Vô Ý Vi Chi

Chương 92: Chương 92




CHƯƠNG 91

Tình huống của Assal thế này, buổi tối khẳng định Lâm Vô Ý không thể ngủ cùng Vu Hồng, Lâm Vu Hồng cũng tỏ vẻ hiểu rõ. 10 giờ tối, Lâm Vô Ý đến phòng ngủ của Ethan trước để dỗ bé ngủ. Ethan đồng ý ngủ một mình, bất quá phòng ngủ vẫn ở ngay sát phòng của daddy. Trong phòng vẫn chưa thay đồ dùng dành cho trẻ em, vốn dĩ Lâm Vô Ý định đưa Ethan đi chọn mua, hiện tại chỉ sợ không có thời gian. Ethan không lo lắng, tuy rằng daddy và ông nội bà nội có thể dẫn bé đi, nhưng bé không muốn, bé muốn ông chú nhỏ dẫn bé đi.

Ngủ trong câu chuyện của ông chú nhỏ, Ethan hạnh phúc ngủ say. Cho Ethan hai nụ hôn như thường lệ, Lâm Vô Ý đặt bản vẽ bên cạnh gối của Ethan. Ngồi bên giường, nhìn khuôn mặt khi ngủ vô ưu vô lo của Ethan, Lâm Vô Ý thở dài. Cậu hy vọng Assal sẽ thật tốt, cũng hy vọng Crowe thật tốt. Crowe tức giận như thế cậu có thể hiểu được, nhưng thật sự tình huống của Assal rất không xong, nói thật, Lâm Vô Ý cũng không nghĩ ra biện pháp giải quyết tốt nhất. Chuyện duy nhất cậu có thể làm trước mắt chính là để Crowe nói chuyện rõ ràng với Assal, dù sao cũng đã nhiều năm như thế, từ trước đến nay Crowe đều ở chung với Assal, có thể dùng hình ảnh nương tựa vào nhau để hình dung quan hệ của hai người. Nhưng hiện tại… Aizzz…

Cửa mở, Lâm Vô Ý quay đầu lại nhìn. Người vào đóng cửa lại, đi đến bên giường, rất tự nhiên cúi xuống hôn vào khóe miệng cậu một cái, rồi mới ngồi phía sau cậu, vòng một tay ôm thắt lưng cậu.

Lâm Vô Ý cầm bàn tay người nọ ôm cậu, nhỏ giọng nói: “Cậu xem Ethan ngủ thật say. Trẻ con vẫn là vô ưu vô lo nhất.”

“Cậu buồn phiền cái gì?” Tay kia của Lâm Vu Chi cũng ôm thắt lưng Lâm Vô Ý.

Lâm Vô Ý nhăn mặt nhăn mũi: “Rất nhiều buồn phiền.”

“Ví dụ?”

“Uhm, nhiều lắm.”

“Là gì?”

Lâm Vô Ý nghiêng người, nhìn khuôn mặt thành thục ổn trọng của Vu Chi, cậu theo thói quen đưa tay vuốt ve rồi chọc chọc cằm đối phương, hỏi: “Vu Chi, tại sao cậu lại hôn tôi? Sờ tôi? Cậu không có áp lực tâm lý sao?”

Lâm Vu Chi suy nghĩ vấn đề này rất nghiêm túc, rồi cũng trả lời nghiêm túc: “Tôi là một người đàn ông thành thục, trên cơ bản sẽ không làm ra chuyện theo cảm tính. Nếu tôi đã muốn làm, tôi phải nghĩ kỹ xem nên làm thế nào, cho nên không tồn tại áp lực tâm lý. Tôi thấy chuyện tình cảm giữa chúng ta là kết quả của việc thuận theo sự phát triển tự nhiên.” Tiếp đó, anh hỏi: “Hay cậu có áp lực?”

Lâm Vô Ý cười: “Nếu tôi có áp lực sẽ không cho các cậu sờ.”

Biết cậu đang buồn phiền cái gì, vì không muốn làm ồn đến con trai, Lâm Vu Chi hạ giọng: “Chuyện của Crowe và Assal phải do chính họ giải quyết. Crowe không giống chúng tôi, chúng tôi có tình cảm với cậu trước mới có những tiếp xúc trên thân thể. Tôi nghĩ trước đây Crowe cũng chỉ đơn giản coi Assal là em trai. Để anh ta phát sinh quan hệ thân thể với em trai ruột dưới tình huống không tự nguyện, nếu đổi lại là tôi, tôi cũng không thể tiếp nhận.”

