Vô Cảm Vương Phi

Chương 1: Chương 1: Mạnh Bà và Dạ Nguyệt Tĩnh




Hôm nay là ngày 14 tháng 7 trăng rất đẹp, tuy không quá tròn nhưng nó thực sự rất sáng, ánh sáng của vầng trăng khuyết xuyên qua những đám mây đen kịt trên bầu trời.

Bệnh viện phụ sản Hoa Khai…

"Sinh rồi, là 1 bé gái a, chúc mừng, chúc mừng" y tá Dung Huệ chạy ra khỏi phòng sinh, vẻ vui mừng để lộ trên khuôn mặt mặt trái xoan.

"Vợ tôi sao rồi?" Dạ Khải lo lắng, bồn chồn hỏi cô y tá Dung Huệ.

"Vợ anh rất ổn, lát nữa anh có thể vào thăm" y tá Dung Huệ vui vẻ đáp, rồi rời đi.

... ...... ...... ...... ...

Khoảng chừng 30p sau bác sĩ Chung Yên, 1 bác sĩ nữ tài giỏi sinh đẹp bước ra khỏi phòng sinh, trên khuôn mặt lộ rõ vẻ mệt mỏi, nhưng vẫn có sự vui mừng trong đôi mắt, đôi môi hồng đào xinh xắn khi bỏ chiếc khẩu trang y tế xuống.

"Ông Dạ, vợ và con ông đã ổn, ông có thể vào thăm." Bác sĩ Chung Yên nhẹ nhàng nói.

"Cảm ơn bác sĩ rất nhiều." Dạ Khải hưng phấn, khuôn mặt cảm kích nắm lấy tay Chung Yên vui mừng nói.

"Được rồi ông mau vào thăm vợ và con ông đi!" bác sĩ Chung Yên điềm tĩnh rút bàn tay mình ra khỏi bàn tay của Dạ Khải.

“A, vâng, vâng.” Dạ Khải vui mừng, chạy một mạch vào phòng sinh.

Bác sĩ Chung Yên đứng bên ngoài khẽ nhếch mỉm cười rồi thì thầm 1 mình với âm lượng đủ khá nhỏ “Bây giờ thì coi như tôi đã trả lại cô 1 mạng, hãy sống cho thật tốt.” nói rồi Chung Yên bước đi ra khỏi bệnh viện, đang đi thì lại dừng ngay 1 cái cây cổ thụ to lớn, Chung Yên dùng tay nhẹ chạm vào thân cây cổ thụ, 1 lỗ đen hiện ra hút cô vào trong. Cô biến mất cùng cái lỗ đen đó nhung cái cây cổ thụ vẫn còn đấy.

Địa phủ…

“Mạnh Bà tỷ về rồi!” 1 tiểu nha đầu vui mừng chạy ra ôm lấy Chung Yên, khuôn mặt vui mừng khôn xiết.

“Bỉ Ngạn, ngươi thật là… đừng ôm ta nữa… “ Chung Yên hơi chau mày nói, lập tức tiểu nha đầu tên Bỉ Ngạn buông Chung Yên ra và đứng sang 1 bên.

Thì ra Chung Yên chính là Mạnh Bà, người đứng bên cầu Nại Hà cầm mạnh bà thang đưa cho từng âm hồn uống để qua Vong Xuyên giang sớm ngày đầu thai.

“Lúc ta đi có chuyện gì xảy ra không?” Chung Yên, không, Mạnh Bà hỏi tiểu nha đầu Bỉ Ngạn.

“Không có chuyện gì đặc biệt a, nhưng mà mọi chuyện ở trần gian tỷ đã sắp xếp ổn chưa a?” Bỉ Ngạn vận y phục cổ đại màu đỏ trên váy có thêu 1 bông hoa bỉ ngạn rực rỡ, mái tóc đen cài 1 bông hoa bỉ ngạn nhỏ cùng màu với y phục, đôi môi hơi tái, sắc mặt có chút xanh, đôi mắt to tròn trông rất đáng yêu a.

“Ân, được rồi, mọi chuyện ở trần gian ta đã sắp xếp xong, ngươi mau theo dõi tình hình bằng quả cầu địa châu xem sao a?” Mạnh Bà mệt mỏi cất giọng, ngưng 1 lúc rồi Mạnh Bà lại hỏi “Nha đầu Tam Sinh đâu?”

Bỉ Ngạn dùng tay chỉ thẳng vào phía cái cây màu đen phía trước và nói “Tam Sinh đang làm si ngốc a.”

