Vô Tự Thiên Thư

Chương 6: Q.4 - Chương 6: TUYẾT PHONG NỔI GIẬN






Thượng tiên đại nhân, để ta nói. Tiểu Hân đỏ mặt đi đến bên người Tiểu Khai, cặp mắt hoa đào kia chan chứa hàm tình nhìn Tiểu Khai, mới cung kính cúi đầu: Bởi vì tiên linh khí của thế giới này càng ngày càng ít, cho nên vô luận là người tu chân hay là luyện yêu giả tu luyện càng ngày càng chậm, trước kia trên thế giới này có rất nhiều yêu quái, nhưng bây giờ đều nhanh tuyệt tích rồi, tỷ như chúng ta Thập Bát Động Hồ tộc, năm đó cũng là một tộc quần nổi danh tại yêu ma giới, nhưng là bây giờ tổng cộng không có đến bốn mươi thành viên, mà chúng ta sở dĩ mỗi một đời có thể thành công tu luyện thành, đúng là bởi vì tổ tiên có lưu lại cho chúng ta một thiên tài địa bảo Hàn Ngọc Sàng.

Hàn Ngọc Sàng dùng Bắc Cực Vạn Tái Huyền Băng Tầng hàn ngọc chế thành, bao hàm tiên linh khí vô cùng nồng hậu, tiên linh khí này phân thuần âm nhu, vừa lúc thích hợp cho thể chất của Hồ tộc chúng ta, ngồi trên giường Hàn Ngọc tu luyện, tu luyện một ngày có thể so được với tu luyện một năm, ta và Vô Song, Vô Đối tỷ tỷ, còn có Hiểu Nguyệt tỷ tỷ đã bị bắt, đều là nhờ món bảo bối này mới tu luyện thành hình người. Mười năm gần đây, tiên linh khí trên thế giới ngày càng phai nhạt, nếu không có bảo bối này, cơ hồ không có sinh vật nào có cơ hội tu thành hình người nữa, cho nên Hồ tộc chúng ta nếu muốn tiếp tục sinh tồn, biện pháp duy nhất là mượn tiên linh khí của Hàn Ngọc Sàng.

Nhưng mà bây giờ, giường Hàn Ngọc rốt cuộc đã bị hủy, Hồ tộc chúng ta đã bước đến con đường tiêu vong. Tiểu Hân cắn răng nói: Vì để tiếp tục sinh tồn, chúng ta chỉ có thể đến Hổ tộc cầu trợ, bởi vì bên Hổ tộc còn có một Hàn Ngọc Sàng.

Hãy từ từ.. Tiểu Khai kinh ngạc nói: Giường Hàn Ngọc làm sao bị hủy? Không phải bị hủy một cách kỳ lạ đó chứ?

Ai, giường Hàn Ngọc bị hủy căn bản không thể giải thích, điều này đúng là làm cho chúng ta tuyệt vọng. Sắc mặt Hồ Vân Vũ trắng bệch nói: Vì ngày thọ gần đến, sinh cơ trong cơ thể càng héo rút, vì muốn để cho bà bà có thể sống lâu thêm một chút, trong khoảng thời gian này luôn để cho bà bà sử dụng giường Hàn Ngọc, nhưng hai ngày trước, trong lúc bà bà đang hấp thu tiên linh khí, bỗng nhiên trong động mây mù lưu chuyển, tiên linh khí áp súc trong giường Hàn Ngọc suốt ngàn năm lại bị một lực lượng cổ quái chẳng biết từ đâu mà đến hút ra, hướng theo phương hướng Hoàng Sơn mà tán đi, chỉ khoảng thời gian một chén trà nhỏ, đã làm cho giường Hàn Ngọc biến thành ngọc giường bình thường, rốt cuộc không còn chút linh khí nào còn lại, bà bà đương trường gục ngay trên giường, mãi cho đến bây giờ không có biện pháp tỉnh lại.

