Vợ Ơi Cả Thế Giới Chờ Người Ly Hôn

Chương 382: Chương 382: Anh có yêu cô ấy không?




Tần Vô Đoạn vẻ mặt ủ rũ: "Em với Tiểu Bạch có giấy chứng nhận kết hôn rồi, còn muốn đáp ứng cái gì nữa!”.

Mặc Tu Nhân ngước mắt, bình tĩnh nhìn Tần Vô Đoàn, giọng điệu nghiêm túc, khác thường: "Anh trai, từ nay về sau có thể đừng gọi Cẩm Sương là Tiểu Bạch được không? Em cảm thấy không thoải mái!"

Tần Vô Đoạn đột nhiên bốc lên lửa giận không tên, nhìn chằm chằm Mặc Tu Nhân: “Mặc Tu Nhân, anh đừng có quá đáng, đừng tưởng rằng anh là em trai tôi mà tôi không dám làm gì anh nhé!”.

Mặc Tu Nhân nhìn anh như không có chuyện gì: "Anh muốn đánh nhau với em sao? Nếu như đánh nhau, sau này nếu không gọi cô ấy với tên như thế, em sẽ vui vẻ chiều anh!”

Tần Vô Đoan lập tức nắm tay, đã muốn đá bay Mặc Tu Nhân. Chỉ là, anh nhớ rằng đây là bệnh viện, vẫn nên nhịn chút. Anh tức giận nhìn Mặc Tu Nhân: "Mặc Tu Nhân, anh yêu Tiểu Pach sao?"

Mặc Tu Nhân không khỏi cau mày khi nghe thấy Tần Vô Đoạn vẫn chưa từ bỏ cái tên Tiểu Bạch.

Tuy nhiên, anh vẫn không chút do dự mà trả lời câu hỏi của Tân Vô Đoan: "Nếu không yêu, tôi sẽ không ở bên cô ấy!"

Mặc Tu Nhân không muốn giải thích vấn đề này với Tần Vô Đoan.

Cái gọi là ở cùng nhau là chính thức ở bên Bạch Cẩm Sương, chứ không phải là giấy chứng nhận trước đấy.

Chỉ có điều, những câu hỏi này, không muốn Tân Vô Đoan biết.

Tần Vô Đoan lồng ngực đập liên tục, nhìn chằm chằm Mặc Tu Nhân, chế nhạo: ")... anh nói yêu cô ấy, anh có hiểu cô ấy không? Tiểu Bạch mà anh nhìn thấy hoàn toàn không phải là Tiểu Bạch thật. Cái anh gọi là yêu, chẳng qua là anh chưa nhìn thấy toàn vẹn về cô ấy thôi!”

Mặc Tu Nhận biết Tần Vô Đoàn và Bạch Cẩm Sương quen nhau đã lâu, tuy rằng trong lòng rất đau, nhưng anh vẫn bình tĩnh hỏi: "Ồ, cô ấy toàn vẹn, trông như thế nào?”

Tần Vô Đoan định kích thích Mặc Tu Nhân, nhưng anh không ngờ rằng phản ứng của Mặc Tu Nhân lại bình thường như thế.

Anh không cam lòng, nhìn Mặc Tu Nhân đầy khiêu khích: "Tiểu Bạch có thể đánh nhau, thích chơi bida, không chỉ thích thiết kế, mà còn thích chơi piano. Tiết mục hôm nay cô ấy làm rất tốt, anh cho rằng đó là thiên phú sao? Không, cô ấy khi còn học đại học, mọi hoạt động, dạ tiệc ngoại khoá đều được mời tham gia tiết mục. Trước đây, cô ấy còn được các nhà sản xuất mời gọi, muốn cô debut. Còn những cái mà anh thấy, là thiên phú cô ấy tự tạo ra, cả màn trình diễn của cô ấy nữa, xinh đẹp và mềm mại. Anh căn bản không biết cô ấy thực sự như nào, rốt cuộc cô ấy trông như thế nào?”

