Vợ Lẽ Thời Dân Quốc Trở Mình

Chương 10: Chương 10




Editor: Cheese

Beta: Chin ✿

Cố Chi nhìn cậu phục vụ kia, nước mắt ngắn nước mắt dài.

“...............”

Kể từ sau khi cô phất lên thì đây là lần đầu tiên cô luống cuống như vậy.

Trong phòng khách sạn.

Cậu phục vụ ngồi trên ghế, cúi đầu, bất an mà hai tay đan vào nhau.

Cố Chi ngồi đối diện cậu ta, ấp úng nửa ngày không biết nói sao.

Cô vốn cãi nhau với người khác rất lợi hại, nhưng mà muốn cô giảng đạo cho người khác, cô thật sự rất dốt khoản đó.

Cố Chi im lặng một hồi lâu, sau đó mới nói: “Thế, cậu tên gì?”

Cậu phục vụ kia ngẩng đầu, nhìn cô bằng ánh mắt ngây thơ, sau đó lại cúi đầu: “Trần Chiêu.”

“À à.” Cố Chi gật đầu, “Trần Chiêu này, nói như thế nào nhỉ, cậu còn trẻ, ở tuổi này, phải nỗ lực mới là quan trọng, không thể nghĩ đến việc đi đường tắt được. Nói như thế nào nhỉ, là cuộc sống tốt đẹp hay không là dựa vào đôi tay và sự sáng tạo.”

“Tôi cũng có một người em trai, cậu so với nó cũng chỉ hơn vài tuổi thôi, tôi thấy cậu liền nhớ đến nó. Hai người đều là các thanh niên thời đại mới, mặc kệ học vấn, công việc thế nào, tương lai chắc chắn rạng rỡ. Nhiệm vụ của các cậu bây giờ đó là nắm lấy cơ hội của thời đại, cố gắng tiến về phía trước, chứ không phải hướng đến những người như tôi....Với lại, tôi cũng không phải là người tốt đẹp gì, trừ bỏ việc có tiền ra thì so với cậu cũng không hơn gì cả, còn có...”

Cố Chi nói hăng say, không ngờ cũng có một ngày cô có thể nói ra một đống đạo lý như thế này. Đang đổi tư thế ngồi để nói tiếp, lại phát hiện người đối diện cúi đầu càng lúc càng thấp.

Trần Chiêu nghe Cố Chi nói vậy cho rằng cô thấy cậu ta chưa đủ thảm, liền cắn môi, nước mắt lại trào ra ào ạt.

Cố Chi thấy Trần Chiêu nước mắt rơi lã chã, không biết vì sao, lại nhớ tới mình trước kia.

Trên đời, nói đạo lý thì dễ lắm, nhưng làm mới khó. Trên thế giới này không phải chỉ dựa vào nỗ lực thì liền có thể thành công. Có biết bao nhiêu người nỗ lực nhưng cuộc sống của họ vẫn cứ giãy giụa ở tầng thấp nhất của xã hội, còn Hoắc Đình Sâm lúc sinh ra đã đứng ở vạch đích thì làm sao mà biết được cuộc sống khó khăn đến mức nào.

Nếu lúc trước cô còn có sự lựa chọn khác, cô sao lại đi ăn xin chứ. Sau đó, còn được ăn cả ngã về không, níu tay Hoắc Đình Sâm lại.

Người khác nói với cô, bảo vệ của Hoắc Đình Sâm đều có mang theo vũ khí, cô lỗ mãng xông lên như thế, lỡ chọc giận Hoắc thiếu gia, nhất định sẽ bị bọn họ dùng súng lục bắn chết.

Mà đời này cô may mắn nhất, ngoại trừ lần trúng vé số ra, chính là đêm hôm đó, bản thân không bị bắn chết mà còn được Hoắc Đình Sâm mang đi.

Cố Chi đột nhiên không thể nói đạo lý nữa.

