Vợ Xấu Chồng Mù

Chương 252: Chương 252: Anh rể chị gái




Thiên Thanh có vẻ trầm ngâm nhưng vẫn nói: “Lý Tuấn Phong đã nói với em tình cảm của hai người như keo sơn không ai có thể tách ra, em không tin nên muốn kiểm nghiệm điều đó.”

“Vậy kết quả kiểm nghiệm của cô thế nào?” Dương Ái Vân nâng mi hỏi.

“Em đã thấy rõ rồi.” Thiên Thanh thở dài: “Thực ra lúc chị trở về em đã muốn từ bỏ tình cảm với anh Cảnh Đình. Có điều biết chị trúng độc khó cứu em lại không cam tâm, em muốn thử lần cuối nhưng xem ra đã thất bại, em thua chị rồi.”

Dương Ái Vân cười khẽ: “Trong tình yêu không có thắng hay thua đâu cô gái, quan trọng cô có tìm đúng người hay không mà thôi.”

“Tìm đúng người sao?” Cô gái đưa mắt nhìn cô đầy nghi hoặc.

Dương Ái Vân giải biện: “Đúng vậy, yêu đúng người thì sẽ hạnh phúc, yêu sai người sẽ đau khổ, thậm chí còn khiến bản thân mình tệ hại hơn.”

“Như em sao?” Thiên Thanh như chợt hiểu ra cười hỏi, không khí của hai người đột nhiên hài hòa hơn.

Dương Ái Vân cũng cười: “Không, cô không tệ, thực ra mà nói cô cũng không yêu Đình như cách cô từng thể hiện, một cô gái sống lâu ở nơi không có người lần đầu tiên gặp người đàn ông vừa đẹp trai vừa khí chất không khỏi có chút rung động nhất thời. nhưng đó chưa đủ để nói lên một tình yêu. Nhưng cũng vì đây là rung động đầu đời nên cô không cam tâm từ bỏ cũng là chuyện dễ hiểu.”

Thiên Thanh nghe vậy cười khổ hỏi: “Em biết chị đang an ủi em, chẳng lẽ chị không ghét em sao?”

“Nếu cô biết mình không thể có được nhưng vẫn dùng mọi thủ đoạn để có tôi mới ghét cô.” Dương Ái Vân chân thành nói.

Cô gái nhìn cô sững người hai giây khi định thần lại thì sảng khoái nói: “Chị đúng là khiến người khác vừa ghét vừa thích.”

“Như nhau thôi mà.” Cô cũng thở nhẹ một hơi nhún vai.

Buông bỏ xong nút thắt trong lòng Thiên Thanh dùng giọng điệu bình thản nhìn cô bảo: “Được rồi, điều kiện một không được em sẽ đổi sang điều kiện hai.”

“Điều kiện hai?” Dương Ái Vân chăm chú lắng nghe.

Cô gái đột nhiên cười tươi từ tốn mở lời: “Em muốn có một người chị gái.”

Dương Ái Vân nghe được điều này kinh ngạc khó tin, Thiên Thanh lại hỏi: “Chị đồng ý chứ?”

Kinh ngạc qua đi cô lại đối diện với cô gái ngẫm nghĩ: “Em gái sao? Cũng không tệ.”

“Ái Vân, Ái Vân, em sao rồi.” Lúc này cửa phòng đột nhiên bị mở ra, người đàn ông hốt hoảng chạy vào trong.

Nhìn thấy hai người phụ nữ anh chạy lại ôm người trên giường lạnh mắt nhìn người ngồi trên ghế: “Sao cô lại đến đây?”

“Em đến khám bệnh cho chị ấy.” Thiên Thanh thản nhiên nói, sự xuất hiện của anh mặc dù khiến cô bất ngờ nhưng chỉ một chút mà thôi.

Sầm Cảnh Đình nghe điều này nhíu mày nhấn mạnh: “Khám bệnh.”

“Em có thể giải độc cho chị ấy nhưng em cũng có điều kiện và chị ấy đã đồng ý với rồi.” Thiên Thanh học điệu bộ cười đầy ý tứ nhìn anh.

“Điều kiện, điều kiện gì?” Âm điệu của Sầm Cảnh Đình trầm đi mấy phần, sắc mặt cũng trở nên kém hẳn.