Khi Mặc Tu Nhân nghe vậy, sắc mặt anh ta trở nên hơi tối sầm lại, trong mắt anh ta lóe lên một tia kinh ngạc.

Anh thật sự không biết Bạch Cẩm Sương lúc học đại học lại như thế này, chẳng trách hôm nay cô lên sân khấu, cô có vẻ tự chủ và bình tĩnh lạ thường.

Hóa ra cô ấy ưu tú hơn những gì cô nghĩ.

Mặc Tu Nhân nhìn anh trai, thật ra khi biết được thân phận của Tân Vô Đoan, anh có chút ghen tị với anh trai của mình.

Nghĩ đến việc anh ấy biết về quá khứ của Bạch Cẩm Sương, anh cảm thấy vô cùng khó chịu.

Tuy nhiên, anh không nỡ làm người cũ, thà ở hiện tại, cùng cô nhìn tương lai xa. Lời nói của Tần Vô Đoan, anh sao lại không biết là đang cố ý khiêu khích chính mình!

Chỉ là, anh cho rằng mình sẽ gặp bất lợi, nhưng nhầm rồi!

Mặc Tu Nhân ngước mắt lên và nhìn Tần Vô Đoan: "Anh à, thật là đáng tiếc. Em đã thấy Cẩm Sương đánh người một cách anh dũng, và em cũng đã thấy cô ấy ra tay mà không cho bên kia cơ hội. Bản lĩnh kết thúc ván bi-a, em cũng biết, cô ấy không chỉ xinh đẹp, nhẹ nhàng mà kiên định, mạnh mẽ, tính cách có chút bướng bỉnh hơn người thường, thích ăn mềm, không thích ăn đồ cứng. Mặc dù chúng em quen biết chưa lâu bằng anh và cô ấy, nhưng em muốn hiểu cô ấy hơn. anh!".

Hai người bọn họ kiểu anh đến tôi đi, giống như làm tổn thương nhau thì đúng hơn!

Tần Vô Đoan sắc mặt thay đổi, anh thật sự không ngờ Mặc tu Nhân lại hiểu rõ Bạch Cẩm Sương như vậy.

Là do anh đến muộn quá rồi sao?

Tần Vô Đoạn nhìn chằm chằm Mặc Tu Nhân: "Vây anh biết, cô ấy là con gái, làm sao mà biết đánh bi-a, biết đánh nhau?”

Mặc Tu Nhân khẽ cau mày.

Tần Vô Đoan không chút do dự, trực tiếp nói: "Chính tôi tự tay dạy cô ấy!” Tần Vô Đoan nói xong, quay người lạnh lùng rời đi. Mặc Tu Nhân sững sờ tại chỗ, hai tay lập tức nắm chặt, đồng tử hơi mở to.

Hóa ra quá khứ anh không tham gia lại thành ra thế này!

Tần Vô Đoạn “tự tay dạy” ba chữ thật là biết cách khiêu khích anh!

Mặc Tu Nhân sững sờ ở đó, chưa kịp đi qua thì đã nghe thấy giọng nói lạnh lùng của Lâm Kim Thư: "Không ngờ hai người lại có quan hệ như vậy!"

Vừa rồi cô nghe rõ ràng, Mặc Tu Nhân gọi Tần Vô Đoan là anh trai. Mặc Tu Nhân đột nhiên quay đầu nhìn Lâm Kim Thư: "Tôi.."

Lâm Kim Thư lạnh lùng ngắt lời anh: "Anh không cần giải thích với tôi, người anh nên giải thích là Cẩm Sương!"

Sau khi Lâm Kim Thư nói xong, cô ta đi qua Mặc Tu Nhân với khuôn mặt lạnh lùng, bước ra ngoài.