Lại nói, không phải trước đây đã nói muốn nuôi tiểu tình phu sao, giờ tiểu tình phu tự mình tìm tới cửa rồi, vừa trẻ vừa thanh tú, lại còn nghe lời, bản thân còn giả bộ làm người đứng đắn làm cái gì nữa.

Cố Chi cuối cùng cũng nhìn Trần Chiêu, hít một hơi: “Được rồi, tôi đồng ý.”

Trần Chiêu hai mắt đẫm lệ liền ngẩng đầu: “Sao ạ?”

Cố Chi: “Tôi nói, tôi đồng ý thu nhận cậu.”

Trần Chiêu như bị dọa sợ đến ngây người: “Thật, thật sao?”

Cố Chi sau khi quyết định xong thì liền tính toán: “Thế này đi, sau này cậu là người của tôi, một tháng tôi cho cậu hai trăm đồng nhân dân tệ, đây là sinh hoạt phí của cậu, nếu thích món đồ nào thì nói, nếu thích hợp tôi sẽ mua cho. Thời gian tới chắc là tôi vẫn sẽ ở khách sạn này, cho nên cậu tạm thời không cần nghỉ việc ở đây, có yêu cầu gì tôi sẽ trực tiếp nói với cậu. Cuối cùng, nếu không được tôi cho phép, cậu không được để lộ quan hệ giữa chúng ta với người khác.” . truyện tiên hiệp hay

Cố Chi nói xong, từ trong túi lấy ra 200 nhân dân tệ, đưa cho Trần Chiêu: “Đây là sinh hoạt phí tháng đầu tiên của cậu.”

Trần Chiêu cả mặt và tai đều đỏ bừng, do dự một chút, cuối cùng vẫn nhận 200 nhân dân tệ của Cố Chi.

Cố Chi thở phào nhẹ nhõm: “Không còn chuyện gì nữa thì cậu đi trước đi.”

Trần Chiêu nắm chặt tiền, cẩn thận nhìn Cố Chi, sau đó nghĩ sau này mình đã là người của cô, gương mặt bỗng đỏ lên.

Cậu ta nhỏ giọng, cảm thấy mình cũng nên có chút đạo đức nghề nghiệp của tiểu tình phu, vì thế nói: “Chị ơi, thế tối nay, chị có nhu cầu gì không?”

Cố Chi: “..................”

Trần Chiêu: “Chị, chuyện kia, tuy là lần đầu tiên, nhưng mà em, em nhất định sẽ nỗ lực!”

Cố Chi: “..................”

Cô nghe thấy hai chữ “nỗ lực” này, lông mày giật giật, sau đó nhìn người thanh niên mềm mại trước mặt, cảm thấy bản thân không thể hạ thủ được: “Thôi, đêm nay không cần.”

Trần Chiêu muốn nói lại thôi: “Nhưng mà chị....”

Cố Chi liền ngắt lời cậu ta: “Nếu tôi muốn thì sẽ nói với cậu, cậu không cần hỏi. Cậu nhanh đi đi, không phải còn đang trong giờ làm sao?”

Trần Chiêu chậm rì rì rời đi.

Cố Chi cuối cùng cũng tiễn được vị tổ tông này đi, mệt mỏi mà nằm dài trên giường.

Bây giờ cô cũng đã có tiểu tình phu rồi, Cố Chi nhìn lên trần nhà, đợi sau này cô quen với việc có tiểu tình phu rồi, cô cũng sẽ giống như đám đàn ông nuôi thật nhiều bà hai, cô sẽ nuôi thật nhiều tiểu tình phu, so với Hoắc Đình Sâm chỉ có đẹp trai hơn thôi.

Cố Chi nhịn không được mà cười ra tiếng.

Cô lại nghĩ đến việc tiểu tình phu chủ động hỏi cô có nhu cầu không, còn bị cô cự tuyệt, liền lắc đầu.

Cô là một kim chủ có nhân tính, nếu tiểu tình phu đã vì cô mà chuẩn bị tốt, thì cô cũng sẽ không làm chuyện gì trời đất khó tha.

