Viễn Cổ Hành

Chương 8: Chương 8: Cùng chung sống




Sự thật chứng minh, Lam Nguyệt đã suy nghĩ quá nhiều. Người viễn cổ người ôm chút cỏ khô trải xuống thành một cái giường, sau đó kéo tay Lam Nguyệt đi về phía chiếc giường, tiếp đó bày hai tấm da hổ ra, một tấm trải trên cỏ, bảo Lam Nguyệt nằm xuống, một tấm nữa thì đắp lên trên người cô, xong xuôi tất cả thì xoay người đi về phía giường cỏ bên kia.

Lam Nguyệt vô cùng cảm động, trước giờ, chăm sóc cho cô như vậy, trừ Tiểu Tử thì không còn người nào khác. Lam Nguyệt không biết đây có phải là phức cảm chim non* hay không, cô biết cái người thuộc thế hệ tổ tiên loài người này đang chăm sóc cô, nhắm lại mắt, một người vốn quen trưng khuôn mặt liệt như cô, thật sự không thể bày ra nhiều biểu cảm, trở mình đi ngủ. Nếu lúc tỉnh lại vẫn là thế giới này, cô hy vọng mỗi ngày đều được nhìn thấy người viễn cho cô biết bao ấm áp này.

*Khi chim non mở mắt, nó sẽ nhận con vật nó nhìn thấy đầu tiên là mẹ. Trong truyện này thì người viễn cổ là con người đầu tiên mà Lam Nguyệt nhìn thấy ở thế giới này, vì thế trong cô sẽ xuất hiện một tình cảm đặc biệt với người viễn cổ.

Sáng sớm, Lam Nguyệt bị khói xông cho tỉnh giấc. Cô nhổm dậy, thấy người viễn cổ đang tay chân luống cuống ở ngoài cửa động, trên đầu cô lại đầy hắc tuyến.

Tối hôm qua khi quăng cây gỗ rất lớn vào, đống lửa vẫn không tắt, cái người viễn cổ này, lúc cho thêm củi lại cho củi vẫn còn dính sương sớm vào, cho nên . . Khói cuồn cuộn đậm đặc.

Sau khi xử lý đống lửa xong, Lam Nguyệt đeo túi du lịch trên lưng, làm động tác muốn uống nước với người viễn cổ. Hắn nhìn nhìn cô, rồi dẫn cô đi về phía bờ sông, vừa đi lại thỉnh thoảng quay đầu lại nhìn đống lửa. Lam Nguyệt kéo tay hắn, hắn mới yên tâm cầm tay Lam Nguyệt đi về phía bờ sông.

Lam Nguyệt rửa mặt xong, lại đi tìm xung quanh bờ sông xem có loại nào có thể thay thế được bàn chải đánh răng không. Vừa rồi, khi cô đánh răng, người viễn cổ ở bên cạnh nhìn có vẻ rất ngạc nhiên, cho nên Lam Nguyệt đã nghĩ đến hay là dạy cho hắn cách đánh răng. Đương nhiên Lam Nguyệt không thể chịu nổi chuyện dùng chung bàn chải đánh răng, nên để tránh cho hắn động đến chiếc bàn chải đánh răng duy nhất của mình, Lam Nguyệt phải đi tìm xem có loại cỏ có thể thay thế bàn chải đánh răng không.

Rốt cuộc cũng tìm được một loại cỏ có mùi thơm như lá bạc hà, quanh thân phủ kín một lớp răng cưa, Lam Nguyệt gọi loại cỏ này là: cỏ bàn chải đánh răng.

Hái được một nắm, cô cho người viễn cổ hai cây, sau đó dạy hắn cách đánh răng súc miệng. Cô chưa cho kem đánh răng vào, sợ hai người còn chưa giao tiếp được, hắn không biết là cái gì lại nuốt luôn vào, chẳng may bị tật bệnh gì thì đúng là thảm kịch.

Người viễn cổ đánh răng súc miệng xong, có lẽ là cảm thấy trong miệng rất thoải mái, hai mắt lấp lánh nhìn Lam Nguyệt.

Lam Nguyệt khẽ cong môi, vẻ mặt nhu hòa nhìn hắn, sau đó đi thu dọn đồ rửa mặt.

Người viễn cổ nhìn xung quanh, vỗ vỗ Lam Nguyệt, ôm nàng đặt lên tảng đá ở bên cạnh sông, rồi cầm cây gỗ buổi sáng đã dùng dao đẽo gọt cẩn thận, đi về phía rừng rậm.

Lam Nguyệt biết hắn đi săn thú, nhưng còn nhiều thịt hổ như vậy, hôm nay không đi săn cũng không sao, cho dù thịt có bị hư, thì cũng phải ngày mai mới bị, con người thời viễn cổ thật là chăm chỉ mà. . .

