Vinh Khô Hoa Niên

Chương 40: Chương 40: Phiên ngoại 1




Gương mặt thanh lệ nhiễm huyết sắc trước mắt dần trở nên mơ hồ, hàn lãnh thấu xương dần đông kết lại nhịp tim ngày một nặng nề dần, ta hoảng hốt lắng nghe hàn phong gào thét nơi quan sơn này, thoảng như nghe thấy lời cười đùa của thiếu nhi.

“Vinh Khô, ngươi cười lên nhìn thật là đẹp…”

“Nếu ngươi là nữ tử, sau này lớn lên ta nhất định thú ngươi làm nương tử.”

Sau đó, ta tựa như thấy thiếu niên ôn nhuận kia bất đắc dĩ mỉm cười, vài phần dung túng, vài phần oán trách

“Duệ Trữ!”

Ảo giác chợt biến mất, ta gắng gượng một chút ý thức cuối cùng, cố gắng muốn duy trì thanh tĩnh, dùng hết khí lực hô với hắn “Đi mau. . .”

Đi mau, Vinh Khô của ta, tình yêu của ta.

Nếu như ta sớm biết hành vi lỗ mãng của mình sẽ đưa hắn đến hiểm cảnh này, nếu như lúc trước ta nghe lời khuyên bảo của Hàn phó tướng. . .

Nhưng a, ta thật sự không chờ được.

Sau khi nghe tin tức Vinh Khô bị Thác Bạt Hoàn bắt giữ, lúc nào ta cũng từ trong mộng kinh hoàng mà tỉnh lại. Trong mộng, ta thấyngươi tha hương nơi dị quốc, bị đủ thứ khổ hình giày vò.

Thế nên ta mới bất chấp lời khuyên can, bất chấp quân lệnh, lén lút dẫn theo hơn trăm tinh binh, mai phục tại Đăng Khấu Sơn này, tự mình cùng vài tướng sĩ cải trang trà trộn vào địch doanh.

Mà hiện tại, vì hành đọng của ta lại khiến Vinh Khô gặp nguy hiểm như vậy, ta không thể nào không gánh lấy trách nhiệm, chỉ có thể liều chết bảo toàn cho hắn. Dù chỉ còn là một hơi tàn, ta cũng muốn mang hắn an toàn trở về Đại Hạ.

Chỉ tiếc là, ta không thể xuất ra khí lực được nữa, chỉ có thể cố gắng trụ tay, không thể những mũi tên xuyên thấu ngực mình ngộ thương người dưới thân.

May là, trước lúc ý thức của ta hoàn toàn tan rã, đột nhiên mặt đất rung chuyển. . .ta cố gắng cong môi nở ra một nụ cười

. . .a, viện quân đã đến rồi.

Vinh Khô à, đã an toàn rồi!

Ngay khi ý nghĩ kia lóe lên trong đầu, thân thể ta bất giác cứng đờ, vô lực ngã xuống, không còn bất cứ thanh âm nào nữa, cũng chẳng cảm thấy bất cứ cơn đau nào, cả cơ thể đều nhẹ hẫng, thực thoải mái, chỉ là. . .đột nhiên trong lòng nổi lên mất mác như có như không.

Vô luận thế nào, cả đời Phó Hòa Cẩn ta, cũng không hối tiếc.

Nam nhi có thể chiến tử sa trường, ít nhiều gì cũng coi là viên mãn. Huống chi, để cứu người mình yêu trở về, dù có mất đi tính mệnh, cũng coi như là hạnh vận.

Vinh Khô. . .

Vinh Khô. . .

Cái tên này, ta đặt dưới đáy lòng mà phản phục mặc niệm, để vào miệng mà phản phục trớ tước1, đến cuối cùng khắc nó vào trong cốt tủy, dung nhập vào trong máu thịt.

Ta không biết bắt đầu từ lúc nào, bản thân đã yêu con người ôn nhuận thanh nhã kia. Cứ mỗi khi quay đầu, bản thân lại bất giác nhớ đến, hắn dường như đã chiếm lấy toàn bộ tâm thần của ta.

Ngay từ lúc hắn trở thành thư đồng của ta, ta bỗng trở nên hoang mang bất an.

Hắn thật thông minh, con người lại ôn hòa.

Ta sợ, sợ có một ngày, hắn sẽ bị ai đó đoạt đi.

Ta phải làm cái gì đó, để tương lai có năng lực có thể giữ lại hắn.

Phụ thân bảo, là nam nhi phải có hoành đồ chi chí. Đáng tiếc là văn khóa của ta không tốt bằng Vinh Khô.