Lâm Vô Ý nghiêng đầu, gối lên vai Vu Chi, nói yếu ớt: “Tôi biết. Thế nhưng di động của Crowe vẫn đang tắt máy, tôi muốn nói chuyện với cậu ấy cũng không được. Nếu chuyện này không được giải quyết tốt, tôi sợ Assal… Crowe là tất cả của cậu ấy.”

“Tôi tin sau khi Crowe tỉnh táo lại sẽ nói chuyện rõ ràng với Assal.”

Lâm Vô Ý gật gật đầu: “Tôi chỉ hy vọng cậu ấy có thể nhanh chóng mở máy, để tôi biết cậu ấy ở đâu. Tôi cũng rất lo cho cậu ấy.”

“Anh ta sẽ không làm ra chuyện xúc động, cậu cho anh ta thời gian để bình tĩnh, hiểu rõ chuyện này.”

Trầm mặc một hồi, Lâm Vô Ý ngồi thẳng: “Tôi về đây, cậu cũng đi ngủ sớm đi.” Dứt lời, cậu hôn lên má Vu Chi hai cái. “Ngủ ngon, cưng à.”

Lâm Vu Chi hôn trả lại: “Cậu cũng đi ngủ sớm đi, nếu thật sự không được, để Assal ở Hongkong đi.”

“Uhm, tôi cũng định như vậy.”

Tắt đèn bàn, rời đi cùng Vu Chi, Lâm Vô Ý gõ cửa phòng Vu Hồng, không đợi người bên trong lên tiếng, cậu chủ động mở cửa đi vào. Phải hôn chúc ngủ ngon với bốn người trước, cậu mới có thể an tâm đi ngủ. Lâm Vu Hồng đang ngồi trên giường xem văn kiện, không hề ngoài ý muốn khi có người không được sự cho phép của anh đã đi vào. Đặt văn kiện lên tủ đầu giường, anh hỏi: “Muốn đi ngủ?”

“Uhm, hôn chúc ngủ ngon với mấy cậu xong tôi sẽ ngủ.”

Nằm xuống giường, kéo người tới gần cũng đến nằm cạnh mình, Lâm Vu Hồng ôm cậu nói: “Chuyện của Crowe và Assal cứ để họ tự giải quyết. Dù sao chúng ta cũng là người ngoài cuộc.”

Lâm Vô Ý thở dài: “Vu Chi cũng nói thế.”

“Vừa rồi Vu Chi ở đó?”

“Cậu ấy vừa đến phòng Ethan, hai chúng tôi nói chuyện một lát.”

Lâm Vu Hồng vươn tay vào trong áo ngủ của Lâm Vô Ý, vuốt ve. Lâm Vô Ý cũng không khách khí mà vươn tay tiến vào trong áo Vu Hồng vuốt ve cơ bụng của anh.

Ngửa đầu, trong mắt Lâm Vô Ý là ý hỏi, cũng có do dự nên hỏi hay không. Hai tròng mắt luôn lạnh như băng của Lâm Vu Hồng hiện ra rất nhiều ôn nhu. Anh cúi đầu hôn lên đôi mắt xinh đẹp của Lâm Vô Ý, nói: “Vấn đề của Crowe và Assal không phải vấn đề của chúng ta.”

“Tại sao không phải?” Không muốn thừa nhận có một loại cảm giác tên là ngọt ngào tràn ra trong tim.

Lâm Vu Hồng hỏi lại: “Cậu cảm thấy đây là vấn đề?”

“Ờm… Tôi là trưởng bối mà.”

“Vậy cậu muốn đổi ý?” Nháy mắt đã lạnh giọng.

“Không có.” Trả lời rất nhanh.

