Vợ Tôi Đến Từ Ngàn Năm Trước

Chương 39: Chương 39: Thương Hải tang điền, duy nhân bất biến




Hứa Thanh thích nhất một điểm ở Khương Hòa, đó là gặp phải những thứ mình chưa từng nhìn thấy, chưa từng nghe thấy, cô ấy sẽ nghĩ: Ồ, còn có chuyện này, sau đó hoặc là tin, hoặc là nửa tin nửa ngờ, tự mình đi kiểm tra hoặc suy xét.

Mà không phải thấy thứ mình không biết liền kêu to: Là giả! Lớn như vậy chưa từng nghe nói qua!

Nhận thức ít không đáng sợ, thông minh là được, không ngu xuẩn cho rằng mảnh nhỏ trong cuộc sống của mình chính là cả thế giới, như vậy liền giúp anh ta tiết kiệm được tám mươi phần trăm phiền phức.

“Bên đường làm như vậy.. Như vậy.. Là việc đồi phong bại tục, ở đây cũng là rất bình thường sao?”

Đi qua công viên, Khương Hòa trông thấy ở trên ghế dài có hai người đang hôn môi, lại thấp giọng hỏi Hứa Thanh.

“Không, đây chính là làm bại hoại thuần phong mỹ tục.” Hứa đan thân cẩu Thanh đúng tình hợp ý nói.

“Ồ, vậy mà tôi còn cho rằng..”

Khương hòa không nói hết, sau khi có được đáp án liền dời ánh mắt. Người khác hôn môi không có gì hay để xem.

No, ấm, tư, tiền, dục, từ các phương diện mà nói đây đều là thực thực tại tại của thời thịnh thế.

“Các cô ở đó không phải rất cởi mở sao?” Hứa Thanh kì quái.

Những lúc rảnh rỗi anh ta cũng tìm hiểu về những chuyện ở thời kì của Khương Hòa. Nghe nói là cực kì cởi mở, xu hướng xã hội hưởng lạc, văn hóa tửu sắc phát đạt.

“Cởi mở?” Khương Hòa hỏi.

“Đúng vậy, Lý thế Dân đó.. Đàm luận về ông ta cô sẽ không cảm thấy khó chịu chứ?”

Khương Hòa lắc đầu, anh ta mới tiếp tục nói: “Lý thế Dân đã thú tẩu tử của mình. Võ Chiếu trước sau hầu hạ hai cha con bọn họ. Còn có công chúa đó cùng với hòa thượng.. Còn có rất nhiều ca từ tươi đẹp, nghe nói còn có chuyện trao đổi tiểu thiếp.”

Hứa Thanh vừa nói vừa Khua tay múa chân giải thích. Hứa Thanh rất mong chờ sự không nhất quán trong đó. Lão đầu tử đã nghiên cứu lịch sử cả đời, nếu bây giờ Khương Hòa nói hoàn toàn không đúng, những lịch sử đó đều là giả, vậy thì có chuyện vui lớn rồi.

“Những điều này tôi cũng có nghe nói.” Khương Hòa nói.

“Sau đó thì sao?”

“Cái gì sau đó?”

“...”

Hứa Thanh cảm thấy có sự nhầm lẫn nào đó ở đây “Cho nên xã hội cởi mở như vậy, không có lí do gì mà cô chưa từng thấy chuyện như này chứ?”

Anh ta chỉ phía sau lưng, biểu ý vừa rồi đôi tình nhân hôn môi.

“Việc nhà của Hoàng đế với quan viên sĩ tử với tôi có quan hệ gì?” Khương Hòa kì quái, chuyện sinh hoạt vợ chồng của Thánh Thượng cũng không để cho cô ấy đứng một bên quan sát, cũng sẽ không ở trên đường động tay động chân với Hoàng Hậu.

“.. Tôi hiểu rồi.”

Hứa Thanh đã hiểu rõ vẫn đề xuất phát từ đâu rồi.

Tư liệu lịch sử đều ghi lại đại thần nào đó như thế nào, Hoàng Thượng nào đó như thế nào hoặc là văn nhân sĩ tử phong lưu, phong nhã nào đó.. Dấu hiệu của sự cởi mở “tái giá” cũng là đem hai mươi chín vị công chúa ra nói.

Thượng tầng cởi mở, trong sách lịch sử liền đại biểu cho xã hội cở mở.

Có lẽ khi đó bầu không khĩ xã hội thực sự cởi mở, ví dụ có thể tái giá các loại, nhưng đó cũng chỉ là tương đối của xã hội trước đây, nếu đặt vào hiện tại thì đúng thật là không bằng.

