Vẽ Em Bằng Màu Nỗi Nhớ

Chương 9: Chương 9




Lại bóng dáng người con gái ấy bước vào, lom khom thu dọn đồ ăn thức uống bừa bãi trên sàn nhà. Cô ấy lại tiến lại ngồi cạnh tôi, lại đặt bàn tay mịn màng khẽ chạm môi tôi. Bất chợt, cô ấy đặt lên môi tôi một nụ hôn nhẹ nhàng. Một giọt nước rơi xuống má tôi từ khuôn mặt của cô ấy. Cố ấy đang khóc sao? Tôi không cảm thấy được vị ngọt của đôi môi vì dư âm của rượu chát nhưng nó lại rất ấm. Một mùi hương thơm dễ chịu lan tỏa từ mái tóc và đôi môi ấy. Tôi chìm sâu vào giấc ngủ lúc nào không hay.

Sáng hôm nay trời khá đẹp, tôi pha một tách cà phê nóng và ngồi vào laptop đọc tin tức bóng đá như mọi ngày. Khi online yahoo thì thấy một vài tin nhắn offline.

- Anh Khanh! Khỏe không? – Tôi ngồi suy nghĩ một hồi lâu thì nhớ ra đây là nick của Trinh béo. Đã lâu rồi không thấy cái nick này liên lạc, cứ nghĩ em đã đổi nick từ lâu rồi.

- Trinh hả em? Anh khỏe…Sao lâu rồi không nhắn tin cho anh? – Tôi vội vàng trả lời ngay.

- Anh có online hả?

- Ừ, anh vừa online và thấy tin nhắn của em đây.

- Hi hi, Ly nói anh vừa về Việt Nam được vài hôm hả?

- Ừ, anh vừa về. Anh cũng nghe nói em sẽ vào đây thăm anh hả?

- Dạ! Em thu xếp mọi việc xong sẽ vào chơi với anh và Ly ngay.

- À…ừ…uhm…vậy…?

- Chuyện gì vậy anh?

- Ừ…em còn giận anh chuyện ngày xưa không?

- Chuyển gì anh?

- À…ừ…

- Chuyện xưa em không nhớ gì hết, thôi bỏ qua đi anh.

- Thiệt không? Tôi hỏi, và đợi một hồi lâu thì không thấy Trinh trả lời…

- Em bây giờ sao rồi, anh muôn thấy em bây giờ có được không? – Tôi đành lái qua một chuyện khác, không biết có thật sự con bé đã quên chuyện ngày xưa hay chưa. Nhưng thôi, khi nào gặp nó rồi tính tiếp.

- Em thì vẫn ú nu dễ thương như xưa thôi, hi hi.

- Em mở webcam cho anh xem ú cỡ nào được không, anh nhớ em gái của anh quá.

- Thôi, vài hôm nữa gặp luôn cũng được mà.

- Thôi ma! Mở đi! Em ngại anh hả?

- Thôi em send anh vài tấm hình em đi chơi này. Con nhỏ ú nu đứng bìa phải đó, hi hi.

- Đâu có ú lắm đâu, cũng mi nhon mà. – Thật sự rất ú, nhưng tôi không muốn nói sự thật để nó buồn.

- Thôi, em đi có tí việc. Chat sau nhe anh.

Ngồi tiếp tục nhắm nháp ly cà phê, tôi cảm thấy cũng an tâm được phần nào. Ít ra bây giờ anh em cũng đã nói chuyện được với nhau. Nhìn qua ô cửa sổ và bắt đầu những dòng suy nghĩ.

…Những mảnh vỡ ký ức thời trung học…

- Dẹp, tao không đi đâu. Mẹ nó dữ vậy thì nó cũng không hiền gì đâu. – Tôi quát vào mặt thằng Tuấn trong giờ nghỉ.

- Thôi mà, đi đi.

- Không.

- Bố mày bao mày ăn sáng rồi bây giờ chứng hả con. – Nó đập bàn vào lôi đầu tôi đi cho bằng được.

Cứ xô đẩy một hồi thì cũng đến lớp của con cô chủ nhiệm.

- Ê nhóc, ra đây anh bảo. – Thằng tuấn gọi một thằng trong lớp ra cứ như anh hai của nó.

- Đứa nào là con cô Hiền, chỉ anh mày cái. – Nó nói dọng bố láo.

- Dạ, con nhỏ đó tên Linh. Là hot girl của lớp…à không…là hot girl của trường mới đúng. Nhưng nó xuống sân trường rồi anh à. Trước khi anh đến cũng cả chục thằng ngu ngu tơi đây tâm tia rồi.

