Váy Hạ Thần

Chương 18: Chương 18: Đây là cho anh bất ngờ sao?






Bữa tiệc tối nay của Tưởng Thành Duật là nhà hàng bên sông ở trên một con đường khác, là nơi Điền Thanh Lộ chọn.

Nhà hàng này làm đồ ăn có khẩu vị nhẹ, mỗi phòng đều có ban công riêng, khi uống rượu mà đau đầu thì còn có thể đến đó nhìn cảnh sông, hóng gió thổi.

Điền Thanh Lộ ghé vào lan can, không có lòng dạ nào để thưởng thức cảnh đêm, thỉnh thoảng cúi đầu xem đồng hồ.

Tưởng Thành Duật đã đi bốn mươi phút, còn chưa quay về.

Trong phòng mấy người đàn ông đang đánh bài, tiếng cười mắng ồn ào không ngừng.

Điền Thanh Lộ làm như không để ý ngồi xuống bên cạnh Nghiêm Hạ Vũ, "Đã đến bảy giờ, không biết tình hình bên kia của Tưởng Thành Duật sao rồi. Cậu gọi điện hỏi cậu ấy một chút, có muốn chúng ta giúp không."

Nghiêm Hạ Vũ không nhìn cô ta, không mặn không nhạt nói: "Tự cậu gọi đi, phí điện thoại cũng chỉ có mấy tệ."

Điền Thanh Lộ nhếch môi tự giễu, cô ta đi một vòng lớn như vậy, nhưng mà lại đem Tưởng Thành Duật làm cái cớ để tìm anh ta nói hai câu.

Điện thoại Nghiêm Hạ Vũ có người gọi, Điền Thanh Lộ nhìn lướt qua.

Tiếng chuông kết thúc.

Nghiêm Hạ Vũ không nghe máy.

"Đòi nợ à?" Có người trêu.

Miệng Nghiêm Hạ Vũ vẫn còn ngậm thuốc lá, nói chuyện mơ hồ không rõ, "Đòi mạng."

Bên kia cũng không buông tha, gọi lần thứ hai.

Trực giác của Điền Thanh Lộ nói bản thân ở đây là dư thừa nên lấy một ly rượu vang rồi ra ngoài ban công.

Bên cạnh có người khuyên Nghiêm Hạ Vũ: "Nhanh bắt máy đi, nếu có chuyện không quan trọng bác gái sẽ không gọi điện cho cậu đâu."

Những người khác đã hiểu, là điện thoại của mẹ Nghiêm Hạ Vũ.

Nghiêm Hạ Vũ dập tắt thuốc, nghe máy.

Mẹ không lải nhải như bình thường nữa, chỉ sợ con trai không kiên nhẫn nên nói thẳng: "Hạ Vũ, mẹ gửi mấy kiểu nhẫn vào điện thoại con rồi, con nhớ chuyển qua cho Thanh Lộ nhé. Hỏi con bé thích kiểu nào rồi hai đứa con trao đổi với nhau."

Nghiêm Hạ Vũ: "Mẹ tự gửi cho cô ấy đi, con bận."

"Đây là nhẫn đính hôn của các con, mẹ gửi không thích hợp lắm..."

Nghiêm Hạ Vũ cúp máy luôn, ném điện thoại lên bàn, bịch một tiếng thật mạnh rồi dừng lại ngay giữa bàn.

"Điện thoại có chỗ nào đắc tội với cậu à." Người bạn cầm lại để bên cạnh bàn.

Về phía Nghiêm Hạ Vũ, sau tết âm lịch có tin tức đính hôn cùng với Điền Thanh Lộ đã truyền xôn xao trong cái vòng luẩn quẩn này rồi, nhưng đương sự Nghiêm Hạ Vũ này vẫn không tỏ thái độ.

Mới đây lại nghe nói, Nghiêm gia và người lớn trong Điền gia đã định ngày đính hôn xong rồi.

Mà bây giờ, Điền Thanh Lộ và Nghiêm Hạ Vũ lại xuất hiện cùng một chỗ.

Bên cạnh có người ra bài, nâng mắt lên, nhỏ giọng nói: "Đính hôn là thật sao?"

