Vì Em Mà Anh Đến

Chương 15: Chương 15: Ai là Annie của anh




Thi cử bận bịu khiến đầu óc mọi người quay cuồng, mấy hôm sau, danh sách tuyển chọn chính thức của đội bóng rổ được công bố.

Quả nhiên không nằm ngoài dự liêu, Kiều Ngự chính thức được chọn vào đội bóng rổ, vậy là trên BBS của trường lại dậy sóng.

Quần chúng vô cùng cảm kích quyết định anh minh của đội trưởng, đồng thời thay đổi cách nhìn đối với cá nhân Trịnh Chí Ma.

Nhưng Duy An không có thời gian để quan tâm tới chuyện này, sắp đến cuối kì, bài vở của sinh viên năm nhất đặc biệt nhiều, thi cử liên miên, cũng may họ sắp thoát khỏi bể khổ này rồi.

Sau tết Dương lịch, thành phố Lan thường có tuyết, tuyết đóng thành băng chưa kịp tan, cả ngôi trường một màu trắng xóa, cuối cùng cũng khiến nó bớt ảm đạm.

Duy An đã nộp bản vẽ tranh sơn dầu cuối kì, cô đang đứng bên ngoài phòng học đợi bạn, một lúc sau thấy Cố Mộng Mộng ấp a ấp úng đi về phía mình, cô hỏi“Gần đây hình như đội trưởng ít đến thư viện thì phải”.

Cố Mộng Mộng lúc nào cũng ở trong trạng thái mơ mơ màng màng, cô ấy chỉ kéo chặt chiếc áo khoác rồi ừm một tiếng, cùng Duy An đi ra ngoài, đột nhiên chợt hiểu ra câu hỏi của cô, kinh ngạc thất sắc quay người lại chất vấn Duy An: “Sao cậu lại nhén lén bức vẽ của mình?”.

Duy An hoang mang vội lắc đầu: “Mình...mình...không nhìn lén, là cậu nói mơ...sau đó mình nghĩ...chắc cậu vẽ Trịnh Chí Ma”.

Đối phương đứng nghệt ra ngẫm nghĩ một lúc, rồi ngượng ngùng gật đầu.

Duy An không kìm được bật cười thành tiếng, tiếp tục hỏi: “Anh ấy rất thú vị, hình như thích đến đứng trước cửa thư viện ngâm thơ....Hai người các cậu yêu nhau rồi hả?”

dღđ。l。qღđ

Hai người vòng qua cửa sau của lớp học vừa đi vừa nói chuyện, vừa khéo nghe thấy thầy giáo chuyên ngành đang trò chuyện với mấy bạn sinh viên đến sau: “Đúng đúng vốn đúng là thế mà...ha ha, đúng vậy, phải cạnh tranh với thời gian, vừa đẩy nhanh tình cảm lại vừa có thể hoàn thành bài tập chuyên nghành, tôi phải hao tâm tổn trí lắm mới nghĩ ra cách dấy đấy,”

Đa phần là mấy nữ sinh đang muốn lấy lòng thầy, hi vọng trò chuyện vui vẻ, thầy sẽ cho điểm cao.

Nhưng đề tài này vào tai Cố Mộng Mộng hiệu quả lại khác, Cố Mộng Mộng vô cùng căng thẳng nhìn trái ngó phải, thấy không có ai mới đỏ mặt kéo Duy An giải thích: “Anh ấy với mình bình thường, cũng chẳng có gì, mình chỉ ngưỡng mộ sự hiểu biết sâu rộng của anh ất thôi....à, anh ấy cũng thích ở bên cạnh khi mình vẽ vời hay đọc sách...” Nói mãi nói mãi, sinh viên chăm ngoan đột nhiên dừng lại, cô ấy đột nhiên như nghĩ ra điều gì đó, nhìn Duy An hỏi: “Này? Cậu vẽ ai?”

“Mình...mình vẽ...người đó” Duy An hối hận vì đã khơi ra chuyện này.

“Chắc chắn cũng là người cậu thích thôi”.

Duy An né tránh câu hỏi của Cố Mộng Mộng, định bỏ chạy, nhưng đáng tiếc không thành, bởi vì cô bị thầy giáo dữ lại vệ sinh phòng học.

Trình An Ni là người cuối cùng đến lớp nộp tranh, cô ấy dậy muộn, khi đên, trong lớp chỉ còn thầy giáo đang chỉ chỗ cho Duy An chuyển đồ.

