Vợ Chồng Ngọt Nhất Giới Hào Môn

Chương 6: Chương 6: Ngày thứ sáu ngọt




Tình thâm như biển

Editor: Cheese

Lộ Lê nhìn ảnh xong cũng chỉ lo sốt ruột, không có chú ý đền phần bình luận, cho nên giờ cũng chụm đầu ngồi đọc comment với ông xã.

Trì Thầm Yến chậm rãi kéo xuống đọc tiếp.

【Trời đất quỷ thiên hột dzịt lộn ơi! Sao tôi thấy cô dâu nhà giàu xui xẻo kia lại giống hệt Lộ Lê vậy? 】

【Má ơi kinh khủng hơn nữa là người đàn ông đang ôm chị gái kia lại y chang Trì Thầm Yến nè!!! 】

【 Các bác cho tôi hỏi Lộ Lê là ai thế? 】

【Là con gái tập đoàn bất động sản Lộ thị đó bác. Lộ Hằng Vinh chắc mọi người không biết, nhưng chắc là biết Từ Tuệ Nhàn chứ nhỉ? Từ Tuệ Nhàn hồi trước nằm trong top mỹ nhân số một của điện ảnh Hong Kong đó, sau đó gả vào nhà giàu rồi thì giải nghệ, bà là mẹ của Lộ Lê. Lộ Lê ba năm trước được gả đến thành phố S, ông xã là người kế thừa tập đoàn Thịnh Cảnh, Trì Thầm Yến. 】

【Ủa có phải Lộ Lê với Trì Thầm Yến, cặp vợ chồng plastic nhà giàu kia đó hả? Là hai cái người nổi tiếng ghét nhau ghét cả đường đi lối về đó hả? 】

【 Đúng đúng đúng! Hồi trước có cái bình chọn vợ chồng plastic tôi còn bầu cho bọn họ hẳn 2 phiếu! 】

【Trong hình này chính là Lộ Lê với chồng cô ta đó sao???】

【Không thể nào! Tuyệt đối không phải! Mấy người đừng có để ảnh chụp lừa! Vợ chồng trẻ nhà giàu ở thành phố S nhiều như sao trên trời, ai mà không biết lúc Trì Thầm Yến đi công tác nước ngoài ba tháng thì Lộ Lê ở trong nước ăn chơi nhảy múa đến cỡ nào. Đến sinh nhật chồng mà cô ta còn đi xem trình diễn thời trang. Trời sập tôi cũng không tin đây chính là cặp vợ chồng plastic kia!】

【Cũng có lý đó. Năm trước hai người tham dự lễ quyên góp mà làm như không quen không biết, chụp hình còn không muốn đứng chung chỗ nữa là, mắc gì năm nay liền đứng bên đường ôm ôm ấp ấp??】

【Uiiiiiiiii! Tôi không quan tâm cô gái xui xẻo kia là ai, tôi chỉ nhìn từ góc độ chết người này mà nói, sao lại có người đến móc mũi cũng đẹp vậy chứ hu hu hu hu 】

【Mà chồng của chị gái này cũng rất đẹp nha, trời ơi nhìn sườn mặt kìa】

【Có thím nào thấy hai người này ôm nhau có bao nhiêu ngọt không? Trời ơi ngọt thật sự luôn á. Ông xã tôi khẳng định là không thể nào ôm tôi lên như vậy luôn á ಥ_ಥ 】

【Chắc chắn là không phải! Cặp vợ chồng plastic kia sao có thể ngọt ngào như vậy! Nếu phải tôi nhất định sẽ ăn ! 】

【 Tôi cũng đi! 】

【 Lần trên + 1】

Lộ Lê: “………………”

Trì Thầm Yến: “………………”

Lộ Lê không ngờ rằng mình lo trước lo sau như vậy, cuối cùng vậy mà không ai tin người trong hình là cô và Trì Thầm Yến.

Nguyên nhân là do hai người họ thân mật quá sao?