- Này thì ngu này. – Thằng nhỏ chạy vào lớp sau khi bị thằng Tuấn sút vào mông.

- Ê kìa, nó về rồi kìa anh. – Thằng nhỏ chỉ với ra ngoài.

Hai thằng tôi nhìn về hướng tay nó chỉ. Từ xa một cô bé buột tóc đuôi gà có gắn một chiếc nơ nhỏ màu hồng. Xinh xắn trẻ trung với chiếc váy đồng phục của trường và đôi giày búp bê. Má hồng hào và môi đỏ tự nhiên, lại có một nốt rùi son nhỏ trên gò má phải. Đôi mắt long lanh và miệng tươi cười với những đứa con gái khác. Hai thằng tôi thì mồm chữ O, chữ U đứng như trời tròng nhìn em không chớp mắt. Quả không hổ danh như lời đồn đại của trường. Lòng tôi tự nhiên cảm thấy xao xuyến với nét đẹp ấy kì là. Một nét đẹp rất trong sáng và hôn nhiên chả khác gì con gái quê tôi. Phải chăng quan niệm chỉ yêu con gái quê tôi là sai rồi.

- Giới thiệu với em, anh là Tuấn lớp 11, con nhà giàu, đẹp trai, học giỏi, viết chữ bự. – Thằng Tuấn sổ sàng chạy đến bắt chuyện với con nhỏ trong khi tôi vẫn còn đang mơ màng.

- Thằng kia là Khanh, con nhà nghèo, xấu trai, học dở, viết chữ nhỏ. – Tôi nghe mà như lộn ruột gan với thằng khốn này. Bất cứ thằng con trai nào đứng trước em, cũng muôn khoe những ưu điểm của mình. Vậy mà nó kể một tràng chả có điểm gì hay ho hết. Lại còn thêm vụ viết chữ bự chữ nhỏ chả ăn nhập gì cả.

Em ấy mặt lạnh như tiền, đi phớt qua hai thằng không thèm nhìn rồi bước vào lớp. Thằng nhóc trong lớp khi nãy nhìn chúng tôi và cười đểu.

- Được, càng chảnh thì anh càng khoái. Em nhất định là của anh. Về thôi nông dân. – Thằng Tuấn lại tỏ vẻ tư tin và đi về lớp.

Tôi cũng bước theo nó, nhưng cố quay vào nhìn em một lần cuối. Bỗng nhiên tôi phát hiện em ấy cũng đang nhìn tôi rồi cười mỉm một cái. Thôi chết rồi, tim tôi lại đập liên hồi, tôi vội vã quay mặt đi về. Vậy là giờ tan học cũng đến, vác chiếc xe đạp ra về như mọi ngày. Trên đường về cứ nhớ đến nụ cười mỉm của em ấy, như là một chấy gây nghiện, không thể dứt ra khỏi đầu. Thở phào một cái và nghĩ lại thân phận của mình. Một thằng hai lúa bình thường như tôi làm sao có được trái tim của em ấy. Thằng Tuấn có điều kiện như vậy thì còn may ra. Sực nhớ chiều này phải đi học guitar, mà dây đàn đã bị đứt mấy hôm trước. Tôi chạy về phố guitar ở Nguyễn Thiện Thuật để mua dây đàn. Tôi học guitar cũng được vài năm rồi, ba tôi bảo rằng nên tập chơi một thứ nhạc cụ nào đó, tâm hồn sẽ thoải mái hơn. Nó cũng sẽ là một ưu điểm giúp ích nhiều về sau này.

Mây hôm nay, thằng Tuấn ngày nào cũng tâm tia qua lớp em Linh. Nhưng chỉ một kết quả duy nhất là mặt chù ụ đi về. Cũng gần được một tuần hơn rồi mà em ấy vẫn chưa nói một lời nào với nó. Phần tôi thì vẫn thầm trộm nhớ Linh, nhưng lại không dám tiếp cận vì tự ti. Chỉ dám nhìn em từ xa, nuôi một mối tình đơn phương hồn nhiên tuổi học trò. Nhưng càng thích em ấy bao nhiêu, tôi lại càng ghét cô Hiền bấy nhiều. Tinh luôn cả bài kiểm tra miệng hôm này thì tôi đã sưu tập được 3 con dưới trung bình. Thật khó hiểu tại sao tôi lại ngu Hóa đến vậy, để lại ấn tượng xấu trong mắt mẹ Linh thì cái ước mơ làm quen em lại càng trở nên viễn vong.

