Vợ Ơi Chào Em

Chương 15: Chương 15: Chai mặt




Lần này tới nhà Ngụy Sở, Tô Nhạc ngại đi hai tay không đến, nên cô mua một chút hoa quả và đồ ăn vặt, đón một chiếc taxi tới khu biệt thự của Ngụy Sở.

Tới bên ngoài tiểu khu, bảo vệ thấy cô xách theo nhiều thứ, chỉ hỏi hai câu rồi không ngăn cô nữa, chờ Tô Nhạc đi xa, một người trong phòng bảo vệ mới mở miệng hỏi: “Anh nói xem, cô gái này có phải bạn gái của tổng giám đốc Ngụy hay không?”

Người bảo vệ lớn tuổi hơn uống một ngụm trà, chậm rãi nói: “Cậu nói tổng giám đốc Ngụy trẻ tuổi đẹp trai mà chưa từng đưa phụ nữ về nhà kia?”

Bảo vệ ít tuổi hơn gật đầu: “Trong khu biệt thự của chúng ta còn có tổng giám đốc Ngụy nào khác sao?”

Bảo vệ lớn tuổi gật đầu: “Cậu tới muộn nên không biết.” Ông thấp giọng nói: “Ở đây còn có một ông chủ Ngụy mở cửa hàng giày da nữa, hơn bốn mươi tuổi rồi còn thường xuyên đưa phụ nữ trẻ tuổi về nhà, nghe nói ông ta còn có một bà vợ xây dựng sự nghiệp với ông ta đấy, hắc hắc, thói đời bây giờ, đàn ông trẻ tuổi mà giữ mình trong sạch như tổng giám đốc Ngụy không nhiều lắm đâu.”

Tô Nhạc còn chưa biết Ngụy Sở là người đàn ông tốt nổi danh ở khu biệt thự này, cô cầm mấy túi đồ, vừa bấm chuông cửa lập tức đã có một anh chàng tóc ngắn, có vẻ hoạt bát đi ra mở cửa, nhìn thấy cô, trên mặt anh ta lộ ra một nụ cười kỳ quái.

“Chị là Tô tiểu thư phải không? Tôi họ Trần, chị gọi tôi là Trần Húc là được.” Trần Húc nhiệt tình nhận lấy túi đồ trong tay Tô Nhạc, đi về phía cửa phòng ăn, thái độ thân thiết đến mức khiến Tô Nhạc cảm thấy rụt rè.

Tô Nhạc đi vào theo, trong phòng còn có ba nam một nữ, trong đó hai nam một nữ Tô Nhạc có quen biết, là Tào Ngu Đông, Lương Quang và Đường Dao, một người đàn ông cô không nhận ra.

“Tô Nhạc, tới đây, chị giới thiệu cho em, đây là bạn thân từ nhỏ của Ngụy Sở, Trầm Lục Trung.” Đường Dao kéo Tô Nhạc ngồi xuống bên cạnh mình: “Không cần quan tâm tới bọn họ, hai chúng ta nói chuyện với nhau là được rồi.”

Tô Nhạc cười theo: “Chị Đường Dao, không ngờ hôm nay chị cũng ở đây.”

Ngụy Sở nghe được giọng nói của Tô Nhạc, đi ra từ phòng bếp, lộ ra một nụ cười: “Tô Nhạc, em tới rồi?”

Mấy người bạn khác đều run lên, bọn họ vẫn biết tay nghề của Ngụy Sở không tệ, nhưng thỉnh thoảng mới có thể được thưởng thức một lần, muốn vị đại gia này nấu một bát canh thôi cũng thật khó, không ngờ hôm nay bọn họ lại được thưởng thức nhờ phúc của một cô gái, tâm trạng đang vô cùng phức tạp, nhìn thấy gương mặt tươi cười như gió xuân của Ngụy Sở, tâm trạng lại càng thêm phức tạp.

Quan hệ giữa Lương Quang và Ngụy Sở không phải rất tốt, nhưng anh lấy danh nghĩa là chồng Đường Dao nên cũng được ăn chực một bữa cơm. Khi thấy Tô Nhạc xuất hiện, suy nghĩ trong lòng anh hơi hỗn loạn.