Trì Thầm Yến vẫn luôn nhìn Lộ Lê đang ngồi trên đùi mình ăn vạ nãy giờ.

Không ai tin người trong hình là bọn họ, chủ yếu là vì cử chỉ của hai người không giống những gì Lộ Lê và Trì Thầm Yến sẽ làm, bọn họ chỉ cảm thấy đây là một đôi vợ chồng trẻ nhà có tiền thôi.

Vì thân phận người trong hình cũng bình thường nên không bị truyền xa, chỉ là trong khu bình luận thì sau khi kết luận hai người trong hình là người có tiền xong thì cũng chẳng ai thèm nói gì nữa.

Thế nên bộ phận ngoại giao mới không gọi cho anh, vì căn bản không cần xử lý gì, mà Lộ Lê cũng chỉ là sợ bóng sợ gió một hồi.

Trì Thầm Yến nhất thời không biết cảm giác trong lòng lúc này.

Anh cũng không biết tâm tình của Lộ Lê ra sao, anh không trực tiếp nói ra quan hệ thật sự giữa bọn họ, mà phần bình luận đã gián tiếp nói hộ anh rồi.

Có lẽ nếu cô biết được rồi, sẽ ý thức được bản thân mình đã nhầm rồi, sau đó sẽ quay lại trạng thái ban đầu.Trì Thầm Yến nghĩ nghĩ, cảm thấy cũng không có gì không tốt, chỉ nhẹ nhàng thở ra.

Anh phát hiện, đối diện với một Lộ Lê khác thường này, anh chống đỡ không nổi.

Căn bản là anh cảm thấy mình nên có trách nhiệm của một người chồng, còn cô thì lại cứ bám dính lấy anh rồi làm nũng.

Trì Thầm Yến đợi Lộ Lê ý thức được hành động khác thường của mình, rồi sẽ từ trên đùi anh mà đứng lên.

Lộ Lê nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại như đang nghĩ gì đó.

Cô giật giật mấy cái.

Trì Thầm Yến cho là cô muốn đứng lên. Kết quả, giây tiếp theo, cả người bị ôm cứng ngắt.

Lộ Lê dán chặt vào người anh, ôm cổ anh rồi gọi: “Ông xã.”

Nhất thời Trì Thầm Yến não load không kịp, không biết để tay ở đâu.

Lộ Lê chu cái miệng nhỏ: “Ông xã thật kín tiếng nha nha. Em không có kín tiếng vậy đâu. Anh coi, bọn họ bây giờ bắt đầu phỏng đoán linh tinh quan hệ vợ chồng bền chặt của chúng ta rồi.”

“Nghe mấy chữ “vợ chồng bền chặt”, Trì Thầm Yến trên mặt hiện lên một dấu chấm hỏi thật to.

Lộ Lê nói xong lại tự gật gù: “Bởi vì ông xã kín tiếng quá đó, lúc chúng ta chụp ảnh thì bảo không cần đứng gần nhau, lúc đi sự kiện cũng không cần đi chung, trong vòng bạn bè trên Weibo hay instagram cũng không cho em đăng hình anh. Anh còn sợ bị người ta nói hai đứa mình khoe ân ái này nọ, rồi sợ bọn họ ghen ghét tình cảm chúng ta ngọt ngào mà làm ra mấy chuyện không ai ngờ.”

Lộ Lê: “Nhưng mà em thấy là lâu lâu khoe một chút cũng không chết ai, sẽ không bị người ta nói là hai chúng ta thích khoe ân ái đâu. Nhưng mà có kín đáo thế nào thì cũng không thể để bọn họ gọi chúng ta là vợ chồng plastic được.”

Trì Thầm Yến hơi giật mình, đột nhiên không biết nói gì.

Lại một lần nữa mạch não kinh người của Lộ Lê thành công thuyết phục người khác.

Lộ Lê gật đầu: “Hay là để em đăng Weibo nói đây là hình chụp của em với anh, để mấy người nói bậy bạ kia chống mắt ra mà xem cho rõ.”

