Vợ Yêu Của Tổng Giám Đốc Xã Hội Đen

Chương 73: Chương 73: Bảo bối, anh tới phục vụ em




Sau một hồi ngơ ngác đứng ở cửa biệt thự, Nhiếp Phong mới chậm rãi lấy lại tinh thần, xoay người vào trong, Phượng Dương nhìn tổng giám đốc không yên lòng, nghi ngờ đuổi theo bước chân của anh, chẳng lẽ tổng giám đốc rất thích Thẩm phu nhân, nhưng dù thích thế nào đó cũng là vợ của người khác, cần gì chứ? Nhưng bây giờ không phải lúc nghĩ những thứ này, anh còn có chuyện muốn thương lượng cùng tổng giám đốc.

Trong thư phòng lầu ba, Nhiếp Phong lười biếng ngồi trước bàn làm việc, một tay nhẹ nhàng gõ mặt bàn, phát ra tiếng vang không quy luật, một tay khác đặt trong túi quần. Phượng Dương cách một bàn làm việc, đứng trước mặt anh, mặt nghi ngờ nhìn Nhiếp Phong.

"Nói đi! Chuyện gì?" Nhiếp Phong lạnh nhạt nói, tay kia đặt trong túi quần tay nhẹ nhàng sờ sờ khuyên tai trân châu, trong mắt thoáng chốc lóe lên nhu hòa, làm người ta nhìn không rõ. Mặc dù một buổi tối này anh cũng không yên lòng, nhưng vẫn có thể cảm thấy Phượng Dương nói quanh co ta, phụ tá đi theo bên cạnh anh lâu như vậy, anh đương nhiên hiểu rõ Phượng Dương nhất.

"Tổng giám đốc, thật không mất vật gì?" Phượng Dương khẩn trương hỏi, hắn lo lắng tổng giám đốc mất đồ, bởi vì Thẩm Dật Thần ở chỗ này, cho nên anh mới không muốn để người khác biết bị mất thứ gì quan trọng.

"Vừa rồi tôi không phải đã nói sao? Không mất thứ gì, không có chuyện gì, cậu có thể về." Nhiếp Phong lạnh nhạt nói, trong lòng anh còn có một đống lớn nghi vấn muốn suy nghĩ một chút, thí dụ như thân phận Cẩn Huyên là gì? Cô xông vào thư phòng anh rốt cuộc muốn làm gì? Hay cô chỉ nhất thời muốn chơi?

"Không phải, tổng giám đốc, anh không cảm thấy có rất nhiều nghi vấn sao? Ví dụ như tên trộm đến tột cùng là vào bằng cách nào? Làm thế nào đi ra ngoài? Rốt cuộc là ai phái tới? Mục đích là cái gì? Những thứ này chúng ta nên giải quyết đi! Tôi cảm giác chuyện này cùng Trầm phu nhân có quan hệ, nhưng không tìm được chứng cớ." Phượng Dương nghi ngờ nói, không giải quyết những thứ này, anh lo lắng lần sau kẻ trộm sẽ xông vào biệt thự lần nữa, lần này không trộm đi thứ gì, nhưng không có nghĩa lần sau cũng như vậy, chỉ cần một ngày không bắt được tên kia, trong biệt thự một ngày đều không an toàn.

"Im miệng! Về sau chuyện này không cho phép nói lung tung, Cẩn Huyên đã giải thích rất rõ ràng, chuyện này không quan hệ gì với cô ấy, về phần chuyện đêm nay, tự tôi sẽ hảo hảo tra xét, cậu trở về đi! Công ty không phải còn rất nhiều chuyện chưa làm sao?" Nhiếp Phong đột nhiên quát lớn một tiếng, sau đó tâm bình khí hòa nhàn nhạt nhắc nhở, ý tứ chính là trong công ty còn nhiều việc như vậy, cậu cũng không cần quản việc của tôi.

