Vệ Sĩ Thần Cấp Của Nữ Tổng Giám Đốc

Chương 365: Chương 365: Cố gia




Bảy người còn lại không ai dám nói Tu vi của Vương Trạch Nam cao cường nữa. Ngoài việc chạy trốn thì họ không con sự lựa chọn nào khác. Khó khăn lắm mới tu luyện tới cảnh giới Tiên Thiên, ai muốn nói chết là chết chứ?

- Các người chạy hết thì tôi ăn cơm tối bằng gì?

Lâm Phi sao có thể tha cho bọn họ. Trong kiến trúc giữa hồ như thế này càng dễ cho hắn phát huy.

Lâm Phi nắm chặt vai Trưởng lão Nga Mi đang chạy như phóng tên ra ngoài cửa, nhẹ nhàng vặn một cái, âm thanh “rắc rắc” của xương cốt vỡ vụn.

Trong khi đang kêu gào thê thảm, gã Trưởng lão bị Lâm Phi hất bay trúng vào một tên Trưởng lão khác.

Đồng thời, Lâm Phi lấy con dao găm trên người gã này rạch trên tay gã, nhanh đến mức gã hoang mang còn chưa kịp suy nghĩ.

Lâm Phi sử dụng kiếm căn bản không chú ý kiếm pháp hay kiếm thuật. Mục tiêu của hắn là điểm yếu gân cốt.

Lực sát thương của Tiên Thiên Chân Khí không hề có hiệu quả so với Lâm Phi. Lâm Phi đánh như chốn không người, hạ gục từng người từng người một. Tất cả đều nằm rạp xuống đất, không phải kêu gào vì xương cốt gãy vụn thì là do đứt gãy gân cốt.

Nhận ra việc phá vòng vây là không thể được nên Lôi Lê Giác rạch một đường kiếm khí màu đỏ xông thẳng lên trên nóc nhà.

- Phi Hồng Nguyệt Cun Trảm!

Kiếm khí khiến cả nóc nhà rách thành ba bốn mảnh, khe hở rộng hơn một mét, mảnh đá gỗ vụn rơi trên mặt đất. Lôi Lê Giác bỗng nhiên đứng dậy bay lên phía nóc nhà.

Lâm Phi hừ một tiếng, nhún chân nhảy lên, tốc độ bay còn nhanh hơn cả thân pháp khinh công Nga Mi.

Lôi Lê Giác cũng có phòng bị, vung kiếm chém xuống. Vẫn là chiêu Phi Hồng Nguyệt Cung Trảm hướng thằng về phía Lâm Phi.

Nhưng Lâm Phi không hề sợ hãi, giơ một tay lên thu nạp hết chân khí Tiên Thiên của chiêu thức còn nắm được mắt cá chân của Lôi Lê Giác.

- Xuống!

Lâm Phi sử dụng Thiên Cân Trụy, cơ thể như lưu tinh rơi xuống đất khiến bề mặt đại lí thạch bị lún thành một hố sâu.

- Ầm!

Cả người Lôi Lê Giác nằm bẹp xuống dưới đất như một con cá bị đập khi giết thịt, đầu óc như nở hoa chảy ra mặt đất.

Thấy một cao thủ Tiên Thiên lại khiến bản thân ngã thảm như vậy, Lâm Phi cũng có chút đáng tiếc, nhếch miệng nói :

- Sớm biết tự ngã như vậy ta đã nhẹ tay chút.

Lâm Phi lắc đầu quay lại nhìn những người đang run rẩy trên mặt đất. Những kẻ này đã không thể phản kháng được nữa Lâm Phi không nói thêm nhiều lời, tiến đến hút hết sức mạnh của họ, mỗi tay một đầu, dần dần hút hết toàn bộ chân khí của những người còn lại.

Mỗi khi hút xong một người, hắn liền bóp nát hộp sọ của kẻ đó. Hắn giết từng cao thủ Tiên Thiên mà nhẹ nhàng như chém dưa thái rau.

“Ăn” xong chân khí Tiên Thiên của bảy người này, Lâm Phi cảm thấy vô cùng sảng khoái, xoa xoa cổ. Mặc dù chưa thấy no nhưng khiến hắn thấy rất thoải mái.

Lục Vũ Phi chứng kiến toàn bộ chuyện này, chân tay bủn rủn quỳ xuống đất không còn sức lực, sắc mặt tái xanh.

Cô không biết phải làm sao để đối mặt với Trưởng lão sư môn, cũng không biết phải làm sao để đối mặt với Lục Trường Minh và những người Bộ An ninh.

Bản thân cô đến tiếp đãi tám vị trưởng lão những không ngờ….tất cả đều bị Lâm Phi giết chết.

