Vị Hôn Thê Sát Thủ Của Tôi

Chương 17: Chương 17




Từ ô cửa ,đạn ko ngừng bắn 1 cách điên cuồng. Đổi lại là Nghị Bảo, e rằng anh ko có khả năng thoát khỏi làn mưa đạn và đáp xuống chiếc máy bay đang lắc lư kia. Chiếc máy bay có Josep ko ngừng nã đạn vào máy bay của Lăng Khiên. Lăng Khiên tránh làn đạn. Cả người treo lủng lẳng trên đầu máy bay Josep. "Còn 8s nữa thôi, 7s, 6s..."

Nhược Vi lạnh lùng theo dõi màn hình, 10 đầu ngón tay vẫn gõ ko ngừng trên bào phím. Nhận đc thống báo của cô qua tai nghe. Anh liền nhìn xuống tìm kiếm điểm rơi. Máy bay của anh càng ngày càng sát vs máy bay kia. Khi 2 chiếc máy bay vẩn tiếp tục thu hẹp khoảng cách. Chỉ trong giây lát, phán đoán 2 chiếc máy bay xuất hiện cự ly ngắn nhất, Lăng Khiên lao xuống máy bay bên dưới. Khi ở trên lưng máy bay, anh giơ tay túm lấy thanh ngang trên bụng máy bay.

Dùng cánh tay còn lại bám chặt vào thân máy, vắt người lên trên. Nấp hoàn toàn ngay dưới máy bay, làm những kẻ ở trong máy bay mất dấu anh. Mọi chuyển xảy ra trong giây lát. Sau khi Lăng Khiên nhảy xuống, Canh Tân lập tức tăng tốc độ đưa máy bay lên cao, thoát khỏi tầm bắn của máy bay Josep. Cùng lúc đó Ngô Diệm cũng ra lệnh qua hệ thống "Rút lui, những chiếc máy bay của đội Lăng Khiên phóng lên cao giữ khoảng cách an toàn vs máy bay chiến đấu. " 1s,... Việc gây nhiễu sóng bị cắt đứt" màn hình trước mặt Nhược Vi đột nhiên nhấp nháy.

Cô buông tay ra ngồi tựa vào chiếc ghế phía sau. Rồi chậm rãi đứng dậy, bất giác nhìn xung quanh "Lăng Khiên đâu? Sao Nghị Bảo anh lại ở đây?". Lúc nãy lo tập trung mà cô chỉ nghe loáng thoáng đc Nghị Bảo xung phong làm người đột nhập máy bay, sau đó Lăng Khiên tự nhiên quăng cho cô cái bộ đàm gắn vào tai. Nhược Vi cũng chẳng để ý gì, chỉ mãi miết múa tay trên bàn phím . Thấy cô ngờ vực nhìn mình, Nghị Bảo ko trả lời tiếp tục quan sát màn hình. Trên đó ngoài 1 chiếc máy ra thì ko 1 bóng người "Chủ nhân đang ở trên đó".

Nhược Vi sững người trong giây lát, cô bắt đầu lo lắng . Chỉ tại gặp phải thử thách là quên hết mọi chuyện xung quanh mà cô ko để ý đến Lăng Khiên nhảy xuống từ lúc nào. Lăng Khiên từ từ xuất hiện trên màn hình. . Nhược Vi chăm chú theo dõi, gương mặt đầy vẻ sửng sốt. Anh đang ở đuôi máy bay, từ từ lao về phía đầu.

Đến cửa sổ, vừa vặn có đầu người thò ra tìm kiếm dấu vết của anh. Lăng Khiên liền lấy tay nắm lấy cổ người đó bẻ sang 1 bên, người đó ngất xỉu và bị anh kéo khỏi máy bay ném thẳng xuống dưới. Cô bất giác rùng mình, đúng là Lăng Khiên rất tàn bạo. Nhưng Nhược Vi thấy bất an, dù biết anh ko phải là 1 người tầm thường, đã đc đào tạo chuyên nghiệp nhưng cảnh tượng này làm cô muốn thót tim. Lăng Khiên trườn người xuống phía kia thân máy bay, anh tránh né sự truy tìm của người ở bên trong cửa sổ rồi đột ngột ra tay xử lý từng tên 1 . Nhược Vi nghiêm túc nhìn màn hình, lòng lo lắng ko yên. Nghị Bảo thấy vậy liền lên tiếng "Cô yên tâm.

