Võ Động Thiên Hà

Chương 44: Chương 44: Lòng oán hận






Tuyết Ông tiên sinh mang theo Đường Linh Vũ và Đường Linh Sa rời khỏi Đồ phủ lặng yên không một tiếng động , không ai biết bọn họ rời đi lúc nào ...

Nhưng Vân Thiên Hà đêm đó nghe được tiếng Vân Tường kêu mãi không thôi .

Đường Linh Vũ và Đường Linh Sa giống như hai người khách qua đường , vỗi vã rời đi , nhưng đã để lại nơi đây những dấu ấn rất sâu sắc .

Sau đó mấy ngày , người trong Đồ phủ mới phát hiện mấy vị khách quý trong phủ đã rời đi , nghĩ luận bắt đầu nổi lên , những người này tới Lợi Châu hơn một tháng, rốt cuộc muốn làm gì ?

Trong Đồ phủ cũng không có mấy người biết , huông chi là người ngoài .

Vân Thiên Hà tròng lòng đã suy đoán ra mục đích của Tuyết ông tiên sinh mang hai người tới Đồ phủ , nhưng hắn cũng không suy nghĩ tới những chuyện này , không phải chuyện của hắn , nên hắn cũng chẳng quan tâm .

Cho nên khi huynh muội Đường Linh Vũ và Đường Linh Sa rời đi , trong lòng Vân Thiên Hà mặc dù đa ghi nhớ trong lòng , nhưng không biểu hiện bất kì một chút gợn sóng nào .

Cô độc đã sớm trở thành thói quen của hắn , vẫn như vậy mỗi ngày dậy sớm tới võ đường tu luyện , buổi tối trở về tiếp tục tu luyện ...Cứ như vậy tiếp diễn cuộc sống cô độc .

Mặc dù tu luyện ‘Tuyết ngọc tam thức ’ tạo ra rất nhiều đau đớn , nhưng mỗi ngày hắn lại nhìn thấy được sự tiến bộ , thân thể đau đớn , nhưng nội tâm lại vui sướng .

.....

Trong Đồ phủ , đối với mấy vị khách quý rời đi , người buồn bực nhất chính là Đồ Thiên Lạc , bởi vì từ lần đầu tiên gặp Đường Linh Sa trong Đồ phủ hắn đã bị hớp hồn .

Mặc dù đã đáp ứng vị bằng hữu mới quen là đem Đường Linh Sa thu phục , nhưng hắn dù sao mới chỉ la thiếu niên mười sáu tuổi , chuyện tình cảm còn rất non nớt , chưa trải qua thời gian mài luyện , nên không biết tiếp cận Đường Linh Sa như thế nào , ngược lại càng nghĩ càng thêm chán nản .

Hắn chỉ là một loại bình thường , nhưng tại sao Đường Linh Sa lại thích kề cận bên hắn , ngay cả vị huynh trưởng của nàng cũng thế , tại sao một đứa con của một người vợ kế lại có thế kết giao được với Vương gia và Quận chúa , tại sao một thân phận hèn mọn như vậy lại được bọn họ coi trọng .

Ghen tỵ cùng oán hận bắt đầu sinh sôi nảy nở trong lòng Đồ Thiên Lạc một cách mãnh mẽ .

Nhưng gần đây hắn bị cầm chân , một bước cũng bị kiểm soát , không được hưởng thụ hương vị của nhục dục kia trong lòng ngứa ngáy khó chịu , luôn tơ tưởng tới cô nương Hương nhi của Di Hồng lâu kia , nghĩ tới làn da trắng min , thân thủ mềm mại , rồi ngọn núi nhỏ thập phần co giãn , một cỗ dục vọng như mãnh thú chồm lên , trong lòng nổi sóng .

Không có chuyện gì để làm , nên nhìn ngó chung quanh phủ thấy được năm nha hòa , thiết nghĩ tìm một người trong đo giải tỏa dục hỏa , nhưng nhìn bộ dạng của đám nha hoàn này , hắn căn bản không thể nào dậy nổi .

Vượt qua Tây viện , hắn bất tri bất giác đi tới Bắc viện , Bắc viện hôm nay lộ ra giáng vẻ rất vắng lạnh hiu quạnh , hắn không khỏi nghĩ tới người đã biến nhị thúc thành thái giám , mặc dù mấy tháng nay thương thế dần dần chuyển biến tốt đẹp , nhưng vẫn chỉ nằm trên giường không thể động đậy , bên cạnh là tiểu thiếp dung mạo trẻ đẹp đang bị bỏ phí kia .

