Vợ Chồng Ngọt Nhất Giới Hào Môn

Chương 49: Chương 49: Ngày thứ bốn mươi chín ngọt




Biến thái

Editor: Cheese

Beta: Chin ✿

Lộ Lê cùng Trì Thầm Yến đi về nhà.

Sau khi ghi hình cho chương trình xong còn ở bên ngoài đài truyền hình xảy ra chút chuyện, lúc về đến Tô Hà Loan cũng không còn sớm nữa.

Trì Thầm Yến vẫn luôn nắm tay Lộ Lê, đi từ thang máy đến vào trong nhà.

Lộ Lê cảm nhận được độ ấm từ bàn tay của anh, mặt đỏ ửng, nhịn không được lại nghĩ về nụ hôn kia.

Thế coi như đã xác định chưa?

Ừm, chắc là xác định rồi.

Lộ Lê từ chiều đã đến đài truyền hình, cơm hộp của đài truyền hình lại ăn không vô, cô từ lúc ghi hình tới giờ chưa có ăn cái gì, hiện tại đã xong, cảm thấy trong bụng trống trơn.

Vừa vào cửa, lúc thay giày, cô nói: “Em đói bụng.”

Trì Thầm Yến dừng một chút, hỏi: “Muốn ăn cái gì không?”

Lộ Lê nghĩ một hồi: “Không biết nữa.”

“Nhưng mà cái gì thanh đạm một chút cũng được, em không muốn bị mập đâu.”

Trì Thầm Yến cười: “Được thôi.”

……

Ùng ục ùng ục, là tiếng nấu mì sợi.

Hơi nóng toát ra từ trong nồi, sau đó nhanh chóng bị máy hút khói hút đi mất, như chưa từng xuất hiện.

Lộ Lê ngoan ngoãn ngồi đợi ở bàn ăn, nhìn anh đứng trong bếp bận rộn.

Trên mặt đều là ý cười.

Ai ngờ đại boss bên ngoài tùy tiện ký kết một hợp đồng giá trị trăm triệu đêm về ở nhà lại làm bữa ăn khuya đâu.

Trì Thầm Yến đang rửa rau dưa, ngẩng đầu lên nhìn thoáng qua người đang ngồi đợi ở bàn ăn, hỏi: “Em có muốn ăn cà chua không?”

Lộ Lê nghiêng đầu: “Tất nhiên là muốn rồi.”

Cô trong tay cầm ly nước chanh, Lộ Lê uống một ngụm, cảm thấy vô cùng mỹ màn, kiên nhẫn đợi.

Điện thoại trên bàn lúc này vang lên.

Đã trễ thế này còn ai gọi cho cô nữa?

Lộ Lê cầm điện thoại, nhìn màn hình, thấy hiển thị: Mẹ.

Lộ Lê đang hơi bất ngờ, đột nhiên nhớ đến chuyện đêm nay mình làm, còn vì thần tượng mà giơ tay nào swag nào real nữa.

Cô sao lại quên mất điều quan trọng rồi.

Lộ Lê sợ tới mức run tay, xém chút nữa là rơi điện thoại, sau đó cầm điện thoại chạy đi tìm Trì Thầm Yến.

Trì Thầm Yến nghe thấy chuông điện thoại của Lộ Lê, đang định hỏi sao cô không nghe máy, đã thấy Lộ Lê cầm điện thoại chạy đến trước mặt mình.

“Anh nghe máy đi.”

Trì Thầm Yến nhìn màn hình hiển thị, lại nhìn thoáng qua biểu cảm lo lắng của Lộ Lê.

Cái này cũng y hệt trước kia, một chút cũng không đổi.

Mặc dù đã kết hôn nhưng vẫn bị gia đình quản thúc mọi thứ.

Nhìn không hề giống người đã kết hôn ba năm, mà lại giống cô gái nhỏ giấu cha giấu mẹ trốn học bị phát hiện.

Trì Thầm Yến đột nhiên tò mò không biết Lộ Lê lớn lên như thế nào.

Điện thoại vẫn không ngừng kêu, Lộ Lê nôn nóng đến dậm chân: “Anh nhanh nghe máy đi hu hu hu hu.”

Trì Thầm Yến vặn nhỏ lửa, lau nước trên tay, cầm điện thoại, nghe máy: “Mẹ.”

Trì Thầm Yến coi như vẫn có chiêu để thu phục mẹ vợ, Lộ Lê tạm thời có thể thở ra.

Cô cũng không nghe được hai người nói gì, chạy đến chỗ đằng xa đứng xem, nhìn Trì Thầm Yến nghiêm túc nghe điện thoại.