Lần trước hỏi Nghiêm Hạ Vũ có phải đính hôn với Điền Thanh Lộ không, Nghiêm Hạ Vũ nói không biết.

Hôm nay, Nghiêm Hạ Vũ dứt khoát không lên tiếng luôn.

Vào lúc này trầm mặc chính là ngầm thừa nhận.

"Còn có hơn một tháng là đến tết âm lịch rồi." Người bạn nói nhiều hơn một câu, "Khi nào thì cậu và Ôn Địch cắt đứt? Bất luận là Ôn Địch hay là Điền Thanh Lộ thì cũng đều là cô gái tốt, cậu đừng hồ đồ."

Nghiêm Hạ Vũ vẫn không nói một lời nào, "cốc cốc", ngón tay anh ta đặt trên bàn dùng sức gõ mấy cái, ý bảo người nọ ra bài.

"Anh Tưởng, chào buổi tối." Người phục vụ đưa người đến cửa chào hỏi.

Mấy người ở trước cửa nhìn qua, Tưởng Thành Duật cởi áo khoác đưa cho nhân viên phục vụ.

"Cuối cùng cũng quay về rồi." Trong lòng ai cũng không bỏ được bát quái, Nghiêm Hạ Vũ hỏi Tưởng Thành Duật: "Rốt cuộc có chuyện gì à?" Tối nay bực bội, anh ta lại hút một điếu nữa.

Ngoài Nghiêm Hạ Vũ, tất cả mọi người trong phòng cũng muốn biết, rốt cuộc Tưởng Thành Duật có chuyện gì mà bỏ bọn họ.

Câu nói đầu tiên là Tưởng Thành Duật nói với Nghiêm Hạ Vũ: "Buổi tối cậu về hỏi Ôn Địch đi."

Vậy là có liên quan đến Thẩm Đường.

Giây tiếp theo, Nghiêm Hạ Vũ chợt nhận ra, Thẩm Đường ở Thượng Hải, Ôn Địch cũng ở đây.

Tưởng Thành Duật liếc mắt một cái về phía Điền Thanh Lộ bên ngoài ban công, thấp giọng cảnh cáo Nghiêm Hạ Vũ: "Cậu đừng có không biết bản thân mình là ai."

- -

Quá ba vòng rượu, Tưởng Thành Duật cầm một ly nước trắng ra ngoài ban công cho thoáng khí.

Uống một nửa ly nước, có điện thoại gọi đến.

Anh nhìn chằm chằm tên người hiện lên trên điện thoại, có một chút đăm chiêu.

Lại uống hết ly nước ấm, Tưởng Thành Duật nhận điện thoại của Trữ Nhạc Lễ.

Không biết Trữ Nhiễm nói gì đó với chú Hai của cô ta hay là Triệu Trì Ý đem chuyện tối nay anh có mặt ở đó báo cho Trữ Nhạc Lễ biết.

"Tổng giám đốc Tưởng, đã lâu không gặp. Thật sự xin lỗi, là tôi dạy dỗ không đúng cách. Tối nay Nhiễm Nhiễm vậy mà lại làm ra chuyện không có gia giáo, khác người như vậy." Trữ Nhạc Lễ tự trách một phen, mặc dù là hư tình giả ý nhưng hình thức thì cũng phải có: "Trước tiên làm phiền tổng giám đốc Tưởng thay tôi chuyển lời xin lỗi đến cô Thẩm, hôm khác tôi sẽ tự mình bồi thường chỗ sai cho cô Thẩm."

Phong thái kinh doanh, Tưởng Thành Duật vẫn phải có, "Trữ đổng quá lời rồi."

Cũng chỉ có năm chữ ngắn ngủi.

Khách sáo vài câu, Trữ Nhạc Lễ mới cúp điện thoại.

Mặc dù cháu gái sai đến lên trời, cũng nghiêm khắc phê bình dạy dỗ qua nhưng vẫn còn lo lắng cho vết thương của cô ta.

Trữ Nhạc Lễ uống hết ly trà lạnh cho tiêu hỏa, lại gọi điện cho cháu gái quan tâm cô ta bây giờ như thế nào.