“Thôi kệ nha đầu ấy đi, chúng ta mau vào trong, có chuyện quan trong hơn.” Mạnh Bà liếc mắt nhìn Tam Sinh 1 cái rồi quay mặt, bước vào trong, Bỉ Ngạn cất bước theo sau.

Mạnh Bà thần điện…

“Bỉ Ngạn, ngươi lấy quả cầu âm gian giới ra đây!” Mạnh Bà ra lệnh, thân vận hồng y rực rỡ, tóc búi cao cài bằng cây trâm ngọc cùng màu với y phục, phần còn lại xõa dài trông thật xinh đẹp, đẹp đến kỳ dị.

Bỉ Ngạn bước đến Vong Xuyên thủy, nước sông 1 màu đỏ rực, yên ả, tĩnh lặng đến thê lương, sương mù dày đặc bao phủ trên mặt sông tựa như 1 làn khói.

“Triệu gọi!” Bỉ Ngạn đưa tay ra phía trước, 1 luồng sáng đỏ xuất hiện trên mặt nước làm sường mù dày đặt biến mất nhanh chóng, khi luồng sáng biến mất trên mặt sông xuất hiện 1 quả cầu tròn trong suốt.

“Đến đây, Cầu Âm Gian Gới!” Bỉ Ngạn hô to, quả cầu tên âm gian giới đó bay một mạch tới chỗ Bỉ Ngạn, bàn tay của Bỉ Ngạn bắt lấy quả cầu, rồi nhannh chống tới chổ của Mạnh Bà.

Mặt sông trở lại đầy sương mù, nước sông vẫn thế cứ tĩnh lặng và yên tĩnh…

“Tỷ, quả cầu đây a.” Bỉ Ngạn đặt quả cầu trên bàn, rồi quay sang nói với Mạnh Bà.

“Ân, được rồi, gọi Tam Sinh tới đây.”

Bỉ Ngạn ngoan ngoãn nghe lời chạy tới chỗ cây cổ thụ lúc nãy.

Mạnh Bà bước lại gần quả cầu, đặt tay lên nó ra lệnh “Cho ta thấy Dạ Nguyệt Tĩnh.”

Qủa cầu mờ ảo hiện ra hình ảnh của 1 đứa bé đang được bé trên tay Dạ Khải, tiếng cười vang vọng khắp cả căn phòng bệnh, đứa bé có đôi mắt đen xinh đẹp, đôi môi chúm chím hồng hào dễ thương, chiếc mũi bé nhỏ thật đáng yêu nha.

“Em à, ta nên đặt tên cho đứa bé này thế nào đây?” Dạ Khải cất giọng vui mừng.

“Em không biết, anh đặt tên đi.” Giọng người phụ nữ yếu ớt cất lên trên chiếc giường.

“Đổng Ngạc, chúng ta cùng ta ra nó mà, chúng ta phải cùng đặt tên chứ!?!”

“Ân, vậy chúng ta cùng đặt tên cho nó.” Người phụ nữ đực Dạ Khải gọi là Đổng Ngạc cười nhẹ yếu ớt

“Em xem, đứa bé này lúc sinh mới sinh ra đã không khóc cũng không cười hay ta cứ gọi nó Tĩnh đi. Dạ Tĩnh thấy thế nào?” Dạ Khải tay ôm, mắt nhìn đứa bé mà cất giọng.

“Dạ Tĩnh? Nghe không hay lắm, anh nhìn kìa, hôm nay có trăng, trăng lại rất sáng, em nghĩ thêm 1 chữ Nguyệt và tên của con bé sẽ hay hơn a.” Đổng Ngạc đứa tay về phía mặt trăng ngoài cửa sổ mà nói, ánh mắt dịu dàng nhìn Dạ Khải và dứa bé.

“Em nói đúng , hay ta đặt tên cho nó là Dạ Nguyệt Tĩnh đi!” Dạ Khải tỏ vẻ đồng ý.

“Dạ Nguyệt Tĩnh? Tên rất hay, em chắc là con bé sẽ rất thích a.” Đổng Ngạc ưng thuận ánh nhìn trìu mến vẫn không đổi.

Cuộc nói chuyện của Dạ Khải và Đổng Ngạc hiện lên quả cầu, Mạnh Bà bỏ tay ra khỏi quả cầu, quả cầu trở lại trong suốt, không còn vướng đọng lại gì.

“Dạ Nguyệt Tĩnh, ngươi xem ra cũng ngươi cũng rất có duyên với cái tên này, khiếp trước cũng vậy, kiếp này cũng vậy cùng 1 cái tên.” Mạnh Bà điềm đạm nghĩ thầm.

