Việt Ma Tân Lục

Chương 24: Chương 24: Đền tội




Gia Huy chỉnh lại trang phục, cầm chiếc chuông, đứng trước hương án. Tay phải anh lắc nhẹ chiếc chuông, những âm thanh lảnh lót vang lên trong không gian u ám, im lìm. Miệng Gia Huy lẩm nhẩm một bài kinh cầu hồn.

Minh Hưng dõi mắt nhìn cảnh đó, sống lưng lạnh toát, hai tay run rẩy siết chặt. Chỉ một lát sau, những cơn gió lạnh lẽo u uất vờn quanh, tạo thành những âm thanh như tiếng ma than khóc trong đêm vắng. Gia Huy vẫn nhắm mắt, lầm rầm đọc. Minh Hưng đang nhìn Gia Huy thì thấy đột ngột một bóng trắng xuất hiện ngay gần đó, anh ta suýt chút nữa hét lên nhưng vì Lan Phương đã dặn đi dặn lại là cấm không được làm ồn nên anh ta đành siết chặt tay, đứng im một góc.

Gia Huy và Lan Phương cùng mở mắt, nhìn về phía đó. Thù hận sâu nặng dẫn đến hạ sát nhiều người vô tội, Ngọc Ly bây giờ đã oán khí chồng chất. Mái tóc dài óng ả, uốn lượn như một thực thể sống riêng biệt, đôi mắt trắng dã không còn lòng đen với những tơ máu giăng kín, miệng lắp bắp, mỗi lần mở miệng là máu ồ ạt chảy ra. Đặc biệt là răng, hai chiếc răng nanh trở nên dài, sắc nhọn, đỏ thẫm, như thể luôn trong tình trạng đẫm máu.

Nhìn thấy Minh Hưng, cô bật cười khanh khách, cái cổ cô kéo dài, uốn lượn cùng những sợi tóc. Minh Hưng tái mặt, chắp hai tay cầu xin, nói nhỏ như tiếng muỗi vo ve.

– Em ơi, tha cho anh, tha cho anh. Anh biết anh sai rồi.

Gia Huy đứng chắn trước mặt Minh Hưng, bình tĩnh nhìn Ngọc Ly.

– Ngọc Ly, chúng tôi đã hiểu nỗi uất hận của cô. Một phần cơ thể của cô, cái lưỡi, chúng tôi đã tìm lại được. Nay trả lại cô, mong cô siêu thoát.

Nói rồi anh rẩy một chút nước lên chiếc lưỡi để thanh tẩy rồi tung nó về phía Ngọc Ly. Cô há to miệng, máu đỏ chảy ra. Minh Hưng thấy cảnh ấy thì sợ đến cứng đờ người. Ngọc Ly vặn người, chỉ tay về phía Minh Hưng, máu vẫn trào ra qua khóe môi.

Gia Huy liếc Lan Phương.



– Oán khí của nó quá nặng, cần chút máu của Minh Hưng.

Lan Phương lập tức dùng một con dao nhỏ, mạnh mẽ tiến đến, Minh Hưng muốn trốn nhưng không được, đành phải chìa tay ra. Lan Phương nhanh nhẹn cắt một đường trên ngón tay cái của Minh Hưng. Những giọt máu đỏ tươi lập tức chảy xuống chiếc chén nhỏ trong tay cô.

Gia Huy đón lấy chén máu, lầm rầm điều gì đó rồi giơ chén máu về phía Ngọc Ly. Nhưng Ngọc Ly vẫn đứng im, hoàn toàn không có phản ứng gì, chỉ đứng đó, chỉ thẳng tay vào Minh Hưng.

– Cô ta… cô ta… có ý gì? – Minh Hưng lắp bắp.

Gia Huy thở dài.

– Oán khí của cô ấy quá nặng, một chút máu này không đủ giải hết oán hận trong lòng cô ấy.

Minh Hưng gần như suy sụp.

Gia Huy lại lầm rầm một hồi, rồi anh mở mắt, quay qua Minh Hưng.

– Anh nhớ hôm đó cô ấy nói gì không?

– Nói… nói là sẽ nguyền rủa tôi, nguyền rủa cả nhà tôi… còn nói đừng chạm vào cô ấy, cô ấy kinh tởm tôi.

Nghe vậy, Gia Huy nhìn chằm chằm vào tay Minh Hưng.

– Cô ấy hận anh từ lúc anh bắt, cưỡng hiếp cô ấy.

Minh Hưng nhìn xuống tay mình. Hôm đó anh ta đã dùng tay bịt miệng cô, đã dùng tay trói chặt cô lại, chiếm đoạt sự trong sạch của cô. Ngọc Ly nói kinh tởm anh ta, không muốn anh ta chạm vào cô.

