Vợ Ơi Chào Em

Chương 3: Chương 3: Hội bạn học




Hôm nay, thời tiết đẹp đến mức Tô Nhạc muốn mượn cớ không tới hội bạn học cũng không được, cô có một cảm giác đáng sợ là đôi nam nữ chó má Lâm Kỳ và Trang Vệ này nhất định sẽ xuất hiện.

Từ nhỏ Lâm Kỳ đã thích cạnh tranh với cô, lần này cướp được Trang Vệ từ tay cô, với tính cách của Lâm Kỳ, không thể nào bỏ qua một cơ hội tuyệt diệu như thế, dù sao Trang Vệ cũng là một trong số những nhân vật hiếm hoi muốn tiền có tiền, muốn mạo có mạo của đại học A.

Tô Nhạc không biết rốt cuộc mình có đức tính tốt gì có thể khiến cho Lâm Kỳ coi cô là đối thủ, chỉ là trước giờ cô chưa từng coi Lâm Kỳ như vậy, cứ nhìn chằm chằm vào một người để sống như thế quá mệt mỏi, cũng quá mất mặt. Đáng tiếc Lâm Kỳ không thông minh sắc xảo như vẻ bề ngoài, cứ một mực vui vẻ cạnh tranh với cô.

Nhận được điện thoại của phòng nhân sự, nói rằng đơn từ chức của mình đã được phê chuẩn, Tô Nhạc chạy tới công ty thu dọn một vài thứ vật dụng thường ngày, đồng thời chào tạm biệt một số đồng nghiệp có quan hệ tốt.

Người làm việc ở văn phòng có ai không tinh tế, làm sao có thể không biết đã xảy ra chuyện. Chỉ là, nét mặt họ không hiện lên chút gì, bình tĩnh nói những lời khách sáo với Tô Nhạc như sau này thường xuyên liên lạc.

Tô Nhạc không ngốc, bước ra khỏi cửa, mọi người đều vì bát cơm, không muốn đắc tội bất kỳ ai, cô chỉ nói mấy câu khách sáo với mọi người rồi cũng ôm đồ đạc xuống lầu, dù sao công ty này cô cũng không bao giờ bước vào lần nữa. Không phải cô không chịu nổi, không đấu thắng được những người này, chỉ là lúc đó muốn nhân cơ hội từ chức, định tới công ty của Trang Vệ. Đáng tiếc cô đoán được tất cả lại không đoán được Trang Vệ sẽ ngoại tình.

Vì vậy mới có người nói, đàn ông là loại sinh vật chưa chờ được đến lúc hắn ta chết sẽ không biết bên trong có những thứ gì. Lời này tuy nói hơi quá nhưng không phải không có chút đạo lý.

Ôm đồ ra khỏi thang máy, Tô Nhạc thật sự không ngờ sẽ nhìn thấy Lâm Kỳ trong quá cà phê bên dưới công ty, mà ngồi cùng Lâm Kỳ chính là đồng nghiệp đã trộm đồ án của cô.

Dừng bước, Tô Nhạc cau mày, rất nhanh nghĩ lại những thứ lộn xộn trong chuyện này, mím chặt môi, cô xoay người vẫy một chiếc taxi, nhanh chóng vứt bỏ sự lạnh lùng trong ánh mắt.

Tô Nhạc trở lại nhà Trần Nguyệt, Trần Nguyệt đã đi làm, cô mở tủ lạnh nhìn vào, trống không, ngay cả một miếng bánh mì cũng không có, Tô Nhạc cong cong khóe miệng, làm sao cô có thể quên Trần Nguyệt này chưa từng nấu cơm, khi còn ở đại học, trong phòng có bốn người, người có thể nấu ăn chỉ có một mình cô, đáng tiếc cô chỉ biết xào cải trắng, rán đậu, những thứ cao cấp cũng không làm được.

Nghĩ tới các món ăn ngon miệng làm ở nhà, Tô Nhạc lại thêm vào một điều kiện khi tìm chồng, phải nấu ăn giỏi.