Dưới cây đại thụ to lớn có 1 nha đầu đang ngồi làm si ngốc, tiểu nha đầu này tên gọi Tam Sinh, nguyên là 1 hòn đá bên cầu Nại Hà tu luyện thành hình người, nhưng 1 phần cũng nhờ Mạnh Bà giúp đỡ đưa âm dương khí vào linh hồn của Tam Sinh giúp nha đầu này có được linh hồn hoàn chỉnh mà luyện thành linh thể, 1 nữa mạng của nha đầu Tam Sinh chính là của Mạnh Bà ban cho, từ đó nguyện chết vì Mạnh Bà, không tính nhầm thì chuyện đó đã xảy ra mấy trăm năm trước rồi.

Bỉ Ngạn từ xa chạy tới, thoắt cái đã nhanh chóng đứng bệnh cạnh Tam Sinh.

Bỉ Ngạn chau mày, giọng có chút kiêu căng “Tam Sinh, ngươi mau đi cùng tỷ tỷ này tới chỗ của Mạnh Bà tỷ.”

Tam Sinh từ từ đứng lên, quay người nhìn Bỉ Ngạn, khuôn mặt cau có, tỏ vẻ bực tức “Bỉ Ngạn ngươi có tư cách gì mà bảo ta gọi ngươi bằng tỷ tỷ chứ, chẳng qua là ngươi ở bên Mạnh Bà tỷ lâu hơn thôi, đời này của ta chỉ có 1 vị tỷ tỷ đó chính là Mạnh Bà tỷ, ngươi có biết chưa?”

“Ngươi, hừ, không thèm nói với ngươi nữa, ngươi mau tới chỗ của Mạnh Bà tỷ cùng ta, tỷ ấy đang chờ ngươi.” Bỉ Ngạn bực tức nhưng cũng nhắm mắt cho qua, bởi ngày nào mà họ không cãi nhau, mỗi lần cãi nhau thì cũng chỉ có vài câu như thế, mãi rồi chẳng những Mạnh Bà thuộc nằm lòng mà ngay cả mấy tên tiểu quỷ cũng có thể nhớ rõ từng chữ từng câu.

“Hừ, thì đi, ngươi đi trước đi, dù gì thì Mạnh Bà tỷ cũng bảo ngươi dẫn ta tới mà, ngươi đi trước mới đúng đạo.” Tam Sinh cũng không khỏi bực tức, nhưng mà thật sự thì Tam Sinh cũng không coi Bỉ Ngạn là kẻ thù, Bỉ Ngạn cũng vậy, nhưng 1 ngày không đấu khẩu là chịu không được.

‘Đạo?’ Bỉ Ngạn thầm nghĩ, thì ra Tam Sinh nhà ngươi cũng học được vài câu nói của người nhân giới, nhưng mà hình như không bao giờ dùng đúng lúc cho lắm, nghĩ rồi Bỉ Ngạn nói với Tam Sinh “Ân, chúng ta đi thôi.” Nói rồi Bỉ Ngạn quay đi, tiến về phía của Mạnh Bà thần điện, Tam sinh tuy lòng còn hơi tức 1 chút, chỉ 1 chút thôi nhưng cũng cố gượng cười rồi nâng chân đi theo Bỉ Ngạn.

Dưới cây đại thụ to lớn có 1 nha đầu đang ngồi làm si ngốc, tiểu nha đầu này tên gọi Tam Sinh, nguyên là 1 hòn đá bên cầu Nại Hà tu luyện thành hình người, nhưng 1 phần cũng nhờ Mạnh Bà giúp đỡ đưa âm dương khí vào linh hồn của Tam Sinh giúp nha đầu này có được linh hồn hoàn chỉnh mà luyện thành linh thể, 1 nữa mạng của nha đầu Tam Sinh chính là của Mạnh Bà ban cho, từ đó nguyện chết vì Mạnh Bà, không tính nhầm thì chuyện đó đã xảy ra mấy trăm năm trước rồi.

Bỉ Ngạn từ xa chạy tới, thoắt cái đã nhanh chóng đứng bệnh cạnh Tam Sinh.

Bỉ Ngạn chau mày, giọng có chút kiêu căng “Tam Sinh, ngươi mau đi cùng tỷ tỷ này tới chỗ của Mạnh Bà tỷ.”

