Vợ Trước Giá Trên Trời Của Tổng Giám Đốc

Chương 260: Chương 260: Thái hậu






Một loạt ánh đèn flash sáng lên.

Hàn Văn Hạo, mặc tây phục đen, khí thế hiên ngang, ôm Tần Thư Lôi mặc váy dài màu trắng xuất hiện tại bảng kí tên, sau khi để cho truyền thông chụp hình xong, tất cả mọi người cảm thán bọn họ đúng là tài tử giai nhân, cùng người chủ trì bắt tay, đi tới vị trí ghế đầu.

Hạ Tuyết cố ý giả vờ như không nhìn thấy, nâng ly nước lên uống, vừa uống vừa liếc mắt nhìn Hàn Văn Hạo đỡ vị hôn thê đi tới một bàn bên này, trong lòng cô cảm thán: Đúng là oan gia ngõ hẹp a!

Hàn Văn Hạo đỡ vị hôn thê ngồi xuống, sau đó hơi ngẩng mặt lên nhìn phía trước, lại nhìn thấy Hạ Tuyết ngồi đối diện, mày của hắn cau lại!

Hạ Tuyết xoay mặt lại.

Tần Thư Lôi cũng đã nhìn thấy Hạ Tuyết, cô vội vã mỉm cười duyên dáng nói với Hạ Tuyết nói: "Hạ tiểu thư, cô cũng đến đây?"

Hạ Tuyết không có biện pháp, đành phải miễn cưỡng cười, thật là lúng túng nhớ đến mình và Hàn Văn Hạo hôn nhau, đi về phía Tần Thư Lôi, vẻ mặt như thân thiết, ngạc nhiên, mừng rỡ nhìn cô nói: "Gặp cô thật cao hứng!"

"Tôi cũng vậy!" Tần Thư Lôi lễ phép, tiến lên ôm nhẹ Hạ Tuyết, đột nhiên ngửi được trên thân thể cô có một mùi thơm rất quen, cô sửng sốt, nhưng vẫn cười có chút miễn cưỡng, đứng thẳng người.

Dường như Hàn Văn Hạo không nhìn thấy Hạ Tuyết, quay đầu lại. . . . . .

Hạ Tuyết cũng chỉ mỉm cười cùng Tần Thư Lôi chào hỏi xong, trở lại bàn của mình ngồi, vẻ mặt nhanh chóng thu lại.

Isha cũng đã nhìn thấy Hàn Văn Hạo, đẹp trai như vậy muốn chết người, cô vội vã nâng ly rượu đỏ, lại gần Hạ Tuyết nhíu mày nói: "Cưng ơi! Cha đứa nhỏ này là cực phẩm a!"

Hạ Tuyết tức giận nhìn Isha, nói: "Muốn tôi hủy bỏ hợp đồng với cô hay không?"

Isha “phốc” một tiếng, ngẩng lên đầu nhìn Hàn Văn Hạo đỡ vị hôn thê ngồi xuống bên cạnh, ánh đèn màu tím trên đầu, chiếu rọi khuôn mặt hoàn mỹ của hắn càng mê người, tròng mắt thâm thúy, bất cứ lúc nào cũng bắn ra ánh sáng, mũi cao thẳng, môi mỏng khêu gợi ...... Trời ạ. . . . .

"Cô làm gì nhìn chằm chằm người ta không rời mắt?" Hạ Tuyết nhìn bạn tốt như vậy, nhỏ giọng nhắc nhở cô nói: "Người ta có vị hôn thê bên cạnh!”.

"Cô không biết sao?" Isha vừa uống một ngụm rượu đỏ, vừa nói: "Chuyên gia Tâm lý học cho rằng, mỗi ngày nhìn trai đẹp 10 phút, hiệu quả tương đương với 30 phút vận động thể dục, kiên trì bền bỉ, chia đều có thể kéo dài tuổi thọ bốn, năm năm"

Hạ Tuyết “chậc” một tiếng, vẻ mặt xem thường nhìn Isha nói: "Tôi nói cho cô biết, đối với người khác, tôi không quan tâm. Nhưng với con báo chết tiệt này, cô ít tiếp cận hắn một chút, hắn sẽ ăn cô xong, sau cùng, mạng của cô cũng muốn lấy !"

"Hắn đánh trên người tôi đi! Tôi nguyện ý! Tôi a, chỉ mong sao cho con báo nhỏ này đánh nhau với Daniel tiên sinh!" Isha vừa nói, vừa muốn cười.

Hạ Tuyết tức giận trừng mắt nhìn cô nói: "Tôi chỉ muốn cho cô chuẩn bị trước!"

Isha cũng không chú ý ngẩng đầu, nhìn Hàn Văn Hạo vừa uống một ngụm rượu đỏ, vừa dùng ánh mắt nóng bỏng nhìn chằm chằm Hạ Tuyết, cô vội vàng nhích gần Hạ Tuyết, nhỏ giọng nói: "Con báo nhỏ kia nhìn cô chằm chằm kìa!"

"Tôi biết!" Hạ Tuyết cúi đầu nhìn móng tay thủy tinh của mình nói.

"Cô làm sao mà biết?" Isha ngạc nhiên nhìn cô hỏi.

"Bởi vì da đầu tôi run lên!" Hạ Tuyết tức giận nói xong, cũng ngẩng đầu, nhìn thấy Tiêu Vãn Linh lên tiếng chào hỏi với một người mới trong giới giải trí, vừa nhìn thấy Hạ Tuyết bên này, Hạ Tuyết cũng lễ phép chào hỏi Tiêu Vãn Linh, nhưng Tiêu Vãn Linh lại lạnh lùng quay đầu đi, không lên tiếng, Hạ Tuyết hơi chút ngạc nhiên, sửng sốt, ghé sát Isha nói: "Cô nói xem, tại sao bà Tiêu không nhìn tôi vào mắt?"

