Việt Cổ Di Tình

Chương 5: Chương 5: Sợ sét đánh




Bị tiếng sấm nặng nề thức tỉnh! Trong bóng tối, Diệp Thiện Thiện mở to

mắt. Cô nghe được tiếng thở dốc dồn dập, nặng nhọc. Vươn tay mò tìm đồ

đánh lửa, thắp sáng đèn, quay đầu nhìn chỗ phát ra tiếng động.

Giật mình nhìn thấy mặt anh ta xanh lè, đôi mắt sung huyết ngập đầy sợ hãi

và phẫn nộ, cả người run rẩy, hai tay nắm chặt, gân xanh nổi rõ trên mu bàn

tay. Lưỡng lự một chút, vươn tay ra, muốn nhìn xem anh ta bị làm sao?

“Cút ngay!” Gầm lên giận dữ, trong đêm tối nghe cực kỳ điếc tai, hại Diệp

Thiện Thiện choáng váng té xuống giường. Xoa mông bò dậy, vừa muốn hỏi

anh ta mắc chứng gì thì phát hiện chăn đã bị gạt ra, chật vật đứng dậy. Da

thịt một bên chân anh ta gần như nát bấy, có thể đứng lên đã là kỳ tích, thế

mà còn kéo cái chân bị thương lê được hai bước! Quần áo sau lưng thấm đầy

máu đã ngả dần sang màu nâu sẫm.

Lúc này bên ngoài một tiếng sấm nổ rền vang, lỗ tai Diệp Thiện Thiện ong

ong hết lên. Hai chân anh ta nhũn ra quỳ rạp xuống đất, từng giọt mồ hôi

bằng hạt đậu lăn xuống trán, thống khổ rên rỉ. Dường như lấy hết sức lực

toàn thân mới nhấc được đầu lên, phẫn nộ, không cam lòng, hết hơi khản

giọng phát ra một tiếng rên rỉ cố nén.

Chẳng lẽ độc phát tác? Bộ dạng thống khổ như vậy? Thấy anh ta không trụ

vững ngã ngửa ra sau, Diệp Thiện Thiện vội vàng dang tay ôm lại! Ôm vào

tay thấy dinh dính, lành lạnh.

“Đừng nhúc nhích, đừng nhúc nhích, tôi đỡ anh lên giường! Làm sao mà

chảy máu nhiều như vậy chứ? Nhất định là miệng vết thương lại nứt ra rồi!”

Cảm giác được thân thể anh ta khẽ run, Diệp Thiện Thiện luồn hai tay dưới

nách, định đỡ anh ta dậy, ai dè dưới nách cũng đầy máu loãng. Chết người!

Rốt cuộc đã chảy bao nhiêu máu đây?

Sấm sét lại điên cuồng gầm gừ, oanh tạc. Diệp Thiện Thiện cảm thấy thắt

lưng bị một đôi tay cứng như sắt siết chặt, một thân mình run lẩy bẩy dán sát

vào người, thậm chí vùi đầu vào ngực cô, động tác này…? Đột nhiên một ý

nghĩ lóe lên trong óc. Chẳng lẽ... thằng nhãi này sợ sét đánh! Diệp Thiện

Thiện dở khóc dở cười, ác ma mà lại sợ sét đánh? Bất đắc dĩ giơ tay xoa xoa

đầu, lần mò bịt lỗ tai anh ta lại, miệng không ngớt tụng niệm tào lao y như

đang dỗ em bé:

“Đừng sợ... đừng sợ... bé ngoan đừng sợ... à... ơi…”

“À ơi… trước cổng có một cây nho, lá xanh non vừa nẩy mầm... à ơi…”

“Ốc sên cõng cái vỏ thật nặng trên lưng, bò từng bước từng bước một ...”

“Nương nương màu hồng… ôi ôi, thuyền trưởng cướp biển la hét… a a...”

“...”