Trì Thầm Yến nghe điện thoại, thỉnh thoảng còn liếc cô một cái.

Trái tim nhỏ bé của Lộ Lê muốn trật mấy nhịp luôn.

Năm phút qua đi, Trì Thầm Yến cúp điện thoại.

Lộ Lê lúc này mới chạy qua, ôm đầu: “Sao rồi, mẹ có qua đây nhéo tai em không?”

Trì Thầm Yến đưa điện thoại cho cô: “Có thể.”

Lộ Lê: “???”

Đây là cái anh nên nói sao? Cô nhờ anh nghe điện thoại, cuối cùng chính là mẹ cô muốn chạy qua đây nhéo tai cô sao?

Cô không cầm điện thoại, hai tay ôm hai tai lại, làm bộ không tin: “Anh không nói giúp em à? Không phải anh với mẹ vợ quan hệ rất tốt sao? Anh có thể nhẫn tâm nhìn em bị nhéo tai à?”

Trì Thầm Yến cười, ôm cô, lấy tay đang ôm tai của cô xuống: “Đùa em thôi, không có gì đâu.”

Anh mở điện thoại ra, chỉ vào hai bức ảnh: “Mẹ em thấy được cái này.”

Lộ Lê nhìn vào.

Là chụp cô với Trì Thầm Yến đứng bên ngoài đài truyền hình ôm hôn, chất lượng cũng không tồi, chắc là do chị fans nào đó chụp lại rồi.

Fans CP Vợ chồng ăn lê như u hồn bay qua bay lại kêu CP không ngọt, chị đại thấy phiền nên mới trực tiếp ném hàng ra, mau chóng làm bọn họ im miệng.

Chống hai mắt ra mà xem này, Lộ Lê có thể làm mấy cái này với idol tiểu ca ca kia sao? Ai nói là có CP rồi thì chỉ được cổ vũ đối phương thôi? Trong tiết mục cổ vũ người ta sau đó đã bị ông xã chính thức ghen tuông ôm hôn, như thế này mà còn kêu không ngọt? Các người nhìn xem hôn mãnh liệt chưa? Mỗi ngày đều nói qua nói lại, ghen tuông tới thế này còn kêu không ngọt? Mau cầm mấy tấm hình này đi hứng đường đi, đừng có làm phiền bọn tôi nữa!

Fans CP của Vợ chồng ăn lê cầm ảnh về nhà mà như mới tỉnh mộng.

Sau đó, còn chưa kịp than ngắn thở dài đã thấy ảnh hôn.

Trên đời này còn fans CP nào hạnh phúc hơn nữa? Chắc chắn không có.

Vì thế, bọn họ liền về nhà đóng cửa, chạy vào Super Topic mà ăn đường.

Trên ảnh còn có hai hàng chữ:

Vợ chồng ăn lê là số một! Tổng tài bá đạo ghen tuông x Tiểu kiều thê đu idol is real!

Lộ Lê: “……………..”

Ồ ra vậy

“Chính là mẹ dặn ở bên ngoài không được ôm ấp hôn hít như thế.” Tai cô đỏ lên, không được tự nhiên mà cầm điện thoại trở về, “Bị người ta nhìn thấy không hay.”

Trì Thầm Yến cười nhẹ một tiếng, hỏi: “Thế ở nhà thì sao?”

Lộ Lê mặt càng đỏ hơn, đẩy eo anh: “Anh đi nấu mì đi.”

Trì Thầm Yến lại quay về bếp nấu mì.

Lộ Lê quay lại ngồi bên bàn ăn.

Kiều Giai Nhất cũng mới nhắn wechat qua cho cô:

【Trời ơi tớ còn tưởng đêm nay cậu còn chiến đấu một trận với CCY chứ!】

【 Kết quả cậu cho tớ xem cái này?】

【 Vợ chồng ăn lê hôn môi?】

【 Vẫn còn ngọt hả???】

【Cho nên tới vòng qua vòng lại nghe cậu nói đủ thứ, cuối cùng đáp lại là một tô cơm chó?】

【Mới hai ngày trước còn ra sức mà chửi đâu, hôm nay mới đụng một cái đã hôn, ai da, chờ lát nữa có phải sẽ làm chuyện ấy ấy kia không? 】

【 Sao cậu không rep hả? Thật sự là đang làm rồi ư? 】

Lộ Lê vội nhắn lại: 【 Không có! 】

Kiều Giai Nhất: 【Giờ không có vậy lát nữa sẽ có ư?】

Cô lại gửi qua tấm hình kia.