Trong giới doanh nhân, Ngụy Sở là một người phát ngôn trẻ tuổi đầy hứa hẹn, anh không ngờ một người đàn ông như vậy lại cam chịu tốn công sức vì một người phụ nữ, mời mấy người bạn về nhà ăn chỉ vì không muốn để đối phương xấu hổ.

“Anh Ngụy,” Tô Nhạc nở nụ cười với Ngụy Sở, thấy đối phương lại vào trong bếp mới cười cười với mấy người ở đây, coi như chào hỏi.

“Hiếm khi nào được ăn không một bữa.” Đường Dao cầm lấy điều khiển ti vi, vừa chuyển kênh vừa nói: “Món cay Tứ Xuyên Ngụy Sở làm là tuyệt nhất, nghe nói là do mấy năm trước đặc biệt…”

“Xì dầu hết rồi, ai giúp tôi mua một chai về đi?” Ngụy Sở lại lần nữa từ phòng bếp đi ra, anh nhìn về phía Đường Dao: “Đường Dao, cậu đi mua.”

“Ngụy Sở, cậu ức hiếp phụ nữ.” Đường Dao nhướng mày, hiển nhiên là không muốn đi.

Sau khi nhìn lướt qua những người trong phòng khách một lượt, Tô Nhạc nghĩ bọn họ đều là đại gia, vì vậy nói: “Để em đi.”

“Chị Tô, để tôi đi, tôi quen đường ở đây hơn.” Trần Húc vội vàng đứng lên, nói với người đứng ở cửa phòng bếp một câu: “Nhớ thanh toán.” Rồi lập tức co giò chạy ra ngoài.

“Thật có sức sống.” Tô Nhạc giật giật khóe miệng, lại nhìn những người ngồi yên bất động trong phòng, đứng lên đi về phía phòng bếp, cô vẫn nên đi giúp gì đó thôi, ngồi yên giống các đại gia này thật áp lực tâm lý.

Ngụy Sở thấy Tô Nhạc đi vào, mở miệng nói: “Em ra ngoài kia ngồi đi, rất nhanh là xong thôi, trong phòng bếp nhiều mùi dầu mỡ.”

“Không sao.” Tô Nhạc cầm lấy tạp dề trên móc mặc vào, tháo đồng hồ đeo tay xuống nhét vào túi quần, giúp Ngụy Sở rửa rau: “Trước đay, khi ở nhà, thỉnh thoảng em cũng giúp mẹ nấu cơm, nhưng lần nào mẹ cũng nói em vướng tay vướng chân, không giúp được gì.” Cô rửa sạch từng cọng rau: “Lần này vốn định từ chức xong sẽ về thăm nhà một lần, kết quả là công ty vừa phỏng vấn gọi em tuần này đi làm, sợ rằng phải chờ tới kỳ nghỉ mùng 1 tháng 10 mới có thể trở về.”

Ngụy Sở không đuổi Tô Nhạc ra ngoài nữa, ánh mắt anh hướng tới những ngón tay nhỏ dài của Tô Nhạc, hai người ở chung như thế này khiến anh có ảo tưởng bọn họ là vợ chồng, hai người cùng nhau làm cơm, cùng nhau đãi khách, canh gà trong nồi tỏa ra mùi vị thơm phức, khiến cho phòng bếp càng thêm ấm áp, bớt đi sự khó chịu khi nấu ăn một mình: “Bác gái nhất định là một người mẹ rất tốt.”

Tô Nhạc vớt rau từ trong nước ra, để vào chiếc rổ bên cạnh, quay đầu cười nói với Ngụy Sở: “Đương nhiên.”

Hai người nhìn nhau cười, rất có cảm giác bạn tốt nhiều năm.

“Em có thích ăn Hổ Bì Thanh Tiêu* không?” Ngụy Sở đang để ý đến mấy quả ớt xanh đột nhiên hỏi.