Mở máy tính lên, xem mấy thông báo tuyển dụng mấy chức vụ phù hợp với mình trên mạng, Tô Nhạc chọn hai công ty phù hợp với yêu cầu, nộp sơ yếu lý lịch rồi mới xuống lầu ăn cơm.

Vào một quán ăn Trung Quốc bình thường, Tô Nhạc cầm lấy thực đơn, thì ra chỉ cải xào cũng đã mười hai tệ một phần, đột nhiên cô nghĩ, muốn sống sót trong thế giới này thật sự không phải một chuyện dễ dàng.

Ăn được một nửa, cô nhận được điện thoại của Trần Nguyệt, nói hội bạn học sẽ tổ chức tại nhà hàng Thái Thụy, Trần Nguyệt tan tầm sẽ tới thẳng đấy, bảo Tô Nhạc tự đi một mình.

Nhà hàng Thái Thụy, một trong những nơi đắt đỏ nhất thành phố A, Tô Nhạc đã tham gia tiệc công ty hai lần ở đó, tuy đồ ăn không tính là đẳng cấp, nhưng trang trí và phục vụ là số một, tác dụng lớn nhất của nó ngoại trừ phô trương giàu sang cũng chỉ có phô trương giàu sang.

Áp lực của Tô Nhạc rất lớn, cô biết, ở những nơi như hội bạn học này, quen biết quan trọng hơn bất cứ điều gì khác.

Ăn cơm xong, trở về nhà lên mạng gần hết buổi chiều, Tô Nhạc rất bình tĩnh mặc quần áo, trang điểm, vừa đi giày cao gót, vừa phải níu chặt cầu thang.

Khi Tô Nhạc tới được điểm hẹn đã không còn sớm nữa nhưng cũng không muộn, những người ở đây có người quen, có người không, nhưng trang phục đều gọn gàng, nghiêm chỉnh giống như toàn những người thành công.

Chào hỏi cả những người quen và không quen xong, cô ngồi xuống sô pha uống trà, bạn cùng lớp đại học, Lý Huyên Nhiễm, đi tới ngồi xuống bên cạnh cô, nhìn Tô Nhạc như có gì muốn nói rồi lại thôi.

Tô Nhạc uống một ngụm trà, thấy vẻ mặt của Lý Huyên Nhiễm, cười hỏi: “Huyên Nhiễm, sao vậy?” Cô và Lý Huyên Nhiễm tuy không ở cùng một phòng ký túc nhưng quan hệ cũng không tệ lắm, Lý Huyên Nhiễm tính cách luôn thẳng thắn lại lộ ra vẻ mặt này, chứng tỏ lời cô ấy muốn nói hơi khó xử.

Lý Huyên Nhiễm nhìn gương mặt Tô Nhạc, ở khoa của bọn họ, Tô Nhạc cũng được xếp vào hàng người đẹp, cô uyển chuyển nói: “Gần đây cậu và Trang Vệ có thường xuyên liên lạc không, bình thường có thời gian cũng nên ở cạnh anh ấy nhiều một chút.” Nơi cô làm việc cách công ty Trang Vệ không xa, đã vài lần cô nhìn thấy một người phụ nữ ngồi trên xe Trang Vệ.

Tô Nhạc cười gượng, trong lòng hơi đau, không ngờ chuyện Trang Vệ ngoại tình người khác đã biết từ lâu, còn cô lại bị vải thưa che mắt, nhìn dáng vẻ này của Lý Huyên Nhiễm có lẽ cũng đang tiếc thay mình một gã đàn ông kim cương bị người khác cướp mất. Che giấu nỗi chua xót trong lòng, Tô Nhạc buông cái chén xuống: “Tớ và anh ta đã…”

Tô Nhạc còn chưa nói xong đã thấy sắc mặt Lý Huyên Nhiễm đang ngồi bên cạnh thay đổi, cô nghiêng đầu nhìn theo, thấy Lâm Kỳ đang khoác tay Trang Vệ đi về phía này, trên đường còn làm ra những động tác thân mật, giống như sợ người ta không biết hai người là tình nhân vậy.

