Vô Tự Thiên Thư

Chương 4: Q.3 - Chương 4: NGỰ KIẾM KINH HỒN






Nhìn hắn quả thật đang vô cùng hứng chí, mặc dù Hiểu Lâm thủy chung chẳng ừ chẳng hử, nhưng hắn không biết gì, vẫn như cũ hứng chí bừng bừng nói tiếp: “ Một cô giáo vẽ lên bảng một quả táo, sao đó hỏi học trò mình vẽ cái gì, học trò nhìn, sau đó đồng thanh nói “ đây là cái mông”, cô giáo tức giận khóc, chạy đến chỗ hiệu trưởng tố cáo, sau đó, hiệu trưởng cũng rất tức giận, quyết định đi tới giáo huấn mấy học trò này một chút. Hiệu trưởng vừa đến phòng học, nhìn lên bảng đen, liền nổi giận nói: “ Tại sao các trò là chọc cô giáo khóc? A! Còn vẽ lên bảng một cái mông nữa!”

Hiểu Lâm từ nhỏ ở trong núi học đạo, làm sao được nghe qua những chuyện cười, mặc dù không hiểu cái gì gọi là phòng học, cái gì gọi là bảng đen, nhưng ý tứ đại khái vẫn hiểu được, nghe đến đó, rốt cuộc nhịn không được “ phác xích” một tiếng, bật cười.

Đáng thương cho tiểu nha đầu đang liều mạng ngự kiếm, đã tới cực hạn, bây giờ miệng bị mở ra, nguyên khí tiết ra ngoài, làm sao còn chịu đựng được, nhất thời trường kiếm dừng lại.

“ Cứu mạng a!” Tiểu Khai nhất thời kêu to một tiếng tê tâm liệt phế.

“ Kêu cái đầu ngươi, đều là ngươi làm hại.” Tiểu nha đầu hôm nay đã chết đến nơi, nhưng thật ra có thể nói ra lời, nhất thời ngàn lời vạn câu làm một tràng: “ Ngươi tên hỗn đản, ngu ngốc, đứa ngốc, bằng thứ đầu heo ba cấp! Ngươi hại chết ta rồi!” Một bên vừa mắng, bàn tay nhỏ đã gõ lên đầu Tiểu Khai, hai tay Tiểu Khai gắt gao ôm Hiểu Lâm, không còn cách nào phản kháng, mắt nhìn thấy kết cục của hai người chắc phải ngã chết.

Giờ phút này vị trí của hai người là trên một ngọn núi liên miên, mà địa phương bọn họ hạ xuống là bạch quang lòe lòe, toàn bộ là những khối tảng đá cứng rắn, nếu rơi xuống, tuyệt đối tất cả xương cốt đều bị dập nát, bất quá ở thời khắc mấu chốt, trên bầu trời xẹt qua một kiếm quang trắng như tuyết, một hoàng ảnh nhàn nhạt từ không trung xẹt qua nhanh như điện!

Sau một khắc, hai người bị gió thổi đầm đìa nước mắt đang đứng ở giữa không trung, được một cô gái mặc áo vàng dùng một tay chộp lấy một người, bất đồng là ở chỗ, Hiểu Lâm bị chộp ở cánh tay, Tiểu Khai lại bị bắt trúng cái chân, cho nên một người còn có thể nhìn xem phong cảnh, còn một người bất luận nhìn cái gì cũng bị lộn ngược, lúc này sự kinh hồn bao phủ, nhất thời cảm thấy trời rung đất chuyển, liều mạng kêu lên thảm thiết. Thanh âm thảm thiết kia làm cho cô gái áo vàng nắm được hắn chau mày, hận không thể bỏ hắn rơi xuống.

Hiểu Lâm phản ứng đầu tiên, kinh hãi vui mừng nói: “ Bội tỷ tỷ, nguyên lai là tỷ!”

Thì ra cô gái này không phải ai khác, chính là người từng có duyên gặp với Tiểu Khai, Hoàng Bội.

Sắc mặt Hoàng Bội lạnh như băng, nói: “ Sao lại thế này?”