Mười phút trước, Trữ Nhiễm ở trong điện thoại khóc sướt mướt nói với ông ta, bây giờ đang ở bệnh viện.

Chân bị trật, đầu cũng đau.

"Alo, chú Hai ạ." Trữ Nhiễm đang nói liền khóc nức nở.

Trữ Nhạc Lễ lại không quở trách cô ta: "Bây giờ tốt hơn chưa?"

"Không sao ạ." Trữ Nhiễm hít hít mũi, hỏi rất cẩn thận: "Chú Hai, không ảnh hưởng đến hợp tác của nhà thím Hai và Tưởng Thành Duật chứ?"

Cô ta không sợ chú Hai tức giận mà chỉ sợ thím Hai phát giận. Chú Hai có tiếng chiều vợ, thím Hai mà không vui thì cuộc sống của cô ta cũng không dễ chịu.

Trữ Nhạc Lễ trấn an cô ta: "Cái đó không cần cháu quan tâm, nghỉ ngơi cho tốt đi. Gửi số giường cho ta, bây giờ ta đến bệnh viện."

Cô ta biết chú Hai sẽ không thật sự tức giận với cô ta, lại nói cô ta cũng không biết Tưởng Thành Duật là bạn trai của Thẩm Đường. "Chú Hai, muộn quá rồi, bên ngoài còn có tuyết rơi, chú không cần đến đâu ạ."

"Thím Hai cháu còn chưa về, ta ở nhà cũng không có việc gì." Trữ Nhạc Lễ đóng máy tính.

Bây giờ Trữ Nhiễm không ngoan không được: "Chú Hai, đều là cháu sai. Cháu chỉ nhất thời nóng giận thôi ạ. Chú không biết đâu, Thẩm Đường đoạt đại ngôn của cháu, ở trong đoàn phim làm khó dễ với cháu, khiến cháu mất mặt."

Trữ Nhạc Lễ tình ý sâu xa: "Vậy cháu dùng cách giống vậy phản kích lại Thẩm Đường, phải tránh không được động tay đánh người. Cũng giống như việc kinh doanh của chú Hai, vì đoạt được một hạng mục tốt thì không từ thủ đoạn nào để đánh bại đối thủ cạnh tranh là chuyện thường. Đương nhiên sẽ bị người khác tính kế, nhưng để cho không thể bị tính kế thì ta đem người đánh cho tàn phế."

Trữ Nhiễm không hé răng.

Trữ Nhạc Lễ nói một chút rồi thôi, nói nhiều quá chắc gì cô ta nghe vào. "Gặp mặt rồi nói, bây giờ ta đến bệnh viện."

Trữ Nhiễm rầu rĩ đáp lời, trong đầu nhảy nhót không thôi, tối nay cô ta gây ra phiền toái, khóc một hồi liền thôi. Chú Hai còn muốn đến thăm cô ta, vậy thím Hai bên kia chắc là cũng sóng yên gió lặng, sẽ không trách móc nặng nề cô ta đâu.

"Chú Hai, lát nữa gặp."

Trữ Nhạc Lễ cúp điện thoại, ông ta vừa ngẩng đầu lên thì Tiêu Chân đứng ngay bên cạnh.

"Về rồi à."

Tiêu Chân cười cười, gật đầu.

Bà ta mới từ dưới lầu đi lên, mặc kệ trước kia chồng nói chuyện với ai bà ta cũng không tò mò, cũng không tùy tiện ngắt lời. Nhưng nghe đến cái tên Thẩm Đường này, dưới chân bà ta không nghe sai khiến nên lập tức đi lên.

"Vừa rồi gọi điện thoại với Nhiễm Nhiễm à?" Tiêu Chân dịu dàng hỏi.

Trữ Nhạc Lễ không giấu diếm, "Ừ, Trữ Nhiễm đến Thượng Hải tham gia tiệc tối từ thiện của công ty, đầu óc chập mạch nên ở bãi đỗ xe đẩy một nữ diễn viên."

Trong lòng Tiêu Chân bất an, muốn biết nữ diễn viên bị đẩy té kia có phải là Thẩm Đường hay không, "Bây giờ Nhiễm Nhiễm mâu thuẫn ầm ĩ với ai vậy?"

