Vợ Trước Giá Trên Trời Của Tổng Giám Đốc

Chương 374: Chương 374: Đêm lạnh như trước




Đêm lạnh như nước!

Daniel, Hàn Văn Kiệt và Trần lão cùng nhau thưởng thức trà Phổ Nhị thượng đẳng nhất, Trần lão cũng nói đối với trà nghiệp Trung Quốc phải nhìn xa một chút, Hạ Tuyết tắm xong, mặc chiếc váy màu trắng kiểu lá sen của cháu gái Trần lão, chải hai bím tóc, đi ra khỏi phòng tắm, nhìn mọi người mỉm cười thản nhiên, Daniel vừa nâng ly trà, vừa nhìn Hạ Tuyết, ánh mắt hắn lộ ra một chút mập mờ và quyến rũ, nhìn cô cười nhẹ.

Hàn Văn Kiệt vẫn bình tĩnh nhìn cô mặc chiếc váy trắng đơn giản, đứng trong bóng đêm, giống như ánh trăng. . . . . . Trần lão mỉm cười quay đầu, nhìn Hạ Tuyết nói: "Cháu mặc chiếc váy này, rất giống cháu gái của ông, nhưng sau này nó không thích mặc, nói quá đơn giản . . . . . ."

Hạ Tuyết mỉm cười đi tới bên cạnh Daniel, sau đó nhìn ba người đàn ông còn ngồi uống trà, cô tò mò hỏi: "Còn uống trà à? Đã trễ thế này, thật không ngủ sao?"

"Không ngủ. . . . . ." Hàn Văn Kiệt ngẩng đầu nhìn Hạ Tuyết nói: "Cô cũng mệt mỏi, nghỉ ngơi sớm một chút đi . . . . . ."

"Đúng vậy a. . . . . . nghỉ ngơi sớm một chút đi. . . . . ." Trần lão cũng mỉm cười nói.

Hạ Tuyết không nhịn được nhìn Daniel. . . . . .

Daniel ngẩng đầu lên, dịu dàng nhìn Hạ Tuyết, nhẹ nắm bàn tay nhỏ bé của cô, đặt lên môi hôn, cưng chìu, cảm tính nói: "Em trở về phòng trước, chờ anh một chút, anh trò chuyện với gia gia . . . . . ."

Hạ Tuyết suy nghĩ một chút, mỉm cười nói: "Được . . . . . . Vậy em về phòng. . . . . . Văn Kiệt. . . . . . gia gia . . . . . . Ngủ ngon. . . . . ."

"Ừ. . . . . ." Trần lão nhìn Hạ Tuyết một cái.

Hạ Tuyết không lên tiếng, xoay người rời đi, trước khi đi, đi vào phòng bếp, liếc mắt nhìn Hàn Văn Vũ đã ngủ, ba con cọp con thừa lúc hắn ngủ, liền cuốn vào bên cạnh thân thể hắn cũng ngủ thiếp đi, còn một con đang vui vẻ lăn qua lăn lại, giống như như quả cầu tuyết, Hạ Tuyết vui vẻ cười một tiếng, sau đó chậm rãi đi vào phòng bếp, cẩn thận ngồi xổm bên cạnh hắn, kéo kín chăn cho hắn, nhìn chằm chằm một bên mặt Hàn Văn Vũ, trong nhiều người như vậy, Văn Vũ luôn bộc trực và không có gánh nặng. . . . . . Nhớ tới những năm tháng ở cùng với hắn thật sự vui vẻ, cô cười nhẹ, muốn đứng lên chuẩn bị rời đi, nhưng tay lại bị người ta nắm chặt, cô ngạc nhiên ngồi xổm người xuống, nhìn Hàn Văn Vũ . . . . . .

Hàn Văn Vũ nhắm mắt lại nói: "Bảo bối, cô phải hạnh phúc. . . . . . Mặc kệ cọ và người nào ở chung một chỗ, cô đều phải hạnh phúc. . . . . . Chúng ta yêu cô như vậy, chính là muốn cô hạnh phúc. . . . . ."

Hạ Tuyết ở trong bóng tối nhìn hắn, cẩn thận buông lỏng cổ tay của hắn ra, kéo chăn đắp cho hắn, mới đứng lên, đi ra phòng bếp, bình tĩnh đi vào trong phòng, đi qua phòng khách nhỏ, thấy cửa phòng Hàn Văn Hạo còn mở, lộ ra một ánh đèn nhỏ màu vàng, bên trong có một bóng dáng nhỏ, rất dịu dàng, phải là Tần Thư Lôi . . . . . . Cô không suy nghĩ nữa, liền cẩn thận đi vào phòng của mình, khẽ đóng cửa. . . . . .

Hàn Văn Hạo ngồi ở trước bàn sách cũ, cầm Trà Kinh, ánh mắt mông lung, cảm giác cánh cửa sau lưng đóng lại thật khẽ, vang một tiếng. . . . . . Tần Thư Lôi cẩn thận cầm áo sơ mi của cô và của Hàn Văn Hạo đã giặt xong, xếp ngay ngắn, đặt ở cuối giường, sau đó đi tới sau lưng Hàn Văn Hạo, ôm cổ của của hắn, mặt dính vào bên má của hắn, dịu dàng mỉm cười nói: "Chúng ta ngủ đi. . . . . . không còn sớm nữa . . . . . ."

Hàn Văn Hạo cầm sách trà, hơi tỉnh thần, mỉm cười, nhẹ nắm bàn tay nhỏ bé của cô, nói: "Em ngủ trước đi, anh xem sách một lát . . . . . ."

Tần Thư Lôi không lên tiếng, mặt khẽ tựa vào trên vai của hắn, hai mắt lóe lên một chút đau lòng, nói: "Hôm nay em biết mình mang thai, em thật sự vô cùng hạnh phúc, vô cùng vui vẻ, có cảm giác trái tim của chúng ta đã dán chặt vào nhau . . . . . . Hôm nay vui mừng như vậy, em muốn cùng với anh . . . . . ."

Hàn Văn Hạo dừng lại một chút, con ngươi xoay tròn, mỉm cười đứng dậy, xoay người nhìn cô đã cực độ khát vọng đứng ở trước mặt của mình, hắn khẽ mỉm cười, nhẹ đỡ cô lên giường . . . . . .

"Đóng cửa. . . . . ." Tần Thư Lôi nhìn hắn thật sâu, nói.

Hàn Văn Hạo suy nghĩ một chút, đành phải đi tới cửa bên, nhìn cánh cửa phía đối diện khép chặt, hắn nhẹ nhàng đóng cửa phòng của mình . . . . . .

Hạ Tuyết ngồi trên chiếc khăn trải giường đỏ thẫm, nhìn một cái gối đầu, hơi lõm xuống, cô ánh mắt ngưng tụ, giống như nghe thấy chiếc giường gian phòng bên kia, truyền đến tiếng ken két, cô cười khổ, lại cảm thấy phía sau lưng có người đẩy cửa ra, cô sững sờ, quay đầu lại, thấy Daniel mặc áo sơ mi trắng, quần tây, đứng ở cửa, mỉm cười nhìn mình, nhẹ khép cửa lại. . . . . .

Ánh mắt Hạ Tuyết chớp một cái . . . . . .

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.