Ôi. . . Không có muối thật là khổ sở. . . Thịt không thể giữ được lâu đúng là bi kịch. . Muối ăn. . . . Muối biển. . . A. . . . Không biết biển có cách xa lắm không. . . Rừng rậm còn chưa ra được. . . Huống chi là biển. . . . Lam Nguyệt đau thương nghĩ.

Chuyện muối ăn tạm thời gác sang một bên, Lam Nguyệt ngửi mùi trên người, cảm giác mùi chua đến ngạt thở, hay là đi tắm nhỉ, nhân lúc người viễn cổ đi săn thú. Lại nói, vừa rồi đã xem xét tất cả xung quanh, chắc chắn là không có nguy hiểm gì. Bốn ngày rồi không tắm, tắm xong thì giặt cả quần áo luôn. Cái thời viễn cổ nghèo nàn này, chỉ có mấy bộ quần áo như vậy, lại còn có đồ ngủ nữa, thôi giặt sạch xong thì giữ gìn cẩn thận, cô vẫn phải sử dụng quần áo hiện đại này, ít nhất cho đến khi tìm được quần áo thay thế.

Lam Nguyệt cởi quần áo xong thì nhảy vào trong nước, tắm rửa sạch sẽ toàn thân, xong xuôi lại mang quần áo và giày đi giặt, rồi vắt lên trên cây nhỏ ở bên cạnh. Tiếp đó cô mặc nội y vừa mới lấy ra, nằm xuống tắm nắng. Ánh mặt trời buổi sáng sớm rất dịu nhẹ, rất thoải mái, Lam Nguyệt thật sự rất muốn ngủ một lát, nhưng lại không dám ngủ, ngộ nhỡ người viễn cổ quay lại thấy cô đang mặc nội y nằm trên tảng đá. . . Rất lúng túng. . Lam Nguyệt đứng dậy, đi tới bên cạnh túi du lịch, lấy quần áo và giày ra mặc vào.

Vừa mới mặc xong, từ bên kia truyền đến âm thanh “Rầm Rầm”. Hắn đã trở lại, trên vai vác một cây gậy gỗ, một đầu cây gậy treo hai con thỏ tai ngắn cùng với ba con thú nhìn giống con chuột nhưng lại to hơn con chuột rất nhiều, trong đó có một con thỏ tai ngắn đang trong tình trạng nửa sống nửa chết. Nắng sớm chiếu rọi, hắn có chút căng thẳng đứng ở trước mặt Lam Nguyệt, nhìn Lam Nguyệt rất lâu, sau đó vỗ vỗ đầu Lam Nguyệt, đi tới bờ sông xử lý con mồi.

Ơ. . . Sao thế? Sao nhìn thấy mình lại có vẻ căng thẳng như vậy? Người viễn cổ kỳ cục. . . Hả. . . Lại vỗ đầu cô. . . Mẹ nó. . .

Lam Nguyệt tiếp tục hắc tuyến đầy đầu, cô không chú ý tới sắc mặt của người đàn ông đang xử lý con mồi ở bên cạnh đã hơi đỏ, nếu da hắn không đen, nhất định sẽ thấy rất rõ.

Bên kia người viễn cổ đã xử lý xong con mồi đã chết, xách con thỏ tai ngắn còn chưa chết hẳn tới bên cạnh Lam Nguyệt, cầm một đầu gậy gỗ, chọc vào cổ họng con thỏ. Máu theo cây gậy chảy xuống, hắn đưa cho Lam Nguyệt, lắc lắc thỏ, Lam Nguyệt hiểu ý hắn là bảo cô uống đi. Lam Nguyệt biết người viễn cổ đã dùng phương thức như vậy để bổ sung lượng muối, cô nhắm mắt, uống mấy ngụm vào, mùi máu tươi đầy miệng khiến cô suýt chút nữa thì phun ra, sau đó chịu đựng nuốt xuống. Người viễn cổ rút cây gậy gỗ ra, đưa miệng lại gần mút máu của thỏ tai ngắn, uống xong, nhìn thoáng qua Lam Nguyệt đang nhăn nhó mặt mũi, vỗ vỗ đầu cô, đi đến bờ sông, làm sạch nội tạng của thỏ tai ngắn, rửa sạch xong thì lấy chiếc lá to gói tất cả con mồi vào.

Con mồi đã xử lý xong, ngẩng đầu nhìn mặt trời trên đầu, Lam Nguyệt đoán đã khoảng 10 giờ trưa. Người viễn cổ dùng gậy gỗ khiêng con mồi, lại dùng lá cây để đựng nước, cùng cô quay trở về hang núi mà bọn họ ngủ tối qua.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.