Vợ Cũ Ngoan Hiền Thay Đổi Rồi

Chương 281: Chương 281: Con gái giống mẹ




Nam Mẫn vừa đến liền bắt nạt Đoàn Tử, Lý Vân giúp cô mang hành lý vào nhà, cô liền xách đôi chân ngắn của Đoàn Tử khiến nó chỉ có thể nhảy lò dò vào trong, trông vô cùng tủi thân.

Đoàn Tử: Vốn dĩ muốn ra oai phủ đầu với người phụ nữ này, chẳng ngờ ngược lại còn bị cô ấy giày vò.

Quên đi, quên đi, nhẫn nhịn vẫn hơn.

Lý Vân vừa xách hành lý lên lầu thì thấy Nam Mẫn ôm theo Đoàn Tử bước lên, nhìn con trai mình nằm thành đống trong vòng tay cô Lý Vân vừa tức vừa buồn cười mới bước đến chỉ vào đầu nó.

“Thường ngày có người đến chơi nhà thì mày kêu gào chỉ hận không thể lật trời, sao hôm nay lại ngoan ngoãn như vậy, còn là con trai của tao sao?”

Nam Mẫn rũ mi nhìn xuống Đoàn Tử mỉm cười: “Dù thế nào cũng phải cho cô một chút mặt mũi có phải không? Tối nay Đoàn Tử ngủ với em đi”.

“Được~”, Lý Vân đáp một tiếng, thấy đôi tai đang vểnh lên kia của Đoàn Tử nói: “Cẩn thận nó rải nước tiểu trong phòng em đó”.

“Nó không dám”.

Nam Mẫn nhéo nhẹ vành tai nhỏ nhắn của Đoàn Tử: “Nếu nó dám làm vậy, ngày mai em sẽ tháo tung cũi của nó ra, khiến nó không có chốn quay về, phải ngủ ngoài đường phố”.

“……”

Đoàn Tử- kẻ vẫn luôn mềm nắn rắn buông nghe vậy chỉ ngoan ngoãn gục xuống chiếc đầu vẫn luôn ngẩng cao kiêu ngạo.

Không rải là được! Có gì ghê gớm cơ chứ!

Hừ!

Sau khi chúc ngủ ngon Nam Mẫn cũng trở lại phòng, bên trong phảng phất hương hoa hồng, ngửi được mùi thơm thân thuộc đã lâu không gặp này, Nam Mẫn có chút thất thần.

Cô chậm rãi đặt Đoàn Tử xuống đất, vỗ nhẹ đầu nó: “Cô phải thay quần áo tắm rửa rồi, không cho phép nhìn trộm, trẻ con nhìn trộm dễ bị mọc lẹo”.

Đoàn Tử quay đầu sang góc tường: Ai thèm!

Một đêm ngon giấc, Đoàn Tử không hề quấy nhiễu.

Sáng sớm ngày hôm sau, ăn bữa sáng anh tư đích thân nấu, tâm trạng của Nam Mẫn rất tốt, chỉ cảm thấy cả người sảng khoái.

Trình Hiến và Lý Vân không thuê bảo mẫu, cả hai đều bận rộn với công việc riêng, cũng không có thời gian làm việc nhà nên thường thuê người làm theo giờ, nơi ở của hai người đàn ông đồ đạc không nhiều trông vô cùng sạch sẽ gọn gàng.

Nhưng cũng rất ấm cúng.

Trên chiếc ghế sô pha lớn kiểu Châu Âu trong phòng khách đặt hai chiếc gối dựa, là một cặp, lần lượt in hình chibi của Trình Hiến và Lý Vân, là do Nam Mẫn vài năm trước tặng họ vẫn giữ đến ngày hôm nay, đã tẩy giặt đến mức có chút sờn màu.

Trên kệ TV bày tấm ảnh của Trình Hiến sành điệu của trong bộ vest và giày da, còn có bức ảnh Lý Vân mặc áo blouse trắng, thoạt nhìn liền biết là người nào đó trong nhà chụp trộm cho anh, bởi dưới lớp áo khoác trắng không còn quần áo nào khác.

Ngoài ra còn có ảnh chụp chung của hai người, muôn màu muôn vẻ với phong cách thoải mái, lễ phục, cổ trang, dân quốc… họ quàng vai bá cổ, cử chỉ thân mật.

Nam Mẫn chớp mắt chiêm ngưỡng nó một hồi lâu mới bất giác phát hiện cái này dường như là…

Ảnh cưới!



Lý Vân đưa lát bánh mì bơ cho Nam Mẫn, lại bưng tới một ly sữa, nói: “Uống đi”.

Nam Mẫn nhận lấy lát bánh mì, đối với sữa bò thì bày ra dáng vẻ ‘xin miễn thứ cho kẻ bất tài’ này, cách xa ngàn dặm không chịu.

“Em không thích uống thứ này, nó có mùi như giày da vậy”.

Lý Vân kiên trì: “Bổ sung protein”. truyện ngôn tình

Nam Mẫn ngoan ngoãn cầm lên quả trứng luộc: “Vậy em có thể ăn thêm hai quả trứng, vẫn bổ sung chất đạm”.

“……”

Lý Vân bất lực lắc đầu, anh không còn cách nào khác là tự mình thưởng thức hai ly sữa.

“Anh nhớ rằng mẹ dường như cũng không thích uống sữa”, Lý Vân vừa rót nửa ly sữa vừa ngẫm nghĩ nói: “Có lẽ là vấn đề gen”.

Nam Mẫn gật đầu đồng quan điểm.

Nếu không, tại sao mọi người đều cảm thấy sữa thơm, chỉ có mình cô cho rằng nó hôi hám đây?

Tuy nhiên được thừa hưởng nhiều gen ưu tú từ mẹ như vậy thì khuyết điểm nhỏ bé này cũng không đáng gì, không có ai hoàn hảo cả, Nam Mẫn cũng rất thông suốt điểm này.

“Cuộc phẫu thuật được sắp xếp vào mười giờ sáng, em có muốn gặp bệnh nhân và trò chuyện một lát không?”

Nam Mẫn uống một ngụm nước trái cây rồi gật đầu: “Chắc chắn là muốn, mặc dù đã nắm được tương đối tình hình căn bản nhưng cụ thể vẫn phải gặp tận nơi mới biết được”.

Hai anh em nhanh chóng giải quyết xong bữa sáng rồi tức tốc chạy đến bệnh viện.

Lý Vân có xuất thân từ gia đình y khoa, ba đời tổ tiên anh đều là bác sĩ, ông nội anh đã xây dựng một cơ sở y tế cao cấp ở thành phố Bạch, giám đốc hiện tại là Lý Minh Nhân, bố của Lý Vân, Nam Mẫn gọi ông là bố tư.

Dưới sự hun đúc của ông nội và bố mình, với tư cách là con trai độc nhất của nhà họ Lý, Lý Vân không còn sự lựa chọn nào khác là kế thừa truyền thống trở thành một bác sĩ, ngày nay cũng là ‘thương hiệu’ của bệnh viện Gia Hòa.

Chuyên ngành của Lý Vân là khoa nội thần kinh, mà trên phương diện khoa ngoại thần kinh Nam Mẫn mới là chuyên gia.

——

Đội ngũ y tế đã chuẩn bị ổn thỏa.

Nam Mẫn vào phòng thay trang phục xong liền dẫn theo các bác sĩ và y tá tới phòng bệnh kiểm tra tình trạng bệnh nhân.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.