Tam Sinh từ từ đứng lên, quay người nhìn Bỉ Ngạn, khuôn mặt cau có, tỏ vẻ bực tức “Bỉ Ngạn ngươi có tư cách gì mà bảo ta gọi ngươi bằng tỷ tỷ chứ, chẳng qua là ngươi ở bên Mạnh Bà tỷ lâu hơn thôi, đời này của ta chỉ có 1 vị tỷ tỷ đó chính là Mạnh Bà tỷ, ngươi có biết chưa?”

“Ngươi, hừ, không thèm nói với ngươi nữa, ngươi mau tới chỗ của Mạnh Bà tỷ cùng ta, tỷ ấy đang chờ ngươi.” Bỉ Ngạn bực tức nhưng cũng nhắm mắt cho qua, bởi ngày nào mà họ không cãi nhau, mỗi lần cãi nhau thì cũng chỉ có vài câu như thế, mãi rồi chẳng những Mạnh Bà thuộc nằm lòng mà ngay cả mấy tên tiểu quỷ cũng có thể nhớ rõ từng chữ từng câu.

“Hừ, thì đi, ngươi đi trước đi, dù gì thì Mạnh Bà tỷ cũng bảo ngươi dẫn ta tới mà, ngươi đi trước mới đúng đạo.” Tam Sinh cũng không khỏi bực tức, nhưng mà thật sự thì Tam Sinh cũng không coi Bỉ Ngạn là kẻ thù, Bỉ Ngạn cũng vậy, nhưng 1 ngày không đấu khẩu là chịu không được.

‘Đạo?’ Bỉ Ngạn thầm nghĩ, thì ra Tam Sinh nhà ngươi cũng học được vài câu nói của người nhân giới, nhưng mà hình như không dùng đúng lúc cho lắm, nghĩ rồi Bỉ Ngạn nói với Tam Sinh “Ân, chúng ta đi thôi.”

Nói rồi Bỉ Ngạn quay đi, tiến về phía của Mạnh Bà thần điện, Tam sinh tuy lòng còn hơi tức 1 chút, chỉ 1 chút thôi nhưng cũng cố gượng cười rồi nâng chân đi theo Bỉ Ngạn.

………………………………………..

Mạnh Bà thần điện….

Cả 2 nha đầu Bỉ Ngạn và Tam Sinh đều đã đến trước cổng Mạnh Bà thần điện, Bỉ Ngạn đi trước, Tam Sinh theo sau cả hai im lặng mà bước vào.

Tới chỗ mạnh Bà đang đứng, Bỉ Ngạn và Tam Sinh đồng thanh “Tỷ tỷ, muội đã đến.”

Bỉ Ngạn và Tam Sinh lại 1 lần nữa mặt đối mặt, mắt đấu mắt, hai con ngươi phát hỏa của cả 2 nha đầu trông thật đáng sợ.

Mạnh Bà lên tiếng ngăn chặn cuộc đấu mắt này lại, không khéo sẽ có chuyện chẳng lành “Bỉ Ngạn, Tam Sinh!”

Cả hai nha đầu giật mình, nhìn về phía Mạnh Bà rồi cúi đầu xuống im lặng.

Mạnh Bà nhìn Tam Sinh, rồi hỏi “Tam Sinh, mọi chuyện ta giao ngươi, ngươi làm xong rồi chứ, có sai sót gì không a?”

“Không a, muội đã làm đúng như những gì tỷ dặn dò, cho 4 giọt thất tình lục dục, 10 giọt trí thức, 8 giọt vị giác, 10 giọt sắc hương, 7 g iọt thị giác, 7 giọt thính giác, 6 giọt xúc giác, 8 giọt khứu giác vào bên trong cơ thể của Dạ Nguyệt Tĩnh tỷ a” Tam Sinh ngẩng mặt lên nhìn Mạnh Bà, thành thật trả lời.

“Ừm, được rồi. Hai ngươi ra ngoài chơi đi!” Nghe Tam Sinh trả lời xong, Mạnh Bà có vẻ hài lòng, Mạnh Bà gật đầu 1 cái rồi bảo 2 nha đầu ra ngoài chơi thật sự là Mạnh Bà quá mệt và chỉ muốn nghĩ ngơi nếu 2 ‘tiểu quỷ’ này cứ ở đây thì khó lòng mà mình ngủ yên được nên tốt nhất là bảo chúng ra ngoài.

Hai nhai đầu gần bước ra tới cửa Mạnh Bà như sực nhớ ra điều gì mà hô to gọi Tam Sinh lại “Tam Sinh, ngươi khoan đi đã, quay lại đây ta còn có chuyện muốn hỏi ngươi!”

