Váy Hạ Thần

Chương 11: Chương 11: Đường Đường nhà chúng ta rất thích người đẹp




Cuộc họp video của Tưởng Thành Duật gần hai tiếng mới kết thúc, anh cũng đã đến khách sạn mà Nghiêm Hạ Vũ ở.

Lúc này anh mới xem tin nhắn mà Điền Thanh Lộ gửi tối hôm qua, [Ngày mai cậu có đến không?]

Hôm nay được Điền Thanh Lộ làm trung gian giới thiệu hợp tác.

Tưởng Thành Duật: [Ngại quá, vừa nãy mới đọc tin nhắn.]

Sau đó, Điền Thanh Lộ gọi điện thoại đến: “Tôi thấy xe cậu đến rồi, lát nữa sẽ nói chuyện.”

Tưởng Thành Duật xoay mặt ra ngoài cửa sổ, Điền Thanh Lộ đã đứng ở trên bậc thang trước cửa khách sạn nhìn về phía anh.

Điền Thanh Lộ mặc chiếc áo sơ mi trắng không tay kết hợp với váy xanh dài, đơn giản nhẹ nhàng, trang điểm cũng không tinh xảo lắm.

Cô ấy cảm thấy bản thân có thể bị điên rồi, không phải đi gặp Nghiêm Hạ Vũ sao nhưng lại phải mất hơn một tiếng thử đồ mới đi ra ngoài.

Tưởng Thành Duật đến gần, Điền Thanh Lộ cười, “Lâu như vậy cũng không trả lời, còn tưởng cậu không đến chứ.”

Cô ấy biết Tưởng Thành Duật không thích quanh co lòng vòng, vì thế nói thẳng: “Tối nay là đổng sự Tiêu làm chủ, ông ấy rất tán thưởng cậu.”

Năm nay ông cụ Tiêu đã tám mươi hai tuổi nhưng chưa nghỉ hưu mà đang là đổng sự. Ông ấy là nhân vật truyền kỳ trong giới kinh doanh, làm việc quyết đoán lại lợi hại nên việc kinh doanh của Tiêu gia ở khắp nơi.

Tưởng Thành Duật liếc mắt sang bên cạnh: “Cậu và Tiêu đổng rất quen?”

Điền Thanh Lộ lắc đầu: “Tôi cũng chưa gặp qua nhưng con gái nhỏ của ông ấy là người đầu tư cho công ty tôi.”

Tiêu gia có hai người con trai và một cô con gái, con gái nhỏ nhất tên là Tiêu Chân. Mặc dù bây giờ Tiêu Chân đã bốn mươi bảy tuổi, cũng đã sớm kết hôn còn có hai đứa con nhưng đến nay vẫn được ông cụ Tiêu coi là viên ngọc quý trên tay.

Từ nhỏ Tiêu Chân đã được người nhà cưng chiều vô đối, nghe nói cũng là một trong ba đứa nhỏ khiến ông Tiêu đau đầu nhất. Năm Tiêu Chân hai mươi tuổi đã dẫn đầu náo loạn với ba.

Không biết là thật hay giả nhưng cũng không có ai nghiên cứu chuyện đó.

Nhưng lúc đấy Tiêu Chân đã bỏ dở việc học đại học, không rõ nguyên nhân vì sao, về sau cũng không học lại nữa.

Mới đây mà đã hơn mười năm, Tiêu Chân ở Thâm Quyến đầu tư không ít công ty, bao gồm công ty của cô ấy. Lúc trước cô ấy rời Bắc Kinh đến Thâm Quyến gây dựng sự nghiệp, chính Tiêu Chân đã làm thiên thần giúp cô ấy.

Tuy Tiêu Chân đầu tư cho cô ấy không ít nhưng chưa bao giờ hỏi tình trạng kinh doanh của công ty của cô ấy, mà đều là do thư ký và đoàn đội đầu tư của Tiêu Chân cùng cô liên lạc với nhau.

Cô ấy và Tiêu Chân cũng không quen.