Nghĩ tới đây Đồ Thiên Lạc giật mình , nuốt khô mấy cái , vội vàng đem ác ý này ném ra khỏi đầu , tính toán rời khỏi nơi đây .

Chẳng qua vừa mới đi vài bước , đã nghe thấy tiếng cửa mở ra , một người đàn bà bưng thuốc từ trong phòng đi ra , thấy Đồ Thiên Lạc lập tức hành lễ nói :

-“Lạc thiếu gia , ngài cố tính đến thăm Nhị lão gia sao ?”

-“A ,đúng vậy !”

Đồ Thiên Lạc sửng sốt,liền lập tức đáp một tiếng,mắt nhìn Triệu thẩm người được mẫu thân rất tín nhiệm , trong lòng có chút kì quái hỏi :

-“Triệu thẩm , tại sao lại đến nơi ở của Nhị thúc ?”

Triệu thẩm thần sắc hiện lên tia kinh hoàng , trả lời :

-“Trần mụ hôm này tại phòng bếp có chút việc bận , nên không thể mang thuốc tới kịp cho Nhị gia , nên nhờ nô tỳ mang tới !”

Đồ Thiên Lạc cũng không có suy nghĩ nhiều , chỉ cảm thấy có chút kì quái , mẫu thân bình thường cũng có chút qua lại với Nhị thúc , nhưng Nhị thúc bây giờ đã là một phế nhân , trong phủ chẳng ai ngó tới , tại sao mẫu thân lại đối với hắn khách khí như vậy .

Sau khi Triệu thẩm cáo lui , bước đi có vẻ nhanh hơn bình thương , Đồ Thiên Lạc cũng tính muốn đi ra , nhưng lại nghe được tiếng gọi giật lại từ trong phòng :

-“Thiên Lạc à , vào đi !”

Đồ Thiên Lạc không thể làm gì khác hơn là tiến vào trong phòng , chỉ thấy sắc mặt Đồ Chính Làm nhợt nhạt , nắm trên giường bộ dạng ấm ức , hữu khí vô lực , giống như sắp trút hởi thở cuối cùng , hắn đi tới bên cạnh hỏi :

-“Nhị thúc , thân thể thế nào , kha hơn chưa ?”

Đồ Chính Lâm thần sắc oán hận tiêu điều nói :

-“Thiên Lạc , ngươi còn cố tình , Nhị thúc của ngươi hôm nay đã là một phế nhân , trong phủ ngươi là người đâu tiên tới thăm , nếu ngươi là máu mủ ruột thịt ...ai ...”

Nói tơi đây Đồ Chính Lâm như nghẹn lại không nói nổ , than thở một tiếng .

-“Gia gia cũng không tới thăm người sao ?”

Đồ Thiên Lạc hỏi .

-“Lão già đó không giết ta cũng đã là chuyện may mắn lắm rồi , làm sao có thể tới thăm ta !”

Đồ Chính Lâm oán khí thập phần mãnh liệt nói :

-“Đối với đôi mẫu tử ti tiện kiên , chờ ta thương thế tốt lên ,nhật định phải băm vằm bọn chúng dưới thiên đao vạn mã !”

Đồ Thiên Lạc oán hận nói :

-“Vân nương kia đã trở vẻ kinh thành , chỉ còn lại mình tiểu tạp chủng kia , hiện giờ gia gia rất coi trọng hắn !”

Hai người hàn huyên chốc lát , Đồ Chính Lâm nghe Đồ Thiên Lạc báo oán ..

-“Thiên Lạc có thể hay không giúp nhị thúc một chuyện ?”

Đồ Chính Lâm thấy trong long Đồ Thiên Lạc cũng oán hận Vân Thiên Hà , trong lòng vừa động , nói :

-“Ngươi có bất kì điều kiện gì , ta cũng sẽ tìm cách thỏa mãn !”

-“Ài .. nhị thúc người không phải là muốn ?..”

Đồ Thiên Lạc cả kinh , thần sắc hoảng lên , nói :

-“Nhị thúc , ta còn có việc xin cáo từ trước , hôm nào rảnh sẽ tới thăm ngươi !”

Nói xong , Đồ Thiên Lạc chuyển hướng đi ra ngoài , nếu Đồ Chính Lâm muốn trả thù Vân Thiên Hà , mà để hắn đi làm đao phủ , khác nào đưa mình lên đao .

-“Ai nha !”

Nhưng mới vừa đi ra ngoài đã đụng phải một thứ mềm mại mê người , Đồ Thiên Lạc nhìn lại chính là tiểu thiếp của Đồ Chính Lâm họ Vương , lúc này hắn đang nằm đè lên bộ ngực căng tròn nhất thời ngơ ngẩn tâm thần .