Như mọi buổi tối sau khi học guitar xong, tôi cùng một vài người bạn chạy ra công viên 30/4 để hóng gió. Sai Gòn về đêm đẹp lắm, nhìn về phía bên kia là một nhà thờ Đức Bà cổ kính. Trong công viên thì có đủ mọi lứa tuổi đang tập thể dục. Các đôi trai gái yêu nhau đang ngồi tâm sự. Đôi lúc có những thằng bé bán sin-gum, kẹo ngọt đến mời mọc. Những gánh hàng rong được các học sinh tụm lại ăn hàng. Tôi và mấy đứa bạn rất thích không khi nơi này, thường ra ngồi bệt xuống đất rồi đàn hát rất vui vẻ.

Hát ca thỏa thích một hồi thì chúng tôi chia tay nhau ra về. Đang chuẩn bị cất đàn vào thì tôi nghe có tiếng thút thít ở ghế đá bên góc tối bên kia. Tôi thử tiến lại gần nhìn thì giật mình, đó là Linh. Người con gái tôi thầm thương trộm nhớ suốt một tuần nay đang ngồi khóc. Đứng sững sờ không biết phải làm gì, vội chạy đi mua bịt khăn giấy rồi quay lại. Cầm bịt khăn giấy trên tay rồi nhưng không dám chạy lại đưa em. Tôi đi từ từ lại gần ghế đá của em, cách đó tầm vài mét. Ngồi xuống bực thềm, tôi rút cây đàn ra và bắt đầu hát.

“Mưa về trên khúc hát lắng u buồn đợi bóng hình ai

Như tìm về thoáng hương xa, con đường giờ là kỉ niệm.

Giọt sương lặng lẽ bên em đọng trên đôi mắt vô tư

Để buồn cho con phố nhỏ để một người đến vấn vương.

Đi bên em chiều trên lối vắng

Phố xa phố xa ngỡ như thật gần.

Đôi vai em gầy trong chiếc lá

Giờ là đợi chờ nhớ mong mùa xuân…”

Đang hát say xưa thì tôi không còn nghe tiếng khóc nữa, nhìn qua ghế đã thì em đã không còn ở đó nữa. Tôi lại giật bắn người một lần nữa, em Linh đang đứng miếu máo trước mặt tôi.

- Anh hát bài khác vui hơn có được không? – Em thúc thít và nói.

- Ờ…à…ờ. – Tôi lớ ngớ trả lời.

Tôi vội suy nghĩ xem nên hát bài gì vui nhỉ? Tôi thì chỉ thường nghe nhạc buồn thôi. Bài Phố Xa vừa hát cũng lâu đời rồi, nhưng vừa tập hôm này nên hứng hát luôn. Lúc này em đã ngồi xuống cạnh tôi và chờ đợi. Tiếp tục chơi thêm một bài cũng khá cũ, Gốc Phố Dịu Dàng. Một bài khá vui, khả dĩ nhất mà tôi biết.

“Hỡi chiếc lá me xanh rơi trên đường xưa nắng hoa.

Còn nhớ góc phố thân quen bâng khuâng chờ nhau thiết tha.

Hỡi góc phố dịu dàng và hàng me anh đưa em đi ăn kem mỗi chiều.

Hỡi góc phố dịu dàng và nụ hôn tan êm rất mau trong ly chè kem.

Phố có nhớ đôi mèo con năm xưa

Vẫn hay nô đùa mỗi ngày và hay hái me cho nhau.

Phố có biết câu chuyện yêu vu vơ

Như thể con mèo dịu hiền thường hay cắn đôi tay tôi.

Hỡi góc phố dịu dàng,

Mà giờ đây sao con miu ơi đi hoang nơi nào?

Hỡi góc phố dịu dàng,

Và tình yêu ngây thơ vẫn thơm hương ly chè kem.”

Tôi nhìn sang em thì thấy đã hết khóc. Đã dần có những nụ cười trên môi. Người thì nhịp theo từng tiếng đập nhả của guitar. Khi tiếng đàn vừa dứt thì em cười rất tươi và vỗ tay.

- Anh hát và chơi đàn hay quá. – Tôi nghe mà cảm thấy sướng lân lân, tôi biết mình đàn và hát cũng bình thường thôi. Nhưng mỗi lần chơi là tôi lại đặt hết cảm xúc vào bài hát.

- Sao dạo này em chỉ gặp bạn anh mà không gặp anh nữa. – Em tròn mắt hỏi tôi. Chắc là em đang nhắc đến thằng Tuấn trời đánh qua lớp em tăm tia mỗi ngày.

- Em vẫn còn nhớ anh hả? – Tôi ngạc nhiên hỏi em.

- Tất nhiền rồi. Anh là người con trai…

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.