Vô Diệm Xinh Đẹp

Chương 106: Chương 106: Gặp gỡ Yến Tứ




Tôn Nhạc vẫn là lần đầu tiên đến Lâm Thành, nàng lẳng lặng đánh giá khắp nơi.

Ngã tư đường ở Lâm thành rất rộng, đủ cho bốn chiếc xe ngựa chạy song song, người đi đường cũng không nhiều, xe ngựa chạy trên đường cũng không gặp trở ngại, Tôn Nhạc còn chưa thấy rõ cái gì, xe ngựa đã lái vào biệt viện Cơ phủ.

Biệt viện Cơ phủ lúc trước thành lập thì chỉ là thuận tiện cho bọn người Cơ thành chủ thỉnh thoảng ghé qua làm việc. Bởi vậy biệt viện cũng không lớn, tổng cộng chỉ khoảng hai mươi tòa nhà gỗ.

A Phúc vừa xuống xe ngựa, liền vội vàng phân công chỗ ở của những kiếm khách cùng đám người Cơ Lạc.

Về phần Ngũ công tử tự nhiên là tiến vào một gian nhà gỗ lớn nhất, hắn đi nhanh về phía trước vài bước, đột nhiên cước bộ dừng lại, quay đầu nhìn về phía Tôn Nhạc, “Tại sao còn không đi?”

Tôn Nhạc vội vàng đuổi theo hai bước, bên cạnh nàng, Song Xu cũng đi theo.

Lúc này, Ngũ công tử ngay cả thiếp thân thị tỳ cũng không mang, bởi vậy Song Xu cũng kiêm nhiệm chức thị tỳ. Về phần Tôn Nhạc, theo đạo lý nàng cũng được phân đến một chỗ ở , nhưng bởi vì Ngũ công tử trên đường nói một câu ‘ ta chính là phu quân của nàng’, khiến cho A Phúc nghĩ nghĩ một hồi, liền không hề an bài chỗ ở cho nàng. Bởi vì nàng làm cơ thiếp của Ngũ công tử, tự nhiên là Ngũ công tử ở đâu nàng liền ở đó.

Trong biệt viện thị tỳ nô bộc đầy đủ mọi thứ, mọi người vừa vào ở liền đến thời gian dùng cơm.

Tôn Nhạc sau khi dùng qua hai chén cháo. Liền đi vào hai gian phòng nhỏ Ngũ công tử chỉ cho nàng ở Ngay trong phòng luyện tập Thái Cực quyền.

Luyện Thái Cực quyền, thời gian luôn trôi qua nhanh chóng. Trong nháy mắt trờii liền tối. Dần dần, bên ngoài lửa tấp nập được nhóm lên. Đồng thời, từng đợt mùi rượu cũng bắt đầu bay tới.

Trong mùi rượu còn xen lẫn tiếng chuông nhạc cùng tiếng đàn du dương. Tôn Nhạc rửa sạch xong thay đổi một thân quần áo sạch đi ra cửa phòng. Chỉ thấy trong sương phòng tiếp khách của Ngũ công tử tiếng cười truyền ra, thị tỳ ra vào không thôi.

Tôn Nhạc vẫn chưa đến gần liền nghe được trong sương phòng truyền đến tiếng cười to lanh lảnh của Yến Tứ.“Giỏi cho ngươi Tiểu Ngũ vô thanh vô tức liền đên Lạc muội tử cũng dụ dỗ đến đây. Lạc muội tử chính là đệ nhất mỹ nhân trong Cơ tộc ta. Không đúng. Là Việt quốc đệ nhất mỹ nhân. Tiểu tử ngươi không sợ những hán tử ghen tuông kia chém đầu của ngươi sao?”

Tôn Nhạc nghe đến đó, thầm nghĩ: Thì ra Cơ Lạc là Việt nữ! Nói như vậy, bổn gia Cơ tộc cũng là ở Việt Quốc?

Yến Tứ nói đến đây lại cười ha ha một hồi. Trong tiếng cười lớn của hắn, Cơ Lạc mang theo ngượng ngùng kêu lên : “ Yến Tứ ca, huynh còn nói bậy ta sẽ không để ý tới huynh nữa.”