Trữ Nhạc Lễ: "Thẩm Đường." Dừng một chút, ông ta nói: "Là một minh tinh mới nổi mấy năm, tính tình không nhỏ. Nhiễm Nhiễm đẩy cô ấy, làm sao cô ấy có thể nhường được."

Trong lòng Tiêu Chân nhảy loạn, "Vậy...... Nhiễm Nhiễm có bị thương nặng không?" Bà ta thiếu chút nữa buột miệng nói ra, Đường Đường có bị thương nặng không. Cho dù là như thế nào thì trong lòng bà ta Thẩm Đường vẫn luôn khác biệt.

Người ngoài như Trữ Nhiễm không thể so sánh được.

Trữ Nhạc Lễ thu dọn văn kiện trên bàn xong, "Chân bị trật, còn nói đau đầu, chắc là không có gì lớn đâu. Bây giờ anh đi bệnh viện xem nó một chút."

Tiêu Chân cũng không quan tâm vết thương của Trữ Nhiễm, làm như không có việc gì thăm dò: "Có phải Thẩm Đường cũng bị thương không, anh có cần đi qua thăm không?"

Trữ Nhạc Lễ lấy áo vest chuẩn bị đi ra ngoài: "Thẩm Đường thì không bị thương."

Trong lòng Tiêu Chân nhẹ nhõm, không bị thương là tốt rồi.

"Em có đi cùng anh không?" Trữ Nhạc Lễ hỏi vợ.

Tiêu Chân không để lộ sơ hở mà từ chối: "Sợ là không kịp, em đợi lát nữa còn có cuộc họp qua video. Anh nói một tiếng với Nhiễm Nhiễm, sáng mai em đến bệnh viện thăm nó."

Trữ Nhạc Lễ im lặng nhìn vợ một cái, "Công việc của em quan trọng hơn." Ông ta bảo quản gia sắp xếp tài xế đi bệnh viện.

Trước khi đi, ông ta ôm vợ một cái, "Đừng để bị mệt, họp xong thì đi ngủ sớm một chút."

Tiêu Chân và Trữ Nhạc Lễ đều có thư phòng riêng. Bà ta bước nhanh về phòng của mình, gọi điện thoại cho trợ lý riêng: "Điều tra một chút tối nay Trữ Nhiễm và Đường Đường đã xảy ra chuyện gì, sau lại giải quyết như thế nào, càng kỹ càng tỉ mỉ càng tốt."

Cúp điện thoại, không kịp đợi đã bật máy tính, Tiêu Chân mở hot search trên weibo.

Bất cứ khi nào tham dự sự kiện quan trọng, chắc chắn Thẩm Đường đều lên hot search.

Hôm nay cô lên hai cái.

Một cái hot search là tạo hình đi thảm đỏ tối nay, đột nhiên cô quay đầu lại tìm người, cái đó trong nháy mắt đã được chụp lại.

Cái hot search khác cũng là video cô quay đầu, đoạn video này đến từ một blogger, là tháng mười năm nay, ở quê nhà Thẩm Đường quay một đoạn.

Trong video, Thẩm Đường quay đầu lại bắn tim.

Khoảnh khắc cô quay đầu không ai có thể cưỡng lại được.

Tiêu Chân xem video, lúc Thẩm Đường quay đầu lại, khí chất so với năm bà ta còn trẻ không khác nhau lắm.

Giống như từ trong một cái khuôn mẫu khắc ra vậy.

Từ quá khứ quay về đã là mười phút sau, điện thoại của trợ lý riêng gọi đến.

"Tổng giám đốc Tiêu, là Tưởng Thành Duật ra mặt giải quyết ạ." Trợ lý riêng đem tình hình cụ thể và tỉ mỉ nhất nói cho Tiêu Chân.

Tiêu Chân nhíu mày: "Triệu Trì Ý cho Đường Đường hai bộ phim?"

Trợ lý riêng nhỏ giọng: "Đúng như vậy."

Tiêu Chân ấn thái dương suy nghĩ, Triệu Trì Ý là nhàn rỗi khó chịu nên cũng muốn chặn ngang một cái.

Một Tưởng Thành Duật đã đủ làm cho bà ta đau đầu rồi.

