lập tức tầm mắt hắn trở lại trên người Trữ Nhiễm, “Ở xa nghe thấy các cô hô hét như quỷ, không ngờ là đang diễn trò thật à?”

Trữ Nhiễm oan ức, “Thẩm Đường đánh em, em đau chịu không nổi mới kêu.”

Một chuỗi nước mắt chảy dài trên cằm.

Chóp mũi đỏ bừng, tóc dài rối loạn, váy cũng bẩn làm người khác nhìn vào vô cùng đau lòng.

Mà Thẩm Đường ngay cả nửa câu cũng lười giải thích.

Bên ngoài thật sự rất lạnh, Triệu Trì Ý hất cằm, “Đi vào rồi nói.”

Anh ta đi được vài bước rồi quay lại nói, “Mọi người các cô cùng nhau lại đây, nếu không đuổi kịp thì thảm đỏ cũng không cần đi.”

Thư ký lập tức đi thu xếp.

Mười mấy người yên lặng đi theo Triệu Trì Ý vào khách sạn, Thẩm Đường đi cuối cùng.

Chị Li lúc này mới chạy tới, vẫn còn chưa biết đã xảy ra chuyện gì.

Nhưng trái tim không hiểu sao lại phát hoảng.

“Làm sao các em còn chưa đi vào?”

Trợ lý muốn nói nhưng lại chỉ nhìn về phía Thẩm Đường.

Thẩm Đường không sao cả, “Em đánh Trữ Nhiễm một trận.”

“Cái gì?” Chị Li hét lên rồi ôm ngực, “Sao em lại đánh người? Thẩm Đường hôm nay em làm sao vậy? Sao em lại ở trước mặt nhiều người mà đánh người chứ? Chúng ta đi được đến hôm nay dễ dàng lắm à?”

Hốc mắt chị ấy đỏ hoe.

Trợ lý cấu đầu ngón tay mình, cúi đầu, đem chuyện từ đầu đến cuối nói cho chị Li.

Người đại diện há miệng vài lần, nhưng một chữ cũng không nói được.

Lá phối gần như nổ tung.

“Bà cô của tôi ơi....”

Chị ấy khóc không ra nước mắt.

“Em có biết hay không,“ chị Li áp chế lửa giận, “Cái tính này sẽ hại chết em đấy.”

Thẩm Đường thản nhiên đáp vài lời: “Em biết.”

Chị Li nổi nóng nhất thời nên không lựa lời đã nói: “Thẩm Đường, em xem thái độ của em bây giờ là gì, em gây ra họa lớn như vậy mà còn có dáng vẻ không sao cả à! Em thật sự xem giới giải trí là nhà em mở à?”

Trợ lý nhỏ giọng nói chen vào: “Chị Đường cũng là bị té đau mới --”

Chị Li nào có kiên nhẫn nghe trợ lý nói đỡ, “Được rồi, em bớt nói hai câu đi!”

Trợ lý mím môi, cảm thấy có lỗi với Thẩm Đường.

Đầu của người đại diện muốn nổ tung đến nơi, giống như hồ dán, bỗng nhiên không biết phải khai báo với công ty như thế nào.

Lần này Thẩm Đường đã đắc tội với Triệu Trì Ý, còn có Trữ gia nữa.

“Em lại không biết tính tình của Trữ Nhiễm, bối cảnh của cô ta sao? Trước kia chị đều nhắc nhở em, đừng để ý tới Trữ Nhiễm, chúng ta đắc tội không nổi đâu. Cho dù ở trên mạng có ngấm ngầm kéo xé nhau thì sao em lại phải đối đầu trực tiếp với cô ta chứ?”

Càng nói tâm càng mệt.

Người đại diện đem hậu quả xấu nhất nói cho Thẩm Đường: “Thẩm Đường, bản thân em thoải mái, vậy em có nghĩ đến bọn chị không? Em còn có thể liên lụy đến cả đoàn đội.”

Thẩm Đường hiểu tính khí của chị Li, “Cho dù em không thể ở trong cái vòng luẩn quẩn này, em cũng sẽ dùng toàn bộ át chủ bài chưa lật tặng cho mọi người tiền đồ như gấm, không mang thêm phiền phức cho mọi người.”

Một quyền của chị Li vừa rồi như đánh vào bịch bông.

Con bài chưa lật?

Cô có con bài chưa lật gì?