Trì Thầm Yến vội ngăn cản: “Đừng.”

Lộ Lê lại cười một chút, cao ngạo: “Đương nhiên không đăng ảnh đâu. Bức ảnh kia chụp em xấu như vậy, có cho tiền em cũng không dám tự nhận đâu.”

Trì Thầm Yến thở phào một hơi.

Lộ Lê nhớ lại tấm hình kia, nhớ ra Trì Thầm Yến chỉ thấp thoáng lộ ra sườn mặt thôi. Sau đó cô ngẩng đầu lên, ở khoảng cách thật gần mà nhìn anh.

Lộ Lê nhìn một hồi liền nói: “Ông xã, mắt anh sáng lấp lánh như sao luôn đó.”

“Trên mạng, người ta cả ngày tung hô mấy minh tinh, thần tượng này nọ, chắc là họ chưa nhìn qua đôi mắt của ông xã đó.”

Trì Thầm Yến liền thấy có biến sắp tới rồi, chỉ biết nhìn cô gật đầu.

Lộ Lê: “Sao trên đời này lại xuất hiện một người có ngũ quan xuất sắc như ông xã của em vậy nhỉ? Này nhé, lông mi cong ơi là cong này, mũi cũng thẳng ơi là thẳng. Còn có xương quai xanh hõm vào thế này, nếu mà ông xã chơi lipstick challenge thì chắc là ăn đứt mấy chị gái trên mạng luôn đó. Còn có… ”

Trì Thầm Yến đang muốn mở miệng ngăn cô đừng nói nữa, thình lình có một đôi môi mềm áp lên môi anh.

Lộ Lê ngồi thẳng người lên, hôn môi Trì Thầm Yến.

Nụ hôn của cô rất nhẹ, dừng lại trên đôi môi mỏng của anh mấy giây rồi mới rời ra, trong mắt đầy ánh thẹn thùng, mắt trong như nước, khóe mắt như tản ra chút vụn đào hoa.

Lộ Lê: “A Lê còn rất thích đôi môi mê người của ông xã nữa.”

Trì Thầm Yến giật mình, trong chốc lát quên mất cả việc nói chuyện, không ngừng nhớ lại cảm xúc mềm mại của đôi môi nhỏ kia.

Trước giờ, anh và Lộ Lê chưa từng hôn nhau.

Lần đầu tiên hôn là khi làm đám cưới, sau khi tuyên thệ trước cha mẹ tổ tiên xong. Đương nhiên sau phần này chính là phần cô dâu chú rể hôn nhau. Lúc này khách khứa xung quanh vỗ tay hô hôn đi, sau đó ai ai cũng nín thở mà đón chờ khoảnh khắc đó.

Sau đám cưới hai người cũng có hôn nhau, nhưng rất ít, mà cũng chỉ ở trên giường thôi. Những nụ hôn mang theo hơi thở tình dục.

Cho nên lúc này tự nhiên bị hôn, Trì Thầm Yến liền nhìn Lộ Lê.

Trong mắt chính là vẻ mặt thẹn thùng, trong mắt đong đầy tình yêu của Lộ Lê.

Trì Thầm Yến không muốn tiếp tục chủ đề này, liền nói: “Khuya rồi, đi ngủ đi.”

Lúc này Lộ Lê mới từ trên đùi Trì Thầm Yến mà đứng lên: “Vâng ạ.”

Ngày hôm sau là cuối tuần.

Sau khi Trì Thầm Yến về nước, mãi mới chừa ra chút thời gian về thăm Trì gia. Đương nhiên là phải dắt theo Lộ Lê nữa.

Trì Thầm Yến nhìn qua phòng chứa quần áo, nhìn thấy Lộ Lê cố ý mặc đồ giống đồ đôi với anh.

Tình trạng của Lộ Lê bây giờ chỉ có anh và bác sĩ biết, ngoài họ ra không ai biết gì cả.

