Vợ Trước Của Tổng Giám Đốc Lạnh Lùng

Chương 205: Chương 205: Trong mộng hoa rơi nào biết nhiều ít.




Xuyên qua cánh cửa sổ thủy tinh bà Trác khẽ mỉm cười. NHìn theo bọn họ phất phất tay, Bạch Diệu đau lòng muốn chết, ông không để ý đến ngọn lửa đang hừng hực cháy kia, đá văng cửa lớn ra rồi nhảy vào theo. Ông vốn đã là người chết bây giờ chết thêm lần nữa còn sợ sao?

Ông vừa nhảy vào thì các thanh xà đỡ cũng rơi xuống. Cả căn phòng bỗng chốc trở thành một vùng biển biển mênh mông. Trong phút chốc bà Trác và Bạch Diệu đã vị ngọn lửa cắn nuốt."Mẹ!"

"Ngọc Chi!"

Trác Minh Liệt quỳ xuống lệ rơi đầy mặt, ông cụ đau lòng hô hấp khó khan "Con gái sao con ngốc như vậy!"

Trác Khiếu Thiên nhìn vợ mình dùng cạch này để tự sát mà Bạch Diệu cũng đi theo tình cảm của hai người làm cho ông cảm thấy tình cảm của mình thật đáng buồn cười, thì ra vở kịch suốt 30 năm qua chỉ mình ông độc diễn chưa từng có ai quan tâm đến ông. Có lẽ trong lòng người vợ dịu dàng đó vẫn luôn có hình bóng của một người đàn ông mà ông không dám nhớ lại.

Nhưng lúc trước là ai ép cô ấy đi làm vùng, là ai không nể tình bạn mà giết chết Bạch Diệu, Trác Khiếu Thiên mơ hồ . Ông từ từ giơ súng lên nhắm vào thái dương của mình mà bắn.

" Ba" Trác Minh Liệt vừa gọi một tiếng, đau trơ mắt nhìn người ba mà mình đã gọi suốt ba mươi năm qua ngã xuống . ." Vì sao các người lại ngu ngốc như vậy, chẳng lẽ không còn cách giải quyết nào khác sao?" Trác Minh Liệt khóc, chỉ trong mấy phút ngắn ngủi mà anh đã mất đi hai người thân thiết nhất trong cuộc đời, đám cháy càng ngày càng lớn thiêu rụi đi cả hận thù suốt ba mươi năm, người của Đồ Long Bang đến ứng cứu thì các phóng viên cũng đồng loạt chạy đến.

"Kính thưa quý vị, vào lúc tám giờ tối ngày hôm qua tại khách sạn Đế Đô nổi tiếng đã xảy ra một trận hỏa hoạn vô cùng nghiêm trọng, nguyên nhân cụ thể dẫn đến vụ việc trên vẫn đang trong điều tra, người trong cuộc đã bị cảnh sát gọi đến!"

"Báo ứng "Tại nhà họ Hàn, ông Hàn vừa xem tin tức vừa thở dài." Mọi chuyện giờ đây mới có thể kết thúc!"

Một tháng sau,

" Bác sĩ" Trác Minh Liệt khẩn trương kéo bác sĩ.

"Tiên sinh, ngài hãy yên tâm, cuộc phẫu thuật rất thành công"

Bác sĩ cẩn thận tháo băng ra khỏi đôi mắt của Lâm Thi Ngữ.

"Tiểu thư chậm mở mắt một chút "

Lâm Thi Ngữ gật đầu một cái, đôi mắt nhắm chặt đang nhẹ nhàng mở ra, khuôn mặt của Trác Minh Liệt từ từ hiện rõ ở trước mặt cô. . . Cô đột nhiên vùi mình vào ngực anh, ôm anh thật chặt, lệ nóng dâng trào cô không nhịn được muốn khóc. Tình cảm của Triết Vũ làm cho cô rung động, ngay lúc này cô đang dùng đôi mặt của anh để nhìn thế giới điều này làm cho cô cảm thấy thật dằn vặt. Chẳng bao lâu sau đôi mắt này sẽ theo cô cả cuộc đời

" Thi Ngữ, em mới được tháo băng đừng khóc!"

"Ừm" Lâm Thi Ngữ gật đầu ngẩng đầu lên. Anh gầy, trên cằm lún phún rất nhiều râu, những chuyện gần đây đã để lại cho anh đả kích quá lớn. Cô đưa tay lên dịu dàng vuốt ve khuôn mặt anh, và anh cũng vùi cả khuôn mặt mình vào bàn tay cô. Khổ sở trong lòng khó có thể nói ra có lẽ chỉ có như vậy mới có thể giảm bớt một chút.