Đi ra từ làng chài nhỏ, một chút bối cảnh cũng không có.

Dựa vào xinh đẹp sao?

Ngay cả bản thân cô cũng nói, Tưởng Thành Duật mà kết hôn sẽ không lấy cô.

Tưởng Thành Duật là người làm ăn, bằng lòng cho cô tiêu tiền và bằng lòng vì cô mà đắc tội với người khác là hai chuyện khác nhau.

Chị ấy phất tay, “Các em đi vào trước đi, chị đi hít thở không khí.”

Mọi người ở trước cửa thang máy chờ Thẩm Đường.

Trữ Nhiễm còn đang khóc thút thít, trang điểm cũng khóc. Tiệc tối từ thiện hôm nay cô ta không định tham gia, bất kể như thế nào cô ta cũng muốn Thẩm Đường phải trả giá.

Áo khoác của Thẩm Đường bẩn rồi, đều là nước bùn nên cô cởi ra đưa cho trợ lý.

Mười mấy người đứng chung trong một thang máy, Triệu Trì Ý bấm thang máy đến tầng mười tám.

Tầng mười tám là phòng họp và cũng là tầng để thiết bị giải trí của khách sạn, thang máy chạy thẳng lên.

Ngay cả nữ diễn viên kia bình thường sẽ khuấy động bầu không khí nhưng giờ phút này cũng ngậm miệng.

Trong thang máy im lặng giống như tận thế đến vậy.

Thẩm Đường nhíu nhíu mày, lòng bàn chân đau rát lên.

Thang máy dừng ở tầng mười tám, cô đứng ở cửa, vệ sĩ đỡ cô đi ra ngoài.

Cho dù chân có đau như bị dao cắt thì cô vẫn như trước đi trong tư thế thẳng tắp.

Vòng eo mềm mại được bao bọc trong chiếc váy tiên nữ, một tay là có thể ôm trọn.

Triệu Trì Ý vậy mà không dời mắt, ma xui quỷ khiến mà thất thần mất hai giây.

Cửa sau của phòng họp cạnh thang máy, nhân viên công tác đã xếp thành hàng theo thứ tự chờ ở cửa từ lâu.

Thư ký lên tiếng: “Điện thoại đều khóa lại nhé.”

Cũng biết là ý gì, thư ký làm như vậy là sợ có người ghi âm, tùy ý cắt đoạn ngắn với ý đồ cắt câu lấy nghĩa.

Nữ diễn viên ra hiệu cho trợ lý đưa điện thoại giao cho thư ký, những người khác cũng làm theo.

Thư ký xác nhận tất cả điện thoại đều đã tắt ghi âm, những điện thoại này được đặt trên bàn hội nghị.

Điện thoại của Thẩm Đường và Trữ Nhiễm vẫn ở trong tay, không bỏ qua đó.

Thư ký nhìn các cô vài cái, các cô là đương sự, không bỏ thì không bỏ thôi, cô ta cũng không lên tiếng nữa.

Cửa phòng họp khép lại.

“Rốt cuộc sao lại thế này?” Triệu Trì Ý tựa lưng vào ghế, hỏi Thẩm Đường.

Thẩm Đường mỉm cười, “Không bằng tổng giám đốc Triệu xem camera ở bãi đỗ xe đi.” Dứt lời, giọng nói của cô lại có chút nghiền ngẫm, “Đừng nói camera hôm nay bị hư?”

Ánh mắt khiêu khích lại kiêu ngạo, ngay cả Trữ Nhiễm cũng không dám làm càn trước mặt Triệu Trì Ý.

Triệu Trì Ý biết nếu hỏi Thẩm Đường sẽ chẳng được gì, anh ta xoay mặt ý bảo thư ký đem các băng ghi hình của camera ở bãi đỗ xe ra xem.

Trong phòng hội nghị, ngoại trừ nữ diễn viên may mắn đi chung thảm đỏ với Thẩm Đường ra còn có hai diễn viên nữa, một nam một nữ. Bọn họ thỉnh thoảng nhìn nhau, không biết lát nữa sẽ xảy ra chuyện gì.

Nhưng kết cục của một màn hôm nay này nhất định không phải là quyết định đúng sai.

Bọn họ hiểu rất rõ.

Ngón tay Thẩm Đường nhẹ cầm điện thoại, không hề lo lắng hay sốt ruột.