Tụng nhạc thiếu nhi lung tung cả lên! Nghe hô hấp rối loạn của anh ta trước

ngực, hơi thở ấm áp dán vào người, chỉ cách một lớp quần áo. Nói ra thật ái

muội!

Tiếng sấm đi xa! Vừa định mở miệng, sức nặng trên lưng đột nhiên nhẹ

bẫng, ngực bị người ta nhéo một cái! Diệp Thiện Thiện vội vàng lấy hai tay

che ngực, sửng sốt. Định mở miệng mắng anh ta “đồ dê xồm!” lại bị nói một

câu làm Diệp Thiện Thiện thiếu chút nữa cắn lưỡi!

“Ngươi là con gái sao? Ngực hình như không được lớn!” Giọng khàn khàn!

Giễu cợt!

“Ai mượn anh lo?” Nửa ngày, không phục quăng trả một câu! Mắt mũi kiểu

gì vậy? Cô đây ngực kiểu dáng chuẩn nhất, không lớn quá cũng không nhỏ

quá, vừa đẹp! Thế mà lại bị anh ta cười nhạo! Tức quá!

Lạnh lùng hừ một tiếng: “Đỡ ta!”

Đây là giọng điệu nhờ người khác sao? Giống mệnh lệnh thì đúng hơn! Diệp

Thiện Thiện mấp máy miệng không ra tiếng mấy lần, cuối cùng vẫn nhận

mệnh đỡ lấy cánh tay có vẻ khá nhất của anh ta. Hừ gì mà hừ? Cô không

thèm chấp nhặt bệnh nhân mà thôi! Hứ!

Ngồi trên giường, thử cởi áo ngoài của anh ta ra. Áo choàng gần như nhuộm

máu, có chỗ còn dính vào thịt. Diệp Thiện Thiện nhìn da dẻ máu thịt bầy

nhầy, nước mắt suýt trào ra. Âm thầm tự xem thường mình. Quá mềm lòng!

Nhìn thấy người khác chịu tội, mình cũng khổ sở theo! Trước kia bạn học

còn nói cô, toàn đem đau đớn của người khác đi ngược đãi bản thân!

Cô đã cẩn thận hết mức có thể rồi nhưng vẫn đụng phải miệng vết thương.

Liên tục nhìn mặt anh ta, ngoại trừ sắc mặt càng lúc càng trắng bệch ra cơ hồ

không có biểu tình gì hết. Sau rốt, có lẽ anh ta không muốn phiền phức, còn

phối hợp tự lôi tay ra khỏi ống tay áo nữa. Bằng không Diệp Thiện Thiện

còn phải lo lắng, làm sao lấy ra mà không làm rách da thịt, lại ít chảy máu

nhất!

Xé một bộ quần áo thành mấy dải to bản, dùng vải vụn thấm khô máu chảy

trên người anh ta, sau đó mới lấy mấy dải vải khi nãy quấn lên vết thương

nặng nhất trên lưng. Quấn tới thắt lưng, mặt Diệp Thiện Thiện thường xuyên

ịn lên ngực anh ta, có khi đụng phải vết thương trên vai. Đến lần thứ N hỏi

câu “đau không”, cằm bị tóm lấy một cách tàn bạo, bị bắt đối mặt với cặp

mắt âm u giận dữ.

“Không đau một chút nào! Ngươi câm miệng lại!” Giọng càng khàn khàn

hơn trước, lại càng cáu kỉnh.

Diệp Thiện Thiện thở hồng hộc bấu tay anh ta. Không tính toán với cái tên

biến thái này, đau chết anh đi cho rồi! Tay cũng không tăng thêm lực!

Giương mắt nhìn anh ta đang ngó mình, hai hàng lông mày nhíu chặt, lại

không đành lòng, tay bất giác lỏng ra! Ai kêu anh ta là bệnh nhân làm chi!

