Vì Quân Tư

Chương 12: Chương 12: Gọi tên của người (đại kết cục)




“... Lam San?”

Thanh âm quen thuộc đè thấp, khó tin mà run nhè nhẹ.

... Ảo giác sao. Nàng gian nan ngẩng đầu, gần trong gang tấc với thân ảnh cao lớn kia.

Như thế nào không gọi ta Lam nhi? Nàng muốn cười, nhưng không có khí lực, lảo đảo đứng lên, chưa đi vài bước đã té ngã trong lòng hắn, máu đỏ tươi đầy đất, cái rét lạnh khiến nàng đau đớn đến chết lặng.

“Lam San?!”

“... Tử...”

Vươn tay, đầu ngón tay nhẹ nhàng xẹt qua mi mắt hắn, vẽ lên đôi mày hắn, chảy xuống mũi, cuối cùng dừng tại chóp mũi. Nàng cố gắng mở mắt ra, muốn mình thấy rõ một chút, muốn khắc vào trong trí nhớ không trọn vẹn của nàng.

Nàng rốt cục thỏa mãn cười rộ lên, suy yếu mà tái nhợt.

Tử Hề trong lòng bất an cùng khủng hoảng.

Thân thể mềm mại của nữ tử trong lòng dần lạnh đi, máu là nóng bỏng.

Nàng chưa bao giờ chảy nhiều máu đến như vậy, hắn đã thấy nàng chết đi vô số lần, nhưng chưa lần nào khiến hắn sợ hãi như bây giờ.

“... Mang ta, đi gặp Vãn nhi...”

Hơi thở mong manh, nàng ngã vào trong lòng hắn, nhẹ giọng thì thào.

“... Lam San?”

“Mang ta đi... Tử Hề... Đi gặp Vãn nhi...”

Tim của hắn bỗng nhiên đập mạnh, điểm huyệt cầm máu, một tay đặt sau lưng không ngừng truyền chân khí vào nàng, dùng áo choàng bao lấy nàng rồi lên ngựa.

Trong bóng đêm, trên đường mà đi.

Nàng... Không phải bất tử sao...

Nàng không phải có thể sống lại sao...

Vì sao, Lam San hôm nay, yếu ớt đến mức hắn đau lòng. Trong nháy mắt ngắn ngủi, trái tim đập mạnh bỗng nghĩ, hắn sẽ hoàn toàn mất đi nàng.

Cổng lớn bị nội lực phá vỡ.

Thân ảnh nhanh chóng đi vào.

“Vãn Đông ở nơi nào?”

Lão bộc ngẩn ra, nam nhân trong lòng ôm nữ tử, cả người đẫm máu, mặt lại tái nhợt, chỉ có lông mi khẽ run cùng hơi thở yếu ớt.

Cách cách, bát trong tay rơi xuống.

“Tiểu thư a ————!!!!!!”

Hai tay tiều tụy run lên, lão nhân từ yết hầu khô nứt phát ra tiếng kêu khóc, run rẩy quỳ xuống.

“Tiểu thư a ———— ngươi như thế nào có thể —— người tới, người tới a!!!!!”

Ánh mắt Tử Hề đen lại, hắn biết vị lão bộc này.

Là hạ nhân duy nhất biết bí mật của Lam San.

Nữ tử bị đặt trên giường.

“Mau, mau tìm đại phu!!! Đem dược trong nhà lấy hết ra đây!!!!”

Thị nữ bốn phía hoảng sợ lui ra.

Hắn chưa bao giờ thấy lão bộc thất thố như thế.

Hắn vẫn vì nàng truyền chân khí, nhưng thân thể nàng vẫn dần dần lạnh lẽo, khiến hắn hoảng sợ không thôi.

Lão nhân quỳ gối bên giường, nước mắt theo gương mặt khô quắt già nua chảy xuống.

“Tiểu thư! Tiểu thư, tiểu thư ngài đây là tội gì a...”

“... A...”

Thanh âm suy yếu khinh bạc như lúc nào cũng có thể tan ra, nàng hơi mở mắt, đồng tử dần tan rã.

“... Vãn nhi đâu...”

“———— tiểu thư!!!!”

“Vãn nhi ở nơi nào... Ta muốn thấy nó...”

Tử Hề nhìn xuống dưới, như gió vùi dập Bách Hợp, đôi mắt đã mất ánh sáng của Lam San có chút mềm mại.