【Đã hôn đến thế này rồi, đều là người trưởng thành thì tiếp theo về nhà không lẽ định cùng nhau đi phân loại rác à?】

Lộ Lê hầm hừ: 【Vậy thì cậu cũng là rác đó! 】

Kiều Giai Nhất: 【Hứ, so với hai người còn kém xa nhé! 】

Trì Thầm Yến đem mì đã nấu chín bưng lại, không biết Lộ Lê đang nói chuyện phiếm với ai mà nhắn tin hăng say.

Mãi đến khi Trì Thầm Yến bưng tô mì đến trước mặt Lộ Lê, cô mới bỏ điện thoại xuống.

Chơi với Kiều Giai Nhất mãi xong giờ Lộ Lê cũng bị lây bệnh háo sắc, đầu óc đen tối rồi.

Trì Thầm Yến thấy Lộ Lê biểu cảm không tự nhiên: “Sao thế?”

Lộ Lê: “Không có gì!”

Cô đem mì kéo đến trước mặt mình, cầm đũa, ăn một miếng.

Trên sợi mì còn có một ít thịt bằm và nước chấm hành, Trì Thầm Yến nhìn Lộ Lê ăn, liền nói: “Ăn từ từ thôi.”

“Hả?” Lộ Lê phản ứng lại: “Vâng ạ.”

Cuối cùng thì cả một bữa ăn khuya mà Trì Thầm Yến tỉ mỉ chuẩn bị, Lộ Lê chăm chú ăn mà chẳng để ý có hương vị gì.

Trì Thầm Yến cầm chén đũa để vào máy rửa chén.

Lộ Lê đi lên lầu trước, đứng trước hai gian phòng, cuối cùng vẫn đi về phòng mình.

Cô tính toán một chút, phát hiện từ lúc mình khôi phục trí nhớ, hình như hai người chưa có làm chuyện kia.

Ôm ngủ thôi cũng không có nữa là.

Lộ Lê vốn dĩ còn đang thẹn thùng nghĩ không biết đêm nay có làm chuyện kia không, tự nhiên nhớ lại chuyện hồi trước cố tình dụ dỗ Trì Thầm Yến thì bị anh lạnh nhạt, liền ngồi bật dậy.

Càng nghĩ càng tức.

Trực tiếp dâng cơm tận miệng còn không ăn, ai bảo đêm nay chỉ vì một cái hôn một bữa ăn khuya thì sẽ cho chứ?

Là anh kiềm chế tốt? Hay là cô không có lực hấp dẫn?

Trì Thầm Yến kiềm chế tới đâu cô không biết, nhưng nếu thật sự là do cô không hấp dẫn thì vấn đề thật nghiêm trọng.

Lộ Lê chạy đến phòng tập thể hình, đứng trước cái cân, nhìn con số hiển thị tăng lên một cân so với ngày thường.

Cô không tin, bước xuống rồi lại lên lại, nhưng mà màn hình vẫn hiện con số kia.

Lộ Lê vội vàng chạy vào phòng để quần áo.

Cô cởi quần áo ra, chỉ chừa lại nội y, đứng trước gương.

Nhìn tay, nhìn bụng, nhìn chân.

Chỉ có một cân thôi mà đã nhìn không lọt mắt rồi à? Đã không còn sức hấp dẫn nữa sao?

Nhưng mà tự mình nhìn thì sao biết có sức hấp dẫn hay không.

Nhưng giờ đi hỏi ai đây.

Hỏi Trì Thầm Yến á?

Nhưng vấn đề này vốn dĩ xuất phát từ anh mà.

Hay hỏi Kiều Giai Nhất?

Cái thứ sắc nữ kia mà thấy thế không biết sẽ còn nói cái gì nữa.

Lộ Lê ôm ngực, duỗi tay sờ mình trước gương, biểu tình uể oải.

Cuối cùng vấn đề ở đâu chứ?

Trai thẳng chắc sẽ không phải một ngày đẹp trời nào đó tự nhiên bị cong chứ?

Lộ Lê lắc đầu, đem ý tưởng hoang đường này đập tan.

Cô liền đi tắm, sờ khắp người từ đầu đến chân.

Cô cảm thấy da vẫn rất mịn, cô còn rất chăm dưỡng, vừa mịn màng vừa đàn hồi.

Trì Thầm Yến còn chưa lên nữa, không biết bận cái gì.

Lộ Lê cả người tự nhiên lạnh, tùy tiện tìm áo ngủ, đi về phòng mình.

Cô cảm thấy kiến trúc sư cũng hay quá nhỉ, hai vợ chồng mỗi người một phòng.