Đây chỉ là chuyện vặt vs chủ nhân". Quả thật, bản lĩnh của Lăng Khiên , cô ko thể nào xem thường. Tất cả mọi người cô, Nghị Bảo , Ngô Diệm đều chăm chú theo dõi màn hình. Anh nhanh chóng bò lên đầu máy bay, ở đó có 1 cửa khoang có thể mở. Anh nằm trên đó, thần sắc vẫn vô cùng bình tĩnh, Lăng Khiên đập mạnh vào cửa khoang. Cửa vừa mở ra, anh nhanh như tia chớp lao vào trong, rút súng ra bắn 5 tên thuộc hạ của Josep.

Tay của bọn chúng chưa kịp bóp còi súng. Thì cả người đã bị ngã nhào xuống, máu loang ra. Lăng Khiên nhìn Josep ngồi im lặng bằng ánh mắt đằng đằng sát khí. Josep bất động lộ vẻ kinh hoàng, anh ta ko ngờ Lăng Khiên dám mạo hiểm nhảy xuống máy bay của mình như vậy. Dù rất sợ hãi nhưng vì là 1 xã hội đen, anh ta mau chóng lấy lại bình tĩnh "Quả thật ngài Trần tiên sinh đây rất có bản lĩnh". Lăng Khiên ko trả lời tiếng nào nhanh như cắt giơ tay trái túm lắy cổ họng đối phương.

Josep mặt trắng bệch trừng mắt "Lăng Khiên ngươi dám giết ta thì ngươi cũng ko sống đc đâu!". Ánh mắt Lăng Khiên toát ra nguồn khí âm u. Anh lập tức vặn tay , chỉ nghe 1 tiếng rắc, xương cổ của đói phương lập tức bị nát vụn. Đồng thồi Lăng Khiên quay người ném mạnh xác chết ra khỏi máy bay. Anh đúng là có sức mạnh kinh người, lại ra tay tàn độc, chỉ cần 1 chiêu đã giải quyết đối phương. Đây là cái giá phải trả cho kẻ nào dám thách thức Lăng Khiên. Tg oj sao cắt đứt nửa chừng zậy!

Khu vực PR: Mog đọc giả hãy ghé wa góp ý cho phận gái nghèo và boss, anh là của tôi! Của mình nga!

Ừmk mà kũng thks tg đã cho mình pk tên trn.

Thân! Chiếc máy bay ko người lái bị lao thẳng xuống bên duới. Lăng Khiên nhanh ngồi vào ghế phi cơ, ấn phím trên bàn điều khiển rồi dùng hết sức kéo cần điều khiển lên. Nhưng mà, anh quên mất 1 điều, chiếc máy bay loại hình mới này cần tới 2 người lái. Đã vậy anh còn chưa biết rõ kĩ thuật lái của máy bay loại hình mới. Lăng Khiên nhanh tay mở hệ thống liên lạc trên bàn điều khiển cố gắp kết nối tín hiệu vs bên Canh Tân. Chết tiệt , tên Josep kia trước khi chết đã phá hệ thống liên lạc rồi. Đám Nhược Vi, Nghị Bảo, Canh Tân đang vô cùng căng thẳng vì ko bắt đc tín hiệu từ chiếc máy bay của Josep. Lăng Khiên cố gắng lái máy bay, chiếc máy bay đã ko còn lao xuống nhưng cũng ko bay cao lên đc mà cứ liên tục lắc lư mất cân bằng vì chỉ có 1 người lái.

Đột nhiên, toàn bộ cánh cửa và cửa sổ đều tự động đóng chặt ko còn 1 khe hở hay ánh sáng mặt trời lọt vào. Anh bắt đầu cảm thấy hô hấp của mình trở nên khó khăn. Chắc chắn là người của tên Josep đã hẹn h cho cửa tự động khóa. Dù rất khó thở nhưng Lăng Khiên vẫn cố gắng điều khiển máy bay thăng bằng,tránh để nó lao xuống. Nghị Bảo nhìn màn hình gấp gáp "Tại sao ko bắt đc tín hiệu, tất cả cửa máy bay đều đóng lại. Chắc chắn là có chuyện".