Buổi sáng ngày hôm qua, Tiêu Chân tự mình gọi điện thoại cho cô ấy, nói ba bà ấy muốn cùng GR hợp tác một dự án, hỏi cô ấy có bất tiện khi làm trung gian không.

Hiếm khi tìm cô ấy giúp đỡ một lần nên cô ấy tự nhiên cũng không thể chối từ.

Tưởng Thành Duật nắm cổ phần trong công ty GR. Ba cổ đông lớn của GR là Phó Thành Lẫm, Nghiêm Hạ Vũ còn có Tưởng Thành Duật nữa.

Hai người đến trước thang máy, thư ký của Nghiêm Hạ Vũ đã chờ bọn họ.

Thư ký quẹt thẻ nhưng không đi theo cùng bọn họ.

Thang máy đến tầng có phòng của Nghiêm Hạ Vũ, Tưởng Thành Duật đợi Điền Thanh Lộ ra thang máy trước còn anh đi sau.

Điền Thanh Lộ chỉ chỉ khu nghỉ ngơi, “Tôi qua gọi điện thoại đã.”

Cô ấy chỉ là tìm cái cớ chứ ba người bọn họ bàn công việc, cô ấy ở đó không được tiện.

Còn có một nguyên nhân nữa, ngay lập tức đến gặp Nghiêm Hạ Vũ nhưng đột nhiên tâm loạn như ma nên cần phải tĩnh tâm lại.

——

Nghiêm Hạ Vũ rảnh rỗi đang pha cà phê.

Phó Thành Lẫm đang ở đây với anh ta, so với Tưởng Thành Duật thì đến sớm hơn vài phút.

Anh ta cầm ba ly cà phê đi ra, cùng Tưởng Thành Duật nói chuyện: “Điền Thanh Lộ nói buổi sáng muốn đến đây.”

Tưởng Thành Duật: “Cô ấy sớm đến rồi, vừa mới gặp ở dưới lầu.”

Không đợi Nghiêm Hạ Vũ hỏi, anh nói luôn: “Điền Thanh Lộ đến khu nghỉ ngơi gọi điện thoại.”

Hèn chi làm sao lại không thấy cô ấy đâu.

Nghiêm Hạ Vũ bưng cà phê tới, mỗi người một ly.

Tưởng Thành Duật lấy cà phê. Hai chân Phó Thành Lẫm đang gác lên nhau, tựa vào trong sofa nhắm mắt nghỉ ngơi, một bộ dáng rất mệt mỏi.

Tưởng Thành Duật nhìn Phó Thành Lẫm: “Cậu đến đây để ngủ à?”

Nghiêm Hạ Vũ nói: “Tối hôm qua cháu gái cậu gọi điện thoại cho tôi để thăm dò từ tôi xem tình cảm của cậu và Thẩm Đường. Vừa lúc Phó Thành Lẫm ở bên cạnh nên tôi để cho cậu ta nói với cháu gái cậu.”

“Sau đó thì sao?”

“Ai biết cháu gái cậu có thể nói chuyện lâu như vậy. Kéo Phó Thành Lẫm hàn huyên hơn ba tiếng, cuối cùng điện thoại hết pin tự động tắt mới bỏ qua.”

“........”

Tưởng Thành Duật không rõ bản thân và Thẩm Đường có chuyện gì đáng giá để cháu gái tán gẫu đến tận mấy tiếng nữa.

Nghiêm Hạ Vũ trở lại chuyện chính: “Không biết Tiêu đổng bán thuốc gì trong quả bầu mà chủ động ném cành ô-liu đến cho chúng ta. Có sự hợp tác tiếp theo thì chúng ta sẽ không tiền mất tật mang.”

Tưởng Thành Duật không thích nhất là khi kinh doanh nói đến tình người. Mục đích tốt của Tiêu đổng rõ ràng là tặng ân huệ cho bọn họ nhưng nếu đã tặng thì phải có trả. “Lão Tiêu này, cậu thấy có khi nào ông ta đã làm ăn lỗ vốn chưa.”