Isha mỉm cười nói thẳng: "Bởi vì bà ta không thích cô !"

"Như thế thì làm sao diễn mẹ con a?" Hạ Tuyết có chút lo lắng chuyện này.

"Trong kịch bản là mẹ con oán hận lẫn nhau! Không phải là rất khéo sao?" Isha mỉm cười nói.

Hạ Tuyết dựa vào ghế mài vàng xa hoa, nhìn chăm chú Tiêu Vãn Tình, nghĩ đến việc bà ta cho rằng Cẩn Nhu xuất sắc hơn cô, thật ra cô rất vui vẻ, nhưng cô muốn biết lý do, cô nâng ly rượu đỏ, nói với Tiêu Vãn Linhi: "Chị Tiêu, tôi kính chị một ly?"

"Tôi không uống rượu" Tiêu Vãn Tình nhanh chóng từ chối cô!

Hạ Tuyết có chút không thoải mái cười cười, vẫn giữ phong thái và khí độ, mỉm cười nói: "Chị Tiêu, ở trong kịch bản, chúng ta tuy diễn vai mẹ con oán hận lẫn nhau, nhưng sau cùng, cũng không phải là tiêu tan sao?"

Tiêu Vãn Linh quay đầu lại, nhìn Hạ Tuyết không khách khí, cười nhạo nói: "Đó là muốn để thời gian nhận biết Tiểu Trà trong kịch bản và Tiểu Trà ngoài kịch bản, làm sao giống nhau? Tôi rất ghét loại người vì tài lực và thực lực mà cướp đi nhân vật của người ta! Tại sao không cho con người mới một cơ hội? Cẩn Nhu tiếp nhận nhân vật Tiểu Trà này thích hợp hơn cô! Ánh mắt của cô ấy mạnh mẽ, ngoan độc hơn cô!"

Hạ Tuyết nghe lời này, trên mặt không lộ ra vẻ gì, im lặng liếc mắt nhìn Isha, cô vẫn vô cùng lễ phép và khiêm tốn nhìn Tiêu Vãn Linh nói: "Tôi sẽ cố gắng, cám ơn chị đã nhắc nhở”

"Là một diễn viên, học giỏi lời nói khách sáo, chỉ vô dụng!" Tiêu Vãn Linh vừa nói xong, nhìn thấy chủ biên tạp chí cũng đến đây, bà ta ngẩng mặt đứng lên, mỉm cười đi qua chào hỏi, Hạ Tuyết và Isha vừa định nói chuyện, lại nghe Từ Văn Hi ngối cách Isha một vị trí, là một trong ba người được đề cử ảnh hậu, cô mặc váy đuôi cá màu hồng, đầy thiện ý, mỉm cười nói với Hạ Tuyết: "Cô đừng để ý, bà ta nói chuyện như vậy, bà ta thích dạy dỗ người khác, sau đó không ưa cái vòng không sạch sẽ này!"

Hạ Tuyết quay đầu, mỉm cười nhìn Từ Văn Hi nói: "Thật à? Như vậy cũng tốt, cảm giác này xem ra rất khó chịu".

Từ Văn Hi cười lạnh, cầm khăn tay che miệng mình, nói: "Nếu là tôi, 30 tuổi tôi tự sát, tôi sẽ không chờ đến 70 tuổi, thoa mấy chục tầng phấn, mất mặt chết được, tự cho mình là thái hậu, bên dưới đều là thần dân của bà ta sao? Ỷ lớn tuổi, không buông tha người, bà ta lấy bảng hiệu lớn giới giải trí làm đương gia để quyết định".

Hạ Tuyết mỉm cười không lên tiếng, nâng ly rượu đỏ mút nhẹ một ngụm nhỏ. . . . . .

"Hey!"

Hạ Tuyết cảm thấy phía sau lưng ấm áp, ngạc nhiên quay đầu lại, thấy một người đàn ông, mặc tây phục, khí thế mạnh mẽ, đang cầm sâm banh, nâng ly nói với Hạ Tuyết: "Hạ Tuyết, bộ phim “Dịu dàng” của cô ở Pháp, thật là rất nổi tiếng, kinh động tất cả giới giải trí, đàn ông chúng tôi xôn xao bàn tán có phải cô ở bên ngoài màn ảnh xinh đẹp hơn hay không, nhưng hôm nay tôi rất kinh ngạc phát hiện, cô không trang điểm?"

Hạ Tuyết nhìn hắn, đầu tiên là sững sờ, Isha sau lưng tay nâng rượu đỏ nhắc nhở nói: "Nam phụ mới nhất Lý Bái Húc đoạt giải Kim Mã năm ngoái, năm nay một trong những người được đề cử ảnh đế Giải Kim Mã. . . . . ."

Hạ Tuyết nghe xong, lập tức lịch sự tay nâng ly, nhìn Lý Bái Húc mỉm cười nói "Cám ơn anh cổ động . . . ."

"Hi vọng sau này chúng ta có cơ hội hợp tác". Lý Bái Húc vừa chạm ly với Hạ Tuyết, vừa nhìn cô có thâm ý, đem sâm banh uống một hơi cạn sạch, sau đó cúi nhẹ người, lịch sự ôm Hạ Tuyết, mỉm cười chào hỏi Isha, mới rời khỏi.

Hàn Văn Hạo ngồi đối diện, nhìn một màn này, ánh mắt đột nhiên bắn ra tia âm trầm sắc bén.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.