Thanh âm của Hiểu Lâm nhỏ xíu như tiếng muỗi kêu: “ Ta...ta vâng lệnh thầy, đưa hắn đi Hoàng Sơn tham gia Tụ Linh đại hội...”

“ Tùng Phong tiền bối lại phái ngươi đi tiếp hắn?” Hoàng Bội hồ nghi nói: “ Chẳng lẽ ông ấy không biết công lực của ngươi còn chưa đủ?”

“ Sư phụ biết...” Cuối cùng tiểu nha đầu còn biết sâu cạn, thành thật nói: “ Ta vốn có hai vé máy bay...”

Hai người bọn họ nói tới đây, bỗng nhiên phát hiện Tiểu Khai không la nữa, nhất thời nhìn xuống, vừa nhìn thấy, một cô gái lạnh như băng như Hoàng Bội, sắc mặt chợt đỏ lên, trách mắng: “ Ngươi làm gì?”

Từ lúc hai người bắt đầu nói chuyện, Tiểu Khai đã tỉnh táo lại, hắn vừa tỉnh táo, liền cố gắng nhìn lên trên xem người vừa cứu mạng là thần thánh phương nào, nhưng theo góc độ của hắn nhìn lại, dĩ nhiên không nhìn thấy được hoàn toàn tướng mạo của ân nhân, nhưng lại nhìn thấy được một ít thứ đặc biệt...

Ân, đùi trắng như tuyết, phảng phất như ngọc được điêu khắc, nhìn sang bên, một cái gì đó tròn tròn màu phấn hồng, cảm giác thật là thần bí nga, đúng là thiếu đi chút ánh sáng, nếu có thể nhìn ra phía trước một chút, thì có thể thấy rõ rồi...

Thật sự là nhìn không ra, Hoàng Bội vốn là một mỹ nữ lạnh như băng, không nghĩ tới lại tròn đầy như vậy...Tiểu Khai lặng lẽ suy nghĩ.

Hắn đang cố gắng đưa đầu về phía trước, nghe một tiếng hét của Hoàng Bội, lại càng hoảng sợ, lập tức xoay mặt, hớn hở nói: “ Chào mỹ nữ, chúng ta lại gặp mặt.”

Gương mặt Hoàng Bội lạnh như băng, bay nhanh xuống, không hề nghi vấn nàng đã chọn được góc độ, gió thổi ộc vào miệng Tiểu Khai, đợi khi rơi xuống ngọn núi, gương mặt Tiểu Khai đã biến thành trắng xanh gần như ngất đi.

“ Bội tỷ tỷ, ta yêu cầu tỷ một việc.” Gương mặt tiểu nha đầu đỏ hồng, nhỏ nhẹ nói: “ Ngươi không thể...không thể...ngươi giúp ta đưa Tiểu Khai ca ca một chút.”

Hoàng Bội giương mắt nhìn Tiểu Khai trong ánh mắt toát ra khinh bỉ rõ ràng, âm thanh lạnh lùng nói: “ Ta vì cái gì phải giúp ngươi?”

“ Nhưng...nhưng ta thật sự không còn khí lực nữa.” Hiểu Lâm nói: “ Ta đáp ứng sư phụ trước khi Tụ Linh đại hội bắt đầu phải đưa hắn lên núi.”

“ Đây là chuyện của Hoàng Sơn ngươi, có quan hệ gì với ta?” Xem ra sự lạnh lẽo như băng của Hoàng Bội cũng là một loại trời sinh, hiển nhiên nàng quen biết Hiểu Lâm nhưng lời nói vẫn không có chút tình cảm nào.

“ Nhưng...nhưng...nhưng mà ta...” Gương mặt tiểu nha đầu đỏ bừng, mắt nhìn thấy đã sắp khóc, Hoàng Bội nhìn nàng thở dài nói: “ Được rồi, được rồi, ta giúp ngươi là được.”

“ Da! Bội tỷ tỷ tốt nhất!” Hiểu Lâm nhất thời mỉm cười, hôn lên mặt Hoàng Bội một cái.