* Hổ Bì Thanh Tiêu là một món ăn dân gian của người Tứ Xuyên, bên ngoài ớt xanh (thanh tiêu) có những hạt tiêu lốm đốm như da hổ nên mới gọi là Hổ Bì Thanh Tiêu. Cay, nhất định là rất cay, vừa nhìn đã chảy nước miếng.

Tô Nhạc gật đầu, nhìn Ngụy Sở vừa vội vàng chuẩn bị ớt xanh, còn phải vội vàng rửa thịt bò cho vào nồi áp suất, cô cảm khái nói: “Không biết sau này ai có phúc gả cho anh Ngụy, nhất định sẽ hời to rồi.”

“Không biết đàn em có bằng lòng nhận món hời này không?” Ngụy Sở cười hỏi, hơi nước bốc lên từ nồi áp suất khiến Tô Nhạc không nhìn rõ ánh mắt anh.

“Đàn anh, chọc ghẹo đàn em là không tốt.” Tô Nhạc nhún vai, đặt ớt xanh lên thớt, thái thành những sợi nhỏ, sau đó lại thái thành những đoạn ngắn, cô cười tủm tỉm mở miệng: “Ớt xanh trứng muối cũng rất ngon.”

Trần Húc cầm theo một lọ xì dầu vội vàng chạy tới phòng bếp phải dừng chân lại, anh vô cùng kinh ngạc nghĩ, sếp cầu hôn, bị người ta dùng bốn lạng đọ nghìn cân mà từ chối?

Sếp bị từ chối?!

Tô Nhạc nhìn thấy Trần Húc, cười nói: “Anh về thật đúng lúc, ớt xanh trứng muối vừa khéo cần đến xì dầu.”

Trần Húc yên lặng nhìn gương mặt cười như có như không của sếp nhà mình, anh tới không đúng lúc một chút xíu nào, thật là hỏng bét rồi!

Ngụy Sở cười mở miệng: “Quả thật là đúng lúc, cậu tới góc kia lột vỏ hai củ hành tây, thuận tiện thái thành sợi đi.”

Trần Húc vùng vẫy nói: “Sếp, không đủ dao.” Tầm mắt anh rơi xuống con dao trong tay Tô Nhạc.

“Không cần, hành tây dễ thái, dùng con dao này là được.” Ngụy Sở lấy một con dao nhọn dài 25 phân đưa cho Trần Húc: “Con dao này rất sắc, từ từ làm, không vội.”

Khi Trần Húc cầm con dao cùn đến mức giết gà không chết này mài mài củ hành tây, anh khắc sâu trong lòng một đạo lý rằng chuyện cười của sếp không thể nhìn được, chẳng may nhìn thấy cũng phải giả bộ như không thấy gì. Anh vừa dùng một khuỷu tay lau nước mắt, vừa căm hờn nghĩ, củ hành tây này thật cay!

Trong phòng khách, Tào Ngu Đông vuốt cằm nói: “Thời tiết hôm nay thật không tệ.”

Trầm Lục Trung nhìn vào phòng bếp hạ giọng hỏi: “Đó chính là người con gái mà Ngụy Sở…”

“Anh nhất định không ngờ từ hồi đại học Ngụy Sở đã có rắp tâm gây rối người ta, chỉ tiếc…” Tào Ngu Đông lắc đầu thở dài: “Aiz, đây là duyên phận mà.”

Đường Dao ăn một miếng táo, nói: “Tô Nhạc này thật ra cũng không tệ.”

“Có thể khiến cho Đường tiểu thư nói rằng không tệ, thật không dễ dàng.” Tào Ngu Đông cười hì hì đáp lại một câu, trong lòng nghĩ, lần này bạn tốt nhà mình không thể lại bỏ lỡ nữa.

Sau khi đặt đồ ăn lên bàn, Tô Nhạc ngồi xuống bên cạnh Ngụy Sở, một bàn bảy người, bầu không khí cũng không tệ lắm, Tô Nhạc cũng không có cảm giác xấu hổ.

Đường Dao vừa ăn canh cá cay vừa uống Sprite: “Vẫn là món cay Tứ Xuyên ăn đã nghiền nhất.”