Lộ Lê đã mặc quần áo xong rồi. Cô cố ý mặc chiếc đầm màu đỏ rượu cùng mày với cà vạt của Trì Thầm Yến, sau đó khoác tay anh: “Ông xã, chúng ta đi thôi.”

Trì Thầm Yến nhìn Lộ Lê cười.

Anh khôbg định nói cho mọi người biết chuyện Lộ Lê bị đụng xe đến thần trí hỗn loạn.

Lúc hai người xuống lầu, tài xế đã đợi ở trước cổng.

Xe chạy đến cửa Trì gia thì dừng lại.

Nơi này so với chung cư Tô Hà Loan của bọn họ thì rất khác biệt. Trì công quán được xây theo phong cách biệt thự châu Âu, khu vực xung quanh rất an tĩnh. Căn biệt thự này được xây vào thời dân quốc, do một kiến trúc sư người Anh nổi tiếng thiết kế và xây dựng. Trăm năm trôi qua, Trì công quán vẫn luôn được giữ gìn cẩn thận. Hiện giờ, trong vườn hoa trước nhà, cây cối um tùm tươi tốt.

Lộ Lê gả cho Trì Thầm Yến nên trước khi đến đây cũng có tìm hiểu đôi chút.

Cha mẹ Trì Thầm Yến năm anh mười sáu tuổi đã bị tai nạn mà qua đời. Trì Thầm Yến là con trai duy nhất của bọn họ, cũng là người thừa kế duy nhất của Thịnh Cảnh.

Chỉ là Trì gia đời trước so với Lộ gia thì xuất sắc hơn rất nhiều. Trì Thầm Yến tuy là con trai độc nhất, nhưng cũng có nhiều chú bác và các anh họ. Những người này cũng làm việc ở Thịnh Cảnh, đảm nhận các chức vụ khác nhau. Sau khi cha mẹ qua đời, anh lúc đó còn đang đi học, không thể gánh vác được cả tập đoàn, vì thế con cháu họ hàng trong nhà Trì gia mới bắt đầu ngo ngoe rục rịch.

Cũng may lúc này bà nội của Trì Thầm Yến, vì thương Trì Thầm Yến mất cha mất mẹ, nên đã ra mặt. Bà vốn đã về hưu, vậy mà một lần nữa đảm nhận chức chủ tịch hội đồng quản trị, một tay trấn áp mấy người họ hàng không biết an phận kia, chờ đến khi Trì Thầm Yến họ hành xong xuôi, đưa anh về Thịnh Cảnh làm Tổng giám đốc bên mảng khoa học kỹ thuật.

Trong ấn tượng của Lộ Lê, bà nội Trì là một người rất hòa ái, nhân hậu, rất khó để tưởng tượng đây là cùng một người với cái người năm xưa, lúc cha mẹ Trì Thầm Yến qua đời, đã ra tay sát phạt, quyết đoán, ổn định toàn bộ Thịnh Cảnh.

Lộ Lê lúc đi vào nhà vẫn luôn kéo tay Trì Thầm Yến, nhưng vừa mới tới cửa Trì công quán, vừa vào cửa đã lập tức buông tay anh ra: “Bà nội!”

Trì Thầm Yến nhìn thoáng qua khủy tay cô đơn của mình.

Bà nội Trì đang ngồi trên sô pha, trên đùi có đắp thảm. Bà vừa thấy Lộ Lê đến liền nở nụ cười, hướng về phía cô mà vươn tay: “Lê Lê.”

Lộ Lê nắm chặt tay bà nội Trì, vô cùng thân mật mà ngồi bên cạnh bà.

Lúc cô còn nhỏ, ba cô thường xuyên đi công tác, mẹ cô lúc nào cũng ở bên cạnh ông, ở nhà liên tục phải đấu trí với hai người anh cùng cha khác mẹ, cho nên tuổi thơ của Lộ Lê cũng chỉ gắn liền với quản gia và bảo mẫu. Sau khi Lộ Lê được gả đến Trì gia, đây là lần đầu tiên cô cảm nhận được thế nào là được người lớn quan tâm.