Hoàng Bội mặc kệ nàng, hai ngón tay chỉ vào trường kiếm sau lưng bay ra trước mặt, nàng phiêu phiêu đạp lên, quay mặt nhìn Tiểu Khai hất đầu: “ Ngươi đi lên.”

“ Ai, đến đây.” Tiểu Khai cẩn thận đứng lên thanh kiếm, hai tay đưa ra trước một chút, lại ra sau một chút, rồi nhích người tới một chút, tiếp theo lại rụt trở về, co co rút rút, nhưng không dám đưa tay đặt lên bờ vai phía trên.

Hoàng Bội nhíu mày: “ Còn không mau nắm chặt ta? Nếu ngươi lại rơi xuống thì ta mặc kệ ngươi.”

Tiểu Khai như được đại xá, lập tức hai tay nắm lấy bả vai mềm mại, nhỏ giọng nói: “ Chuẩn bị xong rồi.”

Vừa dứt lời, thanh trường kiếm “ sưu” một tiếng bay ra còn nhanh hơn phi kiếm của Hiểu Lâm, vừa nhanh hơn rất nhiều, Tiểu Khai mặc dù đã có chuẩn bị, vẫn hoảng sợ như cũ, trên tay căng thẳng, muốn tìm chỗ ôm, tay còn chưa động thì chợt nghe thanh âm Hoàng Bội truyền tới lạnh như băng: “ Tay ngươi dám để vào nơi khác, ta lập tức ném ngươi xuống mặt đất.”

Tiểu Khai rụt cổ, nhất thời không dám động, mười ngón tay căng thẳng bám chặt trên vai Hoàng Bội, đầu ngón tay đều đã trắng bệch, nhưng không dám nhích ra phía trước động đậy chút nào.

Công lực của Hoàng Bội đương nhiên Hiểu Lâm không thể so sánh, tốc độ của phi kiếm còn nhanh hơn vừa rồi không chỉ gấp đôi, nàng mang theo người nặng hơn trăm cân như Tiểu Khai, tốc độ bay lượn so với khi Hiểu Lâm đi một mình còn nhanh, tiểu nha đầu mặt đỏ lên cắn răng ở phía sau liều mạng đuổi theo, nhưng không dám mở miệng gọi Hoàng Bội đợi nàng, phải biết rằng, một mình đối với một mình bất quá thời gian tu luyện còn thấp, nhưng đối phương mang theo một người còn sống, nếu mình còn bay không kịp thì nàng không phải là đệ tử phái Hoàng Sơn nữa, làm cho người ta không cười chết hay sao.

Vô luận như thế nào, khi diễn viên của chúng ta bị Hoàng Bội không chút ôn nhu đem xuống ngọn núi thì gương mặt đã trắng không còn chút máu, thoạt nhìn như sắp đoạn khí, đặt mông ngồi trên núi đá, thở dốc hổn hển.

Hoàng Bội khẽ nhíu mày, đưa ngón tay trắng như bạch ngọc phất vài cái trên vai, cũng không quản Tiểu Khai đang ngồi trên mặt đất, bỏ đi mất. Nàng đi cũng không nhanh, nhưng dưới chân như nước chảy mây trôi, nửa như đang bước, nửa như đang bay, chỉ một lát mà chỉ còn thấy bóng lưng mà thôi.

Tiểu Khai thở dốc xong, ngẩng đầu nhìn thấy, nhất thời hoảng hốt, nguyên lai đây là đỉnh núi Hoàng Sơn, giờ phút này đã đứng đầy người tu chân của các môn phái, lúc Hoàng Bội bỏ hắn lại nơi này thì bốn phương tám hướng đã có người nhìn tới, còn có một lão già có râu mép còn có phong độ, chỉ nhàn nhạt liếc mắt cũng không nhìn thêm, mà các đệ tử tuổi còn trẻ đều nhìn tới, hơn nữa chân còn bước tới, liếc mắt nhìn lại họ xem hắn như một con khỉ đang làm trò.

“ Di, người này rất kỳ quái a, thoạt nhìn không có chút nguyên khí, vì sao có thể đi vào Thiên Đô Ẩn Phong cấm tuyệt người thế tục a?”