Lúc này Lâm Phi đưa ánh mắt về phía cô.

- Anh…Anh muốn làm gì? Anh đừng qua đây!

Lục Vũ Phi hai chân lùi về phía sau nhưng cô đã lùi tới góc tường, không thể lùi thêm được nữa, hoảng hốt nói

:

- Anh muốn giết tôi diệt khẩu?

Lâm Phi cười nhạo:

- Diệt khẩu? Giết cô có tác dụng gì? Dù cô không nói ra thì bọn họ sớm muộn gì cũng sẽ biết tôi giết những người này.

- Vậy…vậy anh muốn làm gì?

Lục Vũ Phi nhanh chóng nghĩ tới chuyện khác, theo bản năng một tay đưa lên che ngực, một tay kéo chiếc váy cô đang mặc, che phần giữa hai chân.

Lâm Phi nhìn hành động này của cô, không nhịn nổi cười nói :

- Lục tiểu thư, cô nghĩ xa quá rồi đây! Cô tỉnh lại đi! Ngừoi như cô, chẳng có ngực cũng chẳng có mông. Ngoại trừ chân dài và khuôn mặt tạm được thì ta chẳng có chút cảm hứng gì.

Những phụ nữ bên cạnh tôi ai cũng có vị phụ nữ hơn cô. Cô nghĩ tôi thích cô? Dù có cởi hết quần áo thì tôi cũng không muốn động vào người cô.

- Anh… Ai cần anh thích?

Lục Vũ Phi nói xong, hai má lúm đồng tiền ửng hồng, vô cùng xấu hổ, chua xót ủy khuất.

Mặc dù cô không phải mĩ nữ tuyệt sắc nhưng trong Quý Trụ danh môn Kinh than cũng là một bông hoa. Tuy rằng ngực và mông cô không đủ hấp dẫn như những người phụ nữ khác nhưng cô có vẻ đẹp của riêng mình.

Chẳng nhẽ người đàn ông này chỉ thích những thứ to lớn? Như vậy thì cũng tầm thường quá.

Không ngờ nghe Lâm Phi nói vậy cô không còn sợ hãi, chỉ có chút không vui khi nghe những lời bình phẩm như vậy.

- Tôi hỏi cô một chuyện. Nếu cô không thành thực trả lời, có nửa lời nói dối tôi lập tức sẽ giết cô.

Lâm Phi trầm giọng nói.

- Chuyện gì?

Lục Vũ Phi vô cùng lo lắng.

- Trong tư liệu của Bộ An ninh tại sao lại không có gia cảnh của Cố Thải Anh. Là do trong kho tư liệu không có hay là còn có nơi ghi chép khác.

Vấn đề này thực ra hắn đã muốn biết từ lâu. Thân thế của Cố Thải Anh là một bí mật. Ban đầu hắn dùng LOOK xâm nhập vào kho dữ liệu Bộ An Ninh thì phát hiện Thiên Tự Hiệu Gia Tộc như Vương gia, Lục gia đều ghi chép rất rõ các loại thông tin nhưng Cố Thải Anh lại vô cùng bí mật.

Không hề ghi chép cha mẹ của Cố Thải Anh, chỉ ghi lại trường học và nơi công tác của cô từ nhỏ đến lớn. Sau đó cô gả cho Lâm Đại Hữu và Vương Thiệu Hoa.

Lục Vũ Phi nghe xong, thở phảo nhẹ nhõm, do dự một lát rồi mới nói :

- Anh muốn biết chuyện của mẹ mình. Mọi chuyện đều có lí do. Thực ra thì cũng không phải bí mật gì to tát…chỉ là các gia tộc muốn giấu thời gian lịch sử đó… Sau này tôi vào Bộ An ninh mới biết được chuyện này.

- Lịch sử gì?

Lâm Phi nhíu mày, chẳng lẽ thân phận của Cố Thải Anh lại khác người như vậy?

Lục Vũ Phi thở dài :

- Kì thực, hai mươi năm trước, mười gia tộc Địa Tự Hào chỉ xếp sau bốn gia tộc Thiên Tự Hào Gia, không phải Phương gia và Diệp gia mà là Cố gia…

- Cố gia?

- Không sai!

Lục Vũ Phi nói :

- Cố gia là một gia tộc kinh doanh, thứ mà họ buôn bán cũng rất nhạy cảm, chính là quân công… Có thể nói kĩ thuật quân sự của Hạ Quốc trong thời gian mới lập nước công lao của Cố gia vô cùng vĩ đại.

- Nhưng sau đó xảy ra một chuyện. Tin tức có được từ một tên gián điệp tình báo. Trong văn thư tình báo phát hiện người của Cố gia tư thông với Mỹ, tiết lộ tình hình quân sự của Hạ Quốc cho Mỹ.