Hồ Vân Vũ còn ra vẻ sợ hãi: Thượng tiên, ngài đã biết, loại thiên địa chí bảo này, trong đó bao hàm nguồn năng lượng như biển, căn bản trên thế giới này không có lực lượng nào có thể phá hủy, nhưng chúng ta lại phải trơ mắt nhìn thấy giường Hàn Ngọc biến thành phế phẩm ngay trước mắt mình, dấu hiệu này ngoại trừ dùng hai từ Thiên Ý để mà giải thích, nhưng cho đến hôm nay chúng ta không hề giao tiếp với trần thế, càng chưa từng làm việc gì thương thiên hại lý, nhưng vì điều gì thượng thiên lại muốn diệt tuyệt Hồ tộc chúng ta chứ?

Tiểu Khai nhịn không được hỏi: Ngươi nói chuyện xảy ra khoảng lúc nào của hai ngày trước?

Vào buổi tối. Hồ Vân Vũ khẳng định nói: Ta nhớ rất rõ ràng, đó là buổi tối hai ngày trước, đúng là đêm Hoàng Sơn Tụ Linh đại hội.

Tiểu Khai cảm thấy rùng mình, không nói ra được một câu.

Buổi tối hai ngày trước, đó chính là đêm mình cùng Tuyết Phong dọ thám linh mạch? Chính Vô Tự Thiên Thư của mình ngay đương trường phá hủy vô số tiên khí tại vách núi đen, nhưng vạn vạn lần không thể tưởng được, khoảng cách hơn trăm cây số từ Hoàng Sơn lại còn có một giường Hàn Ngọc bị biến thành phế phẩm.

Lại nói tiếp, thiên triệu mà Hồ tộc nói bị diệt vong thì tác giả chính là Nghiêm Tiểu Khai.

Thượng tiên, Vũ nhi sẽ nói tiếp. Hồ Vân Vũ nói: Chúng ta không thể chậm trễ, chỉ có thể đi cầu tộc trưởng Hổ tộc, cũng là vị đại yêu ma cực mạnh của Thập Bát Động liên minh của chúng ta, bởi vì tuyệt chiêu đắc ý của Hổ Vương tên là Thiên Vương Khai Bi Thủ, cho nên cả thập bát động đều xưng hô hắn là Thiên Vương.

Hư...nháo cả nửa ngày nào ngờ cũng là một con yêu quái, ta còn tưởng là thần tiên. Tiểu Khai nhẹ nhàng thở ra, trong lòng nhất thời nhẹ hơn phân nửa.

Mặc dù hắn thật nhỏ yếu trước mặt những người tu chân, nhưng trước mặt yêu quái thì lại rất mạnh, không nói đến bốn lão nhân ở trong Vô Tự Thiên Thư đều là người tróc yêu, còn chính hắn lại có Phong Ma Khẩu Quyết, như vậy cũng đã đủ uy hiếp thiên hạ bầy yêu.

Huống chi, lão tổ tông của yêu ma giới Vạn Yêu Vương, còn đang bế quan trong quyển sách bảo bối của hắn.

Hồ Vân Vũ lại nghĩ hắn nói ra lời này là đương nhiên, đã cười nói: Thiên Vương mặc dù lợi hại, nhưng ở trước mặt thượng tiên lại không chịu nổi một kích, ngày hôm qua chúng ta đã phái người cầu trợ Thiên Vương, Thiên Vương đã đưa ra ba yêu cầu.

Ân, nói vậy thật quá hà khắc rồi. Tiểu Khai gật gật đầu: Ngươi tiếp tục nói.

