Vợ Ơi Chào Em

Chương 28: Chương 28: Đả kích




Khi Tô Nhạc và Ngụy Sở trở lại khoảng sân để nướng thịt thì những nhân viên phân tán khắp nơi đã tập trung đông đủ, một đám người đang “hứng chí bừng bừng” tự mình nướng thịt, chỉ là, thỉnh thoảng lại không cẩn thận liếc mắt nhìn về phía cô gái trẻ đẹp đứng bên cạnh sếp lớn nhà mình.

“Em thích ăn gì?” Ngụy Sở đeo một đôi găng tay, sau đó xoay người hỏi Tô Nhạc, vẻ mặt dường như đã lấy lại tinh thần từ lần đả kích trước đó.

“Tô Nhạc, chị thích cái gì có thể tới bên kia lấy.” Trần Húc đi tới, đưa cho Tô Nhạc một cái đĩa và một cái kẹp thức ăn, anh chỉ chỉ vào một căn phòng thủy tinh cách đó không xa, trong đó dường như cũng bày biện các loại rau và trái cây, Tô Nhạc chỉ những thứ trên bàn: “Còn những thứ này?”

“À, khẩu vị mỗi người mỗi khác, gọi nhiều một chút cũng tốt.” Trần Húc cười hì hì nói: “Dù sao đại ca là chủ chi, chị không cần tiết kiệm thay anh ấy.”

Tô Nhạc nhìn Ngụy Sở đứng cách đó ba bước, vội ho một tiếng: “Anh có cần thẳng thắn trước mặt sếp như thế không?” Nếu ông chủ công ty cũ của cô biết nhân viên lãng phí như thế, nhất định sẽ phun ra lửa.

“Không sao, đại ca anh ấy quen rồi.” Trần Húc nhún vai, xoay người cầm lấy mấy xâu cánh gà và thịt bò, vừa ngâm nga hát vừa đi về hướng bếp nướng.

Tô Nhạc không đi về phía căn phòng kia, mà trực tiếp chọn vài món trên bàn đặt vào đĩa, sau đó đưa tới trước mặt Ngụy Sở: “Em muốn cho nhiều cay một chút.”

Ngụy Sở cầm lấy cánh gà trên đĩa, vừa quệt tương vừa gật đầu: “Được, đúng rồi, nếu em thích ăn nấm hương nướng thì lấy một ít lại đây, chúng ta làm rau nướng.”

Những lời này vừa nói được hai phút, trên bếp nướng đã có thêm đủ loại nấm hương, đậu khô, nấm rơm, chiếm hơn một nửa cái bếp nướng.

Chỉ chiếm được một góc bếp, Trần Húc uất ức nhìn sếp nhà mình hóa thân thành ông chồng hoàn hảo, rồi lại nhìn Tô Nhạc một tay cầm đĩa, một tay cầm lê gặm, lắc đầu thở dài trong lòng, nhìn tình hình này của sếp, khi lấy được Tô Nhạc rồi nhất định là chẳng có quyền hành gì. Ở thời đại này, phụ nữ càng ngày càng quý giá, còn đàn ông bọn họ như cỏ đuôi chó trên mặt đất, lại còn phải tự vẫy đuôi nữa.

“Ớt.” Ngụy Sở mở miệng.

Tô Nhạc đưa ra, Ngụy Sở cười nhận lấy, sau đó rắc đều lên trên xiên thịt, rồi lại quệt một lớp nước tương, đặt lên trên bếp nướng, hai người phối hợp rất nhịp nhàng, khiến cho người cô đơn là Trần Húc ở bên cạnh nhìn mà khó chịu.

Sự ăn ý của hai người quá mức bắt mắt, vì vậy mấy người đang nướng đồ ăn ở bên cạnh đều lơ đãng đi qua hai người mấy lần, sau đó cười cười, không nói gì, chậm rãi bỏ đi.

Người đàn ông mặc tạp dề, đeo găng tay kia là ai?