Trợ lý bên cạnh thở dài trong lòng, như đứng đống lửa như ngồi đống than. Cô ấy nghĩ Thẩm Đường sẽ xin sự giúp đỡ của Tưởng Thành Duật nhưng bây giờ đã ngồi ở trong đây, ngay cả màn hình Thẩm Đường cũng không mở lên.

Cô ấy gấp đến độ phía sau lưng túa mồ hôi nhưng lại không dám lắm miệng.

Điện thoại của Thẩm Đường rung, là tin nhắn của bạn thân Ôn Địch: [Bảo bối, sao cậu còn chưa đến?]

Ôn Địch đang ở chỗ đấu giá từ thiện, chờ một lúc lâu cũng không thấy Thẩm Đường vào.

Cô ấy lại đi ra ngoài chỗ khu vực thảm đỏ để tìm người nhưng vẫn không thấy ai.

Mấy tháng cuối năm này bận rộn, cô ấy không rút ra được ngày nào để đi Hoành Điếm tham ban, tiệc từ thiện tối nay mời Thẩm Đường nên cô ấy mới hoãn lại mấy cái hoạt động khác để đi đến tiệc từ thiện gặp mặt cô.

[Có phải bị kẹt xe rồi không?]

Thẩm Đường: [Có việc nên bị muộn rồi, gặp nhau sẽ nói chuyện với cậu, thảm đỏ không biết có đi được không nữa.]

Ôn Địch yên tâm: [Đến là được (ôm một cái).]

Thẩm Đường gõ một hàng chữ lại xóa đi, rời khỏi khung nói chuyện.

Trong phòng hội nghị như bỏ quên âm thanh, không ai nói chuyện phiếm mà chỉ có tâm tư trong lòng.

Sự im lặng đã bị phá vỡ bởi tiếng nhạc điện thoại.

Mọi người không hẹn mà đều nhìn qua, là điện thoại của Trữ Nhiễm.

Trữ Nhiễm nhìn tên người gọi đến trên màn hình, hốc mắt lại lần nữa hiện lên sự tủi thân.

Cô ta hít sâu rồi nghe điện thoại.

“Alo, chú Hai. Không gãy xương, chỉ bị trật thôi ạ.”

Mọi người có mặt đều biết chú Hai của Trữ Nhiễm là ai, càng biết thím Hai của Trữ Nhiễm lợi hại cỡ nào, đó chính là công chúa lớn của Tiêu gia.

Theo bản năng thì có mấy người nhìn Thẩm Đường với ánh mắt thông cảm.

Không cần nghĩ cũng biết vừa nãy nhất định Trữ Nhiễm đã nhắn tin kiện cáo với người trong nhà.

Lần này Thẩm Đường đã đá lên tấm thép rồi.

“Chú Hai, chú không cần lo lắng, cháu bận xong sẽ đến bệnh viện kiểm tra một chút ạ.” Trữ Nhiễm vừa nói vừa nức nở.

Đầu bên kia điện thoại Trữ Nhạc Lễ vẫn lo lắng: “Vậy ta sẽ sắp xếp bác sĩ cho cháu, đừng đợi, bị trật chân không phải là chuyện nhỏ, động đến gân cốt phải một trăm ngày, nếu cháu không thể đi đường được thì phải hoãn quay phim lại.”

“Về phần Thẩm Đường, nếu Triệu Trì Ý đã ở đó thì cậu ta nhất định sẽ xử lý tốt nên không cần lo lắng. Thẩm Đường đánh người cần phải có lời xin lỗi hợp lý. Kế tiếp còn muốn như thế nào, đợi tiệc tối từ thiện kết thúc lại nói?”

“Cảm ơn chú Hai, lát nữa lại cùng chú nói chuyện, đã mở camera ra rồi ạ.” Trữ Nhiễm cúp điện thoại.

Cô ta là cố tình muốn cho chú Hai biết, cố ý nhận điện thoại ở trước mặt Triệu Trì Ý là muốn tạo áp lực cho anh ta, khiến cho Thẩm Đường hôm nay có miệng mà không nói được.

Cô ta mới vừa cúp điện thoại không lâu thì điện thoại của Triệu Trì Ý rung, anh ta mở ra, là tin nhắn của Trữ Nhạc Lễ, một câu đơn giản: [Nhiễm Nhiễm lại gây thêm phiền phức cho cậu rồi.]

Mấy chữ này đọc ra có rất nhiều ý.

