Vẽ Mắt

Chương 2: Chương 2




“Shit!” Khâu Quân Khiêm không xác định được là cái gì khiến mình tỉnh giấc. Trong lúc mơ màng anh ngồi dậy nhìn ra bên ngoài cửa sổ, đèn đường đã bặt sáng mới biết trời tối rồi, anh đã ngủ cả một ngày.

“Aaaaa!” Phòng bếp truyền đến tiếng vang khác thường. Anh nghe cũng không hoàn toàn xác định tiếp đó là tiếng đồ vật rơi xuống đất.

Có trộm?

Không thể nào?

Nghe nói nơi này trong phạm vi mười dặm an ninh rất tốt, trước đây cũng từng có mấy tên ngốc rình rập lân la đến ngõ 44 này, cuối cùng mặt xanh lét thậm chí tè cả ra quần mà bỏ chạy, không những thế bọn chúng còn ốm đau hơn mười ngày mới qua khỏi. Từ đó cứ nhắc đến con phố Khởi Tình này tự giác đều rủn rẩy cả người nói không ra lời. Bọn chúng rút ra kinh nghiệm cho hậu bối thà rằng đi ăn trộm trong sở cảnh sát còn hơn đến con ngõ 44.

Vậy…hiện tại lại xuất hiện một tên trộm ngu ngốc nữa sao?

Anh men theo tiếng động đi đến sát ban công, phát hiện trong đống quần áo bẩn nhấp nhổm có vật động đậy. Làm sao lại có người vì núi quần áo to tướng này mà vấp ngã chứ?

Nếu là trộm…thì quả thực rất ngốc.

“A…Shit!”Đột nhiên có tiếng chửi rủa thốt lên, chứng tỏ anh không bị ảo giác.

Là con gái ư?

Đúng là giọng nói rất êm tai của con gái?

Lòng hiều kỳ của anh cuối cùng cũng nổi lên, anh thử mò tay bật công tắc đèn, mở chốt cửa lập tức cứng người khi nhìn thấy giữa đống quần áo một cô gái đang giẫy rụa ngồi dậy, chân phải đang mắc vào trong giỏ quần áo vẫn chưa rút ra, trên đầu còn có chiếc áo anh mặc hai ngày chưa giặt, mái tóc dài đen bóng rối tung, cả người thoạt nhìn rất chật vật .Nhưng đây chưa phải nguyên nhân khiến anh kinh ngạc.

“Diệp. . . cô giáo Diệp?” anh kinh ngạc không thốt nên lời. Đối tượng thầm mến đang ở ngay trước mắt nhưng lại là nửa đêm,cô nam quả nữ….

Thực ra anh cũng rất thích, trong lòng không khỏi mừng thầm nhưng mà…anh không biết từ khi nào quan hệ của bọn họ lại tốt đến mức nửa đêm còn có thể đến nhà chơi như vậy?

Trong đầu tự giác hiện lên các tiết mục hẹn hò đêm khuya “Tây sương nhớ” “Tướng văn quân dần đêm hẹn hò”…linh tinh…những mơ mộng hão huyền ngay sau đó lập tức tiêu tan.

“Đồ khốn! rốt cuộc bao lâu anh mới giặt quần áo hả?” hôi chết đi được.

Hả…????

Khấu Quân Khiêm còn chưa kịp phản ứng tiếng chửi mắng tiếp tục vang lên

“Trong đầu anh chứa cái gì vậy? không giặt thì thôi, lại không thể để gọn gàng một chút hay sao? Để mấy cái giỏ to tướng như thế này chặn ở cửa ban công, ngã chết tôi rồi!”.

“Thực xin lỗi” anh sững sờ nói xin lỗi xong mới nhớ…Đây là nhà anh, là địa bàn của anh cơ mà. Quần áo muốn bao giờ giặt, có chất cao thành núi Hymalaya cũng là việc của anh, cô nàng hung hăng cái gì? Khách đến cũng không đi từ ban công mà vào, ngoại trừ chủ nhà ra thì cũng chỉ có bọn trộm cướp ban đêm mới làm mà thôi, cái loại đầu đất xẩy chân ngã cũng là xứng đáng! Hơn nữa trọng điểm là, tình nhân trong mộng của anh khí chất tuyệt hảo, mỗi lần mở miệng đều làm cho đàn ông chết mê chết mệt, còn người đàn bà chanh chua đanh đá đang nhe răng trợn mắt trước mặt thực sự không giống với Diệp Dung Hoa?