Yêu cầu thứ nhất, muốn chúng ta cung cấp ba Hồ tộc xử nữ xinh đẹp tuổi trẻ. Hồ Vân Vũ có vẻ có chút khổ sở: Ân, ý định của chúng ta là định đưa tiểu Hân và Vô Song, Vô Đối ba nha đầu đi, vì sinh tồn của Hồ tộc, cũng chỉ có thể hy sinh các nàng... Nàng trộm nhìn Tiểu Khai, phát hiện Tiểu Khai cũng không tỏ vẻ gì, tiếp theo nói: Yêu cầu thứ hai, là từ nay về sau Hồ tộc phải phụng Hổ tộc làm chủ, phải theo họ tộc của Hổ tộc, điều này chúng ta cũng đành phải đáp ứng, mà yêu cầu thứ ba của hắn là Tạo Hóa Đan, điều này mặc dù khó khăn hơn, nhưng chúng ta căn bản không có lựa chọn, cũng chỉ đành liều mạng mà thôi.

Tiểu Khai nhịn không được nói: Chẳng lẽ Thiên Vương kia so với Nga Mi Tuyết Phong còn khó đối phó hơn?

Hắn trực tiếp gọi tên Tuyết Phong, vốn cũng chỉ vô tình thốt ra, không có hàm nghĩa nào khác, nhưng phần đông đám hồ ly nghe lọt vào lỗ tai, càng trăm phần trăm tin tưởng thân phận của vị cao nhân trước mặt.

Đã dám trực tiếp gọi tên vị chưởng môn của đệ nhất đại môn phái tại tu chân giới, vậy thân phận của cao nhân phải rất cao, tuổi lớn, tu vi thâm hậu, tự nhiên có thể tưởng tượng mà biết.

Thiên Vương cùng Tuyết Phong chưởng môn so sánh với nhau, đương nhiên không xứng. Hồ Vân Vũ giận dữ nói: Nhưng chúng ta thà phải tình nguyện thu lấy Tạo Hóa Đan trong tay phái Nga Mi, cũng không dám trở mặt với Thiên Vương, lại càng không dám cướp lấy giường Hàn Ngọc từ trong tay Hổ tộc, chỉ vì Thập Bát Động chúng ta quá quen thuộc lẫn nhau.

Tiểu Khai cuối cùng đại khái đã hiểu rõ ràng: Vậy các ngươi biết Thiên Vương cần Tạo Hóa Đan để làm gì không?

Để luyện Thiên Vương Khai Bi Thủ. Vô Song Vô Đối hai tỷ muội chẳng những giống nhau như đúc, ngay cả nói chuyện cũng đồng thanh: Khải bẩm thượng tiên, Thiên Vương Khai Bi Thủ của Thiên Vương còn kém một bước cuối cùng là có thể luyện đến đại thành, mà trong thiên hạ có thể trợ giúp hắn hoàn thành bước cuối cùng thì ngoại trừ thiên tài địa bảo trong truyền thuyết, cũng chỉ có những linh đan tốt nhất của các đại môn phái, Nga Mi Tạo Hóa Đan, Hoàng Sơn Vân Vụ Tán, Thanh Thanh Cửu U Hoàn, còn có Lưu Vân Thủy Tạ Thiên Hương Phấn, đều là có thể. Chúng ta đi thu Tạo Hóa Đan của phái Nga Mi, cũng là tình báo do Thiên Vương cung cấp cho chúng ta.

Tình huống giới thiệu đến nơi đây, đã cơ bản như xong, còn lại là biểu hiện của Tiểu Khai, phần đông đám hồ ly dùng ánh mắt nóng bỏng gắt gao nhìn hắn, nhìn đến nỗi gương mặt đều cũng hồng lên, nhất là tiểu Hân và Vô Song, Vô Đối ba hồ ly, trong mắt tràn đầy hào quang sùng bái đối với anh hùng, phỏng chừng trên thế giới không có mấy nam nhân có thể chịu được.

Ách...các ngươi định làm sao bây giờ? Tiểu Khai xấu hổ sờ sờ mũi, cuối cùng nói ra một câu.

