Vô Tâm

Chương 11: Q.1 - Chương 11




Thế sự khó lường, ai có thể ngờ sẽ có ngày ta lại kể cho Tư Mã Cẩn Du nghe chuyện trong mộng của mình. Đối với giấc mộng đã quấn ta mười sáu năm qua, trong lúc nhất thời muốn ta kể ra, thật sự có chút khó khăn. Dù sao ta cũng không nhớ rõ, chỉ có thể nhớ loáng thoáng vài cảnh.

Ta liền chọn vài cảnh ấn tượng sâu sắc nhất kể cho Tư Mã Cẩn Du nghe.

Đầu tiên là cảnh nữ tử trong mộng đứng dưới cây đào chờ phu quân về, chờ đến khi hoa rơi, quả chín nhưng người nàng mong đợi vẫn chưa trở về. Vẻ mặt của nữ tử đó rất thê lương, nàng tựa nửa lưng vào cây đào, dáng người hơi tịch liêu.

Thứ hai là cảnh dưới bầu trời nhuốm màu máu, nữ tử trong mộng hét lớn “A Uyển đau quá”.

Cuối cùng là cảnh nữ tử xinh xắn ấy gặp sư phụ, áo trắng như tuyết, ba ngàn hoa đào sáng rực cũng không sánh được nửa điểm tao nhã của chàng.

Sau khi Tư Mã Cẩn Du nghe xong, vẻ mặt khó hiểu, chỉ hỏi: “A Uyển nàng kể là Uyển nào?”

Ta suy đoán nói: “Có lẽ Uyển giống tiểu nữ, cũng có lẽ là Uyển khác, tiểu nữ cũng không biết ạ.” Có lẽ do nói chuyện với Tư Mã Cẩn Du hồi lâu, ta cũng không sợ hắn nữa, ta tò mò hỏi: “Nghe nói Thái tử điện hạ cũng thường nằm mơ?”

Tư Mã Cẩn Du liếc ta một cái, “Hử? Muốn biết?”

Ta ra sức gật đầu như gà con mổ thóc.

Tư Mã Cẩn Du nhíu mắt phượng lại, “Muốn làm Thái tử phi?”

Ta cả kinh, ta biểu đạt tâm nguyện như vậy lúc nào? Ta ra sức lắc đầu, “Không có không có không có.”

Tư Mã Cẩn Du cười lạnh một tiếng, trong mắt phượng có ý cười, tuy bây giờ sắc trời đang âm u, thỉnh thoảng còn có tiếng sấm vang lên, nhưng thằng nhãi này vừa cười lên, cả xe ngựa cũng sáng lên không ít, đúng là yêu nghiệt mà.

“Văn Chi không nói cho nàng biết, chỉ có Thái tử phi mới có thể nghe cảnh trong mơ của ta à?”

Ta sợ hãi nói: “Huynh trưởng chưa từng nói cho Bình Nguyệt biết ạ.”

Tư Mã Cẩn Du thờ ơ nói: “Người không biết không có tội, ta không trách nàng. Hôm nay tâm trạng ta thoải mái, kể cho nàng nghe cũng không sao.”

Giờ phút này ta nào dám nghe, vội vàng nói lảng sang chuyện khác, “Chậu vải này đẹp thật.”

Tư Mã Cẩn Du đưa mắt về chậu vàng khắc mây, “Nếu nàng thích, tặng cho nàng cũng không sao.”

Đồ của Thái tử điện hạ không thể nhận bừa, ta hiểu điều này rất rõ, “Đa tạ ý tốt của Thái tử điện hạ, nhưng quân tử không nên đọat đồ yêu thích của người khác...”

Tư Mã Cẩn Du cắt ngang lời ta, “Nàng là quân tử?”

Ta đổ mồ hôi ròng ròng, sửa lại: “Nữ tử không nên đoạt đồ yêu thích của người khác...”

“Nàng cũng thật kỳ quái, tặng đồ thì nàng không nhận, người khác muốn cũng không được đâu.” Tư Mã Cẩn Du lại bóc vỏ quả vải khác, khi phun hạt, hắn bỗng nhiên bày ra bộ dáng như vừa tỉnh ngộ, “Cũng đúng, không nên tặng nàng mấy thứ không thú vị này.”

Sau khi bị Tư Mã Cẩn Du đánh giá một phen, ta càng đổ nhiều mồ hôi hơn. Có câu nói không sai, gần vua như gần cọp, người bình thường như ta sao có thể đoán được tâm tư của người muốn làm Hoàng đế chứ.