“ Hắc hắc, ngươi không thấy được hắn bị Hoàng tiên tử dẫn tới hay sao, xem thái độ Hoàng tiên tử đối với hắn, ta phỏng chừng có thể là tặc tử bị Hoàng tiên tử thuận tay bắt giữ a.”

“ Vậy cũng không đúng a, mặc dù là tặc tử, nhưng cũng không có tư cách lên Thiên Đô Ẩn Phong đâu, Hoàng tiên tử sẽ không làm chuyện phạm cấm kỵ này, ta xem hắn là một người tu ma, là bị Hoàng tiên tử chộp tới để tế Tụ Linh đại hội đó.”

“ Nhưng ngươi xem người này hai mắt vô thần, hai tay vô lực, thân thể suy yếu, dưới chân hư phù, ma đạo bình thường đều dũng mãnh tinh tiến, làm sao lại có người tu ma nhỏ yếu như vậy?”

“ Ngươi không hiểu, tên ma nhân này hiển nhiên đã bị Hoàng tiên tử phế bỏ ma công, phải biết rằng Nga Mi công pháp cao thâm khó lường, Hoàng tiên tử càng là phượng hoàng trong loài người, tiện tay phá vỡ ma công của hắn cũng dễ dàng, ta vốn có lòng kính ngưỡng đối với Hoàng tiên tử của Nga Mi nhất phái giống như nước sông cuồn cuộn liên miên không dứt, đương nhiên chủ yếu là đối với Hoàng tiên tử...”

Tiểu Khai thúc đẩy cánh tay, chân, phát hiện mình đã khôi phục không tệ lắm, lúc này mới lảo đảo đứng lên, ánh mắt lúc này còn có điểm lay động, loại say sóng này vẫn còn chưa tiêu trừ hết, lập tức ôm quyền: “ Các vị đạo hữu, ta...tại hạ là Thiên Tuyển Môn Nhị Bách Ngũ môn chủ, ta gọi là Tiểu Khai...”

“ Oa!” Mọi người cùng phát lên tiếng hô, phảng phất như gặp ôn dịch, nhất tề nhảy ngược ra sau, mở rộng vòng vây ra gấp đôi.

“ Có cái gì không đúng?” Tiểu Khai sờ sờ khuôn mặt của mình, lại cúi đầu nhìn xuống người mình, ân, bình thường nha.

“ Tiểu tử, đừng gạt người nữa, nghe nói vị Nhị Bách Ngũ môn chủ thân cao bảy thước, vòng eo..cũng là bảy thước...một lần xuất chiêu là đánh chết Thiên Yêu ngàn năm chính là tuyệt thế cao thủ, làm sao có bộ dáng như ngươi?”

“ Hừ hừ, quả nhiên là một ma đầu, dám dùng những lời nhìn ra là biết ngươi nói dối, tưởng Nhị Bách Ngũ môn chủ người mang Phong Ma Khẩu Quyết tuyệt truyền ngàn năm, nguyên khí mạnh, nghe nói không dưới tứ đại chưởng môn, đâu phải người bình thường có khả năng giả mạo?”

Tiểu Khai nghe được trợn mắt há mồm, không tin hỏi “ Các ngươi nghe ai nói ?”.

“ Hừ hừ, ta nghe sư thúc nói, sư thúc ta nghe sư tổ nói, sư tổ là người tham gia trận chiến với thiên yêu, ngươi nghĩ rằng ta và mọi người lừa ngươi?”.

“ Chính là nghe sư thúc kể lại, hôm đó tại thư phòng sư tổ kể lại sự việc, nghe chân thật như tại hiện trường ”.

“ Các ngươi....” Tiểu Khai nuốt nước bọt khó khăn nói: “ Các ngươi xác định nghe sư tổ nói như vậy?”.

“ Không hề nghi ngờ!”. Người nọ khẳng định, sau đó chỉ Nghiêm Tiểu Khai nói: “ Ma đầu ngươi có tài nói xạo thiệt!”.