Lâm Vu Hồng khôi phục sắc mặt bình thường, thản nhiên nói: “Vấn đề của người khác không nhất định là vấn đề của chúng ta; tình huống của chúng ta, cũng không thể giải quyết được vấn đề của người khác. Crowe và Assal lớn lên cùng nhau từ nhỏ, tất nhiên anh ta sẽ rất khó để sinh ra loại tình cảm khấc ngoại trừ tình thân với Assal. Nhưng chúng ta không giống vậy. Trong ba mươi năm trước khi cậu trở về, đối với chúng tôi mà nói cậu là người xa lạ. Tình cảm của chúng tôi đối với cậu ngay từ đầu đã không bắt đầu thuần túy từ tình thân, cho nên tình cảm đó sẽ rất dễ biến chất.”

Lâm Vô Ý không nhịn được vẻ đắc ý: “Tôi là người gặp người thích mà.”

Khóe miệng Lâm Vu Hồng có thêm nụ cười nhẹ. Trong tim Lâm Vô Ý nhất thời mềm mại hẳn đi. Cậu ngửa đầu ngậm lấy nụ cười đó của Vu Hồng, lại liếm một chút. Hơi thở của Lâm Vu Hồng nháy mắt thay đổi, tay thăm dò vào trong quần ngủ của Lâm Vô Ý. Lâm Vô Ý vội vàng đè lại, lùi ra: “Đêm nay không được. Muộn rồi, tôi còn phải ở cùng Assal.”

Lâm Vu Hồng thầm mắng một tiếng chết tiệt trong lòng, rút tay ra. Ngoan ngoãn gối đầu lên vai Vu Hồng, Lâm Vô Ý giữ tay Vu Hồng, nói: “Tôi không muốn, để mình trở nên quá phức tạp. Vốn dĩ tôi cũng có chút rối rắm về chuyện của chúng ta, bất quá Tiếu Vi nói cho biết lúc ông nội cậu lâm chung đã giao tôi cho cậu và Vu Chi, tôi sẽ không rối rắm nữa. Vu Hồng, tôi thích quan hệ thân mật như thế với các cậu, thật sự rất thích. Tôi chưa từng thân mật như thế với người khác, cũng không thể.”

Lâm Vu Hồng đau lòng ôm chặt cậu, nhưng ngoài miệng cũng rất vừa lòng nói: “Tôi không hy vọng thấy cậu đẩy chúng tôi ra vì quan hệ huyết thống của chúng ta. Chúng ta chỉ là thân mật hơn một chút so với người thân bình thường. Cậu không xuất hiện, tôi sẽ không kết hôn; cậu xuất hiện, tôi vẫn sẽ không kết hôn, không có gì khác biệt.”

Lâm Vô Ý cười hì hì: “Tôi cũng nghĩ vậy đấy. Tôi thích các cậu sờ tôi.”

“Thật sự?”

“Ừ, thật.”

Khóe miệng Lâm Vu Hồng lại xuất hiện nụ cười mà Lâm Vô Ý thích, cậu lại ngậm vào. Thích, rất thích. Đây, là tình yêu nhỉ? Đặt tay Vu Hồng lên ngực mình, Lâm Vô Ý ngậm khóe miệng của Lâm Vu Hồng, nhỏ giọng lẩm bẩm: “Tôi rất muốn biết, tình yêu là gì.”

Thân mình Lâm Vu Hồng chấn động, xoay người đặt người kia dưới thân.

“Vu Hồng! Không được, tôi a…”

Người bị ngậm đầu nhũ cách một lớp áo ngủ không nói ra lời, qua một lát, cậu thoải mái yêu cầu: “Chỉ, một lần nha…”

Khi ngón tay Lâm Vu Hồng quanh quẩn ở khe hở của Lâm Vô Ý, Lâm Vô Ý sợ hãi kéo tay anh ra khỏi đùi mình, nhấn mạnh: “Sờ là được rồi. Làm tình sẽ đổ máu, đau lắm.”

“…” Lâm Vu Hồng ngẩng phắt đầu lên: “Làm sao cậu biết?”

Lâm Vô Ý chớp mắt mấy cái: “Assal chảy rất nhiều máu đó.”

Chết tiệt! Lâm Vu Hồng muốn làm thịt Crowe!



Bốn mươi phút sau, Lâm Vu Hồng mới đi ra khỏi phòng Vu Hồng. Chột dạ mở cửa phòng ngủ của mình ra, thấy Assal ngủ rất say, cậu mới đóng cửa, đến phòng ngủ của Vu Chu. Vu Chu lạ giường, cậu muốn thôi miên cho người nào đó. Hiển nhiên Lâm Vu Chu đang đợi Lâm Vô Ý, hơn nữa còn rất bất mãn: “Sao Ethan ngủ muộn vậy?”