Lương Quang ngồi bên cạnh nhìn vậy, bất đắc dĩ thở dài: “Em ăn ít thôi, đừng để đau dạ dày.” Nói xong, anh múc một muỗng canh gà vào trong bát của Đường Dao.

Tô Nhạc nhìn hai người, nở một nụ cười, nhưng tốc độ gắp đồ ăn không chậm đi chút nào, dáng ăn thì có vẻ đẹp, nhưng tốc độ thì hơi nhanh.

“Món chân gà ngâm ớt này mua ở đâu vậy, mùi vị rất chính tông.” Tô Nhạc ăn một chiếc chân gà ngâm ớt xong, hỏi có chút bất ngờ.

“À, cái này anh đã tự làm từ trước, nếu em thích, mang về ăn đi.” Ngụy Sở nghe vậy cười: “Anh làm hơi nhiều một chút.”

Đường Dao vốn định nói mình cũng muốn, nhưng khi nghe được câu nói sau, nhất thời ngậm miệng, người ta làm hơi nhiều một chút thì cũng không có phần cho bọn họ.

Quả nhiên đứng trước sắc đẹp, anh em dạt hết sang một bên.

“Sao có thể làm phiền anh như vậy.” Tô Nhạc áy náy cười: “Em không chuẩn bị hộp mang về.”

Mọi người im lặng, thế này đúng là không phiền hà.

Đường Dao lại nghĩ Tô Nhạc có phẩm chất tốt đẹp nhất của chị em phụ nữ, món hời nào nên chiếm thì nghìn vạn lần không được buông tay, món nào không nên chiếm thì nửa phần cũng không được nhận.

“Không sao, anh có.” Ngụy Sở xoay đĩa lưỡi vịt kho cay tới trước mặt Tô Nhạc: “Lưỡi vịt kho cay này cũng không tệ, bình thường anh thích đến chỗ này ăn, em nếm thử đi.”

“Cảm ơn.”

Tào Ngu Đông thích ăn lưỡi vịt cảm thấy thật đau lòng.

Ăn cơm, thu dọn phòng bếp xong, mấy người ngồi trong phòng khách uống trà, nói chuyện phiếm, nhàn nhã đến mức không giống với người đã có công ăn việc làm.

“Tô Nhạc, chỗ em ở rất xa nơi làm việc, đi làm có vẻ không tiện.” Sau khi Đường Dao biết nơi Tô Nhạc ở và công ty của cô, lo lắng nói: “Chi bằng em mua xe đi?”

“Không sao, sắp tới em sẽ chuyển khỏi nhà bạn, trước tiên thuê một phòng trọ đã, chuyện mua xe cũng không cần vội.” Tô Nhạc cười cười: “Hơn nữa đến giờ em vẫn chưa học lái xe.”

“Nếu em muốn thuê phòng, anh sẽ hỏi giúp em, anh có một người bạn làm trong ngành môi giới nhà đất.” Ngụy Sở uống một ngụm trà: “Không biết lái xe cũng tốt, một mình lái xe đi làm cũng không an toàn.”

Tô Nhạc cười gượng: “Đúng vậy.” Cô không định nói cho người ta biết, mình lái xe mới trở thành một sát thủ đường phố, không phải mình không an toàn, mà là người khác không an toàn.

Nói xong câu đó Ngụy Sở nhận được ánh mắt chế nhạo của mấy người bạn tốt, Ngụy Sở nhìn lại không chớp mắt, không hề có phản ứng gì.

“Nếu em không chê, gần đây anh có một phòng trống, không có ai ở, gần công ty, cũng gần chỗ em làm. Hơn nữa công ty chúng ta rất gần nhau, thỉnh thoảng anh còn có thể đưa em đi một đoạn đường.”

“Sao có thể làm phiền anh như vậy?”

“Không có gì, tiền thuê nhà vẫn tính như thường, nếu như em cảm thấy ngại, lúc rảnh rỗi mời anh ăn cơm cũng được.” Ngụy Sở mở miệng lần nữa.

Theo đuổi bạn gái phải chai mặt, Ngụy Sở triệt để làm được điều này.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.