Duy An cắm cúi chuyển giá vẽ một cách nghiêm túc, nghe thầy giáo nói rất thích bức vẽ của cậu ấy, bởi vì Trình An Ni mang nộp một bức vẽ lưng người.

“Đến đây đến đây, nhìn xem”. Trình An Ni không ngại, kéo Duy An cùng tới ngắm, màu nền đỏ rực rỡ, riêng bóng lưng cao gầy của anh là dùng màu đen.

Chỉ có một mình Trình An Ni vẽ bóng lưng người.

So với những bức vẽ khác,dღđ。l。qღđ cảm giác mới mẻ hơn nhiều, Duy An rất thích những bức tưởng tượng được sắp đặt rất tinh tế của Trình An Ni.

Cuối cùng thầy giáo cũng đi, Duy An vừa quét phòng vừa nhìn bức tranh và nói chuyện với Trình An Ni: “Lần này cậu chắc chắn sẽ được điểm cao”.

Cô thật lòng khen ngợi, mặc dù bản thân cô cảm thấy nếu vẽ khuôn mặt nghiêng của Kiêu Ngự thì sẽ đẹp hơn, nhưng không thể không thừa nhận, bức họa vẽ lưng này tràn ngập tình cảm đặc biệt giữa những người yêu nhau, thứ tình cảm mà người ngoài không thể hình dung.

Nhìn bức vẽ có cảm giác...bóng lưng của người trong tranh khiến người ta không sao đuổi kịp, anh ấy càng đi nhanh, nhanh tới mức sắp hòa vào màu đỏ của nền.

Không biết tại sao, Duy An cảm thấy bức tranh có chút bức bách.

Nhưng người đang chìm đắm trong tình yêu nồng nhiệt như Trình An Ni lại không hề để ý thấy, co ấy bật cười, mái tóc mới uốn xoăn đung đưa, vừa khéo để lộ đôi hoa tay hiệu Chanel: “Đừng nhắc nữa, đều tại Kiều Ngự cả, anh ấy không chịu cho mình vẽ, mình cuốn chặt lấy anh ấy cả mấy ngày, mãi anh ấy mới xuôi xuôi, nhưng cuối cùng lại không cho mình vẽ chính diện, bảo phiền phức, haiz, tính khí thiếu gia mà”.

Duy An bê ghế bận rộn đi qua đi lại, Trình An Ni đứng trên đôi giày cao gót, khoanh tay vừa đứng chờ vừa nói chuyện với cô. Duy An nhớ tới tính cách kì quái của Kiều Ngự, bất lực giãi bày: “Hồi học cấp ba anh ấy cũng vậy, không sao đâu, thực ra cậu vẽ thế lại đạt hiệu quả cao hơn”.

Trình An Ni thoải mái bắt đầu mở rộng đề tài, hình như gần đây cô ấy có rất nhiều chuyện muốn được thổ lộ với Duy An, gia cảnh nhà cô ấy rất tốt, nên đương nhiên những chuyện cô ấy nói đa phần liên quan tới tính khí của Kiều Ngự.

Cuối cùng Duy An quét dọn xong phòng học, Trình An Ni cũng đã chán tới phát cuồng, cô ấy đứng dựa trên bục giảng nghịch đôi hoa tai của mình, rồi nói với Duy An, “Mấy hôm tết anh ấy lại uống rượu, không biết sao lại dính vào cái tật ấy, khuyên thế nào cũng không được...Haizz, đúng rồi, mình nhớ ra rồi! Duy An, người bế cậu lần trước lần trước cũng phải ba mươi rồi ấy nhỉ?”

Trình An Ni đột nhiên chuyển đề tài, nhắc đến chuyện ấy, vẻ mặt thần bí.

Duy An kéo bạn ra ngoài cửa, lắc đầu í bảo bạn đừng nghĩ nhiều: “Chỉ là thầy giáo trong trường thôi”.

“Hả? Thầy giáo mà còn xuống tay với sinh viên sao?’

“SUỵt!”, Duy An vội bịt miệng ban: “Đừng có nói bừa, không phải thế”.

“Rõ ràng mình đã nhìn thấy mà”. Trình An Ni không buông tha, đôi mắt đẹp lay động, lóe lên những tia sáng như rất thấu hiểu, cô ấy hạ giọng ghé sát vào tai Duy An hỏi: “Chim cánh cụt, có phải cậu gặp khó khăn gì không? Ý mình là....về mặt tài chính ấy. Cậu đừng ngại, mình hiểu mà, mình và Kiều Ngự sẽ giúp cậu, cậu không cần phải tìm một người đàn ông già như thế!”

