Vợ Ngốc Vô Cùng Ngọt Ngào

Chương 38: Chương 38: Người đàn ông trong khách sạn là anh 




Làm sao có thế? Đây là vòng tay của cô, là vòng tay mà cô đánh rơi trong khách sạn! Khi đó là 520, Thạch đã tự tay xâu cho cô, tuy rằng có những cái tương đồng, nhưng tuyệt đối không thể nào có cái thứ hai giống hoàn toàn! Sắc mặt cô tái nhợt, tất cả cảnh tượng của đêm hôm đó tràn ngập trong tâm trí cô.

Nhưng tại sao chiếc vòng lại nằm trong tay của Hứa Nhã Thanh? Cái vòng ở chỗ của Lục Kiến Nghi không phải là của mình sao? Chuyện này là sao vậy, rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra? Cô cảm thấy đầu óc sưng phồng, sống lưng lạnh ngắt, đầu gối run rấy, đột nhiên không đứng dậy nổi, sắp ngã xuống.

Hứa Nhã Thanh nghĩ cô sẽ có phản ứng như vậy, kịp thời giơ tay đỡ cô: “Hiên Phương, cô đã từng nhìn thấy chiếc vòng này sao?” Nó...nó sao có thể ở chỗ anh?” Cổ họng cô nghẹn chặt, đầu lưỡi cũng kết lại, gần như không nói nên lời.

“Tôi luôn tim chủ nhân của nó, nhưng đến bây giờ vân không tìm thấy bất cứ điều gì, cô ấy dường như đã biến mất.” Anh thở dài nặng nề, biểu cảm trên mặt có chút thất vọng.

Cô che ngực, tim đập dữ dội đến mức không thể chịu nổi nữa: “Anh còn chưa nói cho tôi biết tại sao anh lại có chiếc vòng này?”

Anh nhún vai, giọng nói cực kỳ trâm thấp: “Tôi nhặt được ở khách sạn Hilton.”

“Nhặt được sao?” Cô chãn động kịch liệt, giương mắt nhìn về phía anh ta, vẻ mặt hơi thả lỏng một chút, giống như nhận được một tia an ủi.

“Cô có biết chủ nhân của nó không, có thể nói cho tôi biết được không? Tôi muốn trả lại cho cô ấy.”

Hứa Nhã Thanh nói với giọng điệu câu xin. Cô hít thở thật sâu, cố gắng giữ bình tĩnh. Cô cũng muốn lấy lại chiếc vòng này, đó là di vật do Thời Thạch để lại cho cô, là tín vật định tình của bọn họ.

“Nó... nó là của tôi” Giọng nói của cô thấp như muỗi kêu, mang chút run rấy.

“Cái gì?” Hứa Nhã Thanh giả bộ vô cùng kinh ngạc, túm lấy vai cô “Cô gái đêm đó chính là cô sao?

Cô run rẩy kịch liệt, mở to mắt nhìn anh, lồng ngực lại rối bời: “Anh... anh có ý gì?”

Vẻ mặt tội lỗi đần dân hiện lên trên khuôn mặt của anh ta: “Thật ra, chiếc vòng tay là nhặt được ở trong phòng tôi. Tôi đã ức hiếp một cô gái. Tôi muốn tìm cô ấy, xin lỗi và bù đắp cho cô ấy!” Toàn thân cô đều co giật dữ dội, cô không đứng vững được nữa mà ngã xuống đất, từng lời nói của anh đều nổ tung trong đầu cô giống như tiếng pháo nổ.

Trời ạ, người đàn ông đó là Hứa Nhã Thanh, thì ra lại là Hứa Nhã Thanh! Trông anh ta hiền lành và tốt bụng như vậy, cô coi anh như một người bạn tốt, như một thiên thần được thượng đế phái đến để giúp đỡ cô, cô không ngờ rằng hóa ra anh ta lại là...

“Thật không ngờ lại là anh!” Giọng nói của anh lại vang lên, mang theo sự sám hối sâu đậm: “Tôi... tôi rất xin lỗi, xin lỗi, Hiền Phương, tôi xin lỗi! “

Cô bịt tai lại, giống như một con tuần lộc sợ hãi, bật dậy và chạy ra ngoài.

Có thứ gì đó trên mặt đất vướng chân cô, cô loạng choạng và ngã về phía trước. Anh ta lao đến, đưa tay ra muốn đỡ cô dậy, khi tay anh chạm vào cô, cô giống như bị kim đâm mạnh vào, hoảng sợ nhảy ra xa ba thước, nghiêm giọng hét lên: “Anh cút ra cho tôi. tránh xa tôi một chút!” Cô không muốn ở đây, không muốn gặp lại người đàn ông này, anh ta là một con sói đội lốt cừu.