Tam Sinh nhanh chóng quay người chạy thật nhanh tới gần chỗ Mạnh Bà rồi hỏi ạnh Bà “Tỷ có chuyện gì nữa sao a?”

“Ngươi có cho 7 giọt cảm xúc, 7 giọt yêu thương, 7 giọt tình cảm vào bên trong trái tim của Dạ Nguyệt Tĩnh không?” Mạnh Bà có vẻ hơi mệt mỏi hỏi lại Tam Sinh.

“A, a, ơ…ư,…ơ… à…..” Tam Sinh bị cà lăm mà lắp bắp, ánh mắt đầy hoảng loạn, vài giọt mồ hôi lạnh từ trên trán mà chảy xuống gò má dễ thương của Tam Sinh.

“Hửm, sao ngươi… đừng nói với ta là ngươi không cho những thứ đó vào bên trong tim của Nguyệt Tĩnh chứ?!?” Mạnh Bà thắc mắc hô to.

“Ân, muội… muội xin lỗi a, muội thật không cố ý đâu a, chỉ là muội… quên… muội thành thật xin lỗi mà, chắc là Nguyệt Tỉnh tỷ sẽ không xảy ra chuyện gì khi thiếu….” Tam Sinh kịp dứt lời thì đã bị Mạnh Bà cắt ngang.

“Đủ rồi, ngươi ra ngoài cùng Bỉ Ngạn đi, ta đang rất mệt…” Mạnh Bà có vẻ hơi tức giận, lại thêm mệt mỏi nên đã lớn tiếng đuổi Tam Sinh ra ngoài.

“…” Tam Sinh biết mình có lỗi rất lớn, vì đây là lần đầu tiên nhìn thấy Mạnh Bà tỷ tỷ của mình lại tức giận như thế, nên Tam Sinh cũng chỉ có thể im lặng mà bước ra ngoài, trông bộ dạng thật rất đau buồn.

Mạnh Bà mệt mỏi đi tới chiếc giường, nằm phịch xuống, vẻ mặt lo lắng cứ thế mà thiếp đi, có lẽ là Mạnh Bà đã ngủ, ngủ thật say a…

……………………………………………………………….

7 năm sau…

Nhân giới…

“Cút đi, đồ yêu quái xấu xí!” 1 thằng nhóc có mái tóc đen, tầm 7 tuổi chau mày, cầm viên đá ném tới tấp vào người 1 cô bé mặt váy trắng tinh, có mái tóc kỳ lạ, mái tóc mang hai màu, màu đen xen lẫn màu tím, đôi mắt cũng rất ư khác lạ, mắt trái màu tím, mắt phải lại mang 1 màu đen huyền ảo.

“Phải, phải, cút đi đồ yêu quái kinh tởm.” 1 cô bé cũng tầm cỡ 7 tuổi, mái tóc nâu hạt dẻ, khuôn mặt mang đầy tức giận phụ họa cho thằng nhóc có mái tóc đen.

“Phải đó, biến đi đồ yêu quái xấu xí!” mấy đứa bé cỡ tầm bằng tuổi của thằng nhóc và cô bé cũng hô hoán phụ họa theo, nhiều đứa còn lấy cả bút viết mà ném vào người của cô bé có mái tóc và đôi mắt kỳ lạ.

‘Reng, reng, reng’ tiếng chuông bất chợt vang lên, âm thanh thật trong trẻo.

“Hừ, chúng ta đi thôi, chuông reo vào học rồi a.” cô bé có mái tóc nâu màu hạt dẻ nói, rồi quay ngươi bước đi, thằng nhóc có mái tóc đen và mấy đứa nhóc khác cũng đi theo cô bé đó, bóng họ đã đi khuất.

Cô bé đang ngồi dưới đất bất chợt đứng lên, chân của cô bé loạng choạng như sắp ngã, cô bé lại cố đứng vững, rồi lấy tay phủi phủi váy áo vài cái.

“Tại sao?” cô bé mấp máy đôi môi, “Mình cũng như họ, cũng đều là con ngươi thôi mà a…’’ cô bé nói thầm rất nhỏ chỉ đủ để mình nghe.

Nói rồi cô bé nâng từng bước chân yếu ớt của mình lên, cô bé bước đi, từng bước từng bước, chân cô bé gần như mất hết sức lực cứ hễ đi vài bước là loạng chà loạng choạng đôi lần xém té ngã.

-1A/3S- cô bé mệt nhoài nhướng mắt nhìn tấm bảng ghi tên lớp, cô bé mở cánh cửa lớp học ra 1 cái ‘két’, bỗng ‘véo’ 1 cái đồ lau bảng từ đâu đó bay vào mặt cô bé.