– Ngọc Ly… cầu xin cô… – Minh Hưng run rẩy lên tiếng.

Gia Huy lắc đầu.

– Đừng mặc cả nữa, nếu không tôi cũng không giúp được anh nữa đâu.

Nghĩ đến đêm qua suýt chút nữa bị Ngọc Ly bóp cổ chết, may mà có hồn ma bà Nga bảo vệ, Minh Hưng không dám suy nghĩ thêm nữa, gật đầu đồng ý. Lan Phương lập tức đi chuẩn bị.

– A… A… A…

Tiếng Minh Hưng vang lên thảm thiết, đánh động mọi người trong nhà chạy đến. Tất cả đều kinh hãi, đứng chết trân một chỗ nhìn Minh Hưng đang lăn lộn giữa sân. Một cánh tay của anh ta đã bị chặt rời, nằm bất động ở bên cạnh. Máu từ chỗ bị chặt chảy ra xối xả. Anh ta đã tự chặt một cánh tay mình để chuộc tội với Ngọc Ly.

Gia Huy hoàn thành buổi lễ, bóng hình Ngọc Ly lay động, trước khi hoàn toàn tiêu tán vào không trung, ánh mắt cô tối thẫm, nhìn chằm chằm Lan Phương, muốn nói gì đó nhưng lại thôi. Linh hồn Ngọc Ly dần tan biến, không còn chút dấu vết.

Gia Huy bỏ chuông xuống, trút một hơi dài mệt mỏi. Trán anh lấm tấm mồ hôi, Lan Phương lập tức tiến lên, ân cần hỏi thăm.

– Sao rồi? Mệt lắm không?

Gia Huy lắc đầu, chỉ về phía Minh Hưng.

– Mau đưa anh ta đi cấp cứu đi.



Mấy người làm nãy giờ vẫn đứng xung quanh vội vàng chạy tới, đỡ Minh Hưng đang quằn quại đưa đi. Chẳng mấy chốc, chỉ còn lại Gia Huy và Lan Phương đứng giữa khoảng sân trống trải, gió đêm thổi những tán cây xào xạc.

Hai người nhìn quanh nhà, cảm nhận luồng oán khí nặng nề những ngày trước đã tiêu tan không ít. Căn nhà luôn âm u, lạnh lẽo giờ đã có thêm phần tươi sáng, bình yên hơn. Nhưng nó vẫn mang vẻ cổ kính, thâm u đầy bí ẩn.

Lan Phương mỉm cười, cảm ơn Gia Huy đã giúp đỡ gia đình cô nhiều như vậy. Đêm nay có lẽ bố cô vẫn đang cầu kinh trong chùa nên hoàn toàn không biết chuyện Minh Hưng tự chặt tay chuộc tội. Có lẽ chuyện này nên để Minh Hưng tự mình giải thích thì hơn. Lan Phương dọn dẹp mọi đồ dùng làm lễ, còn Gia Huy ôm hộp chuông, trở lại phòng dành riêng cho khách. Anh mệt mỏi nằm dài xuống giường, nghĩ đến tất cả những chuyện xảy ra với mình đúng là như một giấc mơ.

Trước đây anh sống như bao người bình thường khác xung quanh. Đột nhiên một ngày bố anh gọi anh vào, chia sẻ với anh một bí mật, hướng dẫn anh những điều hoàn toàn xa lạ. Vậy là cuộc đời Gia Huy thay đổi hoàn toàn. Lúc trước anh chỉ tự nghiên cứu sách vở bố đưa cho, đến nhà Lan Phương là lần đầu tiên anh thực hành. Cũng xem như là một mở đầu thuận lợi khi giúp Ngọc Ly tìm lại được cái lưỡi, giúp cô siêu thoát đi đầu thai kiếp khác, giúp gia đình Lan Phương thoát khỏi nạn trùng tang diễn ra suốt cả năm nay. Kỳ thực đây là một công việc tốt, tạo phúc, Gia Huy nghĩ như vậy thì cảm thấy rất nhẹ nhõm, giống như khi bé được ăn một viên đường vậy. Anh nhắm mắt, chầm chậm chìm vào giấc ngủ không mộng mị.

***

Mười ngày sau đó, Minh Hưng được ra viện. Thời gian này Gia Huy vẫn làm khách trong nhà Lan Phương, được cả nhà cô vô cùng coi trọng vì công lao của anh đối với dòng họ Trịnh.

Khi Minh Hưng rời viện trở về, ông Minh đã sắp xếp cho anh ta dọn qua ở một căn nhà khác trong khu nhà. Lan Phương và Gia Huy cùng tới thăm anh ta. Minh Hưng nhìn gầy rộc, khác hoàn toàn với vẻ điển trai lúc trước. Bây giờ gò má anh ta nhô cao, râu ria lún phún trên cằm, đôi mắt thâm quầng đờ đẫn. Lúc hai người đến thì Minh Hưng vẫn đang ngủ. Người làm sau khi dọn dẹp một chút cũng lui ra. Lan Phương nhìn Minh Hưng rồi quay qua hỏi Gia Huy.