“Rồi, rồi, ta sẽ không nói bậy, ta không nói bậy. Ha ha ha ha.” Yến Từ lại là cười to một hồi.

Nghe tiếng cười sang sảng của Yến Tứ, Tôn Nhạc chợt nhớ tới trước người lần trước luôn cùng hắn ra vào Doanh Thập Tam, thầm nghĩ: cũng không biết Doanh Thập Tam có đến hay không?

Nàng lúc này đã đi tới ngoài sương phòng, khi nàng xuất hiện ở cửa ra vào sương phòng thì trong sương phòng đèn đuốc sáng trưng, mấy người đang nói chuyện với nhau thật vui, cũng không chú ý tới nàng tiến đến.

Tôn Nhạc cúi đầu xuống, lặng yên không một tiếng động đi đến sau lưng Ngũ công tử ngồi xổm xuống. Nàng vừa ngồi xuống, liền cảm giác được có người dùng hai con ngươi sáng quắc nhìn chăm chú chính mình, Tôn Nhạc vừa nhấc đầu, liền đối mặt Cơ Lạc ôn nhu mỉm cười.

Ngồi ở đối diện chỉ có Yến Tứ, lúc này, Song Xu đã một trái một phải ngồi chồm hỗm đến bên cạnh Yến Tứ. Tôn Nhạc thật không ngờ, chỉ một chút thời gian như vậy, Ngũ công tử đã đem Song Xu giao cho Yến Tứ rồi, nàng còn tưởng rằng sẽ có cái nghi thức gì.

Nghĩ đến nghi thức, Tôn Nhạc không khỏi nở nụ cười khổ: Song Xu vốn là người bổn gia dùng làm lễ vật đưa cho Ngũ công tử, lúc này Ngũ công tử đem các nàng chuyển giao cho một nam nhân tin cậy, coi như là rất chiếu cố các nàng rồi, về phần đón dâu, trừ phi cưới vợ, cơ thiếp vào cửa còn có cái nghi thức gì? Chính cô ta lúc trước đến trong phủ Ngũ công tử, thì chỉ là ngồi xe bò, trước ngực mang theo một đóa khiên ngưu đấy sao.

Yến Tứ không chú ý tới Tôn Nhạc đã đến, cũng hoàn toàn không nhớ rõ, hiện tại thiếu nữ tướng mạo bình thường ngồi xổm sau lưng Ngũ công tử, sẽ là bé gái xấu xí mà nhanh trí hai năm trước.

Hắn sau khi ngửa đầu uống xong một chén rượu, cười nói với Ngũ công tử: “Tiểu Ngũ, ngươi cũng đã biết lần này Tắc Hạ Cung xây dựng thêm vì sao hấp dẫn người trong thiên hạ xem chứ?”

Ngũ công tử vừa nghe hắn nói như vậy, thật là có điểm không rõ, lập tức ngước mắt hỏi: “Vì sao?”

Yến Tứ vỗ tay cười, vui tươi hớn hở nói: “Đó là bởi vì, Tô cơ một trong tam đại gia thiên hạ đáp ứng lời mời đi vào Lâm thành.”

Ngũ công tử nhíu mày nhìn hắn, vẻ mặt không đồng ý, “Huynh cho rằng trượng phu trong thiên hạ ai cũng háo sắc như huynh ư?”

Yến Tứ cười hắc hắc hai tiếng, thân thể nghiêng nghiêng về phía trước, tiến đến trước mặt Ngũ công tử thấp giọng nói: ” Tiếp theo Tô cơ, chính là Trĩ tài nữ cùng Tô cơ dương danh thiên hạ một đạo tiến đến. Ngươi suy nghĩ một chút, sắc đẹp trong thiên hạ ở đây chiếm ba phần, có người trượng phu nào có thể không tâm động?”

Yến Tứ nói đến đây, như là nghĩ tới điều gì, hướng về phía Ngũ công tử nhếch mi trợn mắt nói: “A, ta quên, Ngũ đệ ta chính là một nam tử đặc biệt giai nhân ngồi trong lòng mà vẫn không loạn.”

Hắn nói đến đây, quay đầu đối với Cơ Lạc cười đến miễn cưỡng nói:“Lạc muội tử, ngươi cũng đã biết tiểu tử này chính là có tiếng chung tình. Người trong thiên hạ cũng biết, trong lòng của hắn bởi vì có ngươi muội muội nghiêng nước nghiêng thành này, cho nên đối với bất kỳ nữ nhân nào cũng không động tâm.”