Lâm Vô Ý đi đến bên giường, cười: “Ethan ngủ từ sớm rồi.”

“Vậy sao đến muộn như thế?” Lâm Vu Chu nằm xuống, chờ người nào đó thôi miên cho anh.

Lâm Vô Ý cười, ngón tay ôn nhu ấn vào trán Vu Chu: “Tôi chúc ngủ ngon cho Vu Hồng, Vu Hồng, sờ tôi.”

Cái gì?

Ngay sau đó, Lâm Vô Ý “Á!” lên một tiếng, bị người kia kéo lên giường.

“Tôi cũng muốn sờ.”

“Không phải buổi chiều cậu sờ rồi sao?”

“Buổi chiều là buổi chiều, buổi tối là buổi tối.”

“Sờ nhiều, không tốt cho thân thể chứ?”

Lâm Vu Chu lại hỏi: “Vừa rồi cậu, có bắn không?”

Vấn đề thật xấu hổ nha. Lâm Vô Ý ngượng ngùng lắc đầu: “Vu Hồng nói tôi không cần thường xuyên như vậy.”

“Tôi sẽ cẩn thận.” Trả lời một câu không liên quan, Lâm Vu Chu trực tiếp động tay.

Nhìn động tác của đối phương không có chút do dự, đắn đo nào, Lâm Vô Ý cũng không từ chối những vuốt ve của đối phương. So sánh với Assal, cậu thực sự quá hạnh phúc quá may mắn.

“Vu Chu… Đừng để tôi… bay đi…”

“Tôi sẽ nắm chặt sợi dây của cậu.”

Không chạm vào nơi mềm mại của Lâm Vô Ý, Lâm Vu Chu dùng nụ hôn và những cái vuốt ve của anh để nói cho đối phương biết, anh sẽ không vì bất cứ một nguyên nhân nào mà buông tay. Ờm… Nhất định Tiếu Vi đang sốt ruột chờ rồi… Ngày mai, cậu nói chúc ngủ ngon cho Tiếu Vi trước là được.

Lại hơn bốn mươi phút, Lâm Vô Ý mang hai gò má phiếm hồng ra khỏi phòng Vu Chu, đến phòng Tiếu Vi. Quả thực Thẩm Tiếu Vi đang sốt ruột chờ đợi, nhìn hai tròng mắt ẩn tình của người đi vào, anh bất mãn: “Cậu nhỏ, cậu lại bất công.”

“Xin lỗi…”

Lâm Vô Ý rất tự giác trèo lên giường, tiến vào trong chăn mà Tiếu Vi đã xốc lên, rồi mới rất tự giác cởi áo ngủ và quần ngủ. Hơi thở của Thẩm Tiếu Vi nháy mắt bất ổn.

“Cậu nhỏ cho cháu sờ được không?”

Máu mũi sắp chảy ra, Thẩm Tiếu Vi nhân cơ hội nói: “Cháu muốn sờ cho đủ.”

“Được.”

Xem ra sau này buổi tối phải thực sự “nghỉ ngơi” sớm một chút. Lâm Vô Ý mím môi, bỗng nhiên đến gần, chạm nhẹ một cái như chuồn chuồn lướt nước vào môi Tiếu Vi. Thẩm Tiếu Vi ngây ngẩn cả người, anh kinh ngạc nhìn đối phương, không thể tin được mà xoa môi mình.

Tim Lâm Vô Ý đập như trống dồn, chỉ là một cái đụng chạm rất nhỏ thôi cũng làm cậu thấy khô nóng cả người, cậu không dám nghĩ nếu vào sâu hơn… Nhẫn nại dục vọng muốn liếm môi, Lâm Vô Ý kéo tay Tiếu Vi đặt lên người mình.

“Cho, cậu nhỏ thêm chút thời gian nữa. Cậu nhỏ, vẫn sợ ông ngoại cháu, tức giận.”

Khóe miệng Thẩm Tiếu Vi dần dần xuất hiện nụ cười tươi, tiếp đó nụ cười càng mở rộng hơn, anh đè mạnh lên người Lâm Vô Ý, hai mắt sáng quắc.