-Lúc đó Kinh Thành nổi lên một trận sóng gió lớn bởi vì khi đó mối quan hệ quốc tế không minh bạch như hiện nay. Mối quan hệ giữa Hạ Quốc và Mỹ vô cùng căng thẳng.

-Sức ảnh hưởng của gia tộc Thiên Tự Hào lúc đó mạnh hơn hiện nay rất nhiều. Tứ đại gia tộc quyết định diệt trừ Cố gia, hơn nữa còn muốn diệt trừ tận gốc, những ngừoi có liên quan cũng đều bị giết chết.

Có thể nói, chỉ trong một đêm, Cố gia biến mất như chưa từng tồn tại, người chết, kẻ bỏ chốn, không có nhiều người giữ được mạng sống.

- Còn cô Cố, lúc đó là thiên kim tiểu thư của Cố gia. Lúc đó cô mai danh ẩn tích thành Lý Anh Thái về Lâm An là vì chuyện…

- Cô nói… Cố gia phản quốc?

Lâm Phi cau mày. Hắn thực sự không hề biết quá khứ này.

- Thực ra cũng không phải như vậy.

Lục Vũ Phi cười khổ nói :

- Tôi nghe cha từng nói: Sau đó phát hiện tin tình báo đó là do Mỹ cố ý tiết lộ. Mục đích chính là tấn công những người giỏi quân sự trong Cố gia. Cố gia bị oan.

- Nhưng chuyện cũng đã xảy ra, gia tộc Thiên Tự Hào đã giết chết hết những người trung liệt. Nếu chuyện này được lan truyền ra ngoài chẳng phải sẽ chịu sự sỉ nhục của bốn gia tộc Thiên Tự Hào sao.

-Nếu năm đó bốn gia tộc bị thế lực bên ngoài coi thường thì kết cùng còn thảm hơn cả Cố gia. Vậy nên… mặc dù biết vậy là xấu xa nhưng bốn gia tộc ấy vẫn quyết định chôn vùi chuyện này, không ghi chép lại nữa.

-Nhưng Cố gia là Gia tộc kinh doanh kín nên những người dân bình thường không hề biết chuyện. Chỉ cần xóa sạch những thông tin về Cố gia thì giai đoạn đó của Cố gia sẽ như không có.

Lâm Phi ngạc nhiên. Không ngờ gia cảnh của Cố Thải Anh lại như vậy. Thảo nào hắn không thể tìm được quá khứ của bà ta.

Nhưng chuyện này càng khiến hắn bất mãn. Là cha hắn Lâm Đại Hữu cùng bà ta đi qua thời kì gian khó. Đến khi rửa được oan khuất cho gia tộc thì bà lại trở về xã hội thượng lưu kết hôn với Vương Thiệu Hoa.

Sự liêm sỉ của người phụ nữ này đã bị chó tha đi mất rồi.

Lâm Phi hung hăng nắm chặt tay, quay người rời khỏi nơi đây.

Lục Vũ Phi thấy vậy, trong lòng không khỏi xúc động, lớn tiếng gọi theo :

- Lâm Phi!

- Vẫn còn chuyện gì sao?

Lâm Phi quay đầu lại, lạnh lùng nói.

Lục Vũ Phi nhìn những thi thể nằm dưới đất, không đành lòng liền hỏi :

- Anh còn tiếp tục như vậy…sớm muộn gì cũng trở thành địch thủ của giới Võ cổ, đi tới con đường diệt vong… Tiền đồ của anh rất tốt, tại sao lại muốn trở thành người xấu, trở thành một kẻ đồ tể tần nhẫn như vậy.

Lâm Phi cười tà :

- Cô đang quan tâm tôi sao Lục tiểu thư?

Lục Vũ Phi không phản đối cũng không thừa nhận, thở dài :

- Tôi và anh giống nhau, đều là những người trẻ tuổi, những võ giả. Tôi biết một võ giả muốn trở lên mạnh mẽ đều phải khổ công luyện tập. Anh còn trẻ tuổi mà đã lợi hại như vậy chắc chắn công sức mà anh bỏ ra lớn hơn người khác rất nhiều.

- Có thể anh cảm thấy tôi nhiều lời. Nhưng anh không giết tôi, tôi biết trong lòng anh vẫn còn chút lương tâm.

- Chính vì như vậy tôi cảm thấy anh nên trân trọng tương lai của bản thân, đừng tiếp tục u mê không chịu tỉnh ngộ giết người như vậy nữa. Ác giả ác báo. Hiện nay không có ai có thể trị được anh nhưng không có nghĩa rằng trên thế gian này sẽ không có ai trị được anh, sớm muộn cũng sẽ đi vào đường cùng…

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.