Bây giờ không có cách nào nữa. Hồ Vân Vũ nhanh chóng đem tình huống sửa sang lại một lần: Tạo Hóa Đan không lấy được, Hiểu Nguyệt nha đầu bị phái Nga Mi bắt được, Thiên Vương khẳng định sẽ không đem giường Hàn Ngọc đưa cho chúng ta, thực lực chúng ta thấp kém, thật sự là vô lực xoay mình, ai, Hồ tộc chúng ta sẽ đoạn tuyệt ở nơi này rồi. Lời nàng nói mặc dù có vẻ đáng thương, nhưng ngữ khí lại không có vẻ mất mác, lại tràn đầy chờ mong, cặp mắt chờ đợi vô hạn nhìn Tiểu Khai.

Tiểu Khai quả nhiên không có làm nàng thất vọng: Kỳ thật...Tạo Hóa Đan cũng không có vấn đề... Tay hắn lật ra, viên đan dược đỏ tươi đã xuất hiện trong tay.

Bên dưới lập tức vang lên tiếng kinh hô: Trời ạ, thật là Tạo Hóa Đan!

Chẳng lẽ...chẳng lẽ hắn muốn tặng cho chúng ta sao?

A, ta nhất định là đang nằm mơ, quá hạnh phúc rồi...

Đa tạ tổ tông phù hộ, hắn quả nhiên đúng là cứu tinh của Hồ tộc trong lời tiên đoán a!

Tiểu Khai nói: Tạo Hóa Đan đối với ta vô dụng, tặng cho các ngươi cũng được, bất quá ta phỏng chừng, mặc dù các ngươi có thể giao Tạo Hóa Đan ra, cũng không thể tìm được Hàn Ngọc giường đâu.

Hồ Vân Vũ biến sắc: Vì cái gì?

Bởi vì... Tiểu Khai thở dài, nghĩ thấy sự thật có chút tàn khốc: Nếu ta liên tưởng không sai, Hàn Ngọc Sàng của chỗ Thiên Vương cũng đã biến thành phế phẩm rồi.

Sắc mặt của tất cả hồ ly nhất thời đại biến!

Các nàng vẫn luôn giãy dụa cầu sống, nhưng lại không hề nghĩ tới vấn đề này, đợi đến khi Tiểu Khai nhắc nhở thì họ mới cẩn thận suy nghĩ, loại tình huống này thật sự có thể.

Dựa vào cái gì Hàn Ngọc Sàng của ta bị hủy, mà Hàn Ngọc Sàng của Hổ Vương lại bình yên vô sự được?

Kia...kia vậy làm sao bây giờ? Hồ Vân Vũ lần này là thật nóng nảy, những cẩn thận trong lời nói vừa rồi cũng đã quên, vô thức ôm lấy cánh tay Tiểu Khai: Thượng tiên, ngài có biện pháp gì không?

Đừng nóng vội, đừng nóng vội. Tiểu Khai nhẹ nhàng vỗ vỗ tay nàng: Ta mặc dù chưa nghĩ ra biện pháp nào tốt nhất, nhưng ta sẽ tận lực trợ giúp các ngươi. Huống chi, giường Hàn Ngọc chỗ Thiên Vương chưa chắc thật sự bị hủy.

Vậy...chúng ta có cần giao Tạo Hóa Đan giao cho Thiên Vương? Hồ Vân Vũ đã hoàn toàn mất đi chủ kiến, chỉ hy vọng nắm níu vào cọng cỏ cứu mạng Tiểu Khai.

Tiểu Khai ngược lại nở nụ cười: Ngươi hãy tỉnh táo lại đi, vô luận có tính toán gì, ngươi trước tiên hãy thả ta ra đã, chúng ta từ từ thảo luận.

Lúc này Hồ Vân Vũ mới phát hiện, vừa rồi thạch bản hạ xuống trong đại sảnh vẫn chưa thu lên, nàng vỗ vỗ tay, mấy khối thạch bản từ từ chậm rãi được rút lên cao, lộ ra đại sảnh sáng ngời.

Ở lúc này, trên đỉnh đầu bỗng nhiên truyền đến một tiếng oanh long trầm muộn!

Sao lại thế này? Tiểu Khai lắp bắp kinh hãi.

Tuyết Phong đã đến. Lão nhân trong sách cũng đã có chút khẩn trương.