“Cháu sẽ chờ, chờ cậu buông bỏ hết cố kỵ. Cậu nhỏ, cháu sẽ không gọi tên cậu, cháu sẽ không vì cậu là cậu nhỏ của cháu mà rời đi, sợ hãi. Dù cậu là cậu nhỏ của cháu, Thẩm Tiếu Vi cháu vẫn yêu, cũng sẽ không buông tay.”

Lâm Vô Ý bóp nhẹ mũi cháu trai ngoại: “Tiếu Vi xấu xa, cháu làm cậu nhỏ khóc rồi.”

“Cậu nhỏ, cậu yêu cháu không?”

Lâm Vô Ý hít sâu một hơi, lại chậm rãi thở ra. Rồi mới hơi dùng sức kéo đầu Tiếu Vi xuống, để anh nghe thấy tiếng tim đập của mình.

“Cậu nghe thấy không? Thình thịch, thình thịch… Tôi yêu cậu… Tôi yêu cậu…”

Thẩm Tiếu Vi say. Người này luôn làm ra những hành động khiến trái tim anh say đắm, nói ra những lời khiến trái tim anh say đắm.

“Cháu nghe thấy. Cháu nghe thấy cậu nhỏ nói yêu cháu, cậu nhỏ không được đổi ý.”

“Thình thịch… Thình thịch… Trái tim tôi đang chống lại lý trí, sao bây giờ? Tiếu Vi, trái tim, nó không nghe lời tôi. Thình thịch, thình thịch…”

Có phải những người học văn đều giỏi về “lời ngon tiếng ngọt” thế này không? Lần đầu tiên Thẩm Tiếu Vi biết đến thế tấn công hùng mạnh của những “lời ngon tiếng ngọt”, chỉ trong nháy mắt anh đã tước vũ khí đầu hàng.

Rất nhanh đã trần trụi, Thẩm Tiếu Vi ngồi xồm khóa chặt thân thể Lâm Vô Ý từ hai bên, nâng tay cậu hôn liếm từng ngón tay một. Lâm Vô Ý vuốt ve thân thể cháu trai ngoại, bàn tay không bị cầm không còn sức lực mà trượt xuống vì những rung động ở thân thể, trượt xuống bộ vị nam tính cũng làm cậu ghen tỵ đến đỏ mắt của cháu trai ngoại, nhẹ nhàng cầm lấy.

“Ưm!”

Thẩm Tiếu Vi chỉ càm thấy một loại thỏa mãn trước nay chưa từng có cuốn sạch toàn thân, anh nhắm mắt lại, phần eo vô ý thức luật động trước sau. Tay của cậu nhỏ… Tay của Vô Ý… Thật thoải mái, thật thoải mái…

Nếu, mình và mấy người Tiếu Vi cũng giống nhau, cậu còn có thể yêu họ không? Lâm Vô Ý không có đáp án. Nhưng cậu biết rõ một chuyện, đối với thân thể vừa sinh ra đã không đầy đủ này, cậu đã không còn tự ti như vậy nữa, khổ sở như vậy nữa.

Rút hai chân ra từ giữa hai chân Tiếu Vi, tách sang hai bên thân thể Tiếu Vi, Lâm Vô Ý nỉ non: “Sờ tôi… Tiếu Vi… Sờ tôi…”

Thẩm Tiếu Vi nghe lời cúi người xuống, vuốt ve thân thể mềm mịn như tơ, không hề có chút trở ngại tâm lý mà liếm lên chồi non ngẩng cao đáng yêu đó. Thật đáng yêu, đáng yêu giống như người mà anh yêu vậy.

“Ưm uhm…”

Đầu, choáng váng; thân thể, bay nhè nhẹ… Từng cái động chạm giữa thân thể hai người tuyệt vời đến thế, tuyệt vời làm cho người ta nghiện nó. Nếu giữa hai đôi môi cũng là kiss như thế, chắc cũng sẽ tuyệt vời thế nhỉ. Nếu không Joseph và Zoe sẽ không thường xuyên không kìm lòng được mà kiss nhau.