“Đây chẳng phải Trang Vệ nổi tiếng của khoa chúng ta sao?” Trong số những người ở đây có người nhận ra Trang Vệ: “Bạn gái anh ta không phải một trong những bông hoa của khoa quản lý, Tô Nhạc, sao? Sao đã đổi người rồi?!” Người này vừa nói xong, ánh mắt lập tức rơi trên người Tô Nhạc, nửa tò mò, nửa thương hại, cũng có chút hả hê, bất kể những cái nhìn này là chế giễu hay thương hại đều khiến bầu không khí ở đây trở nên khó xử.

Khi Trang Vệ theo đuổi Tô Nhạc, rất nhiều người trong trường đều biết, hôm nay cô bé lọ lem đã biến thành công chúa thành công lại bị ném vào bụi bặm, nhất định sẽ có người chế giễu.

Trang Vệ lơ đãng để kệ Lâm Kỳ kéo tay mình, ánh mắt nhìn về phía Tô Nhạc, hắn cũng nghe được câu nói kia từ trong đám người, thấy Tô Nhạc cúi đầu, nhất thời, tâm trạng hắn có chút phức tạp. Hắn thích Tô Nhạc, nếu không khi đó đã không theo đuổi cô mãnh liệt như thế. Nhưng bất kỳ một gã đàn ông nào đều không chịu được bạn gái đã hẹn hò với mình hai năm mà hai người mới chỉ ôm hôn, chưa đi được tới bước cuối cùng. Hắn là một người đàn ông, không phải thánh. Tô Nhạc quá tự lập, thậm chí hắn còn không biết rốt cuộc Tô Nhạc có thật sự yêu hắn hay không. Giống như hiện tại, rõ ràng cô ngồi ở đó, nhưng mình lại không nhìn ra được tâm tư của cô.

Nhận thấy vẻ lơ đãng của Trang Vệ, Lâm Kỳ kéo tay áo hắn, dựa đầu lên vai hắn, cười cười giới thiệu với mấy người bạn đại học của mình, trên mặt mang theo một tia đắc ý.

“Làm kẻ thứ ba mà còn đắc ý như vậy.” Lý Huyên Nhiễm chán ghét nhíu mày, không thèm nhìn dáng vẻ đắc ý của Lâm Kỳ nữa, thả một quả quýt vào tay Tô Nhạc: “Gần đây cậu thế nào?”

Tô Nhạc biết Lý Huyên Nhiễm muốn dời đi sự chú ý của mình, miễn cho bị hai người kia ảnh hưởng tới tâm trạng, cô cũng tiếp nhận sự quan tâm này: “Có ăn có uống, có gì không tốt, nghe nói cậu vào làm trong một công ty nước ngoài, lương lậu thế nào?”

“Có thể thế nào nữa, mấy người nước ngoài này tuyệt đối không dễ hầu hạ, nếu không phải hiện giờ công việc khó tìm, chẳng ai muốn hầu hạ đám giặc tây này.” Lý Huyên Nhiễm cắn răng nói: “Không nói những cái khác, ngay cả một chữ ký cũng yêu cầu mất bao nhiêu ngày, thật sự keo kiệt đến mức làm người ta nổi nóng.”

“Dù sao cũng tốt hơn ông chủ trước của tớ, bắt quản lí mỗi bộ phận thống kê số giấy dùng mỗi tuần.” Tô Nhạc vỗ vai Lý Huyên Nhiễm: “Trong cái thói đời này, chúng ta là công nhân, nhất định phải có tinh thần sẵn sàng ăn ít hơn mèo, ngủ ít hơn chó, dậy sớm hơn cả gà.”

Lý Huyên Nhiễm thở dài, để một nửa quả quýt đã bóc vỏ vào tay Tô Nhạc: “Nếu có thể tự gây dựng sự nghiệp giống đàn anh Ngụy, tự mình làm chủ thì thật tốt.”

Lại lần nữa nghe người ta khen ngợi Ngụy Sở, Tô Nhạc có vẻ bình tĩnh hơn, ngay cả mí mắt cũng không nâng, cô mở miệng nói: “Cậu có thể gả cho anh ta, làm bà chủ.”