Tư Mã Cẩn Du đột nhiên như nhớ ra cái gì đó, hắn không kiêng dè ta tí nào, trực tiếp mở ngăn bí mật trong xe ngựa ra. Ta nhìn mà run sợ, Tư Mã Cẩn Du làm như vậy chẳng lẽ đã coi ta thành người một nhà? Hắn muốn ta giống huynh trưởng đứng về phía Thái tử đảng?

“Cái này không tồi.”

Trong tay Tư Mã Cẩn Du đã có thêm một cây trâm phỉ thúy khắc hoa màu đỏ, chạm trổ tinh xảo, phỉ thúy màu đỏ trong suốt dịu dàng. Đồ được lấy từ ngăn bí mật trong xe ngựa được làm từ gỗ Trầm hương, chắc chắn giá của nó sẽ khiến người ta líu lưỡi nói không nên lời.

Tư Mã Cẩn Du ngoắc ngoắc tay, “Lại đây.”

Ta kiên nhẫn lại gần, Tư Mã Cẩn Du trực tiếp rút cây trâm hình Ngọc lan trên búi tóc của ta xuống, giơ tay lên, ném thẳng ra ngoài cửa sổ. Ta trợn to mắt, cảm thấy da đầu đột nhiên mát lạnh, Tư Mã Cẩn Du thu tay lại, cây trâm phỉ thúy khắc hoa màu đỏ trong tay hắn đã biến mất.

Ta theo bản năng vươn tay lên sờ, rất muốn đấm hắn, thằng nhãi này lại dám cài cây trâm xa xỉ kia lên đầu ta!

Tư Mã Cẩn Du hài lòng nói: “Văn Dương với Vinh Hoa đúng là có mắt nhìn. A Uyển, nàng xem bản Thái tử tốt với nàng chưa này, muội muội ruột năn nỉ mà ta còn chưa cho. Nàng còn chưa năn nỉ, ta đã cho nàng rồi.” Nói xong, Tư Mã Cẩn Du lại chớp mắt nói: “Không được tháo xuống.”

Ta vừa nghe, nội tâm liền dày đặc sương mù, chỉ cảm thấy một tương lai xám xịt đang bày ra trước mắt. Tư Mã Cẩn Du nhất định là cố ý cố ý mà.



Đến Tướng Quốc Tự, bầu trời vẫn đen kịt như trước, hình như sắp nổi bão to. Ta đi phía sau Tư Mã Cẩn Du, cảm thấy trên đầu như có sức nặng ngàn cân, ép tới mức ta không thở nổi.

Ta chỉ nghe danh Liễu Không đại sư, chứ chưa từng gặp mặt Liễu Không đại sư. Ấn tượng đối với Liễu Không đại sư cũng chỉ có đêm hôm đó nghe lén mẹ cùng huynh trưởng nói chuyện, nói cái gì Thẩm Hoành còn chưa gặp A Uyển mà lại có thể nói giống hệt Liễu Không đại sư.

Ta nghĩ, vị Liễu Không đại sư này có lẽ đã từng gặp ta.

Tiểu hòa thượng dẫn ta và Thái tử vào Phật đường, trong Phật đường có rất nhiều người đang ngồi, nhưng lại vô cùng yên tĩnh, tất cả mọi người đều tập trung lắng nghe một hòa thượng đứng đầu giảng kinh, chắc đó là Liễu Không đại sư.

Tiểu hòa thượng lẳng lặng dẫn chúng ta tới chỗ ngồi trong một góc khuất, Tư Mã Cẩn Du này là người sống an nhàn sung sướng mà lại không mất lịch sự chút nào, không có dáng vẻ như trong xe ngựa, mà lại ngồi ngay ngắn thành kính tĩnh tâm lắng nghe như một Phật tử.

Ta thấy vậy, cũng dằn lòng làm theo.

Nhưng rõ ràng, ta không có khiếu làm Phật tử. Liễu Không đại sư đang giảng chuyện nhân quả tuần hoàn gì đó, ta vừa nghe được vài câu đã bắt đầu buồn ngủ. Đợi đến khi cả người tỉnh táo lại, cả Phật đường lớn như vậy cũng chẳng còn mấy người, Tư Mã Cẩn Du được kinh Phật tẩy lễ, cả người như hơi thay đổi, thần sắc nhìn ta cũng ít đi vài phần thờ ơ, nhiều thêm vài phần nghiêm túc.

