Vợ Quân Nhân Đừng Xằng Bậy

Chương 729: Chương 729: Suy đoán




Editor: demcodon

Lúc này Đại tá Bạch thực sự rất tức giận. Dù sao đây không phải là một chuyện nhỏ.

Nếu Từ Phú Niên chỉ nói dối thì không sao. Nhưng vấn đề là, Từ Phú Niên bởi vì nói dối hại chết người. Đối phương thậm chí còn là thai phụ!

Nhưng Đại tá Bạch vẫn luôn rất hài lòng với con dâu của mình. Lúc này nhìn vẻ mặt buồn bã của cô, ông ta cũng không khỏi thở dài. Nếu lúc trước đứa con trai ruột của ông ta không chết thì cuộc hôn nhân của Bùi Phương có lẽ mới hoàn mỹ nhất, chỉ tiếc mạng con trai của ông ta ngắn ngủi.

Bùi Phương khóc đến mức đôi mắt vừa đỏ vừa sưng. Vì sợ Từ Phú Niên sau khi trở về sẽ nhìn ra nên không thèm thu dọn đồ đạc đã trực tiếp trở về nhà mẹ.

Đại tá Bạch tự hỏi bao năm qua đã luyện ra khả năng bình tĩnh trước mọi sóng gió. Nhưng nhìn thấy Từ Phú Niên ra vẻ hiếu thuận vẫn không khỏi tức giận. Nếu không phải lý trí nói cho ông ta biết có chuyện cần xác thực thì lúc này ông ta chỉ sợ đã muốn đi bóp chết nó.

Làm sao Từ Phú Niên biết được vợ và ba đều đã biết được sự thật sự? Đêm đó, như thường lệ, ông nói chuyện với ba về chuyện trong quân đội. Mặc dù vợ đi vắng, nhưng vẫn để lại bức thư. Mà Bùi Phương vẫn luôn hiền lành tốt bụng, nên ông càng không nghĩ ngợi gì nhiều.

* * *

Ngày hôm sau, Đại tá Bạch trực tiếp đến tìm Sở Từ.

Từ Vân Liệt còn phải huấn luyện nên không có thời gian để nói chuyện riêng tư này. Mà Sở Từ và Từ Phú Niên đến từ một thôn, tốt nhất nên hỏi con bé trước. Tất nhiên, ông ra cũng đã cử người đến thôn Thiên Trì điều tra rồi.

Chuyện này do một tay Sở Từ sắp đặt, chỉ là nàng cũng không đoán được Bùi Phương lại dũng cảm như vậy mà trực tiếp nói cho Đại tá Bạch biết.

Nhưng, mặc dù nàng chuẩn bị chơi Từ Phú Niên một cú. Nhưng lại không nghĩ sẽ lừa ông cụ nghiêm nghị này. Bởi vậy khi nhìn thấy Đại tá Bạch, nàng đã trực tiếp nói thẳng: “Ông Bạch, hai chị em hôm qua đến quân đội là hàng giả do cháu sắp đặt.”

Đại tá Bạch sửng sốt, hơi khó hiểu. Nhưng suy nghĩ một hồi, chẳng bao lâu ông ta đột nhiên trừng mắt nhìn Sở Từ nói: “Nếu là hàng giả, tức là sự thật?”

“Chẳng lẽ cháu... là con gái của Đại Phú?” Đột nhiên ông ta nói tiếp. Đại tá Bạch chỉ cảm thấy mình thực sự già rồi, lại có một ngày sẽ bị loại chuyện này kích thích.

“Đúng vậy!” Sở Từ gật đầu: “Mẹ ruột của cháu là vợ sắp cưới của Từ Phú Niên. Mẹ cháu đã qua đời sau khi sinh ra cháu và em trai Sở Đường. Mấy năm nay cháu và em trai đã chịu đựng rất nhiều cực khổ. Nhưng Từ Phú Niên làm ba ruột, lại bởi vì thân phận của ông Bạch mà sống một cuộc sông không lo cơm áo gạo tiền và một tương lai tươi sáng. Trước kia cháu không gặp được ông ta thì thôi, nhưng nếu gặp được cháu cảm thấy mình cũng đủ tư cách đi đòi lại công bằng cho mẹ cháu. Ông nói có đúng hay không?”

Nàng có được tất cả ký ức của nguyên thân, những nỗi đau mà nguyên thân trải qua cũng để lại dấu ấn sâu đậm trong tâm trí nàng.

Gương mặt nghiêm túc của Đại tá Bạch lúc này có vẻ hơi cứng đờ, đôi mắt chim ưng trừng tròn xoe, cũng không biết là ngạc nhiên hay tức giận, qua một hồi lâu: “Tại sao cháu không nói với ông sớm hơn? Cháu cảm thấy ông sẽ bao che cho tên khốn đó hả?”

“Cũng không phải, cháu cũng chỉ mới biết được ông ta là ba cháu.” Sở Từ cười nói.

Khóe miệng Đại tá Bạch run rẩy, trái tim của con bé này làm bằng cục đá hả? Đến lúc này còn có thể cười được?

“Cháu kể cho ông biết, mấy năm nay cháu sống ra sao thế nào? Còn em trai của cháu, nó đang học tại trường đại học chuyên ngành Chính trị - Luật tốt nhất thủ đô, đúng không? Xem như có triển vọng, nhưng khi còn nhỏ cũng chịu nhiều cực khổ phải không?” Đại tá Bạch thở dài, nghiến răng hỏi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.