Vợ Trước Của Tổng Giám Đốc Lạnh Lùng

Chương 193: Chương 193: Máu và nước mắt




″ Bác Phúc có chuyện gì thế?" Thẩm Tử Quân ôm bụng bầu đã to từ trên tầng đi xuống.

"Đại tiểu thư các chủ nợ của Thẩm thị chợt đồng loạt đến đòi nợ."

" Không phải chúng ta đang trong lúc gây dựng lại sao? Tại sao có thể như vậy?" Ông Thẩm gấp gáp hỏi.

"Có phải là do Phùng Thiếu Diễm đang làm trò quỷ hay không?" Thẩm Tử Quân giận dữ hỏi.

"Chuyện này vẫn chưa rõ là do ai làm? Nhưng chắc chắn là có người ở sau lưng chúng ta động tay động chân!" Bác Phúc rầu rỉ nói." Vốn của chúng ta bị thâm hụt nặng lề nếu không có nguồn từ ngoài vào chỉ sợ chúng ta không tiếp tục trụ được nữa"

"A thời thế của ta đã kết thúc! Bác Phúc bác hãy thông báo tới tất cả quản lý của công ty để bọn họ thu xếp công việc bán đấu giá công ty đi"

"Lão gia không thể !" Bác Phúc đau đớn nói "Thẩm thị là tâm huyết cả đời của ngài!"

"Ba để con đi tìm Phùng Thiếu Diễm!" Thẩm Tử Quân đỡ bụng kiên định nói "Con không thể trơ mắt nhìn Thẩm thị bị phá sản được!"

" Tử Quân con không cần đi đâu! Ba cũng đã lớn tuổi, cũng mệt mỏi vì công ty quá nhiều rồi, mất thì mất, cũng đúng lúc để chúng ta có thể hưởng thụ cuộc sống bình yên" Ông Thẩm hoàn toàn không có ý trí chiến đấu.

"Ba yên tâm. Con sẽ khong sao" Thẩm Tử Quân đỡ bụng tự mình đi đến cửa. . . Ông Thẩm không yên lòng dặn dò Bác Phúc cùng đi nhưng Thẩm Tử Quân sợ có người đi theo khó mà nói nên không cho Bác Phúc đi theo.

" Chủ Nhân, gần đây có người muốn làm Thẩm thị phá sản

Phùng Thiếu Diễm trầm ngâm, không cần nói anh cũng biết là ai, nhất định là Bang Bạch Hổ - Bạch Diệu. Rốt cuộc ông ta cũng tự thân xuất mã!

"Bây giờ chúng ta còn bao nhiêu tiền bạc?"

"Chúng ta không có nhiều tiền mặt vì phần lớn đã dùng để mua cổ phần của Trác thị!"

"Được, bây giờ cậu hãy đi bán tháo cổ phần của Trác thị đi, sau đó chuyển tiền cho Thẩm thị"

"Chủ Nhân, nếu chúng ta làm như vậy thì không phải mọi chuyện trước đây đều uổng phí sao?" Thủ hạ không hiểu hỏi.

"Cậu không cần lo nhiều như vậy, làm theo lời tôi nói đi!" Phùng Thiếu Diễm gầm nhẹ.

"Tiểu thư, tiểu thư đây là tài sản cá nhân cô không thể tự ý đi vào!" Bên ngoài nhà riêng của Phùng Thiếu Diễm, Thẩm Tử Quân bị bảo vệ ngăn cản.

"Anh hãy nói cho Phùng Thiếu Diễm biết Thẩm Tử Quân muốn gặp hắn!" Thẩm Tử Quân trầm mặt.

Bảo vệ không giải thích được nhìn Thẩm Tử Quân vô cùng không tình nguyện đi vào thông báo. . ." Phùng tiên sinh bên ngoài có một phụ nữ mang thai tên là Thẩm Tử Quân muốn gặp anh"

Phùng Thiếu Diễm chợt trầm mặc Thẩm Tử Quân đến đây vào lúc này chắc chắn là vị chuyện của Thẩm thị. Nhất định cô ấy lại cho rằng là anh đang giở trò quỷ.

"Không gặp!" Nếu vô duyên gặp nhau không bằng không gặp. Nếu không cách nào giải thích không bằng giữ im lặng.

"Vâng " Bảo vệ lặng lẽ lui ra ngoài "Chuyện đó, chủ nhân của ngôi nhà này không muốn gặp cô!"

"Tại sao không muốn gặp tôi, là không dám gặp tôi mới đúng!" Thẩm Tử Quân vừa bực vừa hận "Rốt cuộc hắn muốn thế nào? Rốt cuộc hắn muốn biến nhà họ Thẩm chúng tôi thành cái gì? Hôm nay nhất định tôi phải gặp được hắn!"