Thật là kỳ quái, sao hắn lại phát hiện được ổ hồ ly này chứ.

Vừa mới nói hai câu, lại chợt nghe một tiếng oanh long, lúc này đây, so với lần trước kịch liệt hơn rất nhiều, Tiểu Khai lại có thể cảm giác được trên đỉnh đầu mãnh liệt chấn động hơn một chút!

Mau nhanh ra ngoài nhìn xem! Hồ Vân Vũ bên cạnh lớn tiếng phân phó mấy tộc nhân, một bên nói: Thượng tiên, thỉnh bên này.

Tiểu Khai chạy nhanh đi theo qua, xuyên qua đại sảnh không đến mười bước, liền nhìn thấy một vách pha lê, Hồ Vân Vũ sờ vài cái lên mặt pha lê, pha lê chợt sáng ngời, chiếu xuất ra một bộ đồ họa, đúng là tình cảnh bên ngoài của bãi tha ma.

Sắc trời đã có chút sáng lên, bên ngoài đã có nhàn nhạt chút ánh sáng, một thanh tiểu kiếm trắng như tuyết đang huyền phù tại không trung, phát ra hào quang sáng ngời như ngọn đèn trắng sáng, chiếu rọi cả bãi tha ma, thanh kiếm này là khi Tiểu Khai ở Hoàng Sơn đáy cốc từng nhìn thấy Tuyết Phong có sử dụng qua, Thái Dương kiếm.

Đứng ở dưới vầng hào quang sáng lạn đó, chính là Tuyết Phong và Hoàng Bội.

Đây là do tộc trưởng Hồ tộc chúng ta truyền xuống tới Thiên Lý Kính. Hồ Vân Vũ giải thích: Có thể nhìn thấy tình cảnh bên ngoài.

Giờ phút này Tuyết Phong, một thân áo trắng như tuyết, trường kiếm phiêu phù trên đỉnh đầu, vẻ mặt trầm trọng, thoạt nhìn tâm tình thực khó chịu, nhìn vào trong pha lê, Tuyết Phong đang dùng một lóng tay, khống chế phi kiếm bay đâm xuống mặt đất, nhất thời lại là một tiếng oanh long, lúc này đây, Tiểu Khai cảm thấy mặt đất dưới chân đều run rẩy lên.

Chắc là huyệt động dưới đất sẽ nhanh sụp thôi. Tiểu Khai nuốt ngụm nước bọt: Uy lực của thanh kiếm này ghê gớm thật.

Tuyết Phong khống chế phi kiếm ba lần, trong mắt tinh quang lòe lòe, quan sát khắp bốn phía bãi tha ma, đột nhiên nhướng mày, phi kiếm bắn ra nhanh như điện, chợt nghe oa một tiếng hét thảm, một đạo huyết quang nhất thời bắn tới giữa không trung, Tiểu Khai nhìn thấy trong pha lê, một thân ảnh kiều mỵ nhỏ nhắn đã bị bổ làm hai, đang rơi xuống đất.

Hồ Tam! Hồ Vân Vũ hét thảm một tiếng, hai mắt nhất thời tuôn lệ.

Nguyên lai bị một kiếm của Tuyết Phong bổ làm hai chính là Hồ Tam do nàng phái ra điều tra.

Hồ Tam vốn cũng không có hiện thân, mà là ẩn thân ở một nơi bí mật gần đó lặng lẽ quan sát, nàng chết cũng không hiểu, Tuyết Phong làm sao tìm được nơi ẩn thân của nàng.

Gương mặt Tuyết Phong đằng đằng sát khí, đôi mày lại vừa nhíu, phi kiếm lại bắn ra, lúc này đang nhắm vào một phương vị khác.

Lại một tiếng hét thảm, một đạo huyết quang, một cỗ thi thể trống rỗng bay lên, sau đó tách ra làm hai, phiêu phiêu rơi xuống.