“Bình Nguyệt, nàng có tin nhân quả kiếp trước kiếp này không?”

Ta suy tư một lát, đáp: “Không tin. Chuyện kiếp trước, bất luận có bao nhiêu ân oán tình thù thì khi người chết, đèn tắt cũng coi như kết thúc. Mặc dù có kiếp sau thật, vậy cũng đã có cách sống của kiếp sau, cần gì phải suy nghĩ những chuyện của kiếp trước? Tuy nói Phật có thuyết nhân quả tuần hoàn, nhưng tiểu nữ vẫn cho rằng kiếp trước là kiếp trước, kiếp sau chính là kiếp sau, mặc dù cùng một người, nhưng cũng không còn là người ấy của kiếp trước.”

“Vậy sau khi chuyển kiếp luân hồi, trí nhớ về kiếp trước của người ấy sẽ mất chứ?”

Ta không chút nghĩ ngợi liền nói: “Sẽ quên hết tất cả, đã có cuộc đời mới thì hà cớ chi phải cố chấp rối rắm chuyện kiếp trước.”

Tư Mã Cẩn Du như đang ngẫm nghĩ lời ta, hồi lâu cũng không nói gì. Ngược lại giọng của Liễu Không đại sư lại đột nhiên vang lên, “A di đà Phật, nữ thí chủ quả là một người thông tuệ.”

Ta quay đầu lại, Liễu Không đại sư tay cầm chuỗi hạt bằng gỗ Đàn hương đang đứng phía sau ta.

Tư Mã Cẩn Du đứng dậy, lấy thân phận Thái tử cho Liễu Không đại sư được miễn lễ. Lúc này ta mới nhớ tới Phật giáo ở Nam triều cực kỳ hưng thịnh, các Quân vương trước đây đều là Phật tử.

Ta cũng thu người hành lễ.

Tư Mã Cẩn Du đột nhiên hỏi: “Đại sư, có phải kiếp trước nàng và ta có quen biết?”

Ta giật mình, Tư Mã Cẩn Du có ý gì? Chẳng lẽ hắn cho rằng việc ta với hắn nhiều năm nằm mơ giống nhau là do vướng mắc của kiếp trước? Điều này có hơi hoang đường. Nhưng vẻ mặt của Tư Mã Cẩn Du lại rất nghiêm túc khiến ta không tìm ra được ý đùa nào cả.

Liễu Không đại sư vân vê chuỗi hạt, “A di đà Phật, nhân quả tuần hoàn, kiếp trước kiếp này đều là thuận theo lẽ trời, Không tức là Sắc, phải hoặc không phải, chung quy sẽ có một ngày thí chủ có thể tự mình nghĩ thông suốt.”

Ta hỏi: “Đại sư chính là người tiểu nữ đã được gặp khi còn bé?”

Liễu Không đại sư chưa trả lời, ngược lại nói: “Nữ thí chủ không đau khổ vì tình, không bị tình cảm mê hoăc, chung quy đều có lý do cả.”

Ta nghi ngờ hỏi: “Lý do gì?”

Liễu Không đại sư nói: “Thời cơ chưa đến, thiên cơ không thể tiết lộ. A di đà Phật, kiếp trước Nhân, kiếp sau Quả, cuối cùng sẽ có một ngày nữ thí chủ sẽ hiểu được.”

Ta nhủ thầm: Lời này khác gì không nói. Ta hỏi: “Người xuất gia sẽ không nói dối, lời này là thật chứ?”

Liễu Không đại sư gật đầu.

Ta cố chấp hỏi: “Có phải khi tiểu nữ còn bé đã từng gặp đại sư?”

“A di đà Phật, phải.”

Ta lại hỏi: “Đại sư đã nói gì với mẹ của tiểu nữ?” Ngừng một chút, ta lại nói: “Đừng lấy thiên cơ không thể lộ để qua loa tắc trách.” Tư Mã Cẩn Du có chút không vui, “Bình Nguyệt, sao nàng có thể nói với Liễu Không đại sư như vậy?”

Liễu Không đại sư lại một tiếng “A di đà Phật”, “Không sao không sao, người xuất gia đúng là không thể nói dối, nhưng người xuất gia cũng phải giữ chữ tín.”

Xem ra mẹ đã nhờ Liễu Không đại sư giữ kín bí mật, không biết Liễu Không đại sư rốt cuộc đã nói gì khiến mẹ khẩn trương đến vậy? Đầu ta chợt lóe lên, chắc chắn là có liên quan tới giấc mộng đã quấn lấy ta mười sáu năm qua.