Ấy thế mà Thiên Thanh lại nói một câu làm anh điếng người: “Chính là nhường anh cho em.”

“Không đời nào, cô đừng mơ.” Sầm Cảnh Đình phản ứng vô cùng mãnh liệt, gằn lên từng chữ một.

Anh lại nhìn người trong lòng hỏi: “Ái Vân, em nói đi.”

Dương Ái Vân đối diện với anh thần thái có chút thay đổi, trầm buồn đáp: “Ừm, em đã đồng ý điều kiện của cô ấy.”

“Ái Vân, em….” Sầm Cảnh Đình kích động vài giây lại khẳng định: “Không, anh không tin, sao em có thể dễ dàng bỏ anh và con chứ, anh không cho phép.”

Nghe những lời này trong lòng cô vô cùng vui sướng có điều ngoài miệng vẫn nhìn anh khổ sở nói: “Nhưng em đã đồng ý rồi, Đình à, em xin lỗi anh, em cũng muốn sống lâu hơn một chút, dù không thể bên anh nhưng nhìn anh và con từ xa là em cũng mãn nguyện rồi.”

“Không, không thể nào, em không phải người như thế, dù em có chết cũng sẽ không nhường anh cho người khác đâu, đúng không?” Cô nói làm anh thêm kích động giữ chặt hai vai cô, bộ dạng căng thẳng không thôi.

Dù thấy thương nhưng cô vẫn cố ý rũ mắt nói: “Đình à, em làm anh thất vọng rồi, anh không trách em chứ?”

Sầm Cảnh Đình điếng người lần hai nhưng giây tiếp theo anh lại nhìn thẳng vào mắt cô dõng dạc bảo: “Anh không trách em nhưng cho dù em có đồng ý với cô ta thì anh sẽ không bao giờ đồng ý, em vĩnh viễn không thể tách khỏi anh.”

Dứt lời anh nhanh chóng hôn lấy cô, cuồng nhiệt mà say đắm, dày vò môi cô đến tê tái, nghẹn thở.

Thiên Thanh ở bên cạnh trố mắt nhìn cảnh này, cuối cùng vẫn là không nhìn nổi ho khụ một tiếng: “Được rồi, anh rể, buông chị gái em ra đi, chị ấy ngộp chết là em không cứu nổi đâu đấy.”

Cô vừa dứt lời Sầm Cảnh Đình cũng đúng lúc buong tha đôi môi của Dương Ái Vân, lại kinh nghi hướng Thiên Thanh khàn tiếng hỏi: “Cô vừa gọi tôi cái gì?”

“Anh rể.” Cô gái nhìn anh cười tươi như hoa.

Não của anh nhất thời không thể thông được chuyện này lại nhìn Dương Ái Vân: “Còn cô ấy?”

“Chị gái.” Thiên Thanh đáp một cách tự nhiên, như thể hai người đã là chị em ruột của nhau.

“Chuyện này.” Sầm Cảnh Đình bị hai người phụ nữ vờn qua vờn lại đến chóng mặt, anh đang muốn tìm lời giải đáp thì Thiên Thanh đứng dậy nói: “Haix, Anh rể à lo mà chăm sóc cho chị gái em đi, em cần phải trở về núi Sương Mù một chuyến. Đúng rồi em cần một người đi theo, anh gọi điện cho Lý Tuấn Phong hộ tống em đi, 3h chiều nay, cổng biệt thự phía bắc. Nhớ đấy.”

Thiên Thanh nói một lèo thì ra khỏi phòng nhân tiện đóng cửa cho bọn họ.

“Chuyện này là thế nào?” Sầm Cảnh Đình lúc này đã bình tĩnh hơn tìm kiếm đáp án từ cô.

Dương Ái Vân lại nhìn anh cười như có như không: “Thì là thế đó, ông xã ngốc.”

Cô kể toàn bộ sự việc cho anh, sau cùng chồm người qua ôm lấy cô anh hôn lên trán mà nói: “Anh và con vĩnh viễn là của em ai cũng không nhường.”

Nghe được điều này anh thở phào nhẹ nhõm lại đẩy cô xuống nệm nới lỏng cà vạt, hai mắt nhìn cô đong đầy tình yêu: “Là em nói đó.”

“Ừm, là em nói.” Cô chủ động kéo người đàn ông đến sát mình, hôn lên môi anh.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.