Phó Thành Lẫm đang nhắm mắt nghỉ ngơi nói chen vào: “Bữa tiệc tối nay, tôi và Nghiêm Hạ Vũ qua là được, cậu không cần đi. Nếu đi hết thì chúng ta một con bài còn chưa lật cũng không có.”

Tưởng Thành Duật cũng có ý này. Phó Thành Lẫm là ông chủ GR, không đi dự tiệc sao mà được, hơn nữa còn có một đại cổ đông lớn là Nghiêm Hạ Vũ, cũng coi như cho Tiêu đổng thể diện.

“Bữa tiệc tối nay còn có ai?” Anh hỏi.

Nghiêm Hạ Vũ: “Không nhiều người lắm, ngoài Tiêu đổng còn có con gái của ông ta, Tiêu Chân. Xem như đều là bậc trên chúng ta.”

Tưởng Thành Duật gật đầu, anh và Tiêu Chân chưa qua lại nên không quen biết.

Bọn họ mới vừa bàn bạc xong thì chuông cửa kêu lên, là Điền Thanh Lộ đến.

Tưởng Thành Duật ngồi sát bên ngoài nên anh đứng dậy đi mở cửa.

Trái tim Điền Thanh Lộ đập bịch bịch, trong tích tắc cửa mở ra đột nhiên mất hứng mà ngừng một giây.

Cô ấy không ngờ Tưởng Thành Duật ra mở cửa nên nở nụ cười hơi giả tạo.

Phải có phong độ thì Nghiêm Hạ Vũ vẫn còn, anh ta khách sáo hỏi Điền Thanh Lộ: “Trà hay là cà phê?”

“Cà phê, cảm ơn.” Điền Thanh Lộ làm như tự nhiên trả lời Nghiêm Hạ Vũ, không cố tình nhìn đi nơi khác. Lần trước hai người gặp nhau là tết âm lịch năm ngoái. Ở trên đường về đại viện chúc tết người lớn trong nhà, cũng chẳng nói gì nhiều mà đơn giản nói câu năm mới tốt lành thôi.

Lần gặp nhau này vẫn là tâm động không ngừng được.

Điền Thanh Lộ duy trì vẻ mặt ung dung rồi ngồi xuống bên cạnh Phó Thành Lẫm.

Tiêu đổng muốn hợp tác với GR nên đầu tiên cô ấy liên hệ với Phó Thành Lẫm, là việc lớn nên ba cổ đông bọn họ mới gặp nhau. Không thì Nghiêm Hạ Vũ và cô ấy cũng không có khả năng liên quan đến nhau.

Điền Thanh Lộ không rõ buổi tối bọn họ có đến chỗ hẹn hay không, cô ấy thử thăm dò: “Vậy tôi quay về nói với Tiêu đổng, các cậu đều đi phải không?”

Phó Thành Lẫm: “Tôi và Nghiêm Hạ Vũ đi, Tưởng Thành Duật còn có xã giao khác.”

Điền Thanh Lộ gật gật đầu, “Được rồi.”

Bọn họ có suy tính, quyết định trong việc kinh doanh của mình nên cô ấy không thể xen vào được.

- --

Lúc thỏa thuận hợp tác có thể gặp được phương án giải quyết vấn đề nên hai giờ chiều Tưởng Thành Duật liền về.

Đi được nửa đường thì anh gọi điện cho Thẩm Đường. Lúc kết nối được thì âm thanh đầu tiên truyền đến là tiếng ồn ào và tiếng sóng biển.

“Đang ở ngoài biển chơi sao?”

“Ừ, đọc kịch bản không nổi.” Thẩm Đường đang ở dưới biển, thỉnh thoảng nhấc chân vẩy nước. “Anh bận xong rồi à?”

Tưởng Thành Duật xem biển báo giao thông ngoài cửa sổ, nói cho Thẩm Đường biết bây giờ anh đến đâu.