Vậy thì lựa chọn đạo võ đi. Vinh Khô thể chất không tốt nên không học võ. Nếu ta luyện võ công kỵ xạ thật hảo, tương lai sẽ có thể bảo hộ an toàn của hắn rồi.

Ý tưởng ngày đó thật đơn thuần cũng rất tốt đẹp. Ta cuối cùng cũng tưởng tượng được, một ngày nào đó trong tương lai, ta sẽ trở thành Đại tướng quân giống như Tương bá bá, trên sa trường rong ruổi giết giặc, vì nước làm vẻ vang. Còn Vinh Khô nha, hắn sẽ đứng sau lưng ta, dùng trí lược của hắn bày mưu tính kế.

Nhưng mà, chuyện phát sinh sau đó, lại hoàn toàn ngoài dự liệu của ta.

Hắn đột nhiên phải rời Mạn thành, bảo là trở lại nhà mình.

Ta hỏi phụ thân, nhưng hỏi thế nào cũng vô dụng, mà Vinh Khô lại thủy chung bảo trì trầm mặc với ta, mãi đến lúc hắn lên xe ngựa rời đi, cũng không từng quay đầu lại nhìn ta một lần.

Một khắc kia, ta chợt phát giác, nhiều năm ở cạnh nhau như vậy, nhưng ta căn bản chưa từng chân chính hiểu rõ người này.

Không rõ là thất vọng hay là thương tâm, ngày đó, ta thật sự sa sút tinh thần đến mức dị thường, tự giam mình trong phòng, chuyện gì cũng không muốn làm, người nào cũng không muốn gặp.

Mãi đến khi phụ thân giận dữ quở trách ta một trận. Người nói rất nhiều điều nhưng ta đều không nhớ, chỉ có một câu nói, cho ta biết, Vinh Khô là Ngũ hoàng tử đương triều, ta và hắn, không bao giờ có thể trở lại như lúc trước nữa.

Về sau a. . .

Mấy năm nay, phụ hoàng càng ngày càng vừa lòng với ta, người bảo ta rốt cuộc đã trưởng thành, trở thành một nam tử hán.

Ta nghe xong, rất muốn cười, sau đó lại không nhịn được mà nghĩ đến, nếu như hiện tại Vinh Khô ở trước mặt ta, hắn sẽ nói như thế nào nhỉ? Chắc chắn là sẽ dùng ngữ khí không hợp với tuổi hắn mà nói ra lời cảm thán như một lão già.

Mỗi ngày ta liều mạng thao luyện, dần dần những suy nghĩ không thực tế cũng ít đi.

Tuy Hoàng thượng không nói rõ, nhưng ta phát giác ra được, ngài không thích ta tiếp cận Vinh Khô. Tuy ta không rõ chuyện tình của Hoàng thất, nhưng dưới đáy lòng cũng lo lắng cho Vinh Khô.

Ngẫu nhiên một năm kia hồi kinh phục mệnh, gặp được vận khí tốt nên mới có thể gặp mặt được Vinh Khô.

Hắn dường như đã xảy ra rất nhiều chuyện, khi ta nghe nói đôi mắt xinh đẹp kia của hắn không thể nhìn thấy được nữa, lúc ấy, trong đầu ta cảm thấy hận đến muốn sát nhân.

Nhưng mà, ta chỉ là một tướng quân nho nhỏ, căn bản không thể làm chuyện gì được cho hắn. Chỉ có thể ở nơi biên quan hoang tích này mà anh dũng giết giặc, bảo vệ an ổn cho Đại Hạ quốc ta, để hắn ở trong thâm cung kia bớt đi được một ẩn hoạn từ bên ngoài.

Những ngày ở biên quan thật khổ cực, nhưng vừa nghĩ đến phần gian khổ của ta có thể đổi lấy cuộc sống yên ổn của vô số bách tính, nghĩ đến Vinh Khô có thể an tâm mà làm những điều hắn thích, ta đã cảm thấy thỏa mãn phần.

Thân thể nhẹ bay bổng, ý thức vốn vẫn đang hỗn độn bỗng nhiên trở nên thanh minh.

Ta nhìn thấy Vinh Khô một thân khinh sam tuyết lam sắc, tư thế tùy tiện ngồi dưới gốc lão thụ lật xem thư quyển, gương mặt thanh tuyển tản mát một cỗ khí chất an hòa.

Nội tâm vốn trống rỗng liền ngay lập tức tràn đầy ấm áp ôn hòa, ta nhìn thấy hình ảnh trước mắt mình, thật sự rất giống như những giấc trường mộng, tươi đẹp đến mức, chỉ nguyện trường miên bất tỉnh2.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.