Vợ Hờ Yêu Của Tổng Tài

Chương 154: Chương 154: Chương 155






Thanh sắt đập vào lan can và rung chuyển với âm thanh vang dội.

Cùng lúc đó có một kẻ cầm theo con dao lao tới, cũng bị Chử Chấn Phong nhanh chóng tránh kịp.

Anh không dùng được cả hai tay, nên chỉ có thể dựa vào phản ứng nhanh nhẹn và đôi chân, mà anh đã có thể đánh cho hai người kia gục xuống.

Tân Hoài An nhìn cuộc giao tranh ác liệt phía trên, cô cảm thấy bản thân giống như một sợi dây mỏng manh, bị Chử Chấn Phong hết lần này đến lần khác đung đưa trên không trung, trong lòng không khỏi run lên.

Tuy nhiên, trong hoàn cảnh như vậy, cho dù kỹ năng của Chử Chấn Phong có mạnh đến mấy cũng không đủ sức để chống trả hai người đang thay phiên nhau tấn công đó.

Động tác của anh dần chậm lại, người cầm dao nhắm đúng lúc này quyết liệt đâm đao tới Phục!

Âm thanh chói tai của mũi dao xuyên qua cơ thể anh vang lên, mũi dao cắm sâu vào trong lồng ngực anh!

Chử Chấn Phong thân thể đột nhiên cứng đờ, trong mắt hiện lên một tia sát ý.

Anh ta đột nhiên thả bàn tay đang nắm lấy lan can của mình ra, thay vào đó là dùng dao xô vào cánh tay của người đàn ông kia, không ai có thể nhìn thấy anh đã dùng sức lực như thế nào, nhưng người đàn ông đó đã bị anh ném ra khỏi lan can và rơi xuống dòng nước hỗn loạn dưới lòng sông.

Bụm!

Từng con sóng theo dòng nước lao lên thậm chí còn tạt cả vào người Tân Hoài An, cô kinh ngạc nhìn người đàn ông tàn nhẫn ở phía trên.

Mà tay Chử Chấn Phong lúc này đã nắm chắc lại trên lan can, cả người thở hổn hển.

Trái tim Tân Hoài An khẽ chùng xuống, sức lực từ bàn tay vừa rồi có lẽ đã tiêu hao rất nhiều khí lực của anh, chưa nói tới việc anh còn đang bị một dao đâm vào ngực nữa!

Nghĩ như vậy, cô cảm thấy muốn buông lỏng cổ tay mình ra, cả người bị đẩy xuống vài phân.

Nhưng Chử Chấn Phong lập tức siết chặt tay cô, lòng bàn tay toát đầy mồ hôi.

Tân Hoài An cảm kích nhìn anh, đúng lúc nhìn thấy người đàn ông cầm thanh thép từ phía sau đi tới.

Còn một người nữa, liệu anh có thể trụ được không?

Nhìn thấy vết máu lớn trên ngực anh, con ngươi của Tân Hoài An co rút lại, nghiến răng nghiến lợi, hạ quyết tâm nói: “Chử Chấn Phong, anh buông tôi ra, anh không chịu được nữa…

“Im miệng!”

Chử Chấn Phong trừng mắt nhìn cô, ánh mắt lãnh khốc, kiên định không ai có thể lay chuyển!

Một giây tiếp theo, anh phát ra tiếng gầm gừ như dã thú trong cổ họng, cơ bắp căng cứng, sức mạnh khổng lồ lần nữa bộc phát, kéo Tân Hoài An từ bên dưới lên.

Chương 155

Thanh sắt đập vào lan can và rung chuyển với âm thanh vang dội.

Cùng lúc đó có một kẻ cầm theo con dao lao tới, cũng bị Chử Chấn Phong nhanh chóng tránh kịp.

Anh không dùng được cả hai tay, nên chỉ có thể dựa vào phản ứng nhanh nhẹn và đôi chân, mà anh đã có thể đánh cho hai người kia gục xuống.

Tân Hoài An nhìn cuộc giao tranh ác liệt phía trên, cô cảm thấy bản thân giống như một sợi dây mỏng manh, bị Chử Chấn Phong hết lần này.

đến lần khác đung đưa trên không trung, trong lòng không khỏi run lên.

Tuy nhiên, trong hoàn cảnh như vậy, cho dù kỹ năng của Chử Chấn Phong có mạnh đến mấy cũng không đủ sức để chống trả hai người đang thay phiên nhau tấn công đó.

Động tác của anh dần chậm lại, người cầm dao nhắm đúng lúc này quyết liệt đâm đao tới Phục!

Âm thanh chói tai của mũi dao xuyên qua cơ thể anh vang lên, mũi dao cắm sâu vào trong lồng ngực anh!

Chử Chấn Phong thân thể đột nhiên cứng đờ, trong mắt hiện lên một tia sát ý.

Anh ta đột nhiên thả bàn tay đang nắm lấy lan can của mình ra, thay vào đó là dùng dao xô vào cánh tay của người đàn ông kia, không ai có thể nhìn thấy anh đã dùng sức lực như thế nào, nhưng người đàn ông đó đã bị anh ném ra khỏi lan can và rơi xuống dòng nước hỗn loạn dưới lòng sông.

Bụm!

Từng con sóng theo dòng nước lao lên thậm chí còn tạt cả vào người Tân Hoài An, cô kinh ngạc nhìn người đàn ông tàn nhẫn ở phía trên.

Mà tay Chử Chấn Phong lúc này đã nắm chắc lại trên lan can, cả người thở hổn hển.

Trái tim Tân Hoài An khẽ chùng xuống, sức lực từ bàn tay vừa rồi có lẽ đã tiêu hao rất nhiều khí lực của anh, chưa nói tới việc anh còn đang bị một dao đâm vào ngực nữa!

Nghĩ như vậy, cô cảm thấy muốn buông lỏng cổ tay mình ra, cả người bị đẩy xuống vài phân.

Nhưng Chử Chấn Phong lập tức siết chặt tay cô, lòng bàn tay toát đầy mồ hôi.

Tân Hoài An cảm kích nhìn anh, đúng lúc nhìn thấy người đàn ông cầm thanh thép từ phía sau đi tới.

Còn một người nữa, liệu anh có thể trụ được không?

Nhìn thấy vết máu lớn trên ngực anh, con ngươi của Tân Hoài An co rút lại, nghiến răng nghiến lợi, hạ quyết tâm nói: “Chử Chấn Phong, anh buông tôi ra, anh không chịu được nữa…

“Im miệng!”

Chử Chấn Phong trừng mắt nhìn cô, ánh mắt lãnh khốc, kiên định không ai có thể lay chuyển!

Một giây tiếp theo, anh phát ra tiếng gầm gừ như dã thú trong cổ họng, cơ bắp căng cứng, sức mạnh khổng lồ lần nữa bộc phát, kéo Tân Hoài An từ bên dưới lên.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.