Chính là cái kẻ cười thì nham hiểm, không cười thì hù chết người, con hồ ly trong giới doanh nhân đó sao? Thế giới này rốt cuộc điên khùng đén mức nào, ngay cả loại hồ ly như sếp lớn nhà mình cũng có thể biến thành con chó trung thành trước mặt một người phụ nữ không tính là quá xinh đẹp?

Nhìn thái độ của người ta đối với sếp thật bình tĩnh, nhìn người ta đứng bên cạnh gặm hoa quả một cách đương nhiên, nhìn sếp lớn đã phải làm cu li mà còn cười đến mức tỏa hào quang, nhìn lâu hơn chắc chắc sẽ mù mắt. Các nhân viên yên lặng thu hồi ánh mắt, nhìn thịt nướng nửa sống nửa chín trong tay, rồi lại nhìn xiên thịt dê tỏa ra mùi vị mê người trong tay sếp, lau khóe miệng, lại đổi một xiên thịt khác, tiếp tục nướng.

“Nướng xong rồi, em ăn thử đi.” Ngụy Sở cầm lấy một xiên thịt dê, đưa tới bên miệng Tô Nhạc, Tô Nhạc đưa tay định cầm, kết quả là xiên thịt kia lại dời đi, Tô Nhạc liếc mắt nhìn Ngụy Sở.

“Bên trên rất nhiều dầu, em nếm thử trước đã.” Ngụy Sở cố chấp đưa xiên thịt dê tới bên miệng Tô Nhạc, Tô Nhạc nhìn nụ cười ôn hòa kia của Ngụy Sở, lại nhìn xiên thịt dê có vẻ rất ngon lành, cuối cùng cô bám lấy tay Ngụy Sở, cúi đầu cắn một miếng.

Trần Húc ở bên cạnh nhìn găng tay chống dầu mỡ trên mặt bàn, khóe mắt giật giật, nghiến răng một cái, cắn đứt miếng cánh gà.

Đại ca, anh có còn thủ đoạn nào vô liêm sỉ hơn nữa được không?

Quả nhiên là người lợi hại trên thương trường, trong tình cảm, thủ đoạn cũng phải khiến người ngoài ngưỡng mộ.

“Rất ngon.” Tô Nhạc nuốt xuống thịt dê nóng hổi, vừa đưa tay quạt đầu lưỡi, vừa gật đầu: “Tay nghề của anh đúng là rất tốt.” Có tiền, lại đẹp trai, lên được phòng khách, xuống được phòng bếp, có thể xách gạo, lại có thể trải giường chiếu, người đàn ông như vậy đúng là cực phẩm trên thế gian, chẳng trách có nhiều phụ nữ thích anh như vậy.

“Em thích là tốt rồi.” Ngụy Sở đặt những xiên đã nướng xong lên bàn, hai người ngồi xuống cạnh bàn, Ngụy Sở cầm đôi găng tay bên cạnh lên, nhíu mày nói: “Anh đã nhớ là có thứ này, vì sao vừa rồi lại không thấy nhỉ?”

Trần Húc quay đầu, đại ca, anh có thể nói dối không chớp mắt như vậy sao?

Khi đã ăn thịt nướng xong, mọi người đều ngồi ở những dãy bàn lộ thiên uống trà nói chuyện phiếm, Tô Nhạc ngồi cùng giám đốc phòng kế hoạch, hai người vừa uống trà vừa bàn chuyện hợp tác, không chú ý rằng Ngụy Sở đã không còn ở bên cạnh nữa.

“Gần đây đồ uống đều có xu hướng tăng giá, nhưng Bách Sinh chúng tôi vì nguyên nhân thị trường nên sẽ không tăng giá.” Tô Nhạc nghiêm túc nói: “Về điểm này, hy vọng có thể giúp được chuyện gì đó trong quá trình lên kế hoạch.”