Gió lớn, một tay Thẩm Đường giữ vành nón che nắng, “Vậy là chưa đến bốn mươi phút là có thể về đến nhà. Còn tưởng rằng anh gọi điện thoại cho em có chuyện gì.”

Tưởng Thành Duật để khủy tay lên cửa xe, “Không có việc gì.”

Lúc trước bọn họ không có gọi điện thoại nói chuyện phiếm. Nếu gọi chắc chắn là có chuyện, không lớn thì nhỏ.

Anh còn đang suy nghĩ câu cô nói vừa rồi, “Tại sao không đọc kịch bản nổi?”

Bởi vì Trần Nam Kính, bởi vì quá khứ.

Thẩm Đường đem lời nói thật đến bên miệng lại nuốt xuống, “Anh không ở bên cạnh em, em không yên tâm được.”

Tưởng Thành Duật cười, “Lời này của em tổng cộng mười một chữ, không có một chữ nào là thật cả.”

Tiếng cười của Thẩm Đường trong sáng thông qua thông qua điênj thoại truyền đến cùng tiếng sóng biển càng thêm rõ ràng.

Tưởng Thành Duật nói: “Đọc không được vậy trước tiên đừng đọc, chờ anh về em an lòng lại đọc.”

“Ý của em chính là cái này.” Hôm nay Thẩm Đường mặc quần ngắn tiện cho việc lội nước nên cô đi đến chỗ nước sâu hơn.

Ai cũng không cúp máy, hai người cứ như vậy đông một câu tây một câu nói chuyện tào lao.

Thẩm Đường nhớ đến, “Đúng rồi, em đã giải thích với ông nội. Anh đến làng Hải Đường là vì theo đuổi em, em không muốn yêu đương cho nên không đồng ý với anh. Ông nội chưa bao giờ hỏi đến cùng nên chắc là ông sẽ không hỏi lại vấn đề này với anh, anh về cũng không cần giải thích nữa.”

Cô thay anh giải quyết chút chuyện phức tạp này.

“Đợi anh về, anh cùng em đối lời thoại.” Đang nói thì có điện thoại công việc gọi đến, trước khi cúp máy không quên dặn dò cô: “Em đến chỗ ít người chơi đi, đừng để lúc đó bị du khách nhận ra đấy.”

“Yên tâm, em ra ngoài che kín lắm.”

Không như mong muốn vì rất nhanh cô đã bị vả mặt bởi lời thề son sắt này.

Thời gian không còn sớm nên Thẩm Đường đi dọc theo bờ cát hướng về nhà. Lúc cúi đầu xem điện thoại thì nón bị gió thổi rớt, ở nơi thắng cảnh nhỏ không nổi tiếng này vẫn có người nhận ra cô.

- --

Trên bờ, ông nội vẫn giống như mọi khi chạy xe điện đi dạo một vòng rồi hóng gió biển thổi dưới chiếc dù che nắng trước sân, nhìn những du khách qua lại.

Hai chiếc xe hơi màu đen buổi sáng rời đi đã chậm rãi đậu ở ven đường, Tưởng Thành Duật bước xuống.

Nếp nhăn trên mặt ông nội giãn ra, trong mắt mang ý cười.

“Tổng giám đốc Tưởng, cô Thẩm giống như bị du khách vây quanh.” Thư ký nhạy cảm, liếc mắt một cái liền nhận ra bờ biển náo nhiệt có chút khác thường.

Tưởng Thành Duật nhìn qua thì hai vệ sĩ bên người đã chạy sang đó.

“Ông nội, cháu đi xem Thẩm Đường một chút.”

“Đường Đường làm sao vậy?” Ông nội không hiểu ra sao.

“Chắc là bị du khách nhận ra ạ.” Tưởng Thành Duật đi nhanh qua, đi vài bước xuống dưới.

Đến bãi biển đi chưa được mấy bước thì nháy mắt trong giày da của Tưởng Thành Duật đã đầy cát.

Bỏ qua chuyện đó, anh liền đi thẳng đến chỗ Thẩm Đường.