Rồi 1 giọng nói hung hăng cất lên “Em lên phòng giao viên gặp tôi, ngay”

Cô bé đành ngoan ngoãn nghe lời đến phòng giáo viên, 1 người phụ nữ đang ngồi trên ghế vận 1 bộ đồ màu đen thanh tao, cá tính, cặp mắt kính không làm che đi vẻ đẹp của đôi mắt, đôi môi đỏ hồng, mộng nước, thân hình khá ư là chuẩn nha, làn da trắng hồng mịn màng, nhìn chung đúng chuẩn là 1 hotgril a.

“Dạ Nguyệt Tĩnh, ngay ngày đầu tiên em lại đến trễ là sao hả?’’ trên tay người phụ nữ cầm 1 cây thước dài chừng 25cm, khuôn mặt có chút sát khí, giọng hầm hầm, đôi mắt có chtu1 chán ghét nhìn cô bé.

“Em xin lỗi, tại em ngủ quên a, lần sau em sẽ chú ý hơn a.” cô bé quyết che giấu cho bọn trẻ cùng lứa đã ăn hiếp mình.

“Được rồi, đừng để chuyện này lập lại nữa, em về lớp đi!” người phụ nữ ngồi trên ghế thở nhẹ 1 cái.

Ô, ra cô bé tên là Dạ Nguyệt Tĩnh, Dạ Nguyệt Tĩnh hay gọi là Tĩnh nhi, Tĩnh trong tĩnh lặng, Nguyệt chính là trăng. Năm nay Dạ Nguyệt Tĩnh vừa tròn bảy tuổi, vì có mái tóc và đôi mắt kỳ lạ nên luôn bị mọi người xa lánh, ghét bỏ, cả gia đình cô bé cũng chẳng buồn để ý tới cô bé.

Cô bé bước trở lại lớp học, ‘Két’ tiếng mở cửa lại kêu lên, cả lớp đang cười cười nói nói vui vẻ lại bất giác đổi sắc trên khuôn mặt, từ vui cười lại biến thành 1 màu đen sầm, ánh mắt chán ghét cay độc nhìn cô bé, trên người như phát ra 1 loại sát khí cùng cực, trông thật đáng sợ. Khuôn mặt cô bé vẫn như cũ, không 1 chút sợ hãi, không 1 chút cả kinh, khuôn mặt vô cảm tựa hồ như chẳng chuyện gì, cô bé đặt chân vào bên trong lớp học, ngồi xuống chiếc ghế của cô bé, tiếp đó cô bé móc chiếc cặp vào phía bên phải của bàn, ở đó có 1 cái móc bạc khá nhỏ nhưng rất chắc.

Mọi ánh mắt đáng sợ đều dồn về phía cô bé, nhưng cô bé chẳng chút mảy may chú ý đến họ, khuôn mặt cô bé chẳng có 1 chút sợ nào bộc phát ra, nếu là những đứa trẻ bình thường chắc chắn là sẽ khóc nấc mà chạy ra khỏi lớp học ngay.

‘Reng’ tiếng chuông lại vang lên, nhưng lần lần chỉ có 1 tiếng chuông. Cả lớp nghe xong tiếng chuông đó liền khuôn mặt đổi sắc, tất cả đều ngồi ngay ngắn.

‘Reng’ tiếng chuông lại vang lên, nhưng lần lần chỉ có 1 tiếng chuống. Cả lớp nghe xong tiếng chuông đó liền khuôn mặt đổi sắc, tất cả đều ngồi ngay ngắn.

Một cô giáo bước vào bên trong lớp học, cô giáo đó vận bộ váy hồng, mái tóc cột duôi ngựa bằng dây nơ màu hồng xinh xắn, đôi môi màu hồng đào chúm chím, chiếc mũi cao, đôi mắt to tròn long lanh cực đáng yêu, dáng người có thể gọi là chuẩn nha.

“Xin chào các em, cô tên là Lạc Á Lệ, cô là giáo viên mới của các em, từ nay xin được các em giúp đỡ a, bây giờ các em hãy tự làm 1 bản giới thiệu bản thân rồi đưa cho nhé!” cô giáo tên Lạc Á Lệ vui vẻ nói, có lẽ lớp học sau này sẽ vui nhôn hơn đây a.

“Vâng ạ!” Tất cả học sinh trong lớp đều đồng thanh đáp, trừ cô bé.