Mặc kệ là loại nào thì Trữ Nhạc Lễ đều đau lòng cho cháu gái bị đánh, muốn làm chỗ dựa cho cháu gái.

Chỗ dựa tình thân thì thường không có liên quan gì đến đúng sai.

Tập đoàn Thường Thanh và Trữ gia, đặc biệt là Tiêu gia đều hợp tác ở các lĩnh vực.

Triệu Trì Ý nhéo mi tâm, việc này khó khăn rồi.

Đến bây giờ hai tay Thẩm Đường vẫn lạnh, cô không chút để ý mà vuốt nhẹ ngón tay.

Trên mặt đồng hồ đính đầy pha lê, óng ánh trong suốt dưới ánh đèn.

Triệu Trì Ý vẫn nhìn chăm chú vào đồng hồ kia, người phụ nữ này rốt cuộc có bao nhiêu cái đồng hồ vậy. Mỗi lần tham dự sự kiện đều đeo đồng hồ có kiểu dáng không giống nhau.

Nghe nói đều là đồng hồ cô tự sưu tầm, không phải là nhãn hàng cho mượn.

Cửa văn phòng mở, thư ký cầm video giám sát, sải bước đi vào.

Tim Trữ Nhiễm nhảy lên tận cổ họng, mặc dù có chỗ dựa là chú Hai nhưng vẫn sợ chỗ nào xuất hiện sai sót, trong lòng vẫn không ổn định lắm.

Suy nghĩ của Thẩm Đường đã bay xa ra ngoài vạn dặm, không nhìn vào màn hình chiếu.

Cô đã quên lần cuối cùng cùng người ta đánh nhau là lúc nào rồi, có thể là tiểu học, cũng có thể là cấp Hai. Không có ba mẹ nên người đứng sau cô vẫn là bản thân cô.

Ai ăn hiếp cô, bản thân cô sẽ tự đánh trả.

Tuy rằng đến cuối cùng người chịu thiệt vẫn là bản thân cô nhưng cô một chút cũng không hối hận, khoảnh khắc tủi thân kia cô sẽ tự làm chỗ dựa cho bản thân mình.

Sau này không ai trêu chọc cô nữa.

“Chị Đường.” Trợ lý nhỏ giọng gọi cô.

“Hửm?” Thẩm Đường phản ứng chậm nửa nhịp.

Trợ lý ra hiệu cho cô, xem video giám sát đang chiếu lại trên màn hình lớn kia.

Tổng cộng có hai đoạn video, từ hai góc độ chụp được Thẩm Đường trượt chân và một màn đánh nhau kia.

Đoạn đầu khoảng cách quá xa, chỉ quay đến chỗ mấy người vây xung quanh, động tác chi tiết không bắt được nên đoạn này về cơ bản có cũng như không có.

Đoạn thứ hai quay mấu chốt hơn, ngoài thư ký và Triệu Trì Ý ra thì những người khác không khỏi nín thở.

Cái camera này được lắp đặt ở cửa khách sạn, đối diện là nhóm người Thẩm Đường.

Trong video, Trữ Nhiễm khoác một cái áo lông, cô ta nhìn trước mắt rồi quay sang nói chuyện với trợ lý.

Vài giây sau thì Thẩm Đường trượt chân, Trữ Nhiễm và trợ lý không hẹn mà nhìn qua.

Từ trong đoạn giám sát vốn không thấy được Trữ Nhiễm và Thẩm Đường có tiếp xúc thân thể, mà toàn bộ đường đi Trữ Nhiễm đều quay mặt nói chuyện với trợ lý, cô ta không hề chú ý đến người trước mắt.

Người không biết chuyện mà xem đoạn video này thì cũng sẽ không hoài nghi Trữ Nhiễm đẩy người.

Thẩm Đường hỏi thư ký: “Không có?”

Thư ký làm như không nghe thấy, trông như đang chuyên chú nhìn máy tính.

Thẩm Đường quay mặt nhìn Triệu Trì Ý, nói rõ ràng: “Tổng giám đốc Triệu, tôi muốn coi giám sát ở phía đường dốc.” . Google ngay trang [ TRÙMT RUYỆN. o rg ]

Ngón tay Triệu Trì Ý gõ nhẹ lên mặt bàn, không hề có tiết tấu nào.

Anh ta cười, không tiếp lời.