Chẳng qua là kiến trúc sư lúc thiết kế có nghĩ đến chuyện vợ chồng trung niên sẽ không còn cần sinh hoạt xx nữa, đâu có ngờ rằng vợ chồng hơn hai mươi tuổi đầu đã có thể áp dụng rồi.

Mới hơi hai mươi tuổi đầu nhưng đã giống như vợ chồng già thời mãn kinh, tình cảm vợ chồng vẫn có, nhưng không cần sinh hoạt vợ chồng nữa cũng có luôn.

Lộ Lê vò đầu bứt tai, lại sờ người mình một lượt.

Thôi. Cô thở dài, không chờ nữa, nằm lăn ra ngủ.

Dưới lầu.

Chi nhánh bên Úc xảy ra vấn đề, vì sai lệch múi giờ, nên lúc ban giám đốc bên kia gọi là giờ khuya bên này.

Trì Thầm Yến đành phải tham gia họp ngắn một chút, nói là ngắn nhưng cũng mất hết nửa tiếng.

Cuộc họp kết thúc, Trì Thầm Yến lên lầu.

Trên giường anh không có ai, chắc là Lộ Lê về phòng mình ngủ rồi.

Nhưng mà cũng không sao, vì cửa không có khóa.

Trì Thầm Yến kéo cửa ra, tưởng Lộ Lê biết đêm nay sẽ làm cái gì, sẽ đợi anh, ai dè phát hiện trong phòng tối đen, Lộ Lê đã say giấc từ lúc nào.

Anh liền nhíu mày.

Anh lại gần, bật đèn ngủ lên.

Lộ Lê đang ngủ, cảm nhận được một bên giường lún xuống.

Cô dụi mắt, mơ màng, thấy Trì Thầm Yến đang ngồi bên giường cô.

Lộ Lê nhìn Trì Thầm Yến, buồn ngủ đến mơ màng.

Trì Thầm Yến thấy Lộ Lê biểu tình quá mức bình tĩnh, có thể nói là Phật hệ, thậm chí là vô dục vô cầu.

Lúc này, không phải là nên thẹn thùng một chút, hoặc là nên … mời gọi một chút à?

Lộ Lê ngáp một cái, nhích qua bên cạnh, lấy thêm một cái gối qua.

“Anh đi ngủ đi.”

Trì Thầm Yến nhìn Lộ Lê nhường một cái gối cho mình.

“………………”

Anh liền áp người qua.

Lộ Lê bị hôn đến tỉnh.

Cô nhíu mày, mở mắt ra, nhìn thấy đôi mắt sâu thẳm thần bí của anh.

Lộ Lê có chút ngốc.

Sao anh lại nhìn cô bằng ánh mắt đó.

Trì Thầm Yến lại hôn tiếp.

“Khoan đã.” Lộ Lê bị hôn đến bất ngờ, duỗi tay ra tạo khoảng cách giữa hai người. “Khoan đã.”

Trì Thầm Yến: “Sao?”

Lộ Lê nuốt nước miếng một cái: “Anh hôm nay có thể sao?”

Trì Thầm Yến: “Có thể?”

Lộ Lê gật gật đầu: “Không phải trước đây anh không có cảm giác à?”

Cô một lần nữa ám chỉ lần trước là lần nào: “Là cái này này, không có cảm giác.”

Lộ Lê cứ yên tâm lớn mật mà cọ tới cọ lui, đột nhiên tay bị nắm lấy, đặt lên chỗ nào đó.

Lộ Lê liền khiếp sợ.

Trì Thầm Yến cũng không nói nhiều, tiếp tục hôn.

Lộ Lê cuối cùng lúc chạm vào chỗ kia, sau đó đột nhiên nhớ lại giấc mơ kì quái kia, liền nghiệm ra cái vật trong mơ luôn khi dễ cô, có trốn cũng không thoát là cái gì.

Lộ Lê cúi đầu, nhìn tay mình, lại nhìn đến đùi mình.

Cô liền hoảng hốt, vỡ lẽ mọi chuyện.

Trì Thầm Yến cười khẽ bên tai cô: “Em gãi chưa đúng chỗ.”

Lộ Lê đột nhiên hết hồn, đầu óc thuần khiết của cô trước giờ chưa hề nghĩ đến chuyện này.

Cô biểu cảm còn hơi ngốc, lại nhìn thấy vẻ mặt ngây thơ vô số tội của Trì Thầm Yến.

Bừng tỉnh giác ngộ.

Sau đó giống như cá nằm trên thớt.

“A a a a a a Trì Thầm Yến đồ biến thái!”

“Em muốn báo chú cảnh sát bắt anh đi!”

~ Hoàn chương 49 ~

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.