Lấy một nhóm người cởi mở để nói toàn bộ, giống như lấy nhiệm vụ của chủ nhân, khái quát sự thối nát thời đại này. Thái quá!

Càng không nói tới những di vật văn hóa, đó đều là được đào ra từ trong mộ, giống như Khương Hòa..

Hứa Thanh nhìn Khương Hòa, nhớ tới khi cô ấy mới đến mặc áo thô, đi giày rơm.

Trước tiên không nói tới việc cô ấy có mộ hay không, cho dù có một nấm mộ nhỏ thì bộ quần áo đó cũng không thể giữ được tới bây giờ, có thể vì cái mà họ gọi là “sở thích” mà bị đào ra. Quần áo đều là sau khi quan lão gia ngợp trong vàng son, đặt vào trong mộ, dự định sau này sẽ tiếp tục chơi.

Cô ấy là bách tính.

Mà bách tính đều là bị đại biểu, giống như chia đều đưa vào.

“Du hiệp không dễ làm a, may mắn là nguyện vọng của tôi chưa thực hiện.” Hứa Thanh cảm khái, cái gì mà đi dạo thanh lâu nghe tiểu khúc, ăn thịt miếng to, uống rượu bát to, đó đều chỉ là lý tưởng, nói không chừng cơm còn ăn không no.

“Khi nào rảnh kể cho tôi cuộc sống của mọi người ở đó, cảm thấy rất có hứng thú.”

Anh ta cân nhắc một chút khi nào thì sẽ cùng lão đầu tử so bì. Lão đầu tử ngày nào cũng nói mình làm việc không đàng hoàng, đến lúc đó hung hăng chấn ông ấy một chút.

“Cuộc sống của tôi.. Không có thú vị như ở đây.” Khương Hòa ngẩng đầu, nhìn đèn neon nhấp nháy, nhớ tới chuyện trước đây, một lát sau lắc đầu nói.

“Anh sẽ không thích đâu.”

“Coi như là nghe chuyện cũ.”

Hứa thanh cười với cô ấy, mang theo bánh ngọt chậm rì rì bước đi trên đường.

Nhân sinh thật là kì diệu.

Chú triệu nhìn thấy hai người ra ngoài, lại xách theo bánh ngọt quay về. Vốn dĩ muốn gọi một tiếng để chào hỏi, nhưng thấy hai người họ trò chuyện thật vui vẻ, nghĩ nghĩ lại thôi không muốn quấy rầy.

Tuổi trẻ.. Thật lãng mạn.

Hai người lãng mạn về tới nhà đã là hơn sáu giờ, trời hơi hơi tối. Hứa Thanh đem bánh ngọt đặt lên bàn, quay đầu nhìn Khương Hòa đang cho Đông qua ăn. Quay vào phòng lấy bật lửa, đem nến được tặng cắm lên.

Tổ chức sinh nhật phải làm trọn vẹn.

“Tắt đèn đi một lát.” Hứa Thanh đợi Khương Hòa cho mèo ăn xong thì nói.

“Tắt đèn làm gì?”

“Tắt đi là được rồi, đây gọi là nghi thức cảm.”

“Ồ.”

Khương Hòa theo lời tắt đèn đi, Phòng khách rơi vào một mảnh đen tối, chỉ có bánh ngọt trên bàn phát ra ánh sáng nhạt của nến, chiếu vào mặt của Hứa Thanh.

“Qua đây, ngồi xuống.. Đúng, đợi một lát cô nhắm mắt lại, ước một điều ước, chính là muốn cái gì, không cần phải nói ra, sau khi ước thì mở mắt, thổi tắt nến.” Hứa Thanh ấn cô ấy ngồi xuống, dạy: “Thổi một hơi thật mạnh để tất cả nến đều tắt.. Không phải là chuyện khó đúng không?”

“Không khó.” Khương Hòa thấy trên mặt bánh sinh nhật có viết chữ, trong tim không biết bị đồ vật nào đó đâm một nhát, thật ấm áp ôn nhu, cảm giác không nói nên lời.

“Được, cô ước đi, cô ở đây đón sinh nhật lần đầu tiên.. Có Lẽ cho tới nay cũng là người đầu tiên, khẳng định sẽ thành sự thực.”

Thấy Khương Hòa yên lặng nhìn mình, Hứa Thanh không khỏi gãi gãi cằm “sao vậy?”

“Tôi đang nghĩ xem mình muốn gì.”

“Nghĩ xong chưa?”

“Rồi.”

Khương Hòa nhắm mắt nói lẩm bẩm.