Chuyện này….Khấu Quân Khiêm nheo mắt lại cẩn thận đánh giá cô nàng từ trên xuống dưới rồi lại từ dưới lên trên…đúng rồi, bộ quần áo cô ta đang mặc càng nhìn càng quen mắt, rõ ràng chính là… Anh như bừng tỉnh dùng tốc dộ rốc két chạy về phòng ngủ.Bức vẽ mới hoàn thành không lâu giờ trống rỗng chỉ còn lại tờ giấy trắng tinh.

Shit! Anh hiểu rồi ! Anh chán nản ngồi sững trên sàn nhà.

Ngu ngốc! Ngu ngốc! Khấu Quân Khiêm ngươi thật sự ngốc không còn gì để nói! Rõ ràng đã nhắc nhở chính mình trăm ngàn lần mà vẫn như cũ làm chuyện ngốc nghếch. Bây giờ thì hay rồi, vẽ ra cả người thật! Một con người như vậy không thể nói bay đi là có thể xong việc.

“A shit!” anh ảo não liếc mắt nhìn cô gái. Anh và cô gái đến tiếng chửi thề cũng giống y như đúc.

Không thể nào? Chẳng lẽ ngay cả cá tính cũng bị copy hay sao?

Tốt lắm! hiện tại anh xác định chuyện này không có quan hệ với anh,tất cả là chuyện cá nhân, anh cũng không phải ngu ngốc.

“Tuyển thủ số một lấy tốc độ sét đánh không kịp bưng tai đá vào gôn, xinh đẹp đạt điểm” anh ta còn có hứng đứng đó nói mát cô.

Cô gái ngẩng đầu trợn mắt nhìn anh

“Khấu Quân Khiêm! anh là tên không có lương tâm, không có bạn gái là đáng lắm, cả đời anh sẽ cô đơn!”

Anh ngừng cười “Sao cô biết tên tôi?”

“Không chỉ biết tên anh, tôi còn biết tật xấu của anh. Buổi sáng rời giường không quấn chăn bông, đi đi lại lại trong phòng quần áo tám trăm năm mới giặt một lần, quần lót chỉ độc mỗi hai màu đen trắng, vì ngại giặt quần áo phiến toái nên thường thả rông đi dạo khắp phòng mình”

Khấu Quân Khiêm há miệng mở miệng nhiều lần vẫn không thốt nên lời,theo bản năng lùi về phía sau vài bước, bắt lấy chăn bông che chắn phía trước.

“Cô…Cô…Cô…xông vào nhà người khác có ý đồ gì hả?” lại còn nhìn hết toàn thân anh.

Chết tiệt! đàn ông cũng có quan niệm trinh tiết đấy nhé.

Cô gái trợn trừng mắt không chịu nổi bộ dạng như đang chịu nhục của anh ta, không phải tiếp theo anh ta sẽ cắn chăn, dưới ánh đèn vàng nhẹ nhàng mà thổn thức đấy chứ? Xin đi! khẩu vị của cô đâu có tệ đến thế?

“Ai xông vào nhà anh?! Tôi vốn ở đây mà!” còn sớm hơn so với anh ta nữa, ở rất nhiều năm rồi, nghiêm túc mà nói cô vốn là chủ nhà này đấy nhé.

Anh biết! Quả nhiên là đáp án thảm thương nhất.

Ngay từ ngày đầu chuyển đến đây anh đã ở cùng một con quỷ cái, từ đầu đến chân còn bị nhìn sạch bách nữa chứ….Nhìn ánh trăng ngoài cửa sổ chiếu vào mà chỗ cô ta đứng ngay đến cái bóng cũng không có…

Haizzzz….Anh âm thầm thở dài.

Đã nói anh chán ghét vẽ tranh rồi, cái việc vớ vẩn gì cũng gặp được,bây giờ đến cả quỷ cũng xuất hiện…giải quyết thế nào đây….

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.