Lão bộc khóc rống thất thanh.

“Tiểu thư ngài đây là tạo cái gì nghiệt a!!! Tiểu thư ngài không phải không biết... Một khi sinh dục, ngài sẽ không là bất tử a...”

Mỗi một âm tiết, khiến hắn đầu óc chấn động.

Hắn cảm giác được máu dần dần lạnh như băng, phongtỏa độ ấm của sinh mệnh.

Có cái gì trong thân thể của hắn suy sụp, quân lính tan rã.

“Ngươi vừa rồi... Nói cái gì... ?”

Tử Hề nghe được thanh âm của chính mình, xa lạ dị thường, giống như máu tươi đang từ vết thương chảy ra đầm đìa.

Lão bộc ngấn lệ quỳ trước mặt hắn, nắm lấy góc áo của hắn.

“... Tướng quân đại nhân... Cứu cứu nàng đi... Cầu ngài, Vãn nhi thiếu gia hắn... Vãn nhi thiếu gia hắn là đứa nhỏ của ngài cùng tiểu thư a…”

Hắn cứng ngắc đứng ở chỗ cũ, đầu óc trống rỗng.

Một khắc kia, hắn nghĩ hắn đã chết. Đoạn trí nhớ ngày xưa mãnh liệt trút xuống trước mặt hắn, sau đó, đốt thành tro tàn.

“Tiểu thư nàng không cho nói a... Tiểu thư đáng thương... Thiếu gia hắn không thể không có nương a...”

Tiếng khóc giống nhau đã đi xa.

Quanh thân hết thảy giống nhau đã đi xa.

Chỉ nhớ rõ miệng cười của nàng, sáng ngời như trước.

“... Tiểu thư nàng... Hiện tại chỉ là nữ tử bình thường a…”

Chỉ nhớ rõ thanh âm của nàng, nàng gọi hắn Tử Hề.

Tử Hề, Tử Hề.

Nữ tử khép đôi mắt, tay hạ xuống bên giường.

Từ nay về sau, không một tiếng động.

30

—— tiến vào, ngươi không phải là muốn nhìn ta một chút thôi sao, cho ngươi xem đủ.

—— về nhà đi, Tử Hề.

—— ai, Tử Hề, may mắn ngươi ở trong này.

——... Ngươi muốn ta, được không?

—— không cần nghịch lửa, Tử Hề.

—— đó là chuyện của ta, Tử Hề, ngươi buông tay.

—— thực xin lỗi, Tử Hề. Ta không biết ta hiện tại nên dùng biểu tình gì đối mặt ngươi.

—— Vãn nhi tên là Vãn Đông, là đứa trẻ bị vứt bỏ ta nhặt vào mùa đông ba năm trước.

—— ngươi cũng mau cùng tứ công chúa thành thân đi, tránh tin đồn xấu, ngươi cũng không nên đến đây nữa.

—— Tử Hề, đây là việc của ta, không quan hệ với ngươi, ta đều có suy tính.

—— mang ta đi, Tử Hề, đi gặp Vãn nhi.

***

Lão bộc quỳ gối trước mặt tướng quân, túm vạt áo của hắn, lã chã rơi lệ.

Mà hắn lại yên tĩnh như chết, giống như không bị ảnh hưởng từ xung quanh chút nào.

Loát.

Nam tử khoát hai tay áo, xẹt thẳng qua lão bộc, ngồi ở bên giường. Tê một tiếng đem vạt áo tẩm đầy máu của nữ tử xé rách, lão bộc kinh hô. Cái yếm tư mật nhất cũng lộ ra ngoài, trên da thịt trắng mịn là vết thương nhìn đến ghê người, máu tươi đầm đìa.

Hắn kéo nàng vào trong lòng, đầu gối vào ngực hắn. Hắn dùng thân thể mình ngăn trở tầm mắt của mọi người, một tay đặt lên ngực, tay kia đặt nơi bụng, tiếp tục vì nàng truyền chân khí.

“Mang tất cả băng gạc cùng với thuốc tới đây, toàn bộ, nếu không đủ thì sai người sang phủ ta lấy.”

Thanh âm của hắn cực nhẹ.

“Tế sinh tán, hộ tâm đan, ngọc thực tán, kim sang dược, thủ dương tham, hết thảy đưa lại đây.”

Lão bộc ngẩn ra, sau đó vội vàng chạy đi.