"Trước tiên cứ vậy đi, chú ý Triệu Trì Ý nhiều một chút, xem hắn rốt cuộc muốn làm gì."

Tiêu Chân cúp máy, đối diện với màn hình đã tối đen mà xuất thần hồi lâu.

Bà ta mở cuốn sổ định xử lý công việc nhưng suy nghĩ lại hỗn loạn, 'ba' một cái rồi lại khép cuốn sổ lại.

Bên cạnh cuốn sổ là ảnh chụp chung một nhà bốn người của nhà bà ta, hai đứa con trong ảnh chụp tươi cười sáng lạn, vô ưu vô lự, là cặp sinh đôi của bà ta và Trữ Nhạc Lễ.

Chỉ còn hai tuần nữa là hai đứa con được hai mươi tuổi.

Mà lúc bà ta rời khỏi Đường Đường đã qua hai mươi bốn năm rồi.

Ngoài cửa sổ, tuyết vẫn rơi nhiều.

Ngày đó bà ta sinh Đường Đường cũng là ngày tuyết rơi nhiều như vậy.

Trần Nam Kính nói, sẽ yêu bà ta và con gái cả đời.

- -

Lúc này ở tầng ba khách sạn Thường Thanh, buổi đấu giá từ thiện sắp kết thúc.

Tối nay Thẩm Đường đấu giá được không ít, một cái không thấy bên trong cũng đấu giá luôn.

Ôn Địch ngồi bên cạnh cô, hỏi buổi tối ở bãi đỗ xe và tầng mười tám đã xảy ra chuyện gì. Thẩm Đường đem đầu đuôi câu chuyện, một chữ cũng không sót kể cho cô ấy nghe.

"Đấu giá cái bên trong lại đi, tớ tặng cậu."

"Bên trong không có gì để xem cả." Thẩm Đường quay mặt, cười dựa sát vào cô ấy nói: "Cậu thật sự muốn tặng thì buổi đấu giá mùa xuân năm sau mang tớ theo đi, tớ không cần đấu giá những cái đắt tiền đâu, chỉ đấu giá thư pháp và tranh vẽ thôi."

Đó là buổi đấu giá hàng đầu trong ngành, buổi đấu giá từ thiện này với buổi đấu giá mùa xuân không cùng cấp bậc với nhau. Ôn Địch nâng tay đẩy đầu cô sang bên cạnh, "Đem tớ bán đi cũng không đấu giá nổi một bức tranh đâu."

Điện thoại có tin nhắn đến.

Nghiêm Hạ Vũ: [Anh đang ở Thượng Hải, đến chỗ anh nhé.]

Ở Thượng Hải anh ta có mấy căn hộ, thường ở căn bên kia.

Khoảng thời gian này cô ấy và Nghiêm Hạ Vũ đang chiến tranh lạnh, nguyên nhân thì không rõ.

Lúc anh ta không liên lạc với cô ấy, cô ấy cũng không chủ động.

Buổi đấu giá kết thúc, Thẩm Đường và Ôn Địch rời đi. Về sau còn có tiệc tối nhưng các cô cũng không hứng thú tham gia.

Thẩm Đường tạm thời không muốn nhìn khuôn mặt kia của Triệu Trì Ý.

Chị Li ở trong xe bảo mẫu chờ Thẩm Đường, cô lên xe rồi ngồi xuống, chị Li đưa hợp đồng lên bàn, "Ký xong rồi, tất cả chi tiết chị đều kiểm tra qua."

Đây là tốc độ của Triệu Trì Ý, mấy tiếng thôi mà đã làm xong hết thảy.

Các điều kiện đã hứa đều rõ ràng trong điều khoản hợp đồng.

Hợp đồng đối với Thẩm Đường không có lực hấp dẫn, cô lật xem đại khái hai trang rồi trả lại cho chị Li.

Chuyện này hôm nay được giải quyết xem như là viên mãn, chị Li vẫn như cũ không chịu được mà thuyết giáo: "Hôm nay vận may tốt nhưng lần tới sẽ không có đâu, em nên sửa tính tình lại đi. Tưởng Thành Duật có thể giúp em một lần nhưng không giúp em cả đời được. Chị gọi điện thoại cho anh ta xin giúp đỡ, không thương lượng với em là chị sai."