Canh Tân cũng gấp gáp ko kém, cố gắng bắt tín hiệu nhưng ko hề có gì cả. Nhược Vi hoảng hốt lo lắng , rồi chợt sực nhớ ra. Đúng rồi, thiết bị liên lạc mà Lăng Khiên quăng cho cô. Cô đưa tay chỉnh chỉnh tai nghe "Alo... Alo... Lăng Khiên... Anh có nghe em nói ko?". Nghị Bảo ngạc nhiên nhìn cô, anh ta quên mất lúc nãy chủ nhân đã đưa cho Nhược Vi thiết bị liên lạc. "Nhược Vi..." hơi thở Lăng Khiên nặng nề. "Lăng Khiên! Anh ko sao chứ?" cô hốt hoảng mở miệng. "Tất cả cửa máy bay đều khoá kín. Ko có 1 chút oxi ở đây...." anh hô hấp khó nhọc. Nhược Vi sợ hãi quay sang Nghị Bảo "Cửa máy bay chiến đấu đều bị khóa chặt.

Lăng Khiên đang rất khó thở. Anh mau nghĩ cách cứu đi!". Sắc mặt Nghị Bảo vô cùng khó coi "Chỉ có thể dùng thuốc nổ để mở cửa máy bay ra thôi. Ngô Diệm ! Anh có mang theo thuốc nổ ko?". Vỏ của máy bay chiến đấu tương đối cứng, bất cứ 1 loại máy cắt đều ko có tác dụng. Ngô Diệm tỏ ra sốt ruột "Vs việc phá cửa chỉ có thể dùng loại thuốc nổ có công lực nhẹ. Nhưng mà lô hàng vốn đã bị cướp, loại đó ko còn nữa. Chỉ còn loại thuốc nổ công lực mạnh thôi". Thuốc nổ công lực lớn ko thể áp dụng vào máy bay của Lăng Khiên vì uy lực của nó tương đối đáng sợ. 1 chiếc máy bay ko thể chịu đựng đc, huống chi là người ngồi bên trong. Như vậy Lăng Khiên sẽ còn gặp nguy hiểm hơn. Sắc mặt Canh Tân cũng đã trở nên khó coi.

Nhược Vi lo lắng cực hạn, ko hề rời mắt khỏi màn hình nhìn chiếc máy bay. Chiếc máy bay của Canh Tân nhanh chóng áp sát máy bay Lăng Khiên. Ngô Diệm, Nghị Bảo căng thẳng đến cực điểm. Đến gần rồi nhưng họ ko có thuốc nổ, ko có máy cắt, ko có cách giải quyết trong thời gian ngắn. Cứ tiếp tục thế này, Lăng Khiên ở trong đó quá lâu sẽ bị ngộp thở. Vỏ máy bay đc làm từ chất liệu đặc biệt nên muốn dùng súng đạn cũng ko thể. Tim Nhược Vi rung lên, hiện tại anh đang gặp nguy hiểm, cô phải làm sao để cứu đây. Bỗng nhiên 1 tia ánh sáng lóe lên trong đầu cô.

"Áp sát máy bay hơn nữa đi!!!" cô hét lớn. Nghị Bảo mặt đã tái mét "Cô có cách gì chứ? Ko có thuốc nổ cũng ko có máy cắt? Cô làm đc gì?". Mắt Nhược Vi sáng hẳn ra "Tôi đã có thứ cắt đc". Anh ta sửng sốt nhìn cô. Canh Tân ko biết cô sẽ làm gì nhưng cũng áp sát máy bay xuống hơn. Nhược Vi đứng ngay cửa khoang, dù là chưa từng trải qua mạo hiểm ở độ cao như thế này nhưng cô cũng phải liều mình để cứu Lăng Khiên. Người đàn ông đó rất quý giá vs cô.

"Cô tính làm gì? Nhảy xuống sao? Cô điên à ? Nếu cô mất mạng tôi có 10 cái đầu cũng ko trả tội đc cho chủ nhân đâu!" Nghị Bảo trừng mắt. Cô kiên quyết "Anh quá xem thường tôi rồi đấy. Lăng Khiên làm đc thì tôi cũng làm đc". Dứt lời, Nhược Vi thả mình nhảy khỏi máy bay. Nghị Bảo hoảng hốt, tiểu thư như cô ta tại sao lại liều mạng như vậy. Ngô Diệm thông qua màn hình mở miệng "Nghị Bảo cậu yên tâm đi. Tiểu thư Nhược Vi là 1 cận vệ sát thủ đc do chính Boss đào tạo chuyên nghiệp. Anh ko cần phải lo". Nghị Bảo sững sờ vài giây nhìn theo xuống dưới. Nhược Vi đã nhắm sẵn điểm rơi rồi mới nhảy xuống. Nhưng do chiếc máy bay chiếc đấu ko ngừng lắc lư nên cô bị mất thăng bằng trượt xuống dưới.