“Thưa cô em có việc nên xin phép về trước ạ.” Dạ Nguyệt Tĩnh nói xong không cần Lạc Á Lệ đồng ý mà đã cất bức ra khỏi lớp học này, tất cả mọi người trong lớp khuôn mặt có chút sát khí nhìn Dạ Nguyệt Tĩnh, tiếp đo thấy cô bé bước ra khỏi lớp học thì bọn họ có chút mừng thầm. Cô Á Lệ mặt chút ngơ ngác nhìn cô bé bước ra khỏi lớp học, nhưng rồi cũng vui vẻ lại cười nói với học sinh ở trong lớp.

……………………………………..

Nhà Dạ Nguyệt Tĩnh…

Thấy cô bé bước vào, vẻ mặt vẫn như cũ, thờ ơ, không cảm xúc.

Mẹ của Dạ Nguyệt Tĩnh đang loay hoay dưới bếp, thấy cô bé về sớm toan hỏi “Tĩnh nhi, hôm nay được về sớm sao?”

Cô bé vẫn cứ vô cảm mà cho qua câu hỏi của Đổng Ngạc, tiep1 đó cô bé đi nhanh vào phòng mình, ngồi trên chiếc ghế của mình thoài mái mà ngủ. Mẹ cô bé có chút buồn.

“Đổng Ngạc, con đừng quan tâm nó làm gì nó cũng chỉ là yêu quái đầu thai mà thôi!” Mẹ chòng của Đổng Ngạc lên tiếng.

“Mẹ… “ Đổng Ngạc sợ cô bé nghe thấy nên định nói gì đó, cuối cùng lại thôi.

“Thôi, mẹ có việc cần ra ngoài con cứ ở lại làm tiếp đi nhé!” Mẹ chồng Đổng Ngạc nói rồi bước ra khỏi gian bếp mà bước thẳng ra ngoài.

……………………………………

Phòng Dạ Nguyệt Tĩnh…

“Yêu quái ư... ?!? Cũng có thể… ’’ Dạ nguyệt tĩnh tuy ở trên tầng 3 nhưng vẫn nghe ở dưới tầng 1 họ đang nói gì, có thể nói thính giác của cô bé cực nhạy a, cô bé thầm nghĩ như vậy, đôi mắt vẫn nhắm lại như cũ, mái tóc tự nhiên hông hiểu vì lẽ nào lại phát ra ít ánh sáng nhỏ nhoi màu tím.

Âm giới…

Mạnh Bà nằm trên chiếc giường ấm ấm êm êm của của mình, ngủ cực thoải mái. Bổng từ đâu đó Bỉ Ngạn thở dốc chạy xồng xộc vào phòng của Mạnh Bà.

Bỉ Ngạn cực hốt hoảng, hơi thở mạnh dần, lắp bắp nói chẳng thành lời: “M… Mạnh… Bà tỷ… tỷ… a…..”

Mạnh Bà khẽ mở mắt, nhẹ nhàng ngồi dậy, rồi đi tới cái ghế gỗ, mà ngồi xuống, tay điềm đạm rót tách trà nhâm nhi từng chút, tiếp đó đặt nhẹ tách trà xuống chiếc bàn gỗ cùng loại với ghế.

“Nha đầu, ngươi làm gì mà thở hồng hộc thế kia? Có chuyện gì à?!?” Mạnh Bà điềm đạm hỏi.

“A… Mạnh Bà tỷ, Linh Lực dược… nó… nó…” Bỉ Ngạn ngưng thở dốc, lấy lại bình tĩnh nói, nhưng không rõ rằng mình có nên nói ra không, bởi thế mà cứ ấp a ấp úng.

Mạnh Bà tò mò nhưng điềm đạm hỏi tiếp: “Linh Lực dược? Nó làm sao?”

“Nó… nó… Nó mất rồi!” Bỉ Ngạn lòng hơi lo lắng, thấp thỏn không yên mà bất giác từ ấp úng lại hét lên rõ ràng từng chữ.

“Mất? Tại sao mất? Nó rất quan trong ngươi biết không? AI là người trông coi phòng Âm giới Thiên dược?” Mạnh Bà dần mất vẻ điềm đạm, giọng nói có phần tức giận, đôi ngươi mở to nhìn Bỉ Ngạn hỏi 1 tràng dài.