Đây là Hồ Nhị. Tiểu Khai lặng lẽ hít sâu một hơi lạnh, đây là lần đầu tiên hắn nhìn thấy một gương mặt đáng sợ như vậy của Tuyết Phong, mấy yêu tinh mới vừa rồi còn khóc còn cười, chỉ trong chớp mắt đã bị hồn phi phách tán, tựa hồ tu vi mấy trăm năm của các nàng, trước mặt Tuyết Phong nhất thời giống như cọng cỏ bị tùy ý chém giết.

Hồ Vân Vũ ôm cứng trụ đá dưới pha lê, ánh mắt đỏ rực như thiêu đốt, tảng đá cứng rắn lại bị mười ngón tay bấu vào lõm xuống.

Tuyết Phong cất cao giọng nói: Yêu ma ngu ngốc, dám trộm linh dược của Nga Mi ta, bắt cóc đệ tử Nga Mi, khi dễ ta không dám đại khai sát giới hay sao?

Thanh âm này mặc dù không lớn, nhưng khí lực dư thừa, xuyên thấu xuống dưới mặt đất sâu mười thước, rõ ràng truyền vào từng lỗ tai của mỗi người trong động, làm chấn điếc cả màng nhĩ, Tiểu Khai nghe lọt vào trong tay, liền lặng lẽ hít sâu một hơi.

Lão nhân, ngươi phải giúp ta a. Tiểu Khai bắt đầu cầu cứu: Tuyết Phong nổi giận rồi.

Ta cũng không có biện pháp, thời gian quá ngắn, vốn không có biện pháp khôi phục nguyên khí. Lão nhân thở dài: Tiểu Khai đạo hữu, lúc này sống hay là chết, chỉ có thể xem thiên ý thôi, ngươi tự bảo trọng đi.

Gương mặt Tiểu Khai có chút trắng bệch.

Tình thế bên ngoài càng nóng bỏng hơn, nhìn thấy Hồ Nhị và Hồ Tam bị giết chết, Hồ Tứ nhất thời mất đi thần trí, đang ẩn thân mà lại lao ra, thét to: Ác côn, trả mạng tỷ tỷ cho ta!

Tuyết Phong lạnh lùng cười, mắt nhìn thấy đạo thân ảnh màu đỏ càng lúc càng gần, lúc này đây ngay cả phi kiếm cũng không thèm dùng, vẫn đợi Hồ Tứ bổ nhào vào trước mặt hắn, hắn mới nhẹ nhàng đẩy một chưởng bắn ra ngoài.

Oanh! Một tiếng nổ, thân thể Hồ Tứ nhất thời giống như diều đứt dây bay bắn ra xa xa.

Một chưởng này, đã làm kinh mạch của Hồ Tứ toàn bộ đoạn liệt, lúc rơi trên mặt đất, cả hình người cũng không bảo trì được, trực tiếp hóa thành một hồ ly màu hỏa hồng, xụi lơ trên mặt đất, cả xương cốt cũng đều như vỡ vụn.

Lui, mau lui lại! Thần kinh Hồ Vân Vũ như nổ tung, kêu to lên: Nhanh lên, gọi bọn hắn toàn bộ lui lại! Nàng vừa kêu to, vừa giương mắt nhìn tấm pha lê, giương mắt nhìn gương mặt âm trầm của Tuyết Phong, trong ánh mắt ngập tràn cừu hận và lửa giận quả thật như khắc cốt minh tâm.

Trên tấm pha lê, Tuyết Phong phảng phất như cảm giác được có người đang nhìn hắn, hừ lạnh một tiếng, tay vung lên phía trước, quát một tiếng: Người nào đang rình rập?

Phanh. Một tiếng, pha lê trước mặt bỗng nhiên nổ mạnh ra, vô số mảnh nhỏ lòe lòe tỏa sáng nổ tung đầy trời. Không kịp đề phòng, Tiểu Khai nhất thời bị phun mảnh vỡ thủy tinh đầy người.

Trời ạ! Tiểu Khai rốt cuộc nhịn không được sợ hãi kêu ra tiếng.