Bà nội Trì nhìn thấy trên trán Lộ Lê vẫn còn quấn băng gạc, vô cùng lo lắng mà hỏi: “Lúc biết con bị đụng xe, bà nội sợ muốn chết. Con sao rồi, có bị thương chỗ nào nữa không?”

Lộ Lê ôm cánh tay bà nội Trì, cười nói: “Không có gì nghiêm trọng đâu ạ, chỉ bị thương nhẹ một chút xíu thôi.”

Trì Thầm Yến vào sau Lộ Lê, gọi một tiếng “Bà nội.”

Lộ Lê nhận lấy túi xách từ trong tay Trì Thầm Yến: “Bà nội, lúc trước con đi đấu giá có thấy một cái cài áo, mới nhìn thấy con đã nghĩ chắc chắn hợp với bà nội nên đã mua rồi. Bà nội coi có thích không?”

Bà nội Trì gật đầu: “Tốt lắm, đẹp lắm.”

Hôm nay Trì công quán so với ngày thường có náo nhiệt hơn một chút. Trì Thầm Yến và Lộ Lê đến, còn có mấy người hàng chú bác, anh em họ này nọ cũng tới.

Lộ Lê luôn ở bên cạnh hầu chuyện bà nội Trì, Trì Thầm Yến im lặng ngồi ở ghế sô pha khác. Người khác nhìn qua cũng không phát hiện hai người có gì bất thường.

Trì Thầm Yến nhìn Lộ Lê bên kia nói chuyện ríu rít, khiến cho lão bà quyết đoán ngày xưa một tay sát phạt thương trường nay đã trở thành bà nội hiền diệu rồi.

Trước đây anh không nhận ra, nhưng bây giờ đã tự mình trải nghiệm. Phải công nhận, mấy lời ngon tiếng ngọt Lộ Lê nói ra lúc làm nũng, phải gọi là có lực sát thương vô cùng cao.

Vì chưa đến giờ cơm, mọi người ngồi nhàm chán quá nên liền họp lại chơi bài, nhưng không có ai dám kêu Trì Thầm Yến qua chơi.

Bây giờ có thể ở lại Trì gia coi như cũng biết an phận thủ thường. Nhưng có mấy ai dám vỗ ngực đảm bảo rằng trong chuyện náo loạn ngày xưa, bản thân họ không có chút lòng riêng nào.

Hiện giờ Trì Thầm Yến một tay nắm trọn Thịnh Cảnh, còn có ba vợ là Lộ Hằng Vinh, tính đi tính lại, người lớn kẻ nhỏ trong Trì gia đều có chút kính sợ đối với anh.

Lộ Lê ngồi nói chuyện với bà nội Trì cả nửa ngày, rốt cuộc mới nhớ ra mình lo nói chuyện với bà nội quá mà quên luôn ông xã.

“Ông xã của con đi đâu mất rồi?” Cô quay đầu tìm.

Bà nội Trì nghe Lộ Lê gọi “Ông xã của con”, trên mặt liền tràn đầy kinh ngạc.

Tuy rằng mỗi khi Trì Thầm Yến dẫn theo Lộ Lê về Trì gia, tuy ngoài mặt hai người đều ra vẻ hòa hợp, nhưng bà cũng không phải già đến mờ mắt mà không nhìn ra cái gì là diễn cái gì không phải là diễn. Bà biết, hai người chỉ đang diễn kịch cho bà xem thôi. Hơn nữa, tuy bà không hay lên mạng, nhưng cũng không có nghĩa là bà không biết lên mạng. Trên đấy mỗi ngày đưa tin gì, bà đều biết.

Mà Lộ Lê bây giờ gọi “Ông xã của con” rất tự nhiên, không hề giống như đang cố ý.