Khi Mặc Tu Nhân trở lại phòng, anh đã quyết tâm sẽ giải thích rõ ràng mọi chuyện cho Bạch Cẩm Sương.

Kết quả là vừa bước tới cửa phòng, anh đã gặp bác sĩ khám bệnh định kỳ cho Bạch Cẩm Sương.

Bác sĩ liếc nhìn Mặc Tụ Nhân, ánh mắt lóe lên khi nhớ đến dáng vẻ lo lắng của anh trong phòng cấp cứu, dặn dò hơn hai câu: "Anh là người nhà của bệnh nhân!"

Mặc Tu Nhân gật đầu: "Tôi là chồng của cô ấy!". | Bác sĩ cho biết: "Là như này, ngoài vết thương ở đầu và chấn động nhẹ do va chạm, bệnh nhân cũng rất hoảng sợ. Tôi có nghe nói về việc vợ anh suý bị tạt axit sunfuric đậm đặc, chuyện này nếu ai gặp phải cũng sẽ vô cùng hoảng sợ. Cho Nên, gần đây đừng khơi gợi cô ấy, để cô ấy

an tâm tính dưỡng vài ngày

Mặc Tu Nhân nghiêm túc gật đầu. Bác sĩ rời đi, Mặc Tu Nhân nghĩ đến chuyện liên quan tới nhà họ Tống, anh có chút do dự.

Liệu những điều này có khiến Bạch Cẩm Sương phát cáu không?

Mặc Tu Nhân không thể dùng thử cho những việc có thể gây tổn hại đến thể chất và tinh thần của Bạch Cẩm Sương.

Ánh mắt trùng xuống, bước đến bên giường bệnh, Bạch Cẩm Sương nhướng mắt nhìn anh, anh định gọi một tiếng “cục cưng” thì có người gõ cửa phòng bệnh.

Khuôn mặt tuấn tú của Mặc Tu Nhân phút chốc tối sầm lại: "Ai?"

Sở Tuần Thịnh mở cửa, không thèm nhìn Mặc Tu Nhân, căng thẳng nhìn Bạch Cẩm Sương trên giường bệnh: "Em Bạch, em không sao chứ!"

Bạch Cẩm Sương khẽ cười lắc đầu: "Tôi không sao, lại là anh, sao anh lại tới đây!”

Sở Tuấn Thịnh sững sờ, thấy Bạch Cẩm Sương quả nhiên không sao, anh ta giễu cợt có chân ngồi trên sô pha trong phòng bệnh: "Còn nói tôi cũng đến à? Có ai đến trước rồi sao?

Bạch Cẩm Sương mím môi: "Đều là bạn của tôi!” Sở Tuấn Thịnh vẻ mặt uất ức: "Ồ, tôi quên mất, em gái Bạch luôn có nhiều bạn bè!"

Bạch Cẩm Sương nghe vậy không khỏi dở khóc dở cười: "Tôi xảy ra chuyện như thế này, anh còn trêu chọc tôi!"

Sở Tuấn Thịnh nghe vậy liền nghiêm túc nhìn Mặc Tu Nhân: "Mặc Tu Nhân, anh điều tra rõ chưa? Tại sao tên điên kia lại tạt axit sunfuric vào người em Bạch! Thật nguy hiểm!".

Mặc Tu Nhân vẻ mặt ủ rũ nói: "Điều tra hay không, không liên quan tới anh, Cẩm Sương hiện tại cần nghỉ ngơi một chút, anh có thể rời đi được không?”

Sở Tuấn Thịnh rất chắc chắn, nếu không có Bạch Cẩm Sương ở đó, Mặc Tu Nhân chắc chắn sẽ nói, bây giờ anh có thể cút được không?

Anh ta chế nhạo không đồng ý, trong giọng điệu có chút đe dọa: "Tôi e rằng, có người đã điều tra ra rồi, nhưng lại không muốn nói cho em Bạch, giống như lần trước điện báo..."

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.