Đâu giống như tên chó Hoắc Đình Sâm kia chứ, ngày đầu tiên thu nhận cô đã liền lấy luôn lần đầu tiên, làm cô đau đến chịu không nổi, hận không thể mặc quần vào nói bà đây không làm nữa. Cuối cùng,vì sinh tồn mà cô phải cắn răng chịu đựng.

Hoắc Đình Sâm vậy mà lại được một đêm vui sướng.

Cố Chi nghĩ tới Hoắc Đình Sâm, lại chửi.

Cô ngồi dậy, nhìn thấy đĩa nhạc của mình trên bàn.

Vừa rồi lo chuyện của tiểu tình phu xong, chút nữa quên luôn việc nghe đĩa nhạc.

Cố Chi vô cùng chờ mong được nghe giọng hát của mình, cô mở máy phát ra, bỏ đĩa nhạc vào máy phát, sau đó đặt kim vào vị trí ban đầu.”

Âm thanh từ đĩa nhạc chậm rãi vang ra khắp phòng.

Cố Chi vốn còn đang mỉm cười đợi nghe giọng hát của bản thân, lúc nhạc phát ra thì liền nhăn mày.

Ơ cái gì đây?

Cố Chi gạt cây kim qua một bên, nhạc dừng lại, cô lại đặt kim vào giữa đĩa nhạc, ca khúc lại tiếp tục phát, hai mày của Cố Chi cũng dính chặt lại với nhau.

Cô trực tiếp tắt máy.

Tuy là giọng ca trong đĩa nhạc không tồi, nhưng mà người hát không phải cô, bài hát này cũng không phải bài “Hoa nhài chi dạ” của cô.

Cố Chi cầm đĩa nhạc lên, đĩa than nào cũng đen một màu giống nhau, vì ở mặt trái có đánh dấu bằng bút “Thắng Lợi 0261“.

Chắc là người bên công ty đĩa nhạc đưa sai rồi, đưa nhầm đĩa nhạc của người khác qua chỗ cô.

Cố Chi phồng má, hơi cạn lời.

Giờ đĩa nhạc nào cô có cũng nghe chán rồi, buổi tối chán không thể tả, Cố Chi ở trong một phòng khá sang của khách sạn Uy Tư, trong phòng còn có một cái radio nữa.

Mấy năm trước radio còn là món đồ gì mới lạ, nhưng mà mấy năm sau, ở Thượng Hải, từng trạm radio được lập nên, đâu đâu cũng thấy đài radio, trong nhà của kẻ có tiền ở Thượng Hải đâu cũng có một cái.

Cố Chi mở radio, âm thanh rè rè dò sóng một hồi, cuối cùng cũng bắt được một đài.

Đài truyền tin buổi tối có tổng cộng ba đài. Một đài là của người nước ngoài làm chủ, một cái là đài radio của chính phủ Thượng Hải, cái còn lại là do mấy tòa báo liên hợp lại với nhau, trong đó có tòa báo Á Mỹ là nắm chính, buổi tối chủ yếu sẽ phát nhạc đánh đàn, ở giữa sẽ xen kẽ mấy thông tin về việc công ty nào mới phát hành đĩa nhạc, dù là tiểu thư phu nhân hay là người bình dân, ai cũng thích nghe.

Cố Chi dò đài xong, MC của radio Á Mỹ đang quảng cáo công ty bách hóa Vĩnh An gần đây mới nhập về một lô hàng tây, đồng hồ, châu báu, thuốc lá, hoan nghênh mọi người ghé mua.

Cố Chi cân nhắc việc quảng cáo cửa hàng châu báu của mình trên radio, nói không chừng sẽ giúp buôn may bán đắt hơn.

MC quảng cáo xong, sau đó lại tiếp tục nói, công ty đĩa nhạc Thắng Lợi vừa mới ký hợp đồng với một ngôi sao ca nhạc thần ký, ca khúc mới cũng sắp được bán ra, đêm nay, tại đài radio này sẽ phát bản nhạc này cho mọi người cùng nghe, hoan nghênh mọi người đến mua đĩa nhạc ủng hộ.