Nghị Bảo đang đứng ở cửa khoang sau chiếc máy bay bên trên và Canh Tân đang lái máy bay chứng kiến cảnh đó mà tim muốn rớt ra ngoài. Nhược Vi ở dưới cũng ko khá gì, tim của cô cũng đã nhảy ra khỏi lồng ngực. Tuy đã đc đào tạo chuyên nghiệp đây là lần đầu cô nằm trên 1 chiếc máy bay bay giữa ko trung thế này, quả là ko dễ dàng gì. Bằng bất cứ giá nào cô cũng phải cứu Lăng Khiên ra. Nhược Vi với tay cầm lấy thang ngang , lộn người trở lại trên đầu máy bay, động tác rất chuyên nghiệp. Nghị Bảo và Canh Tân phải trừng mắt nhìn màn hình.

Cả người Nhược Vi nằm trên thân máy bay, đầu cúi xuống cánh cửa bên hông máy bay đang bị khoá chặt. Cô rút từ chiếc giày bata của mình ra 1 lá bài cơ. Thoạt đầu nhìn lá bài cũng bình thường như lá bài khác nhưng chất nó là 1 vũ khí siêu hạng. Lá bài có 4 cạnh, 3 cạnh kia đều rất bình thường, riêng chỉ 1 cạnh còn lại vô cùng sắc bén chỉ cần 1 đường cắt nhỏ thì ngay đá cũng đứt, trên cạnh này còn tẩm 1 thứ axit , dù là thép hay sắt cũng bị axit đó nung chảy tức thời. Lá bài này do cô trộm đc ở phòng nghiên cứu của tổ chức. Nhược Vi nhanh chóng cúi xuống dùng lá bài cắt 1 vòng tròn rất lớn đủ để người lọt qua.

Chỗ kim loại bắt đầu nóng chảy tạo thành 1 đường tròn, cô lấy tay đập mạnh vòng tròn đó ra. Lăng Khiên ngồi bên trong gần như đã ko còn sức để thở nổi nữa thì bỗng nhiên cánh cửa bị cắt 1 lỗ hổng lớn, ko khí tràn vào. Anh lập tức hít thở lấy lại oxi, tay vẫn cầm chặt cần điều khiển. Lăng Khiên xoay mặt qua nhìn cánh cửa thì thấy Nhược Vi chui lọt qua lỗ hỏng . "Nhược Vi ! Em làm sao lại ở đây?!!!" anh sửng sốt hỏi. Thấy Lăng Khiên ko sao nữa cô mừng rỡ chạy tới.

Anh liền kéo cô ôm vào lòng. "Em từ máy bay kia nhảy xuống đây, dùng vũ khí này để cắt cánh cửa" Nhược Vi mở miệng. Lăng Khiên nhìn lá bài trong tay cô rồi gầm lên "Vương Nhược Vi!!! Em có biết như vậy là rất nguy hiểm ko?!!! Tại sao em lại liều mạng như vậy!!!". Cô siết chặt thắt lưng anh "Ko! Em ko cần biết! Em chỉ biết rằng em ko thể mất anh". Trái tim Lăng Khiên như có dòng nước ấm chảy vào. Anh ko kiềm chế đc mà cuối xuống hôn cô. 1 nụ hôn mãnh liệt mang theo sự yêu thương và xúc động. Nhược Vi ko ngại ngùng mà vòng tay qua cổ anh đáp lại nụ hôn. Bỗng nhiên, máy bay rung lắc mạnh hơn. Cô liền quay qua nhìn hệ thống điều khiển.

Lập tức rời khỏi cánh tay Lăng Khiên ngồi vào ghế lái bên cạnh. "Em biết lái chứ? Đây là máy bay loại hình mới ko phải máy bay thường đâu" anh nhướn mày. Nhược Vi nhếch miệng cười "Sao anh vs tên Nghị Bảo kia cứ xem thường em vậy chứ. Em là sát thủ cận vệ rất xuất sắc đó". Lăng Khiên thấy vậy cũng nhếch khóe môi lên. Cả 2 cùng lúc gạt cần điều khiển lên. Máy bay ngừng rung lắc, bay thẳng lên cao bằng máy bay của Canh Tân. Bên đây, Ngô Diệm và Nghị Bảo cũng thở phào nhẹ nhõm.............................................................................................................................. Sau khi giết đc Josep và giành lại 8 chiếc máy bay. Đến Italy , Lăng Khiên đã giao phó toàn bộ cho Ngộ Diệm vs Nghị Bảo tới địa điểm để giao hàng.