Mà đến lúc loại tình huống này xảy ra, cô ấy quả thực là cùng đường.

Cũng phải liều lĩnh thật lớn để mạo hiểm.

Lỡ đâu Tưởng Thành Duật không muốn giúp, vậy thì đêm nay sẽ là đêm của Thẩm Đường và Tưởng Thành Duật.

"Tưởng Thành Duật thật sự tốt, trước khi chia tay thì em trân trọng người ta cho tốt vào."

Thẩm Đường không nói chuyện, nghiêng đầu nhìn bên ngoài xe.

Tuyết càng lúc càng rơi nhiều, che phủ tầm mắt.

- -

Tối nay Thẩm Đường ở căn hộ bên Lục gia. Tưởng Thành Duật đến Thượng Hải công tác mười lần thì đến chín lần ở nơi này, so với căn hộ bên phía bờ biển kia thì nơi này có hơi thở cuộc sống nhiều hơn một chút.

So với cô thì Tưởng Thành Duật về nhà sớm hơn, sau khi mở cửa câu đầu tiên nói chính là: "Trên người có chỗ nào bị thương không?" Lúc ở phòng họp quên hỏi.

"Không sao." Thẩm Đường đổi dép, trên người anh có mùi rượu cùng với hormone xông thẳng lên.

"Anh uống nhiều rượu quá."

"Ừm." Anh hôn cô một cái, vẫn lo lắng nên ngồi xổm xuống, vén váy cô lên, kiểm tra trên đùi cô xem có vết thương hay không.

"Thật sự không sao mà." Thẩm Đường muốn đi nhưng bị anh ôm vào trong lòng.

"Em có thể đừng nhúc nhích được không? Để anh xem đầu gối em có bị thương không."

Tưởng Thành Duật kiểm tra kỹ càng, vết thương không rõ, anh đứng lên: "Đang định nói quản gia gọi đồ ăn ngoài, gọi cho em một phần bánh bao hấp black truffle nhé."

"Không ăn, nhiều thịt lắm."

Tưởng Thành Duật cầm điện thoại, do dự không biết ăn khuya gì đây.

Bỗng nhiên anh ngẩng đầu nhìn Thẩm Đường: "Nếu không em làm một chút đồ ăn khuya đơn giản cho anh?"

Thẩm Đường chớp mắt, từ trước đến giờ cô chưa vào nhà bếp. Hơn nữa mấy năm gần đây, cô bị đoàn đội nuôi dưỡng thành em bé siêu cấp lớn chỉ biết ăn cơm.

"Anh muốn ăn gì?"

Tưởng Thành Duật: "Tôm yến mạch, biết làm không?"

"......."

Thẩm Đường rối rắm một lát nhưng vẫn quyết định thỏa mãn Tưởng Thành Duật hiếm khi được chủ động đưa ra yêu cầu, nhưng tôm yến mạch thì có thể làm phiên phiến*.

(Phiên phiến: là từ thường được sử dụng trong trường hợp không yêu cầu phải đầy đủ như bình thường, nghĩa là chỉ cần đạt đến mức nào đó coi như là xong, là được. Ngược lại với phiên phiến là sự cầu toàn, kỹ càng, chặt chẽ, nguyên tắc và chính xác. Nguồn: baonghean.)

"Được thôi, sẽ làm cho anh tôm yến mạch, nhưng –"

Tưởng Thành Duật yêu cầu không cao, "Có thể ăn là được."

Tài nấu ăn của Thẩm Đường tạm thời vẫn còn chưa có thể ăn được, cô thương lượng với anh, "Em tách ra làm nhé. Nấu cho anh nửa chén cháo yến mạch, lại tiếp tục luộc cho anh mấy con tôm. Khi ăn thì anh trộn lên là thành tôm yến mạch rồi. Như vậy có được không?"

Tưởng Thành Duật nở nụ cười, nói không nên lời nên gật gật đầu.

Lòng hăng hái của Thẩm Đường dâng cao, quay về phòng ngủ thay quần áo.

Càng nghĩ đến việc trộn yến mạch với tôm kia càng cảm thấy có lỗi với Tưởng Thành Duật.