Yến Tứ thốt ra lời này, Cơ Lạc lập tức tươi cười rạng rỡ, đôi mắt của nàng nhẹ nhàng nhìn về phía Ngũ công tử, chính là khi chống lại dung nhan trong trẻo nhưng lạnh lùng kia thì nụ cười của nàng liền chậm rãi giảm đi.

Trong mắt Cơ Lạc thêm một vòng u sầu, nàng nhìn sang Tôn Nhạc yên tĩnh không tiếng động mà ngồi chồm hỗm trên mặt đất, khẽ cười nói: ” Lời mà Yến Tứ ca nói, Lạc nhi đã nghe qua. Nghe Ngũ Ca nói, lời này cũng không phải hắn nói, mà là Tôn Nhạc nói. Tôn Nhạc, đúng không?”

Tôn Nhạc nghe vậy cười khổ một cái, nàng bộ dạng phục tùng liễm mục, nhẹ giọng đáp: “Vâng.”

Cơ Lạc ánh mắt như nước, nàng cười dịu dàng nhìn Tôn Nhạc, nói: “Lại không biết lời kia của Tôn Nhạc từ đâu mà đến?” Nàng liếc mắt thoáng qua Ngũ công tử, trầm giọng nói: “Lạc cho rằng, lời này cũng không phải là Ngũ Ca nguyện ý.”

Tôn Nhạc âm thầm kêu khổ: bắt đầu tính nợ cũ rồi đây.

Nàng lúc ấy nói lời kia thì một là giải vây, hai là nghĩ cách làm cho Ngũ công tử giành được chúng nữ hảo cảm, ba là làm cho Cơ Lạc sau khi nghe được câu nói kia, tâm hồn thiếu nữ sẽ mừng thầm, trợ giúp Ngũ công tử giành vị trí người thừa kế. Nhưng nàng nào biết đâu rằng thế sự hay thay đổi, lúc ấy lời nói được cho là rất tốt giờ lại thành cái dạng này.

Yến Tứ lúc này quay đầu nhìn về phía Tôn Nhạc, vẻ mặt ngạc nhiên, ngay khi Cơ Lạc chằm chằm nhìn vào Tôn Nhạc, chờ nàng trả lời thì Yến Tứ đột nhiên hú lên quái dị, hô to nói: “Trời ạ, ngươi là bé gái xấu xí năm đó sao? Ngươi rõ ràng tuyệt không xấu, dù là thật, cũng thật không tưởng tượng được.”

Ngũ công tử một bên trừng mắt nhìn Yến tứ, nói: “Có gì phải ngạc nhiên? Nữ đại mười tám biến, đây là chuyện hợp tình hợp lý.”

Yến Tứ cười hắc hắc, hắn tự tay gãi da đầu của mình, hai mắt còn chăm chú nhìn vào trên người trên mặt Tôn Nhạc, vừa xem vừa lắc đầu liên tục, vẻ mặt không dám tin.

Đối với Tôn Nhạc, hắn là ấn tượng rất sâu, bởi vì hảo bằng hữu của hắn, Doanh Thập Tam lòng tại thiên hạ rõ ràng thập phần chú ý tiểu cô nương này. Tuy hắn một mực không đồng ý, nhưng hắn cũng tin tưởng ánh mắt Doang Thập Tam, Tôn Nhạc đã lọt vào trong mắt của hắn, như vậy nhất định có chỗ hơn người.

Bị Yến Tứ cắt ngang, câu hỏi của Cơ Lạc liền không giải quyết được gì. Cơ Lạc cũng chỉ đành thu hồi ánh mắt, mỉm cười mà ngồi.

Kế tiếp, Yến Tứ thao thao bất tuyệt chính là một trận lộn xộn, từ trong lời nói của hắn có thể biết, bây giờ Lâm thành quả nhiên là vô cùng náo nhiệt, cơ hồ là trung tâm chú ý của thế nhân , vô số người lộn xộn tuôn tới, hiện tại chỉ là mới bắt đầu.