Thư ký đi theo Triệu Trì Ý đã nhiều năm nên nháy mắt hiểu được ông chủ cười mà không nói là ý gì.

Cô ta nói: “Cô Thẩm, tôi đã mang tất cả các video giám sát đến đây rồi, một cái bãi đỗ xe nhỏ ngoài trời sẽ không lắp đặt nhiều camera hơn chỗ đậu xe lớn đâu. Cô nói xem?”

“À.” Thẩm Đường nhếch môi đỏ mọng, lạnh lùng nhìn Triệu Trì Ý.

Triệu Trì Ý và cô bốn mắt nhìn nhau, hôm nay hắn mắc nợ Thẩm Đường.

Trợ lý Thẩm Đường thở ra hơi lạnh.

Lần này không có sức mạnh lớn lao rồi.

Nhưng cô ấy tin chắc, Thẩm Đường sẽ không vô cớ đánh người, càng không phải là người sẽ chịu oan. Cho dù có mâu thuẫn với Trữ Nhiễm, cô sẽ không dùng cách giải quyết làm hại bản thân, không có lợi cho mình.

Thư ký tắt máy chiếu, cô ta hiểu được ông chủ sẽ bao che Trữ Nhiễm liền gửi tin nhắn cho vệ sĩ của ông chủ: [Xóa các video của camera bên phía đường dốc đi.]

Vệ sĩ vẫn ở trong phòng theo dõi, nhìn thấy tin nhắn rồi làm theo.

Trữ Nhiễm đã quên chân đau liền vịn bàn đứng lên.

Cô ta nhìn Thẩm Đường từ trên cao: “Có phải nên xin lỗi tôi rồi không? Còn cho rằng tôi dễ bắt nạt nên cô muốn đánh tôi là đánh? Tôi không đánh cô, cô tự tát mình một cái thì tôi sẽ bỏ qua, mấy cái video giám sát này sẽ được xóa.”

Thẩm Đường nhìn cô ta, “Cô đang nằm mơ à?”

Trữ Nhiễm biết Thẩm Đường sẽ không dễ dàng xin lỗi, “Không xin lỗi cũng được, tôi đem video cô đánh người tung lên mạng, để cho cư dân mạng phân xử. Tôi cho cô một phút để suy nghĩ, tự mình xử lý đi.”

Cô ta bật âm lượng của điện thoại đến mức lớn nhất, bắt đầu tính thời gian.

“Tích – tích – tích –” Mỗi một giây trôi qua trong nôn nóng, hoang mang.

Mấy người nghệ sĩ khác tôi nhìn anh anh nhìn tôi, không biết phải phá vỡ cục diện bế tắc này như thế nào.

Ông chủ lên tiếng rồi, các cô chỉ có thể im lặng thôi.

Tim của trợ lý đập còn nhanh hơn so với trước kia, sắp hít thở không thông rồi.

Tâm cô ấy nhảy loạn như ma, lòng bàn tay đã lạnh ngắt.

Thỉnh thoảng cô ấy nhìn ra ngoài cửa nhưng cửa phòng họp vẫn đóng chặt, chị Li không biết khi nào mới đến đây.

Cuối cùng tình hình này phải phá vỡ như thế nào, trợ lý nhỏ là cô ấy cũng bất lực.

Thời gian đã đi đến mười giây cuối cùng, 10, 9, 8.

“Ong ong ong –” Tiếng điện thoại vang nhanh hơn tiếng 'tích' kia.

Là điện thoại của Triệu Trì Ý, anh ta nhìn chú thích trên cuộc gọi không khỏi nhíu mày.

Rất nhanh anh ta cầm máy lên nghe, “Tổng giám đốc Tưởng, có gì chỉ giáo?”

Không biết đầu bên kia điện thoại nói gì, Triệu Trì Ý giật mình: “Cảm ơn cảm ơn, có chút sai sót khi tiếp đón.”

Cúp máy, anh ta đi ra mở cửa.

Cửa từ bên trong được đẩy ra, một giọng nói trong trẻo nhưng lạnh lùng truyền vào phòng họp, “Tổng giám đốc Triệu, đã lâu không gặp.”

Bỗng chốc Thẩm Đường quay mặt, là tiếng của Tưởng Thành Duật.

—-

Truyện được đăng tải duy nhất trên Wattpad @bunnthitnuong

Đọc đúng nơi là tôn trọng công sức của người khác.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.