"Bác Lâm ngày mai ra tù, Cầu Cầu và Mộc Mộc đã trở lại nhà trẻ. Chân của Thi An đã phẫu thuật nhưng tạm thời chưa có kết quả, Thẩm Tử Quân và Phùng Thiếu Diễm đang mất tích" Trác Minh Liệt nói cho Lâm Thi Ngữ những chuyện xảy ra gần đây. Lâm Thi Ngữ không nhịn được lại ôm lấy anh " Minh Liệt, anh muốn khóc thì khóc đi!" Cô không muốn nhìn dáng vẻ ẩn nhẫn của anh nữa.

Trác Minh Liệt dùng sức ôm lấy cô, vùi đầu vào mái tóc dài của cô "Tất cả đều đã qua! Mấy ngày nữa ông ngoại về đảo Cực Nhạc, chúng ta cũng đi đi!"

"Ừm!" Lâm Thi Ngữ trịnh trọng gật đầu.

Ba ngày sau, trời mưa phùn là ngày Ông Trác ra tù.

Sống trong tù ngục làm cho ông Lâm già đi mấy tuổi. Bóng lung ông hơi gù già yếu còn đâu phong độ của ngày trước. Lâm Thi Ngữ đẩy Lâm Thi An ngồi trên xe lăn run rẩy gọi một tiếng "Ba!"

Có lẽ ông Lâm cũng không nhận ra Lâm Thi Ngữ, ông chớp mắt mấy lần khi nhìn thấy Lâm Thi An mới xác định cô gái này là Lâm Thi Ngữ.

" Thi Ngữ sao con…."

"Ba người đừng hoài nghi, con chính là Thi Ngữ!" Lâm Thi Ngữ cười, rơi lệ đưa tay cầm lấy tay của ba.

"Bác Lâm " Trác Minh Liệt cung kính chào ông.

Ông Lâm cũng không hiểu rõ lắm chỉ hỏi: " Thi Kiệt đau? Nó không tới đây sao?"

Lâm Thi Ngữ nhìn Lâm Thi An một cái, không biết nói với ba thế nào.

"Thi kiệt tạm thời sang nước ngoài làm giáo sư!" Lâm Thi An nói dối ba nói.

"Thi An chân của con?"

Năm năm không gặp con trai con gái cũng thay đổi.

"Ba chúng ta về thôi, về rồi con sẽ kể lại mọi chuyện!" Lâm Thi Ngữ dìu ba mình lên xe.

Và cùng là ngày hôm đó, vụ án Hàn Ti Nhã cố ý giết người và Liên Na ăn trộm buôn bán thông tin bí mật của công ty cũng đồng thời được phán quyết. Phiên tòa xử Hàn Ti Nhã ngồi tù ba năm vì cô ta cũng chưa hẳn giết người. Còn Liên Na vì chuyện ăn trộm tài liệu cũng bị xử tù ba năm. Hai người gặp nhau trong hành lang nhà tù nhưng đều không biết mình bị cùng một người đàn ông đưa vào .

Khi đưa ông Lâm về nhà, Lâm Thi Ngữ và Lâm Thi An cũng kể lại toàn bộ câu chuyện cho ông nghe. Ông Lâm nghe xong cũng không khỏi nước mắt quanh tròng, ông lấy tập hình cũ ở trong hòm ra.Trên đó là hình ảnh của 4 cậu con trai và 3 cô gái, bọ họ đều vô cùng xinh đẹp. Chẳng ai ngờ đến kết quả sẽ như vậy. Thật ra, năm đó khi ông bị xử tù ông vẫn có khả năng chống án nhưng ông lại lựa chọn lặng im. Ông biết có rất nhiều chuyện không thể tránh được dù sao lịch sử cũng không thể xóa đi.

"Bọn họ đều đã đi chỉ còn lại một mình tôi, năm đó Bạch Diệu là người đẹp trai nhất trong số 4 người, Ngọc Chi là hoa khôi của trường, Khiếu Thiên lạnh lùng nhất, lão Hùng thực tế nhất, bọn họ đều đi rồi." Ông Lâm tự lẩm bẩm một mình, dường như ông đang sống trong kí ức của chính mình.

"Ba người hãy nghỉ ngơi đi" Lâm Thi Ngữ an ủi ba "Hãy xem như bọn họ được giải thoát khỏi cuộc sống khổ đau này."

Ông im lặng hồi lâu, rồi mới cầm ảnh lên đi về phòng của mình.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.