Nói đến đây, chợt nghe ở không trung có tiếng “sang lang”. Một thanh phi kiếm từ trên không trung rơi xuống, đồng thời còn có một thân hình nhỏ nhắn tóc dài tung bay trên không trung, làn da trắng như tuyết xuất ra hào quang chói mắt đang rơi xuống.

Người vừa rơi xuống chính là Hiểu Lâm, tiểu nha đầu một hơi kiên quyết truy đuổi Hoàng Bội, tiến tới Thiên Đô Phong đã không đi được, liều mạng đột phá Ẩn Phong cấm chế xông vào, đang bay trên đầu Tiểu Khai thì kiệt sức rơi xuống, vừa lúc Tiểu Khai đưa tay ra ôm vào ngực. Tiểu Khai thật ra không định anh hùng cứu mỹ nhân, nhưng cơ hội tới, thực ra là bỏ không được, Hiểu Lâm rơi về phía hắn buộc phải Tiểu Khai đưa tay ra đỡ, bị người tiểu nha đầu đè xuống.Trước mắt Tiểu Khai là tiểu nha đầu trắng như tuyết đẹp như thiên nga, ngọc cảnh, tỏa ra mùi u hương nồng nàng, đó là mùi thơm tự nhiên của thiếu nữ,không phải mùi mỹ phẩm, đáng tiếc hắn không thể hưởng thụ, bị đè trên mặt đất, cơ thể rơi vào một tảng đá, cơ hồ đau muốn ngất đi.

“ Mau, cứu sư thúc” , tên gia hỏa kia kêu to một tiếng: “ Ma đầu tại Thiên Ẩn Phong lại còn dám làm càn” Chợt nghe một tiếng nói mơ hồ, sau đó “sang lang” một nắm tuyết bay tới cản trường kiếm.

“ Mau dừng tay” Hiểu Lâm tức giận, vội vàng quát:" Vị này thiên tuyển môn chủ các ngươi muốn làm gì?”.

“ Ách… ” tất cả mọi người sửng sốt: “ Hắn ...hắn thật là Thiên...Thiên Tuyển môn chủ ?”.

“ Đương nhiên” Hiểu Lâm mặc dù tuổi nhỏ,nhưng ở chỗ này bối phận cực cao, cao giọng phân phó “ Nhanh đi thỉnh sư phó tới”.

Tiểu Khai vẻ mặt đau khổ, nằm trên mặt đất không chịu đứng lên, tay hắn che một lỗ lớn trên quần, cái lỗ đó do đá tạo ra, không nghi ngờ nữa quần đã bị rách.Hắn còn không biết nên làm cái gì bây giờ, không có cách nào tránh ánh mắt mọi người, chỉ thấy tiểu nha đầu rụt rè đưa bàn tay trắng ra: “ Đứng lên”.

Hai má của tiểu nha đầu bắt đầu ửng hồng, dù sao đã tới mức này, đầu tiên đã cho Tiểu Khai ăn đậu hủ bây giờ đã ra khỏi lòng Tiểu Khai, cho nên lúc này đưa tay ra có chút do dự bởi vì danh môn đệ tử có phong phạm, còn Tiểu Khai thì cầm tay không do dự.

Tiểu Khai cười hắc hắc, giữ chặt ngọc thủ, còn không muốn đứng lên, chợt nghe phương xa có tiếng ồn ào, một thanh âm hét lớn: “ Lục đại chưởng môn nhân giá đáo!”.

Từ phía xa lập tức đáp xuống sáu người, sáu đại trưởng môn vừa đi vừa cười nói vui vẻ,Tiểu Khai trong lòng nhất thời kinh động “xoát” đứng lên, mới đi được hai bước, chợt cảm thấy phía sau có tiếng cười nén lại, nguyên lai là do quần bị rách một lỗ to, làm lộ ra một mảng da trắng, bị gió lùa vào phát ra tiếng “sưu sưu”.