Ba… Đừng, cấm túc con… Con biết, con như vậy là không đúng, thế nhưng con rất thích, rất thích, sao bây giờ? Con không rời khỏi đâu…

Đầu lưỡi lưu lại những đường ướt át trên thân thể trắng nõn. Thẩm Tiếu Vi giữ tay Lâm Vô Ý để đối phương tiếp tục vuốt ve phân thân cứng rắn của mình. Anh muốn, cực kỳ mong muốn có được thân thể người này, nhưng anh sẽ chờ, sẽ cho người này có đủ thời gian để chuẩn bị. Nhưng, chỉ có sờ thế này, thật khổ sở.

“Cậu nhỏ, cậu liếm cháu, được không?”

Uhm?

Người đang mê say mở mắt ra.

“Liếm một chút thôi.”

Thẩm Tiếu Vi trở mình nằm xuống, khát cầu.

Liếm chỗ đó? Đột nhiên Lâm Vô Ý có chút khẩn trương. Thẩm Tiếu Vi thống khổ nói: “Chỉ liếm một chút, một chút là được rồi.”

Ưm… Nhìn cả người Tiếu Vi phủ đầy mồ hôi, Lâm Vô Ý hướng vào đúng bộ vị kia. Nuốt nước miếng, cậu chậm rãi đến gần, vươn đầu lưỡi, nhẹ nhàng liếm một chút.

“Ưm!”

Thân thể Thẩm Tiếu Vi giật nảy lên, thật thoải mái!

Lâm Vô Ý thấy thế, lại liếm một cái, Thẩm Tiếu Vi vội vàng kéo cậu lên, xoay người đè xuống.

“Được rồi.”

Người này quá tốt đẹp, tốt đẹp đến mức khiến anh cảm thấy hành động như vậy chính là khinh nhờn. Chết tiệt, anh sắp bắn rồi!

Tự chà xát của mình, phân thân của Thẩm Tiếu Vi càng không ngừng cọ xát vào thân thể Lâm Vô Ý, dùng môi tạo thêm những dấu vết mới trên vùng ngực sớm đã có dấu hôn của Lâm Vô Ý.

Bộ vị rất đau kia bị chỗ đó của Tiếu Vi không ngừng chọc vào, Lâm Vô Ý hơi sợ mà ngừng thở, sợ ngay sau đó Tiếu Vi cứ thế mà xông tới. Qua mấy phút sau, người phía trên thống khổ rên rỉ vài tiếng, rồi mới bất động. Giữa đùi có một mảng ướt sát, Lâm Vô Ý thở hổn hển, nguy hiểm được giải trừ rồi.

“Tốt hơn chưa?”

Lâm Vô Ý lấy tay lau mồ hôi trên lưng đối phương.

Thẩm Tiếu Vi khẽ ngẩng đầu, bất mãn: “Vừa rồi cháu quá nhanh, cháu vẫn muốn.”

“Vẫn muốn?”

“Vẫn muốn.”

Cắn vành tai Lâm Vô Ý, Thẩm Tiếu Vi nhắc nhở: “Cậu đáp ứng bồi thường hai phần cho cháu.”

“… Được. Uhm, cậu, đừng liếm chỗ đó của tôi, tối qua, tôi, uhm, hai lần.”

“Được, cháu không liếm.”

Lấy khăn lau sạch cho hai người, Thẩm Tiếu Vi nằm xuống cạnh Lâm Vô Ý lấy lại tinh thần. Một lát sau, anh hỏi: “Cậu nhỏ, cậu không muốn, hôn cháu sao?”

“Uhm?” Ý gì vậy?

“Hôn cháu giống như vừa rồi cháu hôn cậu vậy.” Thẩm Tiếu Vi kéo người kia nằm lên người mình. “Tuy rằng cậu nhỏ không thể làm, nhưng cũng có thể sờ cháu chứ, cậu nhỏ cũng là đàn ông mà.”

“Cậu nhỏ cũng là đàn ông mà”… Tim Lâm Vô Ý đập nhanh dần. Cậu là đàn ông, đương nhiên cậu là đàn ông, tuy rằng cậu là đàn ông vốn không thể kết hôn với phụ nữ, nhưng cậu chính là đàn ông!

Không nhìn Tiểu Vô Ý của mình, Lâm Vô Ý mím môi: “Tôi muốn sờ cậu!”