Nhưng đây đã là tài nấu nướng hết mức nhất của cô rồi, nếu nghiên cứu phức tạp thì tối nay nhất định anh sẽ không có cái ăn.

Tài nấu ăn không được thì hãy đối xử với nhau bằng tình nghĩa.

Thẩm Đường nhân lúc thay quần áo đã gọi điện thoại cho quản gia căn hộ, nhờ đặt quà là hoa hoàng đế rồi còn cố ý dặn dò: "Cố gắng giao trong nửa giờ."

Quản gia biết tối nay bọn họ ở trong căn hộ nào nên xác nhận với Thẩm Đường: "Đặt ở trên bàn đảo hay là trên bàn cơm?"

Thẩm Đường nghĩ nghĩ: "Trên bàn đảo đi."

Quản gia nhớ màu sắc và chất liệu đường vân gỗ ở trên bàn đảo, "Được, tôi đặt ngay."

Thẩm Đường thay lễ phục rồi mặc quần áo ở nhà vào, vừa đi ra ngoài vừa buộc tóc dài lên.

Tưởng Thành Duật ở trong phòng bếp đang lấy yến mạch và mấy con tôm từ trong tủ lạnh ra.

Thẩm Đường tìm tạp dề rồi thắt lại cho ra dáng nấu cơm.

Cô không muốn Tưởng Thành Duật nhìn thấy tay chân vụng về của cô nên đẩy anh đi ra ngoài, "Trước tiên anh vào thư phòng bận việc đi, đợi làm xong em gọi anh ra anh cơm, cho anh một bất ngờ."

Thật sự Tưởng Thành Duật nghĩ không ra có cái bất ngờ gì, một bát cháo và mấy con tôm, khó có thể nào làm ra hoa được.

Không có ai ở đây giám sát nên Thẩm Đường buông lỏng.

Cháo yến mạch thì đơn giản, cô dựa theo cách hướng dẫn trên bao bì nên rất nhanh đã làm xong.

Lúc nãy Tưởng Thành Duật mang sáu con tôm ra, cô sợ không đủ nên lấy thêm mấy con.

Tìm cách xử lý vỏ tôm và chỉ tôm như thế nào rồi cho vào nồi luộc.

Thì ra nấu cơm cũng rất đơn giản.

Không tới hai mươi phút, cháo yến mạch và tôm luộc tất cả đã ra khỏi nồi.

Hoa đang trên đường đến, nhanh nhất cũng phải hai mươi lăm phút mới giao đến đây.

Nhưng đến lúc đó thì vị cháo sẽ không ngon.

Thẩm Đường nghĩ, cô định đem bữa cơm lần đầu tiên nấu trong đời để bản thân ăn luôn. Ăn xong thì cô nấu lại một phần cho Tưởng Thành Duật, đến lúc đó món quà cũng đã giao đến.

Cô lấy ghế dựa rồi ngồi ăn ở trước bàn đảo, thành thật thì hương vị cũng bình thường.

Đang ăn thì có tiếng bước chân đến gần.

Thẩm Đường bỗng nhiên quay đầu, Tưởng Thành Duật cầm trong tay ly nước đang nhìn cô với ánh mắt xa xăm.

Một giây trước cô mới lột một con tôm nhét vào miệng.

Lúc xã giao Tưởng Thành Duật đã uống nhiều rượu, lúc này lại khát nước nên qua đây lấy nước uống, đúng lúc nhìn thấy một màn cô đang ăn ngon này.

Tôm luộc trong đĩa đã ăn xong, chỉ còn lại một đống vỏ thôi.

Tưởng Thành Duật cũng không vội đi lấy nước, ngồi xuống bên cạnh nhìn cô ăn, "Đây là cho anh bất ngờ sao? Nếu anh không đi ra lấy nước, nói không chừng vỏ tôm cũng không thấy được chứ."

Thẩm Đường: "......."

——-

Truyện được đăng tải duy nhất trên Wattpad @bunnthitnuong

Đọc đúng nơi là tôn trọng công sức của người khác.

———

Bàn đảo:



Cháo tôm yến mạch:



Hoa đế vương:


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.