Vẻ Đẹp Quyến Rũ

Chương 18: Chương 18: Chương 16




Mấy ngày kế tiếp, Phạm Đông Ly quả thật vô cùng rảnh rỗi. Anh ấy hỏi tôi có muốn đi chơi mấy ngày không, tôi từ chối.

Anh ấy sống chậm rãi theo tôi, ngày ngày giống như trở về lúc ban đầu. Phần lớn thời gian chúng tôi đều có chuyện làm, cũng không nói chuyện nhiều với nhau. Lúc tôi xem sách mệt rồi, thì dựa vào vai anh ấy nhắm mắt lại.

Anh nhớ lại mấy ca khúc tôi thích mà tôi thường nói, sau khi ăn xong sẽ hát cho tôi nghe. Tôi cũng sẽ đem mấy ca khúc cấp 7 gảy cho anh ấy nghe, để anh ấy cho ý kiến.

Ba bữa cơm, người đầu bếp như anh ấy lại phải cầm muôi lần nữa, có chút thay đổi, làm cho tôi rất nhiều món ăn ngon, giống như bồi thường cho tôi khi làm cơm cho anh ấy ăn.

Tôi tháo rèm cửa sổ và mền gối xống, đem tới tiệm giặt ủi, nếu đã quyết định ở đây tôi phải tổng vệ sinh một phen.

Tối hôm qua trời mưa, hôm nay cả ngày âm u. Phạm Đông Ly ra mở cửa. Tôi treo rèm cửa sổ lên, thay xong ra giường, ủi xong quần áo treo vào tủ.

Trước khi ra ngoài, Phạm Đông Ly nói sẽ về ăn cơm. Trong tủ lạnh hoành thánh chúng tôi cùng nhau làm mấy ngày trước còn dư mấy đĩa, thịt bò và súp lơ cũng có sẵn, vậy không cần phải tốn thời gian chuẩn bị nguyên liệu nấu ăn. Tôi tiếp tục xem mấy cuốn sách tối qua chưa kịp xem, chờ anh ấy về.

Chạng vạng trời tối, bầu trời cũng không còn ủ dột mà xuất hiện màu lam nhạt. Tôi mở cửa sổ ra, ánh đèn xa xăm cũng sáng chằng chịt.

Anh ấy về rất muộn, tôi đang cầm sách nhìn chằm chằm cánh cửa, cửa mở ra thì tôi liền nhìn xem anh ấy có còn nhìn tôi cười như bình thường hay không.

Tôi ngồi không nhúc nhích, anh ấy lén lút ruốt cuốn sách tôi đang cầm ra, ngồi cả buổi chiều, thật ra cuốn sách này tôi cũng chẳng đọc mấy. Anh ấy ôm tôi vào ngực mình, tôi yên lặng dựa vào đó.

"Ba em đã tìm anh hả."

"Đã gặp rồi."

"À." Mắt tôi khép hờ.

"Anh và ông ấy nói chuyện gì vậy?"

"Muốn chúng ta chia tay sao?"

Anh ấy nắm cằm tôi, suy nghĩ: "Vậy em muốn chia tay sao?"

"Tiền chia tay, phí tổn thất tuổi thanh xuân, mua bán không có lợi em không làm." Tôi giơ tay đếm tiền trước mặt anh ấy.

"Oh, nhìn anh giống tên tiểu nhân bội bạc à."

"Nếu không làm sao em tìm được người coi trọng mình đây...." Tôi kéo tay anh ấy xuống: "Sắc? Lang?"

"Chịu?"

Tôi khẽ mỉm cười: "Anh nói chịu thì em đành phải chịu thôi."

"Vậy cả đời này em cũng không có ngày hối hận sao?" Anh ấy vẫn nhìn tôi ôn hòa như cũ, nhàn nhạt nói.

Tấm lòng thiên lương của tôi hình như chợt tỉnh lại, tôi nhìn vào mắt anh ấy, nói: "Ba có nói chuyện nhà cửa không?'' Anh ấy vỗ vỗ đầu tôi.

"Có."

"Anh giúp em thu xếp đồ đạc nha."

"Đồ của em không nhiều lắm, để tối lấy đi." Tôi nắm tay thật chặt, ngẩng đầu nhìn anh ấy: "Tối nay em muốn ăn sủi cảo."