Đây là thực lực gì chứ?

Người luôn ôn văn nho nhã, tiên phong đạo cốt như Nga Mi chưởng môn, lần này ra uy quả thật có lực lôi đình như núi, uy thế phô thiên cái địa, trực tiếp chấn nhiếp Tiểu Khai ngay đương trường!

Oanh long! Trên đỉnh đầu vang lên một tiếng nổ, từng tảng lớn bùn đất nhất thời tuôn xuống, phương viên chừng vài cây số của bãi tha ma nhất thời toàn diện sụp đổ xuống tới!

Tiểu Khai chật vật không sao chịu nổi chạy theo Hồ Vân Vũ, mặc dù nơi này không có đường để chạy đi, nhưng ở phía sau chừng mười thước vừa lúc có một gian phòng được chế tạo bằng thép, vừa lúc có thể ngăn cản bùn đất và đá tảng từ trên tuôn xuống, lúc Tiểu Khai đi vào ẩn nấp cùng Hồ Vân Vũ, trong căn phòng nho nhỏ đã đầy người, tất cả thành viên còn lại của Hồ tộc đều đã đến đông đủ, chúng hồ ly nhìn thấy hình dáng chật vật của Tiểu Khai, lại kinh ngạc, vừa là thất vọng, một vị trung niên nữ tử đã nhịn không được hỏi ra miệng: Thượng tiên, ngài có thể cứu được chúng ta không?

Ta? Cứu các ngươi? Khóe miệng Tiểu Khai lộ ra một tia cười khổ, hắn thật muốn nói: Ta ngay cả chính mình còn cứu không được. Nhưng lời ra đến miệng, lại nuốt trở xuống, chỉ mỉm cười: Yên tâm đi, ta sẽ bảo vệ các ngươi.

Ai cũng không bảo vệ được các ngươi! Bên ngoài phòng truyền đến thanh âm đầy khí lực của Tuyết Phong: Các ngươi trộm Tạo Hóa Đan của ta, hôm nay các ngươi đều phải chết!

Vừa dứt lời, mọi người cảm thấy hoa mắt, hai đạo thân ảnh phảng phất như tia chớp sấm sét nhanh chóng hiện ra, vững vàng đứng ngay bên ngoài phòng.

Áo trắng như tuyết, mỹ nhân như ngọc, đó không phải là Tuyết Phong và Hoàng Bội đó sao?

Thanh phi kiếm giết người như cắt cỏ kia, đang phiêu phù ở trước mặt mọi người, khoảng cách gần đến như vậy, mọi người cơ hồ cơ hồ có thể nhìn thấy kiếm khí lòe lòe sáng, lóe ra hào quang dày đặc, sau khi đã giết người, vậy mà không hề nhiễm chút máu tươi.

Thanh âm của Tuyết Phong, vừa nhìn thấy Tiểu Khai, thì sát khí đầy trời kia, đã phảng phất lặng lẽ thu liễm đi vài phần.

Thiên Tuyển môn chủ? Tuyết Phong chậm rãi nói ra bốn chữ, trong thanh âm mang theo vẻ kinh ngạc nói không nên lời.

Gió nhẹ nhàng thổi, trong thiên địa một mảnh sát khí, huyết tinh nhàn nhạt thổi qua không khí, cả trường hợp trong nháy mắt chợt căng thẳng đến cực điểm.

Chào Tuyết Phong chưởng môn. Tiểu Khai cố gắng nở một nụ cười: Không nghĩ tới ở chỗ này cũng có thể gặp được ngươi.

A a, quả nhiên người sống trên đời không có chỗ nào mà không thể gặp nhau. Tuyết Phong mặc dù đang cười, nhưng sắc mặt hắn lạnh lùng, làm gì có ý tứ cười: Xin hỏi môn chủ vì sao lại ở nơi này?

