Vô Tình Gặp Được Bảo Bối

Chương 16: Chương 16: Ám ảnh kí ức




Biệt thự Thịnh Thế, Mặc Âu đang ngồi xem phim ăn dưa hấu, bỏ mặc Hàn Thiên Nhược nấu bữa tối một mình.

Mặc Âu nghiêng đầu nhìn về hướng phòng bếp kêu lớn: “Nhược Nhược!! Có đồ ăn chưa vậy??? Tôi đói”

Hàn Thiên Nhược nghe hai từ “Nhược Nhược” của Mặc Âu thì cả khuôn mặt tối sầm. Cái biệt danh này nghe kiểu nào cũng giống con gái. Mà thôi, tùy cô vậy, miễn cô thích là được.

Hàn Thiên Nhược dọn mấy món ăn đơn giản mới học được lên bàn, tháo tạp dề in hình doraemon của cô ra, sau đó mới gọi cô vào.

Mặc Âu ngồi xuống ghế bên cạnh, lấy đũa gắp ngay một miếng sườn xào chua ngọt lên bỏ vào miệng. Miếng sườn chua chua ngọt ngọt, mới ngậm vào đã tan ra, lại rất mềm, rất thơm. Ưm... ngon quá đi.

Mặc Âu ăn lấy ăn để, miệng vừa nhồm nhoàm thức ăn vừa cho Hàn Thiên Nhược lời khen: “Đúng là trò giỏi hơn thầy”

Hàn Thiên Nhược đáp lời: “Do thầy dạy giỏi thôi”

Mặc Âu được khen thì cười toe toét: “Đúng đúng!! Giờ tôi mới biết anh còn có khả năng nịnh nọt người khác nữa cơ đấy''

Hàn Thiên Nhược tỏ vẻ nghiêm túc nói: “Chỉ mình em thôi”

Mặc Âu: “Ợ... Anh đừng nói mấy câu đáng sợ như vậy chứ”

Hàn Thiên Nhược gắp một miếng cà rốt xào vào bát của Mặc Âu nói: “Tôi đùa thôi, ăn rau nhiều vào''

Mặc Âu bỏ miếng cà rốt vào miệng, gật gật đầu: ''Được được''

Sau khi ăn xong, Hàn Thiên Nhược lại phải xăn tay áo lên rửa bát. Trong khi một con heo lười nào đó đang ngồi làm ổ trên ghế sofa tiếp tục xem phim.

Hàn Thiên Nhược cười khổ. Sao càng ngày anh càng thấy mình giống như một người mẹ nuôi con mới lớn vậy. Thôi vậy! Đợi anh nuôi cho cô béo tròn rồi thì có thể đem về nhà ăn thịt. Anh rất mong đợi ngày đó đây.

________________

Đêm muộn, một cơn mưa lớn bất ngờ ập tới, sấm sét nổ vang, gầm gừ như muốn xé rách cả bầu trời đêm. Gió thổi rít, kêu gào dữ dội, xô đẩy mọi thứ. Cây cối va đập mạnh vào nhau.

Mặc Âu ngồi trong phòng nhìn ra cửa sổ sát đất nói thầm: “Đêm nay có lẽ ngủ ngon đây, trời lạnh cuộn mình trong chăn đọc tiểu thuyết là điều hạnh phúc nhất cuộc đời''

Mặc Âu xuống nhà lấy chút nước ấm, tiện thể giúp Hàn Thiên Nhược rót một cốc mang lên.

Trái ngược với tâm trạng vui vẻ của Mặc Âu, Hàn Thiên Nhược lúc này đang ngồi cuộn tròn, hai tay ôm chân, cả cơ thể run lẩy bẩy. Không phải lạnh, mà đây là do bị ám ảnh kí ức.

Anh nhớ lúc đó bốn tuổi, mẹ anh trở về gia tộc, chỉ còn một mình anh ở trong ngôi nhà rộng lớn lạnh lẽo. Tối hôm đó, trời mưa rất to, sấm sét chớp liên hồi như con quái vật đang gầm thét dữ dội. Hàn Bang đem ả tình nhân kia về nhà. Bởi vì ả tả chê anh chướng mắt nên lão ta liền đuổi anh ra khỏi nhà. Một mình anh ngồi ôm chân co ro dưới cơn mưa lạnh thấu xương tạo thành đoạn kí ức mà anh không thể quên được, sự lạnh lùng cùng lãnh khốc mất tính người cũng kể từ đó mà ăn sâu vào trong máu tủy của anh.

Tuy nhiên, mỗi khi đêm về trời đổ cơn mưa cộng thêm cả sấm sét, Hàn Thiên Nhược lại như trở về làm đứa trẻ bị đuổi năm đó, yếu đuối ngồi co ro một góc, dù cho thường ngày anh là một người băng lãnh tàn nhẫn đến vô nhân tính.

Tiếng gõ cửa từ bên ngoài vang lên ''Cộc... cộc... cộc''

Vì căn biệt thự cách âm rất tốt nên Hàn Thiên Nhược có thể nghe thấy rõ có người gõ cửa phòng anh. Điều chỉnh lại cảm xúc, anh mới rời giường bước đến mở cửa. Chỉ thấy cô gái đang mặc một bộ váy ngủ bằng lông xù màu xám ấm áp, tóc dài xõa xuống sau lưng, trên tay cầm một cốc nước. Nhìn cô gái tuy chỉ tùy ỳ, lười biếng đứng đó nhưng lại như cửu vĩ hồ cướp hồn đoạt phách người khác lúc nào không hay.

Mặc Âu đưa cốc nước cho Hàn Thiên Nhược: ''Tôi xuống nhà lấy nước nên tiện tay lấy giúp anh một cốc nước ấm, rất tốt cho giấc ngủ''

Hàn Thiên Nhược cười khổ, có lẽ đêm nay cho dù uống chục cốc nước ấm cũng không ngủ được đâu. Nhưng anh không nỡ từ chối, nhận lấy cốc nước trên tay Mặc Âu rồi nói: “Cảm ơn”

Mặc Âu gật gật đầu: “Được rồi! Không làm phiền anh nữa, tôi về phòng trước''

Lúc Mặc Âu định quay đầu rời đi, bước chân đột nhiên dừng lại, dường như cảm thấy bị cái gì đó kéo lại. Cô cúi đầu nhìn xuống, liền thấy một bàn tay thon dài tinh tế đang nắm chặt một bên góc áo của cô.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.