MC nói xong, bài hát được phát ra.

Cố Chi nghe đoạn nhạc dạo, càng nghe càng thấy quen, trong lòng có dự cảm không tốt.

Trước khi cô kịp xác nhận, radio của khách sạn Uy Tư cũng mở lên, âm thanh trộn lẫn vào nhau.

Cố Chi bực mình, mở radio to lên, âm thanh từ radio lại rõ ràng.

Sau đó, Cố Chi liền đen mặt.

Bởi vì cô có thể nghe được người con gái đang hát:

“Màu trắng hoa nhài kia, làm em nhớ đến người yêu....”

Cố Chi càng nghe càng đen mặt.

Cái này con mẹ nó không phải là cô hát sao? Cái này không phải là bài hát mà cô đến thu âm ở công ty sao? Như thế nào lại đang được phát ở trên radio thế này?

Cố Chi tắt radio đi, đang nghĩ ngày mai phải đến công ty đĩa nhạc Thắng Lợi tìm người tính sổ mới được. Sau đó cô phát hiện ra, không phải cô tắt radio là xong, mà cả Thượng Hải đều đã nghe thấy hết rồi, chỉ cần ai mở radio Á Mỹ lên thì đều có thể nghe thấy.

“..................”

Cố Chi mất ngủ một đêm, sáng hôm sau vừa ngủ dậy đã hùng hổ đòi dắt Tạ Dư đến chém giết công ty đĩa nhạc Thắng Lợi.

Trong văn phòng tổng giám đốc, Cố Chi mặt lạnh nhìn người đàn ông trung niên ngồi đối diện.

Người này đưa danh thiếp qua cho Cố Chi: “Xin chào Cố tiểu thư, tôi là Cổ Dụ Phàm, là tổng giám đốc công ty đĩa nhạc Thắng Lợi, đây là danh thiếp của tôi.”

Cố Chi nhìn tấm danh thiếp kia, “ừ” một tiếng, sau đó Tạ Dư biết ý mà nhận lấy giúp cô.

Cổ Dụ Phàm nhìn vị tiểu thư trẻ tuổi vô cùng xinh đẹp trước mặt mình, biết đây là người không thiếu tiền khó nói chuyện, liền thấy đau đầu.

“Cố tiểu thư, thật ngại quá, lần này là do chúng tôi sơ sẩy.”

Đĩa nhạc của ngôi sao ca nhạc mới của Thắng Lợi được đánh số “0261”, còn đĩa nhạc của Cố Chi được đánh số “0267”, hôm qua người đưa đĩa nhạc đưa nhầm. Đĩa nhạc đáng ra phải đưa đến radio lại đưa đến chỗ Cố Chi, còn của Cố Chi lại bị đưa đến radio.

Ông ta nửa đêm nhận được điện thoại liền biết đĩa nhạc của khách đã bị radio phát đi, liền toàn thân đổ mồ hôi lạnh, làm ông ta lo lắng cả đêm, nghĩ đến việc đĩa nhạc quỷ khóc sói gào của vị khách nào mà bị phát ra ngoài, công ty đĩa nhạc Thắng Lợi chắc phải dẹp tiệm mất.

Làm cho ông ta cả đêm gặp ác mộng, mơ thấy hôm nay trên báo sẽ có tiêu đề “Công ty Thắng Lợi hết thời, ca khúc mới vô cùng bi thảm”, kết quả, sáng hôm sau ngủ dậy, lướt qua các tạp chí lớn bé một hồi, cằm rớt xuống dưới chăn.

“Giọng ca thiên thần! Á Mỹ radio phát ca khúc “Hoa nhài chi dạ” bản Trung, công ty đĩa nhạc Thắng Lợi ra mắt một ca sĩ thần bí giấu mặt, cả Thượng Hải nhón chân mong chờ!”