Cả tu chân giới ngàn năm bất phục, nhưng đều là các đại môn phái quy cũ thâm nghiêm, Hoàng Sơn Tùng Phong thân là đông đạo chủ nên đi đàng trước, sau đó là , tứ đại chưởng môn của Nga Mi, Côn Lôn, Thanh Thành, Thục Sơn, đi sau cùng là là một nữ tử tuổi chừng 30 khoác một bộ trường bào màu đen phất phới trong gió. Khuôn mặt đoan trang, thoạt nhìn có phần phong tình mê hoặc, đây chính là Vân Thủy Tạ đại chưởng môn Lam Điền Ngọc.

Trong 6 đại môn phái thì có 4 đại môn phái nổi tiếng nhất, Hoàng Sơn đứng thứ 3. Nhưng mà Hoàng Sơn trăm năm lại tổ chức Hoàng Sơn tụ linh đại hội một lần, nên chiếm được tiện nghi, vì đệ tử các môn phái khác ít có cơ hội tham gia đại hội, nên đại hội có sự thu hút rất lớn. Ngược lại với sự kiêu ngạo của tứ đại môn phái phái Vân Thủy Tạ vô luận về công pháp hay lực lượng đều kém 5 đại phái còn lại nên đi sau cùng. Đương nhiên sáu đại phái đã có thể lưu danh trong hậu thế, nên Vân Thủy Tạ tự nhiên có ưu thế, chính là Vân Thủy Tạ thu nhận đệ tử toàn là nữ, từ trước đến nay được đệ tử các đại môn phái các đại môn phái khác chú ý, mặc dù công pháp và lực lượng có hạn, nhưng đối với với việc giữ nhan sắc lại tinh diệu vô cùng, bởi vậy Vân Thủy Tạ có những đệ tử đẹp khuynh nước khuynh thành, mà bí pháp của Vân Thủy Tạ chính là song tu chi pháp, mà mọi người tu chân giới đều hướng tới.

Tùng Phong đạo trưởng đối vởi Tiểu Khai tương đối nhiệt tình, liền đi lên trước, ôm quyền: “ Thiên tuyển môn chủ giá đáo, nghênh đón chậm trễ mong lượng thứ! ”

Tiểu Khai ngượng ngùng, ôm quyền thấp giọng nói: “ không sao, có thể đổi cho ta bộ y phục khác”.

“ Nga, được, môn chủ mời bên này” Tùng Phong Đạo trưởng tìm Hiểu Lâm tới: “ Ngươi dẫn hắn đi thay quần áo”.

“ Vì sao lại là đệ tử....” Hiểu Lâm tức giận nhưng nói được nửa câu, bỗng nhiên thấy các đại trưởng môn ở phía sau đang nhìn mình, vội vàng nói: “ Vâng, sư phó”.

Tùng Phong mỉm cười, với đệ tử này trong lòng rất vừa ý, mặc dù tu vi còn thấp, nhưng thông minh trời phú. Hắn đối với Hiểu lâm kỳ vọng cực cao, tụ linh đại hội năm nay hắn thực sự hy vọng tiểu nha đầu này cơ duyên xảo hợp.

“ Uy, trên núi không ít người gọi muội là sư thúc " . Tiểu Khai theo Hiểu Lâm đi mấy vòng, vào đến một một đại sảnh không thấy có ai liền không giữ được miệng nói: “ Nghe nói bối phận của muội rất cao?”.

“ Cũng không tính là cao” Tiểu nha đầu miệng mặc dù khiêm tốn nhưng trên mặt cao hứng vô cùng: “ Bất quá so với bọn chúng cao hơn một chút thôi, hắc hắc”.

“ Ta vừa đếm, đại khái có hơn mười người gọi muội là sư thúc ?” Tiểu Khai giật mình: “ Nói vậy muội tại Hoàng Sơn rất có địa vị ?”.

" Như thế nào lại không thể, " Hiểu Lâm mặt trắng không còn chút máu liếc mắt nhìn hắn: “ Người tu chân chúng ta sống mấy trăm năm không thành vấn đề, sống lâu như vậy huynh nói có bao nhiêu hậu bối, vừa rồi trên đỉnh núi mới chỉ có 14 gọi muội là sư thúc, sau này còn có bao nhiều người gọi muội là sư tổ”.