Còn anh lại kéo Nhược Vi về khách sạn 5 sao. Màn đêm buông xuống, trong căn phòng tổng thống, cô mệt nhoài ngồi xuống ghế sopha. Lăng Khiên lại ôm cô đặt lên đùi mình "Lúc nãy có sợ ko?" anh dịu dàng hỏi. Nhược Vi dựa đầu vào hõm cổ anh "Có rất sợ. Đó là lần đầu tiên em nhảy xuống máy bay như vậy". Cô ko hề dấu giếm anh. Lăng Khiên nhéo chóp mũi của cô "Nếu em xảy ra chuyện gì, anh biết phải làm sao đây hả?!!!". Nếu cô mà mất mạng thì anh cũng sễ tự chôn sống mình. Cô dụi dụi đầu mình vào cổ Lăng Khiên " Em xin lỗi.

Nhưng em ko thể bỏ mặc anh như vậy đc". Sau đó Nhược Vi chủ động hôn nhẹ lên môi anh. Vừa tính buông ra thì Lăng Khiên đã siết chặt eo cô giữ lại . Đổi chủ động thành bị động. Anh ngậm lấy đôi môi cô mà cắn mút điên cuồng. Người con gái này quý trọng tính mạng anh như vậy thì hỏi anh làm sao mà buông cô ra đây. Cánh tay rắn chắc của Lăng Khiên ôm chặt cơ thể nhỏ bé của cô dán chặt vào thân mình , hận ko thể hoà tan cùng cô. Sau 1 hồi day dưa cả 2 mới buông nhau ra, Nhược Vi hít thở khó nhọc. Mặt cô đã đỏ ửng lên "Đc rồi, em rất mệt.

Em đi tắm đây". Nói xong , cô liền đứng dậy đi tới phòng tắm. Đột nhiên có 1 lực đưa tới nhấc bổng cô lên. "Anh làm gì thế?" Nhược Vi cuống quít. Lăng Khiên 2 tay bế cô lên, nhếch môi "Chúng ta cùng tắm". Chưa kịp phản bác thì cô đã bị ném vào bồn tắm. Chuyện xảy ra sau đó ko cần nói thì ai cũng biết. Nhược Vi ko biết mình có đc tắm rửa sạch sẻ hay ko.

Chỉ biết ngay đêm hôm đó cô đã đc làm thịt rất sạch sẽ. Sáng hôm sau tỉnh dậy thì mặt trời đã lên tới đỉnh đầu, cô cảm thấy xương cốt mình rã rời. Tên sói xám kia hôm qua đã tham lam ăn cô từ nhà tắm ra tới giường. Nhược Vi khó khăn ngồi dậy thì thấy tên sói xám đang ăn sáng 1 mình ngon lành mà người phục vụ mang tới. Cô tức giận cầm lấy gối ném thẳng vào anh ta "Lăng Khiên đáng chết!!! Anh là kẻ lưu manh!!!". Lăng Khiên ko né mà chỉ ngồi cười cười chụp lấy cái gối "Vị hôn thê của anh ơi. Hôm qua anh vẫn chưa ăn đã nên sáng nay phải lấy thức ăn để bù".

Cô ko ngu ngốc đến mức để ko hiểu ý tứ mờ ám trong câu nói kia. Nhước Vi nghiến răng ken két "Trần Lăng Khiên!!! Anh chết đi!!!" sau đó là hàng loạt cái gối bay thẳng vào mặt Lăng Khiên. Lần này anh ta cũng chẳng tránh mà còn cười ha hả. Nhược Vi sững người trong giây lát, đây là lần đầu tiên cô thấy Lăng Khiên cười thoải mái như vậy. Anh thấy cô dừng tay liền kéo cô lại ôm vào người "Đc rồi đừng tức giận nữa mà. Là lỗi của anh , đã làm tối qua em rất mệt". Cô đỏ mặt, trừng mắt nhìn anh ta , tên này sao hôm nay lại thích đùa dỡn như thế ko biết.

Chọc cô điên tiết đi đc mà. Lăng Khiên chỉ cười cười rồi đút cô ăn. Nhược Vi sau 1 hồi tức giận cũng thấy bụng mình cồn cào liền mở miệng đón lấy thức ăn. Sau khi ăn xong, Lăng Khiên đã đưa cô ngắm thành phố Italy. Nhược Vi thích thú dạo hết những con phố cổ kính của thành phố. Đến vòi phun nước giữa quảng trường, cô muốn tung tiền xu để ước nhưng lại ko có chỉ có tiền giấy. Còn tên Lăng Khiên kia càng ko có chỉ toàn thẻ vs séc.