Trong một đêm, hầu như báo nào cũng đăng bài như thế, độ nổi tiếng không khác gì lúc Hoắc gia cùng Triệu gia xác nhận quan hệ hữu nghị, cũng giống như lúc có phú bà trúng một ngàn vạn nhân dân tệ vậy.

Báo chí khắp nơi đối với tiếng hát hôm qua đều khen lấy khen để, vốn bọn họ cũng không lạ lẫm gì bản gốc của bài này, nhưng bản này là bản lời Trung, như thổi một linh hồn mới vào bài hát, khiến cho bài hát trở nên lôi cuốn hơn. Còn có người hát bài này, cô chỉ vừa cất giọng, một loại âm thanh kỳ ảo bao trùm cả không gian an tĩnh, mọi người ngồi nghe radio đều bị giọng hát này thu hút sự chú ý.

Hệt như chưa bao giờ nghe được một giọng hát hay đến như vậy.

Công ty Thắng Lợi dạo gần đây tìm thấy được nhiều tài năng ca nhạc ghê.

Trong một đêm, chỉ cần tối hôm qua đã nghe bài hát kia, hôm nay ai ai cũng vô cùng tò mò đối với ngôi sao mới của công ty Thắng Lợi.

Nếu không phải biết bị nhầm đĩa nhạc, bài hát tối hôm qua nếu thật sự là của ngôi sao ca nhạc kia, hẳn đây sẽ là một màn quảng bá vô cùng thành công.

Đương nhiên, bản thân ngôi sao đó cũng phải có thực lực thế này thì mới đáng nói.

Cổ Dụ Phàm sau khi lấy lại đĩa nhạc bị đưa nhầm qua chỗ radio kia, nghe xong bài hát từ đầu đến cuối, mới phát hiện ra báo chí không có nói quá, ngay cả nhất tỷ Trần Mỹ Điệp cũng không bằng người này nữa.

Nốt nào ra nốt nấy, ca từ giàu tình cảm, lại còn hát rất hay, ngôi sao của công ty Thắng Lợi xách dép chạy theo còn không kịp.

Ông ta kích động hận không thể ngay lập tức ký hợp đồng với vị khách này, ai dè người thu âm ngày hôm đó nói rằng, vị khách này không thiếu tiền, cũng không muốn làm ca sĩ.

Bây giờ, Cổ Dụ Phàm nhìn Cố Chi bông tai, dây chuyền đều là kim cương, đoán rằng cô quả thật không thiếu tiền.

Nhưng mà Cổ Dụ Phàm vẫn muốn cố gắng đến cùng, ông ta thật sự không muốn từ bỏ, đặc biệt là sau khi được nhìn thấy diện mạo của giọng ca thiên thần này.

Ông vốn còn tính người đã hát hay như thế, cho dù có là nhan sắc bình thường thì bọn họ vẫn có thể khiến cho người đó nổi tiếng. Bây giờ, người cũng đã gặp rồi, sau khi nhìn thấy gương mặt này, ông ta mới biết được thượng đế rất không công bằng.

Đã cho người ta giọng hát hoàn mỹ, còn cho người ta nhan sắc tuyệt mỹ.

Chén cơm này không ăn thật sự sống quá uổng!

Cổ Dụ Phàm khó nén nổi kích động: “Cố tiểu thư, ngày hôm qua là do công ty sơ sẩy, chúng tôi vô cùng xin lỗi, cũng cảm thấy vô cùng xấu hổ.”

Cố Chi nghe Cổ Dụ Phàm xin lỗi lần thứ n, “Hừ” một tiếng.

Cổ Dụ Phàm nhìn phản ứng của Cố Chi, ngày hôm nay có chết ông ta cũng phải ký hợp đồng với người này. Ông ta đem mấy tờ báo lớn bé ra, đặt trước mặt Cố Chi.