– Từ hôm đó tôi không thấy Ngọc Ly lần nào nữa, có lẽ cô ấy siêu thoát thật rồi. Anh có cảm nhận thấy âm khí trên người cậu ta không?

Gia Huy quan sát Minh Hưng.

– Thực ra tôi cũng không rõ lắm, nhưng hình như có chút gì đó không đúng, mà tôi không biết là cái gì.

Hai người cùng chau mày suy nghĩ, bởi bọn họ đều chưa có kinh nghiệm nên rất khó nắm bắt mọi chuyện. Đúng lúc này đột nhiên Minh Hưng mở bừng mắt, nhìn chằm chằm Lan Phương rồi lại nhìn sang Gia Huy. Sau đó, anh ta bỗng hét ầm lên.

– Đừng giết tôi, đừng giết tôi.

Vừa hét anh ta vừa co người ngồi ôm lấy đầu vào một góc giường. Người làm nghe thấy tiếng động vội chạy vào, trấn an anh ta.

– Cậu Minh Hưng, không sao đâu, là cô Lan Phương và thầy Gia Huy mà, cậu nhìn lại xem.

Nhưng Minh Hưng đã mất khả năng tự khống chế, anh ta liên tục gào thét những tiếng vô nghĩa, tay bịt chặt đầu, co quắp vào một góc. Rõ ràng sự việc đêm đó đã để lại chấn động tâm lý quá lớn trong lòng anh ta.

Lan Phương và Gia Huy liếc nhìn nhau rồi cùng rời khỏi phòng, bọn họ ở đó không những không giúp được gì mà còn khiến Minh Hưng kích động hơn. Hai người đứng phía ngoài bậc thềm, ngẩng đầu nhìn bầu trời xanh vắt trên cao. Mấy phút sau trong phòng cũng yên tĩnh trở lại, người làm khép cửa rồi đi ra, thấy Lan Phương và Gia Huy thì vội cúi chào.

– Mấy ngày ở bệnh viện, tình hình của cậu ấy cũng thế sao?

Người làm lắc đầu, người này là một người đàn ông trung niên, dáng vẻ gầy gò nhưng hiền lành, chất phác.

– Mấy hôm ở viện cậu Minh Hưng cứ đờ đẫn nhìn ra ngoài cửa sổ. Nhưng cứ mỗi lần nhìn thấy phụ nữ, cậu ấy lại như vậy. Bác sĩ nói cần thời gian nghỉ ngơi, điều trị thêm. Tình hình của cậu ấy cũng không quá nặng nên ông Minh không nỡ đưa cậu ấy đến bệnh viện tâm thần, vì vậy mới đưa về nhà, uống thuốc theo đơn của bác sĩ rồi nghỉ ngơi xem sao.

Lan Phương và Gia Huy chào người đó rồi rời đi. Có lẽ Minh Hưng cần thêm chút thời gian để bình phục lại. Đột nhiên Lan Phương lên tiếng.

– Này, đằng nào cũng rảnh, hay chúng ta đi thăm nhà Ngọc Ly đi.

– Được.

Ngọc Ly là con một, hiện giờ tinh thần mẹ cô bất ổn như vậy, nếu cho bà biết con gái đã siêu thoát, chắc tinh thần bà sẽ tốt hơn chứ? Hai người lập tức mua chút quà, đi bộ sang làng bên.

Căn nhà cũ kỹ cả cổng lẫn cửa đều không khóa. Lúc hai người đẩy cửa bước vào, mẹ Ngọc Ly đang nằm trên giường, trên trán đặt chiếc khăn ướt.



– Cô Năm, cô sao vậy?

Ngọc Ly ngồi xuống bên giường, ân cần hỏi han.

– Tôi bị sốt, không sao.

Bà Năm uể oải mở mắt, nhìn thấy Gia Huy và Lan Phương thì đôi mắt bà rưng rưng, một giọt nước đục ngầu lăn ra khóe mắt, rơi xuống gối. Bà chống tay ngồi dậy.

– Là cô cậu?

– Cô, chúng cháu đến thăm cô. – Gia Huy đặt túi quà xuống cạnh giường.

Bà Năm nhìn Gia Huy rồi lại nhìn Lan Phương, khóe môi bà run rẩy hồi lâu, không nói được câu gì. Rồi những giọt nước mắt mặn mòi lại nặng nề rơi trên gò má già nua. Bà đột nhiên nắm chặt tay Gia Huy và Lan Phương, nghẹn ngào nói.

– Tôi đội ơn hai cô cậu.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.