Nhược Vi bực bội trừng mắt nhìn anh . Lăng Khiên bật cười trước bộ dạng trẻ con của cô, liền giơ 2 tay đầu hàng "Ồ, anh xin lỗi vì đã ko xài tiền xu để ước 1 ngôi nhà. Chỉ dùng 1 tờ séc để mua vài căn biệt thự thôi. Là lỗi của anh...". Cô cảm thấy buồn cười trước lời xin lỗi của anh, tên đáng sợ này ko ngờ cũng có khiếu hài hước như vậy. Thấy cô cười Lăng Khiên ôm eo cô ngồi xuồng cạnh hồ vòi phun nước "Tuy ko có tiền xu nhưng anh có 1 thứ trả cho em". Nhược Vi nhướn mày "Em nhớ anh đâu mượn em thứ gì?". Lăng Khiên cười cười rút từ túi quần ra 1 chiếc khăn choàng cổ bằng len. Cô mở to đôi mắt nhìn trân trối vào chiếc khăn "Thì ra... Anh chính là cậu bé đó...".

Cô nhận ra chiếc khăn len này là của mình. Năm đó lúc cô 6t, có 1 cậu bé hình như là người của tổ chức, bị thương ngay cánh tay nằm đau đớn ở sau vườn nhà cô. Nhược Vi thấy vậy đã lấy chiếc khăn choàng trên cổ băng bó vết thương cho cậu bé và dìu cậu ấy xuống phòng y tế của tổ chức. Cậu bé ấy chỉ nhìn cô mà ko nói lời nào. Mắt Nhược Vi hơi ướt át, cô cũng chẳng biết tại sao. Lăng Khiên ôm cô, để đầu cô dựa vào ngực mình "Hồi anh 12t, anh đã đc ba mình đưa vào tổ chức DarkNight để đào tạo. Trong thời gian huấn luyện, anh gặp xích mích vs những đứa trẻ lớn hơn. 1 lần chúng đã dùng vũ khí đánh anh bị thương ngay cánh tay.

Anh chỉ biết chạy ra khỏi đó và đến khu vườn của ngôi biệt thự trốn. Lúc đó, có 1 cô bé mang mặt nạ đến trước mặt anh và hỏi anh có sao ko? Anh thực sự rất cảm động. Đó là lần đầu tiên kể từ khi anh bước vào tổ chức, có 1 người đã hỏi thăm anh. Cô bé ấy đã lo lắng mà cởi khăn choàng cổ của mình mà băng bó vết thương đang chảy máu . Sau đó lại dìu anh đến phòng y tế, do mất máu quá nhiều mà anh đã ngất xỉu ngay sau đó, vẫn chưa kịp nói lời cám ơn đến cô bé ấy. Sau này , anh mới biết cô bé đeo mặt nạ ấy là con gái của Boss.

Khi anh 22t, cha đã nói vs anh là anh có hôn ước vs Morrie Vương Nhược Vi, con gái của Boss. Em có biết anh vui mừng đến thế nào ko ?". Khóe mắt Nhược Vi đỏ hoe. Lăng Khiên cười cười "Khoan khóc đã nào. Anh còn 1 thứ muốn tặng cho em" . Cô lại tròn xoe mắt nhìn anh. Đột nhiên anh quỳ xuống chân cô, cầm 1 cái hộp bọc bằng nhung đưa tới trước mặt cô. Lăng Khiên từ từ mở hộp ra , 1 chiếc nhẫn kim cương nằm bên trong. Nhược Vi kinh ngạc nhìn anh .

Anh mỉm cười "Vi Vi tuần sau là sinh nhật thứ 18 của em. Dù em đã là vị hôn thê của anh nhưng anh vẫn muốn hỏi em câu này . Morrie Vương Nhược Vi em đồng ý lấy anh chứ?". Tim cô dường như muốn nhảy ra ngoài, nước mắt đã chảy xuống. Đây là giây phút hạnh phúc nhất đời cô. Nhược Vi gật đầu "Em đồng ý". Lăng Khiên vui sướng đeo nhẫn vào ngón tay cô và hôn lên môi cô. Nhược Vi quàng tay qua cổ anh, thốt ra lời từ đáy lòng mình "Lăng Khiên, em yêu anh".

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.