Thiệt tình là mắc nợ anh mà! Lầm bầm trong miệng, cô không phát hiện; ác

ma nhìn đến đôi môi nõn nà của cô hết há ra rồi lại ngậm vào, chân mày

càng lúc càng nhíu chặt, dời mắt đi chỗ khác!

Băng bó toàn bộ vết thương xong, tìm bộ đồ thay cho anh ta. Xong xuôi anh

chàng ngả đầu vào gối ngủ, gương mặt tái nhợt không còn chút máu! Diệp

Thiện Thiện lo lắng nghĩ, có khi nào ngủ một giấc rồi ngủ luôn, không tỉnh

lại nữa không?

Mở cửa hầm chui ra ngoài. Nhà cửa bị cháy chỉ còn lại bốn bức tường đen

sì. Chỉ một cây đuốc đã biến cả thôn trang trở nên hoang tàn hết sức, sau

trận dông ngày hôm qua trông lại càng thê thảm! Diệp Thiện Thiện đi hơn

nửa thôn cũng không tìm được đồ ăn. Tình cờ phát hiện trên núi phía sau

thôn trang nhìn từ xa thấy đỏ rực. Vì thế đi lên núi, đến gần hóa ra là cây táo

chín. Vui sướng ăn liền một trái, ngọt không thể tin được luôn. Nghĩ bụng

vạt áo khá dài, hái mười mấy trái không thành vấn đề. Trên đường về đi

ngang qua khe núi, nhìn thấy nước suối trong vắt như gương, uống mấy

ngụm, vừa ngọt vừa mát. Vô tình nhìn bóng mình phản chiếu trong nước.

Trời ạ! Cái bà điên này là ai? Lúng ta lúng túng nhúng mái tóc dài xuống

nước, lấy tay chải tóc, tiện thể rửa sạch mặt mũi, tay chân luôn. Xong xuôi

mới lắc la lắc lư đem táo ra rửa!

Đóng lại cửa hầm, trèo xuống thang. Chân vừa chạm đất, năm ngón tay đã

tóm lấy cái cổ thon mềm của cô!

“Đi đâu?” Câu hỏi lạnh như băng.

“Đi hái táo !” Giơ giơ mấy trái táo lên.

“Đi bao lâu rồi?”

“Anh ngủ là tôi đi.” Im lặng một hồi, bàn tay đang ở trên cổ dời qua bả vai.

“Đỡ ta về giường!” Giọng nói mệt mỏi.

Dìu anh ta nằm lại. Nhìn thấy máu lấm tấm rịn ra lớp vải quấn trên lưng,

người này sống như vậy có mệt mỏi quá không? Từng giây từng phút đều

phải đề phòng có người hại mình.

“Ăn đi!” Nhét một trái táo vô tay.

Không buồn ăn, ánh mắt âm u bất định nhìn cô! Lòng dạ Diệp Thiện Thiện

trong sáng, thẳng thắn nhìn anh ta!

“Anh yên tâm ăn đi! Không có độc! Huống hồ nếu tôi hại anh, chẳng phải tự

làm hại mình?” Nói xong quơ quơ bàn tay có một nốt đỏ lên, bỗng nhiên

phát hiện đã biến thành hai nốt! Kinh hoảng hét lên “á!” Hai chấm đỏ như

máu nhìn thực khủng khiếp!

“Chừng nào anh mới giải độc cho tôi?” Nhớ tới mạng nhỏ bây giờ không

còn nằm trong tay mình!

“Đợi ta khỏe hẳn đi!” Hoàn toàn là nói cho có chuyện.

“Cái gì? Chờ anh khỏe lại tôi đã tiêu đời rồi!” Diệp Thiện Thiện sợ hãi la

lên!

“Nếu ngươi khiến ta tin ngươi tuyệt đối không có ý đồ gì khác, có thể cho

ngươi thuốc giải!” Thong thả nói, mắt nhìn chằm chằm Diệp Thiện Thiện!