“Đương nhiên.” Giám đốc Dương của phòng kế hoạch hiểu được sự lựa chọn này của Bách Sinh, tuy không tăng giá nhất thời sẽ không thể thu được lợi nhuận như những công ty khác, nhưng đối với việc mở rộng thị trường lại vô cùng có lợi, chỉ là, trong xu thế tăng giá hiện nay mà Bách Sinh vẫn có thể đứng vững dưới áp lực, chuyện này coi như cũng có bản lĩnh.

Hai người nói chuyện một lúc lâu, bên cạnh đột nhiên lại xuất hiện một thứ gì đó lông lá bù xù, cô nghiêng đầu qua nhìn, đúng là một con thú bông mập mạp, con chim mũm mĩm đang rũ đôi cánh nho nhỏ xuống, có vẻ vô cùng đáng yêu.

Giám đốc Dương thấy sếp nhà mình lại bắt đầu theo đuổi bạn gái, rất thức thời mà mượn một cái cớ bỏ đi, đi thật xa rồi mới quay đầu lại vuốt cằm lẩm bẩm: “Chiêu nay của sếp sao lại giống chiêu dỗ bạn gái của thằng cháu học cấp ba của mình thế nhỉ?” Suy nghĩ một lát, cảm thấy sếp nhà mình phải thủ đoạn hơn học sinh phổ thông, nên anh lắc đầu bỏ đi.

Trần Húc đi cùng với Ngụy Sở lại thầm hoảng sợ, thật không ngờ vì con gấu bông này mà sếp có thể cầm súng hơi lên liên tục bắn rất nhiều lần mới có thể đổi được. Loại việc chỉ học sinh trung học mới làm này mà sếp cũng tự hạ giá trị bản thân để làm, rốt cuộc vị trí của Tô Nhạc trong lòng sếp lớn đến thế nào?

“Cảm ơn.” Tô Nhạc đoán rằng Ngụy Sở muốn tìm lại lòng tự trọng đã mất từ buổi sáng nên cô cười ôm lấy con thú bông, vừa kéo một cái cánh nhỏ vừa nói: “Em đang nghĩ mình thiếu một con gấu bông đáng yêu.”

“Em thích là tốt rồi.” Ngụy Sở ôn hòa nói xong câu này, đã nghe roẹt một tiếng, cái cánh nhỏ trên người con chim mập mạp bị Tô Nhạc kéo rách hơn một nửa, một phần còn dính trên người, phần còn lại đang đong đưa trong gió, nhúm bông từ trong lỗ thủng thò ra ngoài.

Ngụy Sở: …

Tô Nhạc bình tĩnh để cái cánh vào chỗ cũ, cười gượng nói: “Về nhà khâu lại là được, vừa rồi em hơi mạnh tay một chút.” Tuy chất lượng kém là nguyên nhân chủ yếu, nhưng thấy mặt mũi người ta đã bị giẫm nát, cô không đành lòng giẫm thêm một cước, hơn nữa người ta có lòng tốt tặng cho mình, trong tình huống hiện tại, cô thật sự không nỡ nhìn gương mặt tuấn tú của Ngụy Sở lại càng lộ vẻ khó xử.

Thật sự là thê thảm không biết để đâu cho hết, khóe miệng Trần Húc giật giật, anh nhớ chất lượng quà tặng ở khu nghỉ dưỡng trung tâm này vốn rất tốt, sao vừa mới kéo đã bị bung ra, số phận này đúng là quá mức xui xẻo rồi.

“Không sao, lần sau anh lại đổi cho em là được.” Ngụy Sở cười mà vẻ mặt biến sắc, những ngón tay cầm tách trà cũng bắt đầu trắng bệch.

“Ha ha, vâng.” Tô Nhạc cười cứng nhắc, yên lặng nói thầm trong lòng, Ngụy đại thần, anh cần gì phải khó dễ với mấy con gấu bông như thế, đừng giãy dụa vô ích, đây là số mệnh rồi.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.