“Cố tiểu thư, cô tới sớm, chắc là không biết sau khi giọng hát của cô được phát ra thì đã đạt được rất nhiều sự chú ý. Hôm nay, tiêu đề của các báo toàn bộ đều là khen ngợi bài hát hôm qua của cô.”

Cố Chi đối với mấy tờ báo kia, liếc một cái: “Tôi không biết chữ.”

Cổ Dụ Phàm: “..................”

Ông ta cười gượng hai tiếng, nghĩ rằng dân chúng tầng chót của Thượng hải còn biết ít chữ, vậy mà tiểu thư có tiền lại không biết chữ, quả lạ hiếm thấy, liền hậm hực mà thu hồi báo lại: “Cố tiểu thư, đây là một cơ hội rất tốt, bây giờ cả Thượng Hải ai cũng muốn biết người hát ca khúc “Hoa nhài chi dạ” là ai, ai cũng chờ mua đĩa nhạc của cô. Chỉ cần cô hợp tác với chúng tôi, chúng tôi sẽ giúp cô tiêu thụ đĩa nhạc.”

“Cô hãy tin tôi, đĩa nhạc của cô nhất định sẽ bán rất chạy, chúng tôi sẽ giúp cô trở thành ca sĩ nổi nhất Thượng Hải! Lương tháng 3000 đồng!”

Các ca sĩ bây giờ đều là nhận lương tháng từ phía công ty, mức giá 3000 đồng một tháng này là giá cao nhất mà công ty đĩa nhạc Thắng Lợi từng đề xuất, ngay cả Trần Mỹ Điệp đang nổi bây giờ, lương một tháng cũng chỉ có 2000 đồng thôi.

Cổ Dụ Phàm còn tưởng 3000 đồng tiền lương tháng của ông sẽ khiến Cố Chi kia xao động, ai dè Cố Chi nghe thấy mức tiền xong, một chút biểu cảm cũng không có.

Bộ dạng có tiền không khác gì phú bà trúng ngàn vạn nhân dân tệ kia.

Cổ Dụ Phàm cảm thấy thật thất bại. Ông ta muốn hỏi Cố Chi rốt cuộc có bao nhiêu tiền mà còn chê 3000 đồng một tháng của ông!

Cố Chi ngồi tính toán trong lòng.

Cô tuy rằng không biết bài hát của mình hôm qua đã nổi tiếng đến mức nào, nhưng mà giống như Cổ Dụ Phàm nói, bài hát cũng đã phát trên radio rồi, sáng nay báo nào cũng đề cập đến chuyện này. Nếu đã là chuyện không thể cứu vãn, cô có muốn truy trách thì cũng không thể nào xóa trí nhớ của toàn dân Thượng Hải được.

Hơn nữa, Cổ Dụ Phàm nhìn có vẻ rất muốn ký hợp đồng với cô, lương tháng 3000 đồng cũng chấp nhận luôn.

Vừa vặn bây giờ cô đã có cửa hàng châu báu, mở rộng sản nghiệp một chút cũng được.

Cố Chi nghĩ một hồi, đối diện với Cổ Dụ Phàm, cười nói: “Giám đốc Cổ, tôi muốn hợp tác với công ty đĩa nhạc Thắng Lợi.”

Cổ Dụ Phàm còn đang cảm thấy thất bại: “?”

Cố Chi ngồi thẳng lưng, nói: “Tôi không muốn ký hợp đồng với ông, tôi muốn hợp tác với ông.”

Cố Chi: “Tôi bỏ tiền ra, mua cổ phần công ty của ông, sau này sẽ là cổ đông của công ty Thắng Lợi, là người có tiếng nói trong công ty. Đĩa nhạc của tôi nếu đã được hoan nghênh như vậy, ông có thể cầm đi phát hành, nhưng mà doanh số bán ra thế nào thì ông đều phải chia cho tôi hoa hồng tương xứng.”

Cố Chi lại nhìn Cổ Dụ Phàm đang thất thần, nâng cằm: “Ông thấy thế nào?”

~ Hoàn chương 10 ~

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.