Bà cô ngồi bên cạnh vội đáp: “Thần Yến hình như mới nãy đi ra ngoài rồi.”

Lộ Lê quay lại làm nũng với bà nội Trì: “Bà nội, để con đi tìm anh ấy, rồi con với anh ấy cùng ngồi nói chuyện với bà nội được không?”

Bà nội Trì vỗ vỗ tay Lộ Lê, trong lòng tuy còn nghi ngờ nhưng vẫn gật đầu: “Ừ, con đi đi.”

Lộ Lê đi ra khỏi khu nhà phía tây, nhìn thấy cách đó không xa, Trì Thầm Yến đang đứng quay lưng lại với cô, trong tay còn đang cầm bình tưới nước, tự mình đứng tưới nước cho cây cối trong hoa viên.

Ngay lúc cô định nhào qua tưới nước chung với anh, liền thấy trước mặt xuất hiện một người khác chắn ngang tầm nhìn của cô, khiến cô có chút sửng sốt.

Lộ Lê đang ngắm nhìn chiếc nhan sắc vô giá của ông xã, tự nhiên lại bị người ta chắn mất.

Cô không vui mà nhíu mày.

Người chắn trước mặt cô là Trì Hinh.

Sau đó Lộ Lê nhìn xuống, thấy trong tay Trì Hinh cũng có một bình tưới cây, mày càng nhăn lại.

Trì Hinh tuy trên danh nghĩa là em họ của Trì Thầm Yến, nhưng thật ra không có quan hệ huyết thống.

Trì của anh trước lúc gả đến đây đã từng lập gia đình, Trì Hinh là con gái riêng của mợ anh. Cô ta vốn dĩ họ Từ, nhưng do mẹ gả đến nhà họ Trì rồi dắt cô theo nên sau đó cô cũng đổi thành họ Trì.

Trì Hinh hình như không nghĩ đến Lộ Lê sẽ xuất hiện ở đây, trên mặt cười gượng gạo, gọi một tiếng: “Chị họ.”

Lộ Lê “Ừ” một phát, đánh giá Trì Hinh, ánh mắt bỗng chốc không còn thân thiện nữa.

Trực giác của phụ nữ vô cùng chuẩn xác. Cô nhìn một lần liền dễ dàng nhận ra, người em họ không cùng huyết thống này của Trì Thầm Yến có ý với anh.

Có trách cũng trách ông xã cô quá ưu tú, ra ngoài rất dễ trêu hoa ghẹo nguyệt.

Nhưng trước kia Trì Hinh cũng chỉ dám nhìn lén chồng cô thôi, thế mà bây giờ đã dám trực tiếp hành động rồi.

Lộ Lê rũ mắt: “Đang đi tưới hoa à?”

Trì Hinh nắm chặt bình tưới trong tay, cúi đầu: “Đúng vậy.”

Lộ Lê: “Muốn tưới hoa chung với anh họ của cô sao?”

Trì Hinh không ngờ Lộ Lê sẽ hỏi thẳng như vậy, ngẩng đầu lên “A” một tiếng.

Cô ta đỏ mặt, sau lại cắn môi nói: “Đúng thế.”

Lộ Lê cười một tiếng, liền cảm thấy gai mắt, nên cũng không giả vờ giả vịt với Trì Hinh cứ luôn chằm chằm câu dẫn chồng cô nữa, nói: “Cô với chồng của tôi không có quan hệ huyết thống, cô cũng đã lớn rồi, anh ấy cũng đã kết hôn, cô không biết kiêng kỵ là gì sao?”

“Mọi người đều ở trong nhà, mắc gì cô lại chạy ra đây muốn cùng tưới hoa tăng tình cảm với anh ấy?”

“Đừng nói là cô có ý đồ bất chính đối với chồng của tôi nhé?”

Trì Hinh nghe được câu cuối liền lùi về sau một bước, trên mặt tràn ngập vẻ không tin.