Hắn ra tay rất nhẹ nhàng.

Nhanh chóng rửa sạch miệng vết thương, sau đó bôi thuốc, đắp băng gạc, toàn bộ quá trình đều rất bình tĩnh. Hắn dùng môi cho nàng uống tục mệnh lộ, đây là thuốc quý hiếm của hoàng gia, là cống phẩm cực hiếm thấy. Mãi cho đến khi cảm giác được một tia hô hấp mỏng manh của nàng, sau đó dần dần ổn định, hắn mới thả lỏng.

Sắc trời không rõ, lão bộc tiến vào thấy hai người thì hốc mắt không khỏi đỏ.

“Đại nhân...”

“Ngươi đến rồi, trước thay ta chăm sóc nàng.” Nam nhân thần sắc bình tĩnh mang theo lo lắng đứng lên: “Trong vòng hai canh giờ nàng sẽ an toàn, ta đi một chút sẽ trở lại.”

“Đại nhân, ngài cứ việc nghỉ ngơi một đêm, tiểu thư…”

“Cáo từ.”

Đi đến ngoài cửa, dừng một chút, lại lộn trở lại đến trước giường, trước ánh mắt kinh ngạc của lão bộc hắn hôn lên đôi môi tái nhợt của nữ tử.

“Chờ ta.”

Hoàng cung.

Ngự y chưa rời đi, một chút bóng đen xâm nhập phòng.

“Tướng quân đại nhân, ngài không thể tới nơi này ——”

“Thôi.”

Nam nhân trên giường nói nhỏ, vẫy tay cho thủ vệ lui ra, khuôn mặt tái nhợt không có chút máu.

Hắn là Vu sư.

Tướng quân lẳng lặng đứng trước giường, chỉ nói hai từ.

“Cứu nàng.”

Vu sư tà nghễ mặt lạnh lùng không thay đổi nhìn hắn, khóe miệng gợi lên một chút cười.

“Tốt nhất, quỳ xuống đến cầu ta, ta liền suy nghĩ.”

Thái y cùng hạ nhân bốn phía chấn động, chưa hồi phục tinh thần lại, nam tử anh khí thống lĩnh tám mươi vạn đại quân mặt không thay đổi quỳ xuống

Không khí đột nhiên trở lạnh.

“Trời ạ, đây chính là giảm thọ tướng quân đại nhân…”

“Đầu gối nam nhi có hoàng kim, tướng quân đại nhân xin mau mau đứng lên…”

“Vu sư đại nhân ngài nói nhanh lên...”

Tử Hề trong mắt chỉ có Vu sư, con ngươi đen của hắn có chút gợn sóng.

“Cầu ngươi, cứu nàng.”

Đôi mắt vu sư chợt lóe, đối với vị thái y đang nóng lòng như lửa đốt nói: “Chư vị đại nhân, thỉnh lui ra, hôm nay tại hạ có thể bình an, đã làm phiền các vị.”

Bọn họ dưới đáy lòng nhẹ nhõm lui ra.Trong phòng chỉ còn có hai người, người ngồi trên giường, kẻ quỳ dưới đất.

“Nếu không phải hoàng thượng vẫn chưa xong nghi thức, ta đã sớm như lời nàng nói hóa thành bột mịn.” Nam nhân cười đến chói mắt mà trào phúng, “Tướng quân đại nhân ngài vẫn nên đứng lên đi, việc này sẽ khiến ta giảm thọ a.”

Tử Hề cúi mắt, vẫn không nhúc nhích.

“Vì sao ngươi cho rằng ta sẽ cứu người muốn dồn ta vào chỗ chết?” Hắn thản nhiên nói.

Tử Hề nâng mắt, run sợ hỏi: “Vậy ngươi muốn thế nào mới cứu nàng?”

“Phải xem ngươi có thể cho đi cái gì.”

“Ngươi muốn cái gì?”

“Khẩu khí thật lớn, không hổ là tướng quân đại nhân.” Vu sư cười, “Ngươi dựa vào cái gì cho rằng ngươi có khả năng đáp ứng ta? Nếu ta muốn ngươi giao tám mươi vạn đại quân, ngươi sẽ đưa sao?”

“Được.”

“Ta muốn năm mươi năm tuổi thọ của ngươi, ngươi đưa sao?”

“Được.”

