Vợ Ngốc, Anh Sẽ Bắt Được Em (Minyul)

Chương 54: Chương 54: Bóng tối bất tận




 “Cô chủ, đến giờ ăn rồi.” Một cô hầu bước vào căn phòng bị bóng tối nuốt chửng, Onew đã hoàn toàn tách biệt Yuri khỏi thế giới bên ngoài, giam giữ cô trong căn phòng rộng lớn đầy đủ tiện nghi, nhưng lại thiếu sức sống và hơi ấm của con người. 

 Đã bao lâu rồi nhỉ? Yuri không màng đưa mắt nhìn cô hầu đang bê khay thức ăn đặt lên chiếc bàn gần mình, vẫn ngồi yên lặng nhìn vào khoảng không… 

 Mọi việc vẫn diễn ra như một vòng tuần hoàn, ngày ngày vẫn có người đưa đồ ăn đến cho cô đúng giờ, vẫn có người chăm sóc thật tỉ mỉ như đang nâng niu một loài hoa mỏng manh yếu ớt, nhưng vẫn có một bức tường vô hình ngăn chặn không cho cô bước ra khỏi lồng kính đang giữ chân chính mình. 

 Onew mỗi ngày đều đến căn phòng mà mình giam giữ Yuri, vẫn nói chuyện như không hề có chuyện gì xảy ra, nhưng chỉ duy nhất cậu tự mình độc thoại. 

 Từ ngày bị giam lỏng, Yuri không hề mở miệng nói dù chỉ một từ, thậm chí lại còn trở nên khép kín, như không ai tồn tại trong mắt cô. 

 Cô vẫn ăn… vẫn sống… 

 Một ngày, một tháng, một năm… 

 Dù cho thời gian có trôi nhanh đến mức nào, đối với Yuri, hoàn toàn không có định nghĩ về ngày tháng là gì cả. 

 Cô chỉ biết rằng, mình đang trải qua một quãng thời gian rơi vào hàng vạn thiên niên kỷ, đánh mất hoàn toàn hai từ “tự do”. 

 Không khóc… không cười… một năm sống trong thế giới nhàm chán, Yuri không hề rơi thêm bất cứ một giọt nước mắt nào cả… vì dù cho có khóc hết nước mắt, cũng không hề có lối thoát để cô tìm về anh. 

 Nếu như thế, thà rằng mình phải cười thật tươi, để Minho ở đâu đó trên thế giới này còn có thể sống hạnh phúc khi không có mình. 

 Anh đã có thể vượt qua nỗi đau mất Sulli, thì tại sao lại không thể quên cô được cơ chứ? 

 Nhưng cô vẫn không thể cười, và lại càng không thể khóc, chỉ thấy cõi lòng trống rỗng, không hề tồn tại bất cứ điều gì được cho là hạnh phúc hay đau đớn. 

 Yuri thật sự… thật sự không thể nhớ rõ khuôn mặt lạnh lùng ngạo mạn đó nữa… thật sự không thể nhớ được! 

 Tất cả chỉ là một gương mặt mờ nhạt đang dần phai nhoà trong tâm trí cô. 

 Đừng mà… đây là ký ức cuối cùng về anh đang tồn tại trong cô! Ngay cả hơi ấm thân thuộc và cảm giác khi kề cận bên Minho cũng hoàn toàn biến mất, Yuri không thể cảm nhận được gì cả… 

 … không gì cả.

Cô hầu cũng không hề cảm thấy lạ lẫm vì những hành động thất thường của Yuri, nhanh chân bước ra khỏi phòng, sau đó gài chốt khoá. 

 Cô im lặng, chìm sâu vào mớ ký ức hỗn độn… 

 Không thể tin được anh là người đã nhẫn tâm xuống tay tàn sát cả gia đình của cô… 

 Không đâu, người như Minho, vẻ bề ngoài lạnh lùng chỉ là vỏ bọc cho sự ấm áp lan toả bên trong… anh sẽ không bao giờ làm như thế! Không bao giờ! 

 … 

 Onew bước vào căn phòng phảng phất mùi hương của hoa tường vi, tiến đến gần Yuri và ngồi lên cạnh giường. 

 “Em chán ghét anh đến mức này sao?” Gương mặt lộ rõ vẻ thất vọng, Onew dường như đã biết câu trả lời sẽ là như thế nào, tiếp tục cất giọng đều đều. “Đừng như thế nữa, anh có thể khiến em hạnh phúc hơn cả hắn.” 

 Cứ tưởng rằng chỉ cần giữ Yuri bên cạnh, Onew sẽ hạnh phúc sao? 

 Không hề! Hạnh phúc tưởng chừng như chỉ thoáng qua, nhẹ như làn gió mơn man ngoài bầu trời đơn điệu 

 Nhưng đau đớn lại kéo dài, che khuất thứ ánh sáng khiến cuộc sống của cậu chuyển biến theo một màu đen tăm tối. 

 Cứ như thế này thật sự không ổn chút nào… cô vẫn yên lặng, hoàn toàn không có chút biểu cảm nào khác ngoài việc thẫn thờ nhìn vào khoảng không. 

 “Theo anh!” Onew mệt mỏi ôm lấy đầu, sau đó đứng dậy nắm lấy tay cô lôi đi… 

 Có lẽ… đến lúc phải buông tay rồi. Vì nắm giữ mối tình từ một phía như thế này, thật sự chỉ khiến cả hai đau khổ hơn mà thôi. 

 Quãng thời gian qua, Onew đã thực sự quá ích kỷ, chỉ biết giữ Yuri cho riêng mình và nghĩ sẽ làm người con gái này hạnh phúc. 

 Nhưng hai chữ “hạnh phúc” miễn cưỡng này có thật sự tồn tại không khi Yuri vẫn còn mong nhớ đến hắn? 

 Cô để mặc Onew đưa mình đi, không hề có chút phản ứng nào gọi là kháng cự, chỉ vô thức nối bước theo sau cậu, bàn tay còn lại siết chặt con gấu bông mềm mại trong tay. 

 Đây… là cách duy nhất Onew không muốn sử dụng… nhưng hết cách rồi! Phải khiến Yuri hoàn toàn tin tưởng cậu và căm hận Minho.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.