Ai cũng đều biết Trì Thầm Yến và Lộ Lê là liên hôn gia tộc, đều là kết hôn vì lợi ích. Hai người bọn họ sau khi kết hôn cũng chỉ là ở chung hình thức thôi, ai nhìn cũng ra.

Lộ Lê đáng ra sẽ không quản mấy chuyện lặt vặt như Trì Thầm Yến ở đây cùng ai tưới cây tưới hoa.

Vậy mà lúc này, Lộ Lê như đang nổi cơn ghen, từ bộ dáng cô gái nhỏ hiền dịu đã biến thành đại tiểu thư hào môn. Trì Hinh vốn dĩ sau này mới theo mẹ mà vào Trì gia, cô ta biết, khí chất trên người Lộ Lê, cô ta sẽ không bao giờ bắt chước được.

Nhưng cô ta cũng có sở trường của bản thân. Hốc mắt Trì Hinh đỏ lên, cúi đầu, giọng nhỏ như muỗi kêu, có vẻ như ủy khuất tới cực điểm: “Chị hiểu lầm rồi, tôi không có như vậy.”

“Tôi chỉ muốn cùng anh họ tưới hoa thôi mà. Chúng tôi từ nhỏ đã thích cùng nhau tưới hoa rồi, tôi không có đối với anh họ sẽ… Tôi với anh họ là trong sạch, là tôi tự tìm đến, anh họ không có cùng tôi ý đồ bất chính hay gì hết. Giữa chúng tôi không có gì hết.”

Cô ta nói nghe có vẻ mơ hồ, nhưng cũng có vẻ cố ý nói là cô ta và Trì Thầm Yến thật sự có một đoạn lịch sử nhỏ không thể cho ai biết. Từ nhỏ đã tưới hoa cùng nhau, vừa thể hiện được quan hệ giữa cô ta và Trì Thầm Yến rất tốt, vừa cố ý để lộ ra là cô ta vốn gặp anh trước, là thanh mai trúc mã.

Bạch liên hoa chỗ nào cũng y nhau, lúc nào cũng ra vẻ nhẫn nhịn chịu đựng nhưng trong lòng lại toan tính không ngừng.

Trì Hinh biết Lộ Lê tuy khí chất đại tiểu thư không ai sánh kịp, nhưng thật ra cũng không ghê gớm gì. Hơn nữa, với xuất thân của cô, nhất định sẽ không chấp nhận được việc chồng mình có mối quan hệ mờ ám với người khác phái. Dù cho người đó là người chồng không hề có chút tình cảm nào.

Hơn nữa, hai người vốn đã lạnh nhạt xa cách cho nên sẽ không hiểu nhau, nên sẽ dễ dàng tin tưởng lời nói của người khác.

Cô ta nghĩ rằng nếu bây giờ Lộ Lê nổi điên lên đánh cô ta, chỉ cần cô ta không đánh lại thì sẽ chứng minh thân phận người bị hại của mình.

Cô ta vốn dĩ chỉ đi tưới hoa thôi, người gây rối là Lộ Lê, không phải cô ta.

Trì Hinh nhắm hai mắt lại, một giọt nước mắt lăn dài trên má, đọng lại trên cằm.

Lộ Lê nhìn bộ dạng rơi lệ của Trì Hinh mà ghét bỏ.

“Cô với chồng tôi đương nhiên không có liên quan gì rồi.” Giọng Lộ Lê vang lên không có một chút giận dữ nào.

Trì Hinh khóc cũng đã khóc rồi, thế mà không ngờ được Lộ Lê lại vô cùng bình tĩnh mà đáp lại. Cô ta ngẩng đầu lên, nhìn Lộ Lê đang ôm tay trước ngực mà liếc xéo cô ta.

Lộ Lê vẻ mặt trào phúng nói tiếp: “Nín khóc nhanh vậy sao? Tôi với chồng tôi quan hệ sâu sắc, phu xướng phụ tùy, cô còn muốn có quan hệ gì với anh ấy?”

~ Hoàn chương 6 ~

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.