“Kia...” Đôi mắt lóe lên tia sáng sắc lạnh, “Nếu hiện tại ta muốn mạng ngươi, ngươi đưa sao?”

“Được.”

Sau một lúc lâu, Vu sư xuy cười một tiếng, “Nam nhân ngu xuẩn, rõ ràng cái gì cũng đều có, căn bản không biết muốn đưa là không dễ.”

Tử Hề thấp giọng nói nhỏ: “Trừ bỏ nàng cùng Vãn nhi, mọi thứ đều có thể cho ngươi.”

Vu sư nheo lại con ngươi, “Khó trách nàng đồng ý hi sinh vì ngươi. Ngươi như vậy, là làm cho tâm huyết của nàng sẽ chảy ra biển.”

Tướng quân thân mình hơi lay động, cuối cùng nói.

“Không cần biết nàng có tha thứ cho ta hay không, ta chỉ muốn nàng.”

Hắn không có khả năng lại buông tay.

Tình yêu này sớm đã khắc cốt ghi tâm.

Ngay cả chính hắn cũng không dự đoán được.

Vu sư thở dài.

Hắn lắc đầu xuống giường, “Ngươi đem đóa Thiên Sơn tuyết liên cho ta.”

31

“Sáng sớm liêm mạc cuốn khinh sương, a thủ thử mai trang. Đều duyên đều có cách hận, thế nên họa làm, Viễn Sơn dài. Tư chuyện cũ, tích lưu danh. Dễ thành thương. Nghĩ ca trước liễm, dục cười còn nhăn mày, nhất đoạn nhân tràng.”

... Tiếng tiêu?

Lông mi nàng khẽ run.

Âm phủ cũng có tiếng tiêu sao?

Nàng muốn cười, một chút khí lực cũng không có, ngay cả mí mắt cũng thấy thật nặng.

Đó là tiếng tiêu của hắn, thanh âm của hắn, nàng nhớ rõ.

Thong thả mở mắt, tầm mắt dần dần bớt mơ hồ.

Nam tử canh giữ bên giường yên lặng.

Nàng nhìn hắn không tiếng động, khuôn mặt ôn nhu quen thuộc này.

Ca khúc kết thúc, hắn chậm rãi buông tiêu, nhẹ nhàng nâng mắt, chạm vào tầm mắt nàng, con ngươi đen thâm thúy phát ra tia sáng mềm mại.

Đó là ý cười rõ ràng nhất trên thế giới.

“Tỉnh rồi, Lam nhi.”

Thật tốt đẹp như giấc mộng.

Nàng giống như chỉ ngủ một giấc dài, khi tỉnh lại, hắn vẫn bên cạnh nàng im lặng mỉm cười.

“Đừng nhúc nhích, miệng vết thương còn rất đau.” Hắn thay nàng dịch dịch góc chăn, thanh âm lại vang lên, “Vãn nhi rất nhanh sẽ đến, đừng nóng vội.”

Nàng nháy ánh mắt, môi mấp máy.

“Nơi này không phải Trường An.” Hắn giống như hiểu được ý tứ của nàng, “Chỉ là một thôn xóm yên tĩnh, đương nhiên…” Hắn ôn nhu cười, “Ta cũng phải là tướng quân.”

Lông mi của nàng run rẩy.

“Tử Hề ——.”

Nàng rốt cục gọi lên tiếng, hắn vừa rồi nói cái gì?

“Lam nhi, nói cho ngươi nghe một chuyện xưa.” Tay hắn lướt qua hai má nàng, đôi mắt có ý cười ấm áp, sau đó đan tay vào tay nàng.

“Trước kia có một cô nương, là một cô nương rất ngốc. Nàng căn bản không biết cách đi yêu một người, nàng đem nam nhân kia biến thành nam tử ưu tú nhất thiên hạ, vạn người sùng kính hắn, quý hắn, ngay cả công chúa điện hạ cũng yêu thương hắn. Nàng chỉ ở trong góc, cái gì cũng không cần.”

Cảm giác được tay nàng nhẹ nhàng run run, hắn nắm chặt.