“Thầy ấy không phải người đàn ông già!”, Duy An bỗng cuống lên, buột miệng hét một câu mà ngay bản thân cũng giật nảy mình, tiếng cô vang vọng trên hành lang.

Trình An Ni cũng giật mình, cô chưa bao giờ thấy Duy An kích động như vậy, thế là cũng không chịu lép vế, tiếp tục nói: “Nhìn thì có vẻ điều kiện khá tốt, nhưng...cậu...cậu giận thế làm gì, mình chỉ đùa thôi, cậu thật sự để tâm tới anh ta đấy à?”

Duy An không ngờ Trình An Ni lại hiểu lầm mình như thế, bèn hỏi thẳng cô ấy: “Cậu nghĩ mình thiếu tiền à?”

Hai người đã đi tới cầu thang, Duy An thấy Kiều Ngự tới đón Trình An Ni, đang đứng dựa bên ngoài cửa hút thuốc,

Trình An Ni liếc mắt ra ngoài rất nhanh, rồi phá lên cười, dịu dàng thấu hiểu nói: “Không không, mình chỉ muốn tốt cho cậu thôi, cậu đơn thuần như thế, ngộ nhỡ bị người ta bán còn đếm tiền giúp họ thì sao, phải không, Kiều Ngự?”

Kiều Ngự lơ đễnh ừ một tiếng, tay kẹp điếu thuốc, quay lại nhìn Duy An chằm chằm.

Cô thường không thể hiểu nổi ánh mắ đầy kì lạ đó của Kiều Ngự, rất phức tạp.

Đây không phải lần đầu tiên, thỉnh thoảng có hôm Duy An đi cùng Trình An Ni tới học viện của anh nghe giảng anh cũng có lúc nhìn cô chăm chăm với ánh mắt thất thần như thế.

Ánh mắt đó khiến Duy An không thể giải thích được, vậy là cô bối rối nhìn anh gật đầu, coi như lời chào, sau đó rời đi trước.

Trên đường quay về kí túc, lần đầu tien Duy An nhận được tin nhắn do Kiều Ngự chủ động gửi tới, anh vẫn giữ phong cách nói năng khá ngắn gọn của mình, nói thẳng: “Năm giờ chiều, đợi anh trước cửa thư viện.

Cô muốn gọi lại hỏi xem có chuyện gì, nhưng khi bấm số gọi lại thì điện thoại bị ngắt giữa chừng, tiếng chuông báo bận dồn dập nghe cũng thiếu kiên nhẫn như chính chủ nhân của nó.

Vậy là chiều hôm ấy, cô do dự một lát, cuối cùng bẫn khoác áo dày đi ra ngoài.

Tuyết đã ngừng rơi, song đường rất khó đi, tuyết tích thành băng khiến Duy An lo lắng vô cùng, dọc đường cô nhón chân bước thận trọng, khó khăn lắm mới tới được trước cửa thư viện. Cô phát hiện ra, do thời tiết lạnh quá, sinh viên tới thư viện đọc sách cũng ít đi nhiều.

Thư viện vẫn một không khí trầm mặc yên tĩnh ấy, cô vào trong thư viện ngồi một lát nhưng lại lo lắng Kiều Ngự sẽ không kiên nhẫn mà đi vào tìm mình, vậy là cô ôm tay, đứng trước cột đa “độc thân” thần kỳ đợi anh.

Hôm nay không có ai ngâm thơ, chỉ có mình Duy An bỗng nhỡ lại chuyện hôm vừa nhập học, đứng trước anh cô dường như luôn đóng vai trò bị động, từ hồi cây ngô đồng còn xanh lá, tới giờ chúng đã trơ trọi cành khô, trên cành chỉ còn tuyết đọng, giống hệt như thầy giáo dạy môn Mĩ thuật cơ sở của họ vậy.

dღđ。l。qღđ

Cô lạnh tới mức mũi đỏ ửng và xoa tay không ngừng, không ngừng thầm nói với mình một sự thực rằng, hôm nay cô không chủ động, Kiều Ngự có lý do gì không đến chứ. Vậy là cô đứng đó chờ đợi, trong lúc chờ đợi, cô nhắn cho Kiều Ngự một tin báo rằng mình đã đến, nhưng đối phương chẳng thấy động tĩnh gì, đến khi trời tối hẳn, cô đã lạnh tới mức hắt xì hơi liên tục, cảm giác đầu đau vô cùng.

Tiếng chuông đồng hồ điểm, đã tám giờ, cô không thể không đối mặt với hiện thực lần nữa.

Kiều Ngự đang đùa cợt cô


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.