Bỉ Ngạn hơi sợ, nên lùi về sau vài bước, sau đó run nhẹ mà lên tiếng: “Muội không biết tại sao mất, chỉ rõ là khi hôm na muội đang lau dọn và sắp xếp dược phòng thì mới phát hiện rằng Linh Lực dược đã không cánh mà bay. Người trong coi dược phòng là… Tam Sinh…”

“Tam Sinh? Bỉ Ngạn ngươi gọi Tam Sinh đến đây?” Mạnh Bà khóe mắt hiện lên tia kỳ lạ, 1 chút đau buồn, 1 chút hận, nhưng mà tình thương trong cái tia đó thì vẫn nhiều hơn hết.

Bỉ Ngạn nhanh chóng chạy một mạch tới chỗ Tam Sinh , tiếp đó Bỉ Ngạn cùng Tam Sinh lại nhanh nhảu chạy tới chỗ của Mạnh Bà.

Bỉ Ngạn bị Mạnh Bà bảo ra ngoài, vì tình tò mò nên có phần bực dộc, trong căn phòng âm u, lạnh lẽo, quỷ sai ngang qua trước cửa, vong linh cũng hay lượn lờ qua lại, thật làm người khác rùng mình.

Trong căn phòng âm u, lạnh lẽo, quỷ sai ngang qua trước cửa, vong linh cũng hay lượn lờ qua lại, thật làm người khác rùng mình.

“Tam Sinh, Linh Lực dược, ngươi đã làm mất nó, phải không?” Mạnh Bà nói, âm thanh có chút tức giận.

“A… chẳng phải nó luôn ở trong dược phòng sao?” Tam Sinh thắc mắc, hỏi ngược lại Mạnh Bà.

“Ngươi… thật không biết rằng, Linh Lực dược đã mất?” Mạnh Bà hỏi lại Tam Sinh.

“Ân” Tam Sinh gật gật đầu.

“Hừm, chẳng lẽ nó… biết mọc cánh, hay có chân mà biến đâu mất sao?” Mạnh Bà thầm nghĩ.

“Tam Sinh ngươi có nhớ lần cuối ngươi thấy Linh Lực dẫn ở đâu không?” Mạnh Bà ngồi xuống ghế, tiếp tục hỏi Tam Sinh

“A,… lần cuối… ưm, nhớ rồi, là lúc mà… muội phạm sai lầm đầu tiên khi được giao nhiệm vụ.” Tam Sinh suy nghĩ, tay gãi gãi đầu, rồi nói ấp úng.

“Dạ Nguyệt Tĩnh?!?” Mạnh Bà thốt lên, tỏ vẻ ngạc nhiên.

“Ân” Tam Sinh nhẹ gật đầu

“Đợi chút!” Mạnh Bà đi ra ngoài phòng của mình, dùng tay bắt 1 u linh vào, rồi nhanh chóng hỏi “Ngươi là u linh ở đây bao lâu?”

“10 năm” u linh nhẹ đáp.

Mạnh Bà nhìn và đánh giá u linh mình vừa bắt được rồi tiếp tục hỏi: “ Muốn đầu thai không?”

“Muốn” u linh vẫn như cũ mà đáp.

“Vậy ta hỏi ngươi phải trả lời thành thật, nếu sai thì đừng trách ta cho ngươi hồn phi phách tán, mãi không siêu sinh!” Mạnh Bà gằn giọng : “ năm trước ngươi đã theo U Hy quét dọn phòng Âm giói Thiên dược?”

“Phải, sao ngài biết?” U linh ngắn gọn hỏi.

“Hai ngươi là song sinh mà! Ngươi là U Nhiên nhỉ?”

“Phải.”

“Vậy 7 năm trước….” không đọi mạnh bà nói hết câu U Nhiên đã nhanh nhảu trả lời.

“Phải, 2 tỷ muội chúng tôi đã từng quét dọn phòng dược, lúc đó là lúc mà Tam Sinh đang đưa cảm xúc vào trái tim của Dạ Nguyệt Tĩnh, nhưng mà Tam Sinh đã nhầm cảm xúc thành Linh Lực dược.” U Nhiên lượn lờ bay tới bay lui nói.

“Ra vậy, Tam Sinh, mọi chuyện đã qua, ta không trách hay giận ngươi nữa, có lẽ đều là ý của lão thiên!” Mạnh Bà nhẹ nhàng, thâm trầm, ngữ điệu có chút dau buồn nhìn Tam Sinh mà nó ra từng chữ.

Tam Sinh vui mừng vì Mạnh Bà đã không trách chuyện cũ, còn về phần U Nhiên thì đã được sắp xếp ổn thỏa, U Nhiên đầu thai thành con gái của 1 thương gia giàu có, tốt bụng, xem ra u linh này cũng có phúc lắm.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.