“Nàng có thể buông tha cho sự bất tử cùng thanh xuân vĩnh cửu của bản thân để sinh hạ đứa nhỏ của nam nhân kia. Thậm chí để đứa đứa nhỏ gọi nàng là sư phụ. Khi đứa nhỏ ba tuổi, hắn mới tâm huyết dâng trào trở về liếc nàng một cái, nàng lại thúc giục hắn cùng nữ tử khác thành thân. Đơn giản chỉ vì nữ nhân kia có thể cho hắn tương lai càng thêm huy hoàng. Thậm chí lấy cớ trở ngại không cho hắn tìm đến. Lam nhi…Ngươi nói cô nương kia có phải thực ngốc hay không?”

Trong thanh âm Tử Hề có hơi hơi nghẹn ngào.

“Nam nhân kia, hiểu lầm nàng, không hiểu nàng, giận nàng, oán nàng, tức giận nàng. Thậm chí ti tiện đến mức trước đêm thành thân cùng nữ nhân khác lại cưỡng bức nàng cả buổi tối. Mặc dù như vậy, nàng vì tên hỗn đản đó…Vì tiền đồ của hắn, không tiếc tự mình đi tìm cái chết…”

Lam San nghiêng đầu, không biết có đang nhìn hắn hay không.

Tử Hề đứng dậy, nhẹ nhàng cúi xuống trước mặt nàng, một chút một chút hôn lên nước mắt của nàng, sau đó là môi nàng, thật sâu triền miên, vô cùng thương tiếc.

“... Ngươi nói, sao lại có một nữ tử ngốc như vậy…?”

Hắn thê lương mà thương tiếc cười, “Nàng đến tột cùng có biết hay không, nam nhân kia tại mười năm trước, hay là sớm hơn, đã yêu nàng…”

Hắn không cần thiên hạ, cũng không cần phú quý, lại càng không muốn công thành danh toại. Cái hắn mong muốn, chỉ là bảo vệ mối tình này cả cuộc đời.

Hắn chỉ cần Lam San, không hơn.

Chi ————

Ngoài cửa kêu lên một tiếng.

Ánh mắt hai người không tiếng động nhìn qua, cửa mở ra một khe hẹp, có cái đầu nho nhỏ khẩn trương nhìn vào.

“Phụ thân, tiểu hoàng không nghe lời của Vãn nhi...”

Thanh âm ủy khuất đòi mạng, hắn nhăn cái mũi nhỏ.

“Phụ thân gạt người! Phụ hoàng nói học thuộc ba trăm bài thơ Đường, tiểu Hoàng sẽ nghe lời!!!”

Lam San không để ý đau miễn cưỡng ngồi dậy, ánh mắt giết đi qua.

—— Ngươi dạy dỗ đứa nhỏ như vậy sao?

“Nương tỉnh!!” Nhìn thấy Lam San, khuôn mặt nhỏ nhắn trướng đỏ bừng, vui vẻ chạy thẳng đến bên giường, muốn nhảy lên lại bị ai đó ngăn lại.

“Phụ thân quá đáng!” Vãn Đông trừng mắt hắn, giống như con hổ nhỏ, “Phụ thân không cho Vãn nhi chạm vào mẫu thân!”

“Nương ngươi thân mình không khỏe, không chịu nổi sức nặng của Vãn nhi như trước.” Tử Hề bình thản nói, trong đôi mắt có chút bất đắc dĩ.

“Phụ thân lại gạt người!” Vãn Đông dậm chân, “Rõ ràng khi mẫu thân ngủ, phụ thân có thể ôm hôn thật nhiều, chỉ là không cho Vãn nhi ôm một cái!”

Lam San ánh mắt giết người không tiếng động lại liếc qua.

Tử Hề ho nhẹ một tiếng, xoay ánh mắt, trên mặt xuất hiện đỏ ửng khả nghi.

“Vãn nhi, lại đây.”

Lam San ấm áp cười rộ lên, tiểu nam hài ánh mắt sáng trông suốt phốc lại.

“Vãn nhi sẽ nhẹ nhàng mà, nhẹ nhàng ôm mẫu thân ~”

Tử Hề nhìn một màn này, không tiếng động nhếch khóe miệng. Tiểu tử kia trong lòng nàng hết cọ lại đẩy, nàng hôn lên tóc đen mềm mại của đứa nhỏ, đôi mắt chút hồng.

Chi ——

Cửa phòng mở ra hơn một nửa, ánh mặt trời chiếu vào, một tiểu châu chấu nhảy qua. Vãn Đông bỗng dưng quay đầu, trên mặt lộ hung quang, liền đuổi theo.

“Tiểu hoàng làm sao chạy ————”

“Xèo xèo ————” vật nhỏ nhảy, nhảy vào ánh mặt trời.