"Được, mèo ham ăn." Anh ấy cạo cạo mũi tôi.

"Muốn đóng hộp."

"Được."

Cái gọi là không phản đối tôi và Phạm Đông Ly quen nhau là có điều kiện, hôm đó trong điện thoại ông nói rất rõ ràng. Chuyện đầu tiên cũng là chuyện quan trọng nhất, chính là tôi phải chuyển ra khỏi nhà Phạm Đông Ly, kí túc xá trong trường không ở được, ba tôi nói sẽ sắp xếp nhà cho tôi ở ngoài.

Thứ hai là ba tôi nói sẽ tìm Phạm Đông Ly nói chuyện, tôi cũng không biết cụ thể nội dung hôm nay họ nói chuyện là gì.

Chỉ là tuy ông biết Phạm Đông Ly, nhưng vừa bắt đầu đã có thành kiến. Nhưng mà người đứa con gái ông tìm, cũng không phải người vô cùng gian ác, chơi bời lêu lổng không lo làm ăn. Hơn nữa dường như ông đã sắp tuyệt vọng nên mới mặt dày bám lấy anh ấy không tha.

Như vậy cuối cùng mặc dù ông có không vui bao nhiêu đi chăng nữa, người thắng cuối cùng nhất định là tôi.

Chẳng qua tôi cũng phải giả bộ yếu đuối, nếu liệt nữ giang hồ quá thì cũng không tốt.

Chuyện phòng ốc này, nhường một chút, tôi cũng không mất gì.

Mấy ngày kế ngày quốc khánh, căn bản không tốn một đồng phí di dời của tôi. Nhà ở trong một chung cư trong thị trấn, ba phòng ngủ một phòng khách, dư ở cho tôi, không lạc đã là may. Chỗ này tôi cũng khá thích, ngồi hướng bắc nam, còn có một cái ban công.

Một va li đồ lớn, đã bị bỏ hết, những thứ nhỏ bé thì tôi đi mua mới toàn bộ. Những đồ để ở chỗ Phạm Đông Ly, tôi cũng không động tới cái gì, chỉ kéo một va li bằng da tới, bên trong trừ quần áo của tôi ra thì cũng không có thứ gì khác.

Lúc nói chuyện điện thoại với tôi, ba tôi cũng không nhắc gì tới chuyện của bọn tôi nữa. Nếu ba tôi đã biết, vậy cũng không thể tiếp tục gạt mẹ tôi nữa. Sau khi cúp điện thoại của ông, tôi khó có dịp chủ động gọi về nhà.

Mẹ tôi trừ mấy buổi tối đi làm lễ ra thì thời gian khác đều ở nhà.

Tôi chỉ khai báo chuyện tôi và Phạm Đông Ly quen nhau, mẹ tôi rất vui, bà vẫn cảm thấy Phạm Đông Ly rất tốt.

Sau khi dời qua đó mấy ngày, nhà tôi cũng có người, là một người phụ nữ trung niên hơi mập hơn bốn mươi tuổi. Sau khi tự giới thiệu bản thân xong, tôi nhướng lông mày, bảo bệ? Hay bảo mẫu? Tôi nhẹ gật đầu, ý bảo cô ấy hỗ trợ đem đồ tôi để ở cửa vào.

A, ba tôi suy nghĩ thật sâu sắc nha, nhưng cũng được, đúng là cần một người thông báo thông tin, làm an lòng ông.

Tôi là người rất sợ người lạ, đổi một hoàn cảnh mới, tôi cũng cần thời gian rất lâu để thích ứng. Mặc dù cửa đã khóa, nhưng biết một căn phòng khác có người ở, tôi không ngủ được. Suốt mấy buổi tối, tôi đều ngủ không ngon, cuối cùng khi nghe một khúc dương cầm mới chậm rãi ngủ được.

Trừ chất lượng giấc ngủ ra, những cái khác cũng không thay đổi. Sau giờ học tôi sẽ tới kí túc xá của Phạm Đông Ly, luyện tập đàn cổ, ăn cơm, đọc sách.

Chỉ cần ngủ ở nhà, mở cửa báo cáo, để bảo mẫu thấy tôi là được, đi trễ về sớm cũng không sao cả.

Tôi chuẩn bị tháng mười một sẽ báo danh để thi kế toán, đợi đến học kì kế tiếp vào đầu tháng tư đã có thể thi.