Tiểu Khai kinh ngạc nói: “ Những người vừa rồi tất cả là đệ tử của Hoàng Sơn sao?”.

“ Đương nhiên” Hiểu Lâm cười nói: “ Tụ Linh đại hội không phải ai cũng tùy ý tới, chúng ta là đệ tử, nên có thể thử cơ duyên, các đại phái cũng chỉ mang một số ít đệ tử tới”.

Tiểu Khai hỏi :“ Cái gì là cơ duyên? Tụ Linh đại hội là làm cái gì?”.

Hiểu Lâm mở to mắt nói: “ Không phải cái gì huynh cũng không biết chứ?, huynh chính là Thiên Tuyển môn chủ nga, đích thân sư phó muội mời tham gia đại hội”.

Tiểu Khai má ửng hồng nói: " Không phải huynh đã nói với muội rồi mà, thời gian của huynh toàn để tu luyện nội công”.

Hiểu Lâm không khách khí nói: “ Muội xem huynh không có chút nguyên khí, phát hiện huynh đúng là người thường”.

“ Nói bậy !” Tiểu Khai đỏ mặt lớn tiếng nói: “ Chỉ là bởi vì ta đã đạt tới cảnh giới khác, thực lực của muội căn bản không nhìn ra”.

Hiểu Lâm nhìn hắn tức giận, nhưng bởi vì hắn do sư phó mời đến nên cũng không dám cùng hắn tranh cãi, nàng khoát tay nói: “ Được rồi, huynh đã không biết Tụ Linh đại hội muội sẽ nói cho huynh biết”.

Truyền thuyết ngàn năm trước, ở vùng phụ cận Hoàng Sơn Thiên Đô Ẩn phong, từng có một trận đại chiến kinh thiên động địa, hai bên là ai cũng không biết. Đánh nhau đến lưỡng bại cầu thương, cao thủ đó và đại ma đầu cùng nhau phong ấn, hồn phi phách tán, tóm lại hai bên không ai sống sót.

Sau đó, tại Thiên Đô Ẩn phong bỗng nhiên xuất hiện một đạo cấm chế, ngoại trừ một bộ phận nhỏ phía ngoài, còn các địa phương khác đều có một lực kỳ quái cấm chế. Các cao thủ đời sau, không ai có thể phá vỡ cấm chế đi vào.

Qua mấy trăm năm sau, một ngày bỗng nhiên Thiên Đô Ẩn phong xuất hiện một lượng lớn sương mù trắng, sương mù bao phủ toàn bộ Thiên Ẩn phong, lúc đó có người ở Hoàng Sơn phát hiện ra hiện tượng quái dị, lập tức thông tri cho các đại cao thủ đến xem. Kết quả mọi người vừa thấy kinh ngạc vô cùng trong sương mù ẩn chứa nhiều tiên khí, so với linh khí người tu chân hít buổi sáng còn nồng hậu hơn gấp trăm lần.

Nhưng cái làm cho mọi người sợ hãi đó là, trong sương mù còn ẩn chứa nhiều hào quang lập lòe rất có thể là tiên gia pháp bảo. Những pháp bảo này thuộc loại thượng phẩm mà Hoàng Sơn đệ tử nằm mơ cũng không thấy.

Đương nhiên Hoàng sơn đệ tử tìm mọi cách thu pháp bảo, nhưng vì cấp bậc không tương đương nên thu phục rất khó khăn, thậm chí có pháp bảo còn là tiên khí, bằng vào thực lực của người tu chân thì không thể thu phục được sở dĩ đợi đến ngày hôm nay là vì khi mây mù biến mất, pháp bảo cũng tiêu thất theo.

Sau dị tượng này, chưởng môn cũng không biết sự kiện này bao giờ xuất hiện lại, Hoàng Sơn đệ tử ngày nào cũng chờ đợi suốt mấy trăm năm, nhưng không thấy xuất hiện lại. Tiếp tục chờ đợi đến một trăm năm sau, đến khi chưởng môn tiếp theo tại Hoàng Sơn cơ hồ không còn nhớ rõ thời điểm xảy ra chuyện này, dị tượng này mới một lần nữa xuất hiện.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.