Trời dần dần tối, Thẩm Tử Quân vẫn bất chấp đứng ở nơi đó, Phùng Thiếu Diễm kéo cửa ra, mặt không thay đổi nhìn cô. Rốt cuộc cô gái này có thể ngu tới khi nào?

"Anh gọi người phụ nữ kia vào đi!" Phùng Thiếu Diễm trầm giọng nói.

"Vâng"

Ba phút sau Thẩm Tử Quân đã được dẫn lên.

"Thẩm Tử Quân?" Phùng Thiếu Diễm cố ý tỏ ra lãnh khốc "Cô đến tìm tôi làm cái gì?"

Thẩm Tử Quân đè nén khuất nhục trong lòng, phẫn hận giận dữ hỏi: " Chuyện xảy ra cho nhà chúng tôi có phải lại do anh giở trò quỷ phải không? Tại sao? Tại sao anh không thể cho chúng tôi một con đường sống?"

"Tôi nói không phải là do tôi cô có tin không?" Phùng Thiếu Diễm khinh miệt cười "Trong lòng cô trên mặt của tôi đã khắc hai chữ người xấu!"

Thẩm Tử Quân mặt đỏ lên "Không phải anh thì còn có thể là ai ?"

"Nếu như cô đồng ý điều kiện của tôi, tôi sẽ suy nghĩ cho Thẩm thị một chút trợ giúp!"

"Điều kiện gì?" Bảo hổ lột da đương nhiên phải có giá cao.

"Phá đưa bé trong bụng của cô!" Phùng Thiếu Diễm nhìn cái bụng đã lớn của cô, trong mắt xẹt qua một tia ưu thương không dễ dàng phát giác .

"Phùng Thiếu Diễm sao anh có thể ác độc như vậy!" Lòng của Thẩm Tử Quân như vỡ tan "Đứa bé này cũng là con của anh! Hổ dữ cũng không ăn thịt con, anh quả thật còn không bằng cầm thú!"

"Thẩm Tử Quân đã từng làm tù nhân của tôi cô cảm thấy cô có tư cách sinh hạ đứa bé của tôi sao?" Phùng Thiếu Diễm vô tình hỏi "Thứ tôi cho cô đương nhiên là tôi có quyền được thu hồi!" Nói ra những lời này trái tim của anh cũng đang chảy đầy máu nhưng vì cô anh không thể không vô tình.

"Anh…" Thẩm Tử Quân ôm bụng lệ rơi đầy mặt." Phùng Thiếu Diễm tôi hận anh, tôi hận anh!"

"Vậy sao, tôi nghĩ còn chưa chắc, một người phụ nữ nguyện ý vì một người đàn ông sinh hạ con cho anh ta thì cô ta nhất định là yêu anh ta, không phải cô yêu tôi đó chứ?" Anh ác ý cười tiến về phía cô.

"Phùng Thiếu Diễm anh sẽ không được chết tử tế" Thẩm Tử Quân khó thở từ từ ngồi xổm xuống. Một cơn đau đớn khác thường ở giữa hai chân tản ra lát sau có một cơn nhiệt lưu trào ra ngoài" Đau "Thẩm Tử Quân sợ ngây người, đôi tay cô nắm chặt váy khổ sở cả người co cắp lại.

Tử cung bị thương, vị trí thai nhi bất ôn làm cho Thẩm Tử Quân sảy thai.

"Phùng …Phùng Thiếu Diễm.. cứu, cứu cứu lấy đứa bé cứu cứu chúng ta.. làm ơn.. cứu …" Đầu cô đầy mồ hôi, lời nói không mạch lạc , chỉ nói lời cầu xin. Nước mắt hòa cùng mồ hôi xen lân trên mặt cô làm ngay cả khuôn mặt cô cũng không nhìn rõ.Lòng Phùng Thiếu Diễm đau như đứt từng khúc. Anh im lặng bế cô lên, đi ra ngoài. Tự nhiên sinh non đây là kết quả tốt nhất nhưng thân là người làm mẹ Thẩm Tử Quân vẫn hy vong con của cô có thể được sống vì vậy cô hạ mình cầu xin Phùng Thiếu Diễm nhanh lên đi nhanh lên cứu lấy con của cô.

Đưa Thẩm Tử Quân vào phòng cứu cấp hình tường người đàn ông lãnh khốc của Phùng Thiếu Diễm cũng xụp đổ, hai tay anh ôm đầu vô lực ngồi xuống.

"Tiên sinh ngài là cha của đứa bé sao?"

"Vâng"

"Đứa bé bị sinh non nhưng người mẹ và đứa bé chỉ có thể giữ một, chúng tôi cần chứ kĩ xác định của ngài" Bác sĩ đưa tài liệu đến.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.