Chẳng lẽ A Uyển trong mộng chính là kiếp trước của ta? Mà sư phụ trong mộng chính là Tư Mã Cẩn Du?

Suy đoán này đúng là doạ ta mà, dù thế nào ta cũng không thể đem nam tử áo trắng trong mộng liên tưởng với tên Thái tử yêu nghiệt này, điều này... cũng chênh lệch quá xa rồi.

Bỗng dưng, một tia chớp xẹt qua, tiếng sấm ầm ầm lũ lượt kéo đến từ phía chân trời, mưa tầm tã, cả bầu trời nhất thời hóa thành một màn mưa lớn. Bên ngoài màn mưa mông lung, chỉ có thể loáng thoáng mơ hồ thấy cảnh núi rừng.

Ta giật mình, thầm kêu một tiếng nguy rồi. Mưa như này ít nhất cũng phải rơi mấy canh giờ, nếu đến tối còn không tạnh, chẳng lẽ ta thật sự phải cùng Tư Mã Cẩn Du ở lại Tướng Quốc Tự một đêm?

Liễu Không đại sư lại nói: “Trong chùa đã chuẩn bị thiền phòng[1], mời hai vị thí chủ.”

[1] Thiền phòng: phòng nghỉ trong chùa.

Ta thở dài, không thể làm gì khác hơn là đi theo Liễu Không đại sư. May là Liễu Không đại sư sắp xếp để ta và Tư Mã Cẩn Du ở hai gian thiền phòng, ta ngồi trên ghế trúc, chống cằm nhìn màn mưa bên ngoài, trong lòng vô cùng phiền muộn.

Lê Tâm rót cho ta chén trà nóng, “Quận chúa, uống chút trà nóng đi, chớ để cảm lạnh.”

Đào Chi lo lắng hỏi: “Quận chúa, người muốn làm Thái tử phi hả?”

Trà vừa mới vào miệng đã bị phun ra ngoài, ta lườm Đào Chi hỏi: “Nói bậy bạ gì đó?”

“Nhưng... Nhưng Thái tử cũng đã tặng trâm cài tóc cho Quận chúa rồi. Trâm phỉ thúy khắc hoa màu đỏ chẳng phải rất quý ư? Bây giờ vẫn ở trên đầu Quận chúa đó.”

Lê Tâm nhìn lên đầu ta, “A, thì ra trâm cài tóc này quý lắm hả? Tôi còn tưởng là cây trâm bình thường thôi đấy.”

Đào Chi nói: “Đồ của Thái tử, sao có thể bình thường cơ chứ?”

Lê Tâm cười đáp: “Vẫn là Đào Chi thông minh.”

Ta khoát tay, “Đừng nhắc đến Thái tử nữa, bản Quận chúa không thích nghe. Thà các muội nghĩ cách rời khỏi Tướng Quốc Tự còn hơn, nếu lỡ phải qua đêm ở đây, ngày mai ta không muốn thành người của Thái tử cũng không được.”

Đào Chi bưng điểm tâm không biết lấy từ đâu ra, cẩn thận hỏi: “Quận chúa, làm Thái tử phi không tốt ạ? Chờ Thái tử lên ngôi thì người chính là Mẫu nghi thiên hạ đó.”

Ta nói: “Không tốt, bản Quận chúa không thèm cái đó.”

Đào Chi nhỏ giọng đáp lại, không nhắc tới Thái tử nữa. Gần vào đêm, lòng ta nóng như lửa đốt, mưa vẫn to như vậy, nếu như cương quyết muốn xuống núi, chỉ sợ sẽ gặp nguy hiểm. Chẳng qua bên phía Tư Mã Cẩn Du cũng không có động tĩnh gì, ta cũng không đoán được ý nghĩ của Tư Mã Cẩn Du, lỡ hắn quả nhiên có ý muốn qua đêm ở đây, ta cũng không có cách nào.

Ta càng sốt ruột hơn. Ta đứng ngồi không yên, món chay trong miệng cũng không có mùi vị gì cả. Lê Tâm thấy thế, nói:

“Quận chúa, muội đi nấu đồ ăn cho người nhé.”

Ta gật đầu.

Lê Tâm đi ra ngoài chưa được bao lâu đã vội vàng trở lại, khuôn mặt lộ vẻ vui mừng.

“Quận... Quận chúa, Thẩm công tử tới đây ạ.”


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.