Anh không nghĩ đến cảm giác của tiểu tử Phượng Dương này chuẩn như vậy, nếu như chuyện này tiếp tục để Phượng Dương nhúng tay, rất có thể sẽ tra được thứ gì, đến lúc đó cô đang ở nguy hiểm. Đây là điều anh không muốn nhìn thấy, cho dù tối nay xông vào thư phòng là cô, anh cũng sẽ không trách tội cô, càng không để cho người khác tổn thương cô, nhưng anh muốn biết đến tột cùng cô cần thứ gì thôi! Anh có thể giúp cô tìm một tay, Nhiếp Phong trong lòng thầm nghĩ.

"Dạ, vậy tôi về." Phượng Dương bị biểu tình của chính tổng giám đốc doạ sợ hết hồn, lúc này mới phát giác mình quá nhiều chuyện rồi, tổng giám đốc chính là tổng giám đốc, là nhân vật lớn, không cần những tên nhãi nhép như bọn họ ở trước mặt anh quơ tay múa chân, huống chi tổng giám đốc thích Thẩm phu nhân như vậy, dĩ nhiên không nghe người khác nói xấu cô.

Phượng Dương thở dài một tiếng, sau đó rời khỏi thư phòng, xem ra sau này trước khi làm việc anh phải suy nghĩ thật kỹ hậu quả, nếu không lại như hôm nay chọc giận tổng giám đốc, đi theo tổng giám đốc lâu như vậy, anh đúng là chưa từng thấy tổng giám đốc tức giận! Mặc dù ngày ngày đều lạnh nhạt, không thiện cùng người khác xã giao, không thích cùng người khác có quan hệ, nhưng tính tình của anh vẫn rất tốt.

Đợi đến khi Phượng Dương đi, lúc này Nhiếp Phong mới đem khuyên tai trân châu trong túi quần nhẹ nhàng lấy ra, như bảo bối đặt trong lòng bàn tay, một tay khác từ từ vuốt ve, giống như đối đãi với người yêu, nỉ non nói: "Ngươi nói chủ nhân của ngươi muốn cái gì? Là tâm phiến sao?". Giống như tự nói lên nghi vần trong lòng mình.

"Hỏi ngươi, ngươi làm sao biết?" Nhiếp Phong than nhẹ một tiếng, sau đó đem khuyên tai trân châu đặt trong cái hộp nhỏ trên bàn đọc sách, từ từ khóa lại.

Đêm vẫn là tiếp tục, tối nay nhất định một đêm không yên tĩnh.

Hồ Cẩn Huyên ngồi trên xe, dọc đường đi cũng không yên lòng, bên cạnh chủ tọa Thẩm Dật Thần dĩ nhiên phát hiện sự khác thường của cô, trong lòng thầm nghĩ, chẳng lẽ cô không tìm được đồ nên không vui vẻ? Nếu như biết thứ cô muốn, có lẽ anh sẽ nghĩ hết mọi biện pháp giúp cô, chỉ là đến tột cùng cô muốn cái gì?

"Thế nào? Không vui sao?" Thẩm Dật Thần vừa nghiêm túc lái xe vừa cầm bàn tay nhỏ bé lạnh buốt của cô, giọng nói dịu dàng sắp làm người ta chết đuối, anh cuối cùng vẫn không bỏ được phiền não của cô.

"Không có a, em không sao." Hồ Cẩn Huyên cười lắc lắc đầu, anh luôn thân thiết như vậy, chỉ cần cô có một chút khác thường, anh sẽ lập tức nhìn ra, xem ra tâm tình cô dao động quá lớn, chuyện đêm nay không cần nghĩ tới nghĩ lui nữa.

"Thật không sao?" Thẩm Diệc Thần thở dài một tiếng, không xác định hỏi, bàn tay to cưng chiều vuốt vuốt tóc cô, cho dù thật sự có chuyện gì, cô không nói cũng không sao, một ngày nào đó anh sẽ tra được .