Lý Huyên Nhiễm thở dài thật sâu: “Tô Nhạc, cậu phải biết rằng, anh ta là đàn anh Ngụy đấy, đừng nói gả cho anh ta, nếu tớ có thể nói với anh ta hai câu, đấy cũng là vinh hạnh của tớ rồi.”

Vẻ mặt Tô Nhạc không chút thay đổi, bỏ nửa quả quýt vào miệng, tỏ vẻ mình không có ý kiến gì với nhân vật phong vân trong truyền thuyết này, cô thường không có ý kiến gì với những người đàn ông được nhiều phụ nữ quan tâm.

“Tô Nhạc, hôm nay tâm trạng cô tốt quá nhỉ?” Lâm Kỳ kéo Trang Vệ ngồi xuống bên cạnh, cố ý vẫy vẫy chiếc nhẫn trên ngón tay mình, nhẫn kim cương tỏa ra ánh sáng mê người dưới ngọn đèn.

Tô Nhạc rút khăn tay ra lau tay, có vẻ không kiên nhẫn với hành động khiêu khích của Lâm Kỳ, khẽ nhíu mày nói: “Cô rất mong chờ tâm trạng tôi không tốt?”

“Sao có thể, chúng ta quen biết nhiều năm như vậy, đương nhiên tôi hy vọng cô càng sống càng tốt.” Lâm Kỳ cười nói, liếc mắt nhìn vỏ quýt trước mặt Tô Nhạc: “Nghe nói ăn quýt nhiều sẽ nóng, cô ăn ít một chút thì hơn.”

Bàn tay của Lý Huyên Nhiễm ngồi bên kia Tô Nhạc dừng lại, cô nhìn quả quýt cuối cùng trên tay mình, vẻ mặt có vẻ nhăn nhó, cô tức giận nói: “Lâm Kỳ, một thời gian không gặp, cô càng ngày càng giống bà già rồi.”

Vẻ mặt Lâm Kỳ thoáng cái cứng đờ, nhìn thấy quả quýt trong tay Lý Huyên Nhiễm, biết mình vửa rồi đã đụng chạm đến cô ta, mím môi cười nhạt: “Đó là đương nhiên, ngày thường tôi luôn quan tâm đến Vệ, vì vậy thành thói quen.”

Tô Nhạc liếc mắt nhìn Trang Vệ, cô đứng lên chuẩn bị bỏ đi, chẳng buồn nghe Lâm Kỳ khoe khoang, lại bị Lâm Kỳ giữ lại.

“Tô Nhạc, có phải cô còn trách tôi đến với Trang Vệ hay không?”

Tô Nhạc nhướng mày, giờ Lâm Kỳ muốn đóng vai nữ chính đau khổ trong tiểu thuyết ngôn tình sao?

Động tác này của Lâm Kỳ không nhỏ, khiến cho ánh mắt những người xung quanh đều hướng về phía hai người, Trang Vệ thấy vẻ mặt Tô Nhạc xấu hổ, không khỏi mở miệng nói: “Tiểu Kỳ.”

Trang Vệ lên tiếng khiến ánh mắt Lâm Kỳ tối sầm, lập tức lại nắm chặt lấy tay Tô Nhạc: “Tô Nhạc, tôi thích Trang Vệ, hai người không phải đã chia tay rồi sao, vì sao cô còn nổi giận với tôi?”

Ánh mắt mọi người nhìn Tô Nhạc lập tức mang theo chút hứng thú.

Lý Huyên Nhiễm ngồi bên cạnh há hốc mồm nhìn một màn này, không khỏi cảm thán, thế giới này đúng là kẻ ti tiện là vô địch, thật không biết mặt cô nàng Lâm Kỳ này dày đến thế nào mới có thể nói được những lời này.

“Tô Nhạc, không phải em nói sẽ chờ anh ở cổng sao, vì sao anh vào tới đây rồi em vẫn còn ở đây.” Một giọng nói nam tính, trầm thấp, dễ nghe vang lên, lập tức, một cánh tay kéo lấy tay Tô Nhạc, âm thầm tách tay Lâm Kỳ ra.

Căn phòng vốn đang ầm ầm bỗng chốc lặng ngắt như tờ.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.