Mặc dù chờ sau khi tốt nghiệp năm 4, thì chỉ cần thi môn pháp lý tài chính, nhưng bây giờ thì phải thi ba môn.

Nhưng người bình thường và người chuyên về tài vụ kế toán cũng phải tốn mấy năm để lấy chứng chỉ, như vậy trước tiên có thể xin việc ở công ty, cần kinh nghiệm làm việc. Hơn nữa đợi có chứng chỉ rồi, có thể tiếp tục thi sơ cấp.

Bất luận là giáo viên hay là sinh viên đều cho rằng chứng chỉ kế toán rất dễ lấy, dù vậy tôi cũng không đồng ý cách nói này, vì bản thân đã từng trải nghiệm qua.

Nhưng bất luận là khó hay dễ, tôi đều có thói quen chuẩn bị trước, trong lòng phải biết rõ mọi thứ.

Lúc thi chứng chỉ thì phải cần sách của hai môn đó, tôi biết Phạm Đông Ly biết rất rõ những thứ này, cho nên tôi nên mượn sách cũ của anh ấy, không phải sách quý gì, nên tất nhiên anh ấy phải đồng ý.

Tôi còn muốn đi nhà sách mua một số cuốn sách sơ cấp về luật kinh tế và thực vụ kế toán, thừa dịp rãnh rỗi có thể xem, quen tay hay việc, còn lâu như vậy, đợi đến lúc đi thi sơ cấp, cũng sẽ không tiếp tục ngượng tay rồi.

Thời tiết lạnh dần, Phạm Đông Ly đi theo tôi đến cửa hàng mua giường và mền, tiện tay thì mua thêm một số thứ linh tinh. Những thứ này đều do anh ấy trả tiền. Nếu ra ngoài, có xe, tôi liền kéo anh ấy đi dạo phố.

Anh ấy bình thường mặc quần áo rất đơn giản, không hề màu mè. Theo anh ấy đi mua quần áo, tôi mới biết anh ấy chọn lựa rất kĩ, quần áo chỉ giới hạn trong mấy nhãn hiệu, hơn nữa còn rất mắc.

Anh ấy hỏi ý kiến tôi, hai cái áo sơ mi, một cái áo trắng kẻ sọc đỏ nhỏ, một cái khác kẻ sọc trắng đen lớn, anh ấy mặc mỗi cái một lần cho tôi xem.

Tôi thích nhìn anh ấy lúc thay hai bộ đồ khác nhau, dáng người của anh ấy cao gầy, hai cái áo mặc trên người anh ấy, không cần nhìn cũng thấy chúng hỗ trợ cho khí chất của anh ấy hơn, trầm ổn và lịch sự.

Tôi len lén nhìn vào cái mạc, le lưỡi, quần áo lần trước tôi mua cho anh ấy, so sánh với cái này, đúng là một trời một vực. Tôi vốn muốn mua cho anh ấy mấy bộ, nhưng mà xem ra bây giờ, cũng không nên mua.

Anh ấy gõ đầu tôi, mỉm cười.

"Hai cái này cũng không tệ." Tôi giúp anh ấy cài cúc áo, nhẹ giọng nói.

"Lần trước quần áo em mua cũng rất đẹp." Anh ấy vừa nói, vừa cầm quần áo đưa cho nhân viên, để cô ấy gói lại.

Sau khi xem phim xong, tôi theo dòng người đi tới bãi đậu xe, lúc Phạm Đông Ly đi lấy xe, tôi đi tới quán trà Phong Bạo mua hai ly trà sữa, chờ anh ấy ở ven đường.

Xa xa đã thấy một chiếc xe đang đi tới, đèn lóe lên mấy cái.

Tôi tới trước, đợi nó dừng lại.

Cửa kính từ từ hạ xuống, một khuôn mặt tươi cười xuất hiện: "Em còn nhớ anh không?"

Tôi vô thức lùi về sau mấy bước, sau đó nhẹ gật đầu.

"Em đi đâu vậy, để anh chở cho."

"Em đang đi chơi với bạn trai em."

Anh ta vẫn cười tươi như trước: "Vậy thì tốt, em chờ ở đây nha, anh đi trước."

Cuộc đời vô duyên thì khó gặp lại, Đồng Minh Chiêu, duyên phận của chúng ta đứng là rất tốt.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.