Vợ Hờ Yêu Của Tổng Tài

Chương 120: Chương 120: Chương 121




Tần Hoài An chưa bao giờ nói “thật”, và Chử Chấn Phong càng chắc chắn rằng cô đang che đậy sự thật.

Anh không tiếp tục đặt câu hỏi, mà đem theo chút cám dỗ nói: “Tôi có thể cho cô một cơ hội lựa chọn lại. Chỉ cần có trung thành với tôi, tôi không những không truy cứu lỗi lầm trong quá khứ của cô, mà còn cho cô một phần thưởng rất hậu hĩnh.”

"Trung thành với anh..” Tần Hoài An lặp lại câu nói mang ý vị sâu xa này.

Đùa sao, cô bây giờ chỉ mong sao tránh xa Chử Chẩn Phong càng sớm càng tốt mà thôi!

Và ý trong lời nói này của anh, rõ ràng là muốn mình sau này làm việc cho anh.

“Cậu Chử, cảm ơn rất nhiều vì lòng tốt của anh, nhưng tôi có kế hoạch của riêng mình. Và ngay từ đầu chúng ta đã nói rất rõ ràng rằng sau khi hủy bỏ quan hệ kết hôn, chúng ta sẽ không có liên quan gì đến nhau nữa”

Tần Hoài An cười nhẹ nhìn anh ta, “Tôi không thể đồng ý yêu cầu này của anh.”

Chử Tấn Phong nhíu mày, cô là bởi vì làm việc cho Hàn Âu Dương, cho nên mới từ chối mình?

Anh khịt mũi lạnh lùng, buông xuống một câu: “Vậy thì cô nên cẩn thận một chút, đừng để tôi bắt được điểm yếu!”

Sau đó cùng với một chút tức giận, anh quay lên lầu.

Tần Hoài An nhìn bóng lưng của anh, đột nhiên nhếch khóe môi.

Đúng là tên thần kinh!

Bệnh viện.

Chử Chấn Phong cùng Tổng Cẩn Dung đi dạo trong vườn hoa ở tầng dưới.

“Chấn Phong, nếu gần đây cháu bận rộn, thì không cần chạy đến bên cạnh bà đâu. Bác sĩ nói rằng cơ thể bà cũng ổn rồi, hai ngày nữa là bà có thể xuất viện”

Tổng Cẩn Dung bắt tay cháu trai, nhìn khuôn mặt của anh, lắc đầu thở dài, “Cháu nhìn cháu xem, sao sắc mặt lại kém như thế này?”

Sau đó quay đầu, trầm giọng nói: “Vệ Nam, cậu không phải là chăm sóc không tốt cho thiếu gia đấy chứ?”.

Vệ Nam vẻ mặt vô tội, bất lực, “Bà, cháu đây là...lúc cậu Chử làm việc nghiêm túc như thế nào bà cũng biết rồi. Gần đây cháu và anh ấy mỗi ngày đều làm thêm giờ. Bà nhìn xem quầng thâm mắt của cháu lại càng đen hơn một chút rồi, có thể gửi đến sở thú làm gấu trúc được rồi.”

Tống Cẩn Dung ánh mắt lưỡng lự nhìn hai khuôn mặt, so sánh một chút, không còn cách nào khác ngoài việc thuyết phục cháu trai ngoan của mình, “Dù công việc quan trọng như thế nào, cháu cũng phải chăm sóc tốt cho cơ thể chứ?”

“Cháu biết rồi, bà nội”Chử Chấn Phong rất ngoan ngoãn đồng ý.

Tổng Cẩm Dung dặn dò Vệ Nam: “Cháu đến khoa Đông y kê đơn thuốc bổ đi, lấy một ít thuốc bổ về nấu lên. Hai người đều uống một ít, như vậy có thể bồi bổ cơ thể”

Vệ Nam sửng sốt, nói câu “Cám ơn bà”, sau đó liền đi làm.

Thấy cậu ta đi xa Tổng Cẩn Dung kéo Chử Chấn Phong đến một nơi ít người.

“Chấn Phong, bà hỏi cháu một chuyện” Bà ấy nói một cách bí ẩn.

Để phối hợp với bà, Chử Chấn Phong hơi cúi người, “Hả?”

“Gần đây cháu có gặp Thanh Hà không?”

“Không, cháu rất bận. Về phần cô ta... cũng đang bận rộn với việc ra mắt của mình”

Bà ấy nghe xong thì thở dài thất vọng.

“Bà nội, bà có chuyện gì vậy?”

Tổng Cẩn Dung lẩm bẩm: “Hai người đã lâu không gặp nhau cháu không muốn...”

Lời còn chưa dứt, nhưng Chử Chấn Phong đã hiểu ý, trong lòng nghẹn lại.

“Bà nội, cháu không có nhu cầu sinh lí mạnh mẽ như vậy

Tổng Cẩn Dung vừa nghe thấy lời này liền cảm thấy không ổn.

“Không có nhu cầu mạnh mẽ là có ý gì? Một người còn trẻ tuổi mới hai lăm sáu mươi sáu như cháu, bây giờ chính là lúc dồi dào tinh lực nhất. Ông của cháu lúc ở tuổi của cháu... khu khụ, không nói cái này nữa!”

Tống Cẩn Dung nghiêm mặt nhìn anh chằm chằm, “Bà hỏi cháu, cháu có từng đi kiểm tra chưa?”

“Kiểm tra cái gì?”Chử Chấn Phong hỏi, khi nhìn lại khuôn mặt của Tổng Cẩn Dung, anh đột nhiên trở nên mất bình tĩnh, “Bà, cháu chỉ là gần đây khá bận rộn, bà không phải là tưởng rằng cháu có vấn đề gì đấy chứ?!”

“Bà không chắc nữa”Tống Cẩn Dung khịt mũi, “Gần đây bà ở bên ngoài nghe có người dị nghị, nói cháu trai bà không làm được”

Lời nói của bà khiến cho sắc mặt Chử Chấn Phong trong phút chốc tối sầm lại.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.