Thẩm Tiếu Vi mở rộng hai tay: “Đến đây đi.” Còn quăng cả mị nhãn. “Cháu mặc cho cậu nhỏ xử trí.”

Đàn ông! Đàn ông! Cậu là đàn ông! Khí phách đàn ông của Lâm Vô Ý dần tăng cao. Một lần mới lạ, hai lần quen thuộc, cậu cũng đâu chỉ là hai lần quen thuộc. Cưỡi trên bụng Tiếu Vi, Lâm Vô Ý giữ chặt hai tay Tiếu Vi, rất nghiêm túc nói: “Tôi muốn bắt đầu.”

“Được.” Thẩm Tiếu Vi nhịn cười. Một giây sau, anh không cười nổi.

“Cậu nhỏ…”

Người bị ngậm đầu nhũ nháy mắt đã mềm nhũn, ôi, năng lực học tập của cậu nhỏ có cần mạnh thế không.

“Ưm… Cậu nhỏ, dùng đầu lưỡi, đầu lưỡi… Ưm, đúng, đúng, a…”

Nghe từng tiếng rên rỉ của Tiếu Vi, Lâm Vô Ý muốn rơi lệ, hu hu hu, cậu cũng là đàn ông! Tiếu Vi, cậu nhỏ sẽ làm cháu thoải mái! Học cách mấy người làm với cậu, Lâm Vô Ý liếm bên trái xong liền chuyển sang liếm bên phải, rồi mới đi dọc theo cơ bụng của Tiếu Vi để xuống dưới. Khi đến chỗ bộ vị đã hăng hái kia, cậu chỉ dùng một giây để củng cố tâm lý, rồi mới ngậm vào.

“Ưm! Cậu nhỏ!”

Thảo nào Vu Chi, Vu Hồng, Vu Chu và Tiếu Vi đều thích ăn nơi này của cậu… Người bị kéo mạnh lên cười tủm tỉm: “Tiếu Vi, tôi cũng là đàn ông.”

Chẳng biết tại sao, Thẩm Tiếu Vi thấy cay mũi, rồi anh kéo người kia vào lòng mình, ôm lấy: “Đương nhiên cậu nhỏ là đàn ông. Nhưng mà cậu nhỏ, cậu cũng lợi hại quá, vừa rồi suýt nữa thì cháu bắn.”

“Tôi còn muốn ăn.”

Xoay người áp chế người kia, Thẩm Tiếu Vi nói vào tai đối phương: “Cậu nhỏ là người tốt đẹp nhất trong lòng cháu, vẫn là để cháu ăn cậu đi.”

Uhm? Cái đó và tốt đẹp có quan hệ gì?

“Cậu nhỏ, cậu ngàn vạn lần đừng có “ăn người”, nếu không sau này buổi tối cậu đừng mong được ngủ.”

Lâm Vô Ý kinh hô, nghiêm trọng như vậy?

Có nghiêm trọng hay không, hiện tại Lâm Vô Ý vẫn chưa biết được. Bất quá cho đến tận hai giờ sáng, cậu mới dùng bước chân mềm nhũn của mình để về phòng. Vừa lên giường, cậu liền đi vào giấc mộng ngay. Ừm, chuyện “ăn người”, sau này rồi nói. Còn Thẩm Tiếu Vi vừa được Lâm Vô Ý ăn xong thì đang chìm trong ngọt ngào mà cười ha hả, nhất định anh là người đầu tiên được cậu nhỏ “ăn”, người đầu tiên được cậu nhỏ “hôn”. Ha ha, ha ha ha, cứ đà này, nụ hôn đầu tiên của cậu nhỏ nói không chừng chính là của anh! Ha ha ha.

Sân bay quốc tế Hongkong, một người đeo kính râm và một túi xách máy tính vội vàng đi ra. Trên mặt anh là vòm râu quai nón rậm, đi ra sân bay, anh không bỏ kính râm xuống, dẫn tới không ít người hiếu kỳ. Trời tối thế này còn đeo kính râm, chẳng lẽ là người mù?

Anh không để ý đến sự hiếu kỳ của mọi người, sau khi lên taxi, anh nói một địa chỉ, sau đó mệt mỏi xoa bóp mi tâm.

__Hết chương 91__

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.