Vợ Ngốc Vô Cùng Ngọt Ngào

Chương 1172: Chương 1172: Anh đang dỗ dành cô








"A!"

Tần Sơ Hạ đột nhiên hộ nhỏ một tiếng, đôi mắt to xinh đẹp trừng lớn, căng thẳng nói nói: “Thuốc của tôi!"

“Cái gì?” Phó Diệc Phàm sửng sốt.

Giây tiếp theo, Tần Sơ Hạ đã chạy trối trước mặt anh, chạy đi giống như một con thỏ nhỏ thoát khỏi miệng sói xám.

Nhìn thấy Tần Sơ Hạ vội vàng bỏ chạy, thậm chí còn không kịp thay đồ đấu kiếm, sắc mặt Phó Diệc Phàm chìm xuống, đột nhiên nở nụ cười bất lực.

Sau đó, anh cũng bước ra khỏi phòng đầu kiểm, nhưng ở cửa anh lại gặp phải Daisy đang đi về phía mình.

Daisy vén một lọn tóc dài ra sau tai, nhìn Phó Diệc Phàm vừa đi ra ngoài, mỉm cười nói: "Là anh thay đồ đấu kiếm của Holly và Thập Nhất cho nhau."

“Tôi không hiểu cô Daisy đang nói gì” Phó Diệc Phàm nhướng mày nói. Daisy tiến lại gần Phó Diệc Phàm nhếch đôi môi đỏ mọng lên: "Tôi vốn tưởng rằng anh Phó có hảo cảm với Holly. Hóa ra anh Phó thích Thập Nhất. Nhưng anh Phó, đừng trách tôi không nhắc nhở anh. Những chàng trai theo đuổi Thập Nhất, hầu như không có một ai có kết thúc tốt đẹp. Chuyện này mọi người ở chỗ chúng tôi đều biết"

“Có lẽ bọn họ không tốt số bằng tôi” Phó Diệc Phàm bình tĩnh nói.

Tuy nhiên, anh có thể hiểu tại sao ông bà của Tần Sơ Hạ lại vui mừng khi thấy cô dẫn "bạn trai" về nhà như vậy?

“Anh Phố không nghe lời khuyên, tôi cũng đành chịu” Daisy thở dài.

Phó Diệc Phàm mỉm cười: "Cảm ơn sự quan tâm của cô Daisy."

Nghe thấy lời này, Daisy vẫn có vẻ không vui.

Khi Tần Sơ Hạ mang theo thuốc bột trở lại, cô nhìn thấy Daisy và Phó Diệc Phàm đứng bên ngoài phòng đấu kiếm nói chuyện, vì vậy cô bước tới chào hỏi: "Sao hai người lại đứng đây nói chuyện thế?"

“Sao em lại quay lại nữa?” Daisy hỏi ngược lại.

Tần Sơ Hạ chỉ vào bộ đồ đấu kiếm trên người cô cười rạng rỡ: "Quay lại thay quần áo"

“Vậy em mau đi thay đồ đi!” Daisy nói.

Tân Sơ Hạ gật đầu, sau đó nhét gói thuốc trong tay mình vào tay Phó Diệc Phàm, cười nói: "Phó Diệc Phàm, anh cầm lấy cái này ở đây chờ tôi. Thay quần áo xong tôi sẽ giúp anh bôi thuốc"

Phó Diệc Phàm gật đầu.

Tần Sơ Hạ liền vào phòng thay quần áo trong phòng đấu kiếm.

Nhìn Phó Diệc Phàm cầm thuốc trong tay, Daisy không khỏi châm chọc: "Sao vậy? Lời của tôi nhanh như vậy đã thành sự thật rồi? Anh thật sự bị thương!"

"Ban nãy khi dạy cô Thập Nhất đấu kiếm, tôi không mặc đồ đấu kiếm, không cẩn thận bị cô Thập Nhất đâm thương" Phó Diệc Phàm vừa nói vừa ra dấu.

“Thực ra, kỹ năng đầu kiểm của cô Thập Nhất cũng không tệ lắm. Vừa rồi cô cũng đã thấy, cô ấy có thể đâm cô Holly phải quỳ gối chỉ bằng một nhát kiếm, điều này chứng tỏ sức mạnh của cô ấy quả thực rất lớn.

Hơn nữa, đối với những cô gái hồi nhỏ bị ức hiếp lâu dài, sau khi trưởng thành sức bùng phát quả thật không thể coi thường. Càng huống hồ, trong số đám cháu chắt mọi người, cô Thập Nhất vẫn là người được ông Uzi và bà Tần yêu thương nhất.

Cô Daisy luôn nhắc nhở tôi rằng tôi nên cẩn thận. Nhưng tôi nghĩ cô Daisy và cô Holly nên cẩn thận mới đúng. Nếu không, mỗi lần làm ra một vài tính toán nhỏ làm cho cô Thập Nhất hoàn toàn tức giận, hậu quả e rằng không thể tưởng tượng được, đúng không?"

Nghe Phó Diệc Phàm nói, sắc mặt Daisy càng ngày càng khó coi, đồng thời trong lòng cũng càng thêm sợ hãi.

Rốt cuộc, những gì Phó Diệc Phàm nói không phải là không có lý. Hơn nữa, người đàn ông này còn nói về tâm tư của cô.

Lúc trước Thập Nhất còn nhỏ, lại mắc chứng tự kỷ nhẹ, để mặc cho đám cô ta bắt nạt, đánh mắng không nương tay.

Tuy nhiên, hiện tại bệnh của Thập Nhất đã khỏi hẳn.

Lỡ như Thập Nhất thực sự có ý định trả thù họ, chỉ cần Thập Nhất nói câu nào không tốt về bọn họ trước mặt ông bà. Sợ rằng không ai trong số họ có được quyền thừa kế tài sản của gia tộc Sarin.

Có sự thiên vị của ông bà là đặc quyền của Thập Nhất.

Đây là điều mà đám anh chị em bọn họ muốn nhưng không thể có được. Bọn họ không thể nào hiểu được tại sao ông bà lại thiên vị một con nhóc thối bố mẹ ly hôn khi mới sinh ra, bị mẹ ruột ruồng bỏ, lại còn mắc chứng tự kỷ, thậm chí bố đẻ cũng không có địa vị gì trong gia tộc?

"Tôi thay xong quần áo rồi! Phó Diệc Phàm, đi, tôi giúp anh bôi thuốc" Tần Sơ Hạ vui vẻ đi ra khỏi cửa phòng đấu kiếm.

Làm gián đoạn suy nghĩ của Daisy.

Tần Sơ Hạ thấy Daisy và Phó Diệc Phàm cứng nhắc đến kì lạ, không khỏi hỏi thăm: "Hai người không sao chứ? Cãi nhau sao?"

“Cũng không phải là người yêu, sao lại có thể cãi nhau!”

Daisy tức giận nói, sau khi trợn trắng mắt nhìn Tần Sơ Hạ liền xoay người rời đi.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.