Hứa Thanh tiến lên phía trước, cúi thân mình xuống muốn nghe trộm, kết quả vừa động liền thấy khương Hòa mở to mắt nhìn mình.

“Khụ.. Ước chưa?” Hứa Thanh xấu hổ, vốn dĩ là mặt đối mặt, như vậy kề sát vào giống như anh ta đang muốn làm gì đó.

“Ước xong rồi.”

“Nhanh như vậy.. Thổi nến đi.”

Hứa Thanh thu lại biểu tình, giả vờ như không có chuyện gì, đứng dậy đi đến bên cửa. Đợi khi cô ấy thổi nến xong thì mở đèn, phòng khách khôi phục lại ánh sáng.

Khương Hòa nhìn làn khói nhẹ nguy hiểm của mấy ngọn nến, nói: “Nghi thức này thật kì quái.”

“Từ con quỷ tây truyền tới, quen là tốt, vốn dĩ còn phải hát.”

Hứa Thanh do dự một chút, bỏ qua phân đoạn này “Hát thì quá ngượng, ước xong nguyện vọng rồi thì mau ăn đi. Đến đây, cô đến đây cắt một dao.”

Đem dao nhựa nhét vào trong tay của Khương Hòa. Khương Hòa nhìn hoa văn trên bánh ngọt và mấy chữ “Khương Hòa sinh nhật vui vẻ, hạnh phúc tràn đầy” do dự một chút, hỏi: “Anh có thể không, cái điện thoại kia..”

“Điện thoại?” Sửng sốt một chút mới phản ứng kịp “Chụp ảnh đúng không? Đem điện thoại của cô ra đây.”

Dùng điện thoại của Khương Hòa giúp cô ấy chụp vài tấm ảnh bánh sinh nhật. Khương Hòa mới cầm dao, cẩn thận từng chút một hạ dao xuống một góc của bánh, cắt một miếng bánh kem có đóa hoa, đưa cho Hứa Thanh: “Cho anh ăn trước.”

“Ừm.. Được, vậy tôi sẽ ăn một miếng, còn lại đều là của cô, có thể dùng sức ăn.”

Hứa Thanh không khước từ, cầm lấy bông hoa của mình nhìn trái nhìn phải, không lập tức ăn. Anh ta vốn dĩ không thích đồ ngọt như kem.

Động tác của Khương Hòa không dừng lại, linh hoạt cắt bánh ngọt, cũng lấy cho mình một miếng. Ngửi mùi thơm của kem thì dừng lại một chút, đột nhiên không nỡ ăn.

Hưởng phúc hưởng tới có chút tạo nghiệp.

“Sao lại không ăn?” Hứa Thanh đứng dậy đi tới tủ lạnh lấy ra hai lon coca, sau khi mở ra thì đẩy qua cho Khương Hòa một lon “sinh nhật vui vẻ.”

“Cảm ơn.”

Khương Hòa cẩn thận cắn một miếng bánh ngọt, tỉ mỉ nhấm nháp, thực sự ngon giống tối qua.

“Không cảm thấy quá ngọt hay sao?”

“Không, rất ngon.” Thần sắc của Khương Hòa lộ ra một tia thỏa mãn.

Bộ dạng như vậy làm Hứa Thanh nhớ tới khi còn nhỏ, lần đầu tiên được ăn bánh kem, hình như cũng là một bộ dạng hưởng thụ như vậy.

Không biết bắt đầu từ khi nào biến thành ngấy, không còn thích ăn nữa.. Hứa Thanh là ăn nhiều rồi. Có lẽ càng ngày càng nhiều đồ ăn ngon nên anh ta cảm thấy nó không bằng nữa.

Nhưng những khoái hoạt đó đều biến thành kí ức, vẫn luôn lưu lại ở một góc nào đó trong tim, đó là sự vui vẻ đơn thuần nhất.

“Đến, kính lẫn nhau.” Hứa Thanh cầm coca lên, giả làm rượu cùng Khương Hòa chạm.

Khương Hòa đến đây là may mắn, anh ta lại không phải là không như vậy đúng không?

Đời người ngắn ngủi mấy chục năm, có thể trải qua loại chuyện nhặt được cổ nhân, không sống uổng phí, sau này ngẫu nhiên nhớ lại cũng là một chuyện thú vị.

“Ừm.” Khương Hòa ngửa đầu uống một ngụm coca, cảm thấy bọt kí trong cổ họng như muốn bùng nổ.

“Kính gặp nhau.”

Ngọn đèn sáng ngời phòng khách, Hứa Thanh cách bánh ngọt ngồi đối diện Khương Hòa.

Kính trận này vượt qua một ngàn năm để gặp nhau.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.