Nga, là như thế này. Tiểu Khai nuốt ngụm nước bọt, chỉ cảm thấy trong cuộc đời từng gặp qua vô số chuyện, nhưng chưa bao giờ lại hung hiểm như bây giờ: Trên đường trở về ta vô tình đi ngang qua nơi này, bỗng nhiên phát hiện có yêu khí tràn ngập, vì vậy đi tới tìm hiểu.

Quả nhiên tấu xảo, môn chủ lại tìm được ổ hồ ly này. Ý cười của Tuyết Phong càng lạnh: Hơn nữa dường như còn cùng đám hồ ly này làm bằng hữu.

Ân, chuyện này...a..a kỳ thật, những hồ ly này cũng không phải người xấu. Tiểu Khai chỉ cảm thấy phía sau lưng rét lạnh, mồ hôi lạnh cũng chảy ra: Ta cùng các nàng tiếp xúc một chút, phát hiện các nàng đều là người tốt, vì vậy các nàng mời ta đến làm khách.

Nói như vậy, ngược lại là ta mạo muội rồi? Những lời này của Tuyết Phong không biết là tự hỏi hay là nghi vấn, một lời nói ra, Tiểu Khai cảm thấy có một cỗ sát khí sâm nghiêm tràn ngập ra, làm cho cả trái tim hắn cũng phải nhảy dựng lên.

Lời nói này, nếu đối diện là yêu ma, Tiểu Khai khẳng định không nói hai lời sẽ xuất ngay Phong Ma Khẩu Quyết, những lời này, nếu có bộ mạt chược trong tay, không hề nghi ngờ hắn nhất định sẽ xuất ra bốn mươi hai khối bài mạt chược làm ra một tổ hợp siêu cấp đại trận, những lời này, nếu muốn giết Tuyết Phong, hắn tuyệt đối trước tiên dùng Vô Tự Thiên Thư chạm vào ngón tay Tuyết Phong, lời nói này, nếu trên tay hắn còn Trấn Nguyên Thiên Phù, hắn khẳng định không chút do dự đánh ra rồi.

Lời nói này, mặc dù ánh mắt Hoàng Bội càng thêm khinh bỉ, ánh mắt Hồ Vân Vũ tràn ngập nghi hoặc, ánh mắt tiểu hồ ly hàm chứa thất vọng, nhưng hắn đã bất chấp tất cả, dù sao sinh tồn mới là chuyện trọng yếu nhất.

Chỉ tiếc, lời nói này không xảy ra bất cứ chuyện gì, một chút lực chống cự cũng đều không có, hắn duy nhất có thể làm, đúng là bảo trì vẻ mỉm cười cứng ngắc trên mặt, bày ra một hình dáng cao thâm khó lường, như đang đợi người khác tuyên phán kết cục của chính mình.

Mệt a, mệt lớn a, nếu cho ta một ngày thời gian, ít nhất ta có thể có được một đạo phù a... Tiểu Khai không nề hà mà thở dài.

Tuyết Phong lẳng lặng nhìn Tiểu Khai chừng năm phút, bỗng nhiên nở nụ cười: Xem ra quả thật là ta đã hiểu lầm rồi, mấy hồ ly này trong lúc sống chết ngay trước mắt mà ánh mắt vẫn trong suốt, hiển nhiên là không phải ác nhân.

Nụ cười này của hắn, nhất thời làm sát khí đầy trời đột nhiên thu liễm, cả sắc trời cũng đột nhiên sáng lên vài phần, Tiểu Khai nghe được đám hồ ly ở phía sau truyền đến vô số tiếng thở ra nhẹ nhõm.

Tuyết Phong chẳng những nở nụ cười, hơn nữa còn cúi mình thật sâu, nói: Vừa rồi Tuyết Phong ngộ thương người tốt, còn phải thỉnh các vị thứ lỗi cho. Hắn nhìn gương mặt đang giãn ra của Tiểu Khai, mỉm cười nói: Tuyết Phong đã làm sai trước, rất là áy náy, nếu các vị có yêu cầu gì, Tuyết Phong nhất định tận lực thỏa mãn.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.