Không biết trên bãi biển ai lớn tiếng gọi Thẩm Đường làm du khách lũ lượt kéo đến. Bất kể không phải fan Thẩm Đường cũng muốn tham gia náo nhiệt để xem người nổi tiếng ở khoảng cách gần.

Tưởng Thành Duật bị nhóm người đẩy về phía trước, giày da đầy hạt cát giẫm vào trong nước biển.

Một con sóng đánh đến làm ống quần dính đầy nước.

“Ôi mẹ ơi, sao Thẩm Đường trắng thế!”

“Chân cô ấy giống trong ảnh photoshop bước ra vậy. Tôi chết đây, đừng ai cứu tôi.”

“Đừng! Chen! Tôi! Tôi không thấy đây này! A a a!”

Các loại kích động cùng tiếng hét chói tai không ngừng ở bên tai.

Bây giờ Tưởng Thành Duật nửa bước cũng khó đi. Quanh người đều là người, được trải nghiệm cảm giác theo đuổi người nổi tiếng như thế nào.

Dựa vào ưu thế chiều cao nên anh đã thấy được Thẩm Đường.

Thẩm Đường đang đứng bên cạnh bờ biển, trong tay đang cầm nón chụp hình. Du khách một bên quay video còn một bên muốn giành nhau để chụp hình chung với cô trước.

Hai người vệ sĩ đã chen đến bên người Thẩm Đường, che chở cho cô đi lên bờ.

Thẩm Đường được vệ sĩ mang ra khỏi đám người, du khách không đi theo nữa. Trước đó bọn họ không muốn làm phiền Thẩm Đường, bọn họ chỉ chụp hình từ xa nhưng cảnh tượng đó đã vượt tầm kiểm soát của đám đông.

Vừa nãy Thẩm Đường chăm chú nhìn bóng dáng cao ráo kia, nhiều người quá cô không rõ đó có phải là Tưởng Thành Duật không. Chắc là cô hoa mắt, anh mặc tây trang đi giày da sẽ không đến mức xuống biển cùng đám đông đâu.

Đi được vài bước, cô không nhịn được lòng hiếu kỳ mà quay đầu.

Đám người vẫn còn chưa giải tán, Tưởng Thành Duật đeo kính râm như hạc giữa bầy gà đang nhìn cô.

Thẩm Đường hướng về đám đông vẫy vẫy tay rồi thực hiện hành động bắn tim.

Trong du khách có nam sinh la to: “Thẩm Đường, em cũng yêu chị!”

Tài xế lái xe lại, Thẩm Đường cùng hai vệ sĩ ngồi xe rời đi.

Rất nhanh đám người đã giải tán, bãi biển lại khôi phục như thường.

Tưởng Thành Duật xắn ống quần lên, mang theo giày quay về. Đây là lần đầu tiên trong cuộc đời chật vật như vậy.

Ông nội thấy thế liền chống quải trượng đứng lên, “Sao lại bị ướt hết rồi?”

“Không sao ạ.” Tưởng Thành Duật đỡ ông nội ngồi xuống, “Thẩm Đường ngồi xe đi dạo một vòng trước, đợi mọi người không chú ý thì từ cửa sau về nhà ạ.”

Ông nội giục anh: “Cậu nhanh về phòng tìm giày đi vào đi.”

Tưởng Thành Duật không vội đi mà ở lại hàn huyên với ông nội vài câu.

Ông nội biết Tưởng Thành Duật là đến theo đuổi cháu gái nên trong lòng vui vẻ, còn cho ông nhẹ lòng để ông khỏi lo lắng.

Tưởng Thành Duật cười nói: “Ông nội, ông có cảm thấy cháu có thể theo đuổi được Thẩm Đường không?”

Chủ ý của ông nội là muốn khen Tưởng Thành Duật một chút, “Có thể, ta cảm thấy có thể. Đường Đường nhà chúng ta rất thích người đẹp.”

Tưởng Thành Duật: “.......”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.