Hai năm qua, Ngũ công tử cũng không có đi lại trên thế gian, hắn mặc dù không có xuất hiện, bất quá ‘ Ngũ đức chung thủy thuyết ’ của hắn dưới sự sử dụng của người có tâm, vẫn là càng ngày càng vang dội, càng ngày càng dẫn tới thế nhân chú mục. Lúc này Ngũ công tử được mời tới Tắc Hạ cung xem như lần đầu tiên hắn sau hai năm chính thức tái nhậm chức, ý nghĩa cực phi phàm.

Tôn Nhạc ngồi chồm hỗm sau lưng Ngũ công tử, ngoại trừ Cơ Lạc thỉnh thoảng liếc nàng, nàng cơ hồ là một người tàng hình.

Tuy nhiên ánh mắt Cơ Lạc vô tình hay cố ý luôn chằm chằm vào nàng, Tôn Nhạc cũng không để ý chút nào. Nàng đã sớm đói bụng, liền múc vài khối thịt dê, cùng cháo gạo chậm rãi bắt đầu ăn. Trên bàn này thực phẩm không ít, ngoại trừ hai thứ này còn có hai loại rượu, vài đĩa điểm tâm. Tôn Nhạc lẳng lặng ăn, vẻ mặt vui sướng.

Cơ Lạc nhìn qua Tôn Nhạc bình tĩnh như nước, ánh mắt càng phức tạp.

Mà một bên, Ngũ công tử cùng Yến Tứ lâu ngày gặp lại, càng nói càng hăng say, thao thao bất tuyệt, Yến Tứ thỉnh thoảng cười ha ha một hồi, Ngũ công tử cũng thỉnh thoảng cười nhẹ hai tiếng, một trận nói chuyện thẳng đến màn đêm đã sâu mới chấm dứt.

Ngày hôm sau, Tôn Nhạc dậy thật sớm như thường lệ, dưới tia nắng ban mai nhàn nhạt luyện tập nửa canh giờ Thái Cực quyền.

Khi nàng tắm rửa xong, thu thập gọn ghẽ, Ngũ công tử sớm được Yến Tứ kéo đi chơi đùa.

Tôn Nhạc đành phải quay về, nàng có điểm do dự, không biết nên ở trong phòng tiếp tục luyện tập Thái Cực quyền, hay là đến Lâm thành dạo chơi. Sở dĩ do dự, là vì thời gian này nàng luyện Thái Cực quyền có tiến bộ thật lớn, làm cho nàng có điểm mê muội, nhưng nàng vừa mới tới đây, có điểm hiếu kỳ. Nàng vừa đi vừa suy nghĩ, khi đi vào ngoài sân nhỏ trong hoa viên thì xa xa nhìn đến Cơ Lạc cùng bốn thị tỳ đi tới hướng nàng.

Thấy các nàng đến gần, Tôn Nhạc nhớ ánh mắt Cơ Lạc luôn đánh giá mình, liền có điểm muốn tránh đi. Lập tức thân thể nàng lóe lên, trốn vào trong rừng cây một bên, ẩn thân sau hai cây đa cao lớn.

Tiếng bước chân càng ngày càng vang, càng ngày càng gần, chỉ chốc lát, năm người Cơ Lạc lướt qua vị trí nàng ẩn thân, tiến nhập sân của Ngũ công tử. Tôn Nhạc xa xa nghe được thanh âm ôn nhu của Cơ Lạc truyền đến, “Ngũ Ca có ở đây không?”

“Hồi cô nương, công tử sáng sớm đã cùng Yến Tứ công tử ra cửa.”

“Ồ.” Thanh âm Cơ Lạc có vẻ hơi thất vọng. Một lát sau, thanh âm mềm mại của nàng lần nữa truyền ra, “Tôn Nhạc có đây chứ?”

Tôn Nhạc nghe đến đó, cười khổ một cái: quả nhiên hỏi đến mình.

“Tôn Nhạc mới vừa rồi còn ở đây.”

“Như vậy a? Ta chờ một chút.”

Còn muốn chờ?

Tôn Nhạc có điểm chóng mặt, lập tức rón ra rón rén đi qua con đường nhỏ trong rừng cây, chay ra bên ngoài.

Chỉ chốc lát công phu, nàng liền tới cửa lớn.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.