“Tôi có mưu đồ với anh? Có mưu đồ với thằng nhóc mới nghe sét đánh đã

sợ làm gì hả?” Diệp Thiện Thiện hét to, mãi đến khi người nào đó mặt đen

thui mới vội vàng đổi giọng, “Bằng không anh dùng nhiếp hồn thuật thử

xem? Tôi nhất định dốc sức phối hợp!”

Thấy mắt anh ta đột nhiên biến đổi khó lường, lập tức đường hoàng nghênh

đón ánh mắt đó. Mặc kệ trong đôi mắt đó có bao nhiêu tàn nhẫn, vô tình,

Diệp Thiện Thiện không thể né tránh. Đây là cơ hội chứng minh cô trong

sạch.

Hắn không dùng nhiếp hồn thuật, nhìn cô nửa ngày đột nhiên khép miệng

lại:

“Lá gan của ngươi không nhỏ!”

“Gan tôi… nhỏ xíu à!” Anh ta có ý gì?

“Từ xưa tới nay, nữ nhân nhìn thẳng nam nhân là đại bất kính...” Hắn sa sầm

mặt nhìn Diệp Thiện Thiện.

“Vậy sao? Thế đàn ông nhìn phụ nữ thì thế nào?” Nhìn mặt anh ta, bây giờ

giống như tấm gỗ màu đen vậy.

“Bình thường!” Khóe môi nhếch lên, cười mà như không cười.

“Nam tôn nữ ti?” Thảm rồi thảm rồi! Xã hội cũ đại gian đại ác!

“Thì ra ngươi biết?” Ngược lại hắn hơi ngạc nhiên, nhíu mày.

“Phụ nữ ở nơi này... cái đó... địa vị rất thấp sao?” Diệp Thiện Thiện dè dặt

hỏi.

“Ngươi nói xem?” Hắn lạnh lùng hỏi lại.

“Ví dụ như... nếu nhìn thẳng mặt đàn ông thì thế nào?” Cũng không tính là

lỗi nặng chứ? Chỉ nhìn thôi mà!

“Nhẹ thì đẩy vào thanh lâu, nặng thì... loạn côn đánh chết!” Một trận gió

lạnh buốt thổi qua...

“Vì... vì sao?” Diệp Thiện Thiện líu lưỡi.

“Ngoài phu quân ra, nhìn thẳng nam nhân khác bị coi là... dâm đãng!” Kề sát

lỗ tai cô, không mau không chậm nhả từng chữ một.

“Bất công! Dựa vào cái gì nam nhìn nữ thì bình thường? Nữ nhìn nam lại bị

nói dâm đãng??” Diệp Thiện Thiện hệt như con mèo bị đạp trúng đuôi, hét

rầm lêm!

“Công bằng ? Từ xưa tới giờ nữ nhân yếu đuối, nam nhân mạnh mẽ, hay

là...” Nhìn chằm chằm ngực Diệp Thiện Thiện “Ngươi không phải nữ nhân...

?”

Thật sự là cái này mà cũng nhịn thì còn có chuyện gì không nhịn được

nữa!!!

“Tôi là hàng thật giá thật, giả cho đổi lại! Không tin anh... !” Liếc qua thấyánh mắt hứng thú của anh ta! Khó nhọc nuốt câu còn lại vô bụng, mắc gìphải chứng minh cho anh ta xem? Tên khỉ này đâu phải không biết phân biệtnam nữ, chẳng qua cố tình giễu cợt cô! Rầu rĩ vòng qua anh ta, leo lêngiường trùm chăn kín đầu. Trong lòng chua xót khổ sở, cảm giác nhớ nhà ậpđến, hốc mắt nong nóng. Thế giới nam tôn nữ ti, tương lai mờ mịt, ngườitrúng kịch độc... Rốt cuộc cô phải làm thế nào?


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.