Họ Vương bị Đồ Thiên Lạc nằm đè lên ngực , nhất thời sửng sốt , nhưng ngay sau đó kinh hô lên một tiếng mãnh mẽ đẩy ra , trên mặt ửng đỏ khác thường , nhưng điều đó cũng làm cho nàng cảm thấy kích thích , đã lâu phải sống trong cảnh tĩnh mịch chăn đơn gối chiếc , nên tâm tình giờ đây có chút nóng nảy , lần này tới đây chính làm muốn tìm Đồ Chính Lâm hỏi xem có thể hoan ái được không , nếu không có lẽ nàng phải đi tìm một nam nhân khác .

Đồ Thiên Lạc tỉnh hồn , quay người thấy phu nhân họ Vương , nhìn thấy điệu bộ mê người của nàng , đúng lúc nàng vừa cúi người đứng lên , nhất thời lộ ra những đường cong lồi lõm mê người , hơn nữa bộ dạng hoảng sợ xấu hổ của nàng đã tăng thêm mấy phần quyến rũ phong tình , Đồ Thiên Lạc tiếp tục ngẩn ra .

-“Khụ khụ ...!”

Một trận ho khan truyền đến phá tan vẻ ngân ngờ của họ Vương cũng nhưu Đồ Thiên Lạc , hắn hồi phục lại tinh thần , lúc này mới ý thức được hướng tới họ Vương lên tiếng xin lỗi , vội vã đi ra ngoài , nhưng hình dáng phong tình của họ Vương kia đã khắc sâu vào trong tâm trí của hắn , không thế nào tản ra .

Một màn này bị Đồ Chính Lâm nằm trên giường thu vào trong mắt , chỉ thấy trong mắt hắn hiện lên vẻ tinh quang , quay đầu nhìn họ Vương lạnh lùng nói :

-“Tìm ta có chuyện gì ?”

Họ Vương lập tức đến bên giường khóc lóc , kể lệ :

-“Lão gia , gần đây nhà thiếp có gửi thư tới , mẫu thân thiếp bệnh tình đang rất nguy kịch , long thiếp nóng nhue lử đốt , nghĩ muốn tới xin lão gia tử hồi hương , mong lão gia ân chuẩn !”

-“Vậy sao ?”

Đồ Chính Lâm cười lạnh nói :

-“Đừng tưởng ta không biết trong lòng tiện nhân như ngươi suy nghĩ gì , vào của Đồ gia lại nghĩ trở ra dễ vậy sao , trừ phi ngươi tự tìm cho minh một vùng đất hoang vu làm mồ chôn ....”

Họ Vương nghe thấy thế sợ hãi , người run lẩy bẩy , vội vàng khóc lóc thảm lên :

-“Lão gia bớt giận , thiếp chỉ muốn trở về nhà thăm người thân mà thôi !”

Đồ Chính Lâm thấy họ Vương nhận tội , lại nói :

-“Lão gia ngươi , bây giờ đã là phế nhân , người cho là không thu thập được tiểu tiện nhân như ngươi sao , người nhà ngươi vỗn đã được lão gia cho hưởng vinh hoa phú quý , nhưng nếu nếu muốn giết họ thì chỉ đơn giản như giết một con kiến , ngươi hiểu ý ta chứ ?”

Họ Vương hoảng sợ không dám nghĩ đến ý định rời Đồ phủ , liên nói :

-“Lão gia , thiếp biết sai rồi , thiếp không thế nữa ,...”

Đồ Chính Lâm cắt đứt lời nói họ Vương nói :

-“Bây giờ ta có việc muốn ngươi đi làm , ghé tai lại đây !”

Họ Vương ghé sát tai vào lắng nghe Đồ Chính Lâm dặn dò một phen , đâu tiên là cả kinh , sau đó sắc mặt đỏ bừng , nói :

-“Lão gia , thiếp làm sao có thể làm chuyện như vậy , nếu như bị ...”

-“Theo lời của ta đi , tự nhiên người sẽ không thiếu chỗ tốt , nếu không ta đem người và cả nhà người chôn cùng !”

Đồ Chính Lâm hung hăng nói :

-“Đồ đê tiện như ngươi trong lòng cũng có chánh nghĩa hay sao ?”

Họ Vương do dự một chút , nhìn Đồ Chính Lâm thần sắc âm trầm , không thể làm gì khác hơn , là khúm núm gật đầu đáp ưng , ngay sau đó đứng dậy đi ra cửa .

Đồ Chính Lâm nằm trên giường , thần sắc âm độc nhìn xa nhà , vẻ mặt tái nhợt , lộ ra vẻ vặn vẹo dữ tợn !


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.