“Hiền Phương.”

Hứa Nhã Thanh lại chạy tới và ôm lấy cô: “Hiền Phương, cô bình tĩnh một chút, nghe tôi giải thích. Tôi không cố ý.” Cô không muốn nghe, đây hoàn toàn chỉ là một cái cớ.

“Anh buông tôi ra, đừng chạm vào tôi!” Cô tuyệt vọng hét lên, vùng vây điên cuồng. Cô vô cùng sợ hãi, không muốn ở cùng với tên ác quỷ này.

Anh vòng tay ôm cô không chịu buông ra, cánh tay anh rất mạnh khiến cô không thể nào thoát ra được.

Những ký ức khủng khiếp cứ ập đến trong tâm trí cô.

Lúc này, anh ta lại đụng chạm vào cô khiến cô kinh hãi vô cùng, cả người run lên, run đến mức cả sức lực cũng không sử dụng được. “Cầu xin anh, để tôi đi, huuu...” cô khóc lớn.

“Hiền Phương, tôi thực sự không cố ý, tôi... tôi bị đánh thuốc, hoàn toàn không biết bản thân đang làm cái gì” Anh ta ghé sát vào tai cô, thấp giọng giải thích với giọng nói rõ ràng và mạnh mẽ, như thể sợ rằng cô không thể nghe thấy nó.

Cô không tin, anh ta chẳng qua chỉ là đang cố che đậy cho tội lỗi của mình: “Anh cho rằng tôi là đồ ngốc, sẽ có tin vào cái cớ rách nát này của anh sao?” “Cô cảm thấy tôi là người xấu xa như vậy sao? Tôi cũng không thiếu phụ nữ. Làm sao có thế ức hiếp người giao đồ ăn?” Anh kéo người cô qua, để cô nhìn anh ta, ánh mắt của anh ta bình tĩnh. Cảm xúc của cô hơi bình tĩnh một chút, không còn điên cuông như trước nữa.

Có lẽ trong sâu thẳm trái tim, cô vẫn muốn tin rãng anh ta là một người tốt, nếu như đến cả anh ta cũng là một tên khốn đạo đức giả, vậy thì những người xung quanh đó, cô còn có thể tin được ai đây? Anh ôm cô ngồi xuống ghế sô pha rồi rót cho cô một cốc nước.

Cô nhấp một ngụm, xoa dịu nhịp tim, sau đó hỏi: “Tại sao anh lại bị đánh thuốc?” Anh mim môi dưới rồi mới chậm rãi mở miệng: “Tối hôm đó, một người bạn tổ chức tiệc tại khách sạn Hilton.

Từ tâng một đến tầng ba của tòa nhà đều được bao hết.

Mọi người đều chơi đến điên cuồng, không biết là ai đã bỏ thuốc trong rượu của tôi. Tôi ý thức được có điều gì đó không ổn nên rời đi trước, trở về phòng, ban đầu tôi nghĩ ngâm nước lạnh sẽ đỡ hơn một chút, không ngờ thuốc quá mạnh hoàn toàn không khống chế được. “

Anh ta ôm đầu, nở nụ cười quái dị: “Lúc tôi mất kiểm soát, cô lại xuất hiện.

Tôi không đặt đồ. Sao cô lại tới phòng tôi?” “Anh không đặt đồ sao?” Cô bị sốc. Địa chỉ mà người phục vụ của cửa hàng đưa cho cô là phòng 1202. Cô không nhìn nhâm và cũng không đến nhâm phòng.

Không lẽ là tiếng phổ thông của khách hàng không chuấn nên cô đã nghe nhâm sao? “Xin lỗi, Hiền Phương, tôi biết tôi nhất định đã làm tốn thương cô. Khi đó, tôi hoàn toàn không lý trí, biến thành súc sinh. Cho dù là đàn ông đi vào, tôi cũng đoán chắc tôi cũng sẽ..

Anh dừng lại, xoa xoa khuôn mặt của mình, tự cười nhạo bản thân. Cô đã bình tĩnh lại, khuôn mặt anh ấy tràn đầy vẻ có lỗi và chân thành, cô tin rằng anh ta có lẽ đang nói sự thật. Đêm hôm đó, người đàn ông đó có điều gì đó không ổn, như thế anh ta đang bốc hoả.

“Chuyện đã qua rồi, tôi cũng không muốn truy cứu nữa, chỉ coi như là một cơn ác mộng.” Đôi mắt sâu thẳm của Hứa Nhã Thanh hiện lên vẻ tinh quái khó tả, giống như vua nhện đang dệt mạng lưới, nhìn con mồi từng bước từng bước tiến vào theo như kế hoạch của minh.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.