Lam San nheo lại mắt, ôn nhu nhìn phương hướng đứa nhỏ rời đi, lấy lại tinh thần, lọt vào đôi mắt Tử Hề, tâm nàng khẽ động.

“Làm sao, còn không có xem đủ nha?”

Hắn lẳng lặng cười cười, trong lòng có cảm giác sủng nịch, cúi đầu cùng nàng thân mật.

“Ngươi hôn mê một tháng.” Hắn nhẹ nhàng nói, “Là Vu sư cứu ngươi.”

Nàng trầm mặc một chút, mới nhẹ nhàng gật đầu.

Tử Hề lại thấp giọng bổ sung: “Điều kiện là đem tuyết liên kia cho hắn…Trên thực tế, hắn lấy tuyết liên cứu mạng ngươi.”

Bàn tay hắn đặt trên tay nàng.

“Lam nhi, nơi này không ai muốn cho ngươi rời đi.”

Nàng ngẩng đầu khẽ cười.

“Ta chỉ biết người cứu ta là người trước khi rời đi đã hôn ta, muốn ta chờ hắn.”

Hắn giật mình, tim đập nhanh một chút, nghẹn ngào nhìn nàng, trên mặt có chút nóng.

“Cho nên, Tử Hề, ngươi cầu xin hắn.”

“... Ha?”

“Hắn cũng chỉ mở miệng nói cho ngươi phương pháp dùng tuyết liên mà thôi. Ngươi đem toàn bộ công lao cho hắn, khiến ngươi nợ ân tình người khác. Đường đường là đại tướng quân sao có thể ngốc như vậy. Ngươi có biết Vu sư là người siêu cấp khó tính. Ngày nào đó hắn tâm huyết dâng trào đến tìm thì ngươi trốn đi chỗ nào?”

“...”

“Cho nên nói.” Nàng nâng giọng một chút, “Vãn nhi nếu giống như ngươi thì ta thật không biết sống ra sao.”

“Hắn rất giống ta.” Hắn nở nụ cười có chút đắc ý, “Ta đã nhìn kỹ rồi.”

Nàng kinh ngạc nhìn một lúc lâu, bỗng nhiên cười, “Lại đây một chút.”

“Nga.”

“Tiếp qua đến một chút.”

“Nga.”

“Ngươi còn giả làm chính nhân quân tử a, đến gần đây.”

Tử Hề hồ nghi tiến đến gần, quá gần, có thể ngửi được mùi thơm cơ thể nàng.

Nàng cúi mắt, dùng hai tay tinh tế trắng bóng ôm lấy thắt lưng, tiến sát vào lòng hắn.

“... Lam nhi... ?”

Tim đập chợt hỗn loạn, vạt áo trước ngực dần dần thấm ướt một mảng.

Hắn tận lực thả nhẹ hô hấp, không kinh động nàng.

“Tử Hề.”

“Ân.”

“Ta sẽ già sẽ chết.”

“Ân, ta cũng vậy.”

“Ta không bằng tứ công chúa.”

“Nói bừa.” Hắn thấp giọng, ôm nàng thật chật, đầu cúi xuống, “Ta yêu ngươi.”

Nàng nhẹ nhàng ngẩng đầu, hắn chỉ mong nhìn thấy đôi mắt trong sáng kia, say mê lòng người. Ngây ngốc một lúc, mới phát giác một đôi môi mềm mại chạm vào môi hắn, nhuyễn ngọc ôn hương.

Cái hôn ở Kính Hoa các mười năm trước kia, là lễ vật mê người mà hắn trân quý cả cuộc đời.

Như vậy hiện nay thì sao?

Hơi kinh ngạc, cẩn thận ôm chặt nàng, đảo khách thành chủ, đáp trả những nụ hôn nhỏ vụn.

“... Oa.”

Khi hồi hồn lại, thấy nam hài đứng ngốc ở cửa phát ra tiếng than nhẹ, bên cạnh lại có tiểu châu chấu nhảy loạn xạ.

Vãn Đông quát to một tiếng, chạy qua.

“———— Vãn nhi cũng muốn ôm một cái thân ái ~!”

“Huyền kính chiếu cô ảnh, thanh quang đêm đã trầm.

Nhất thiết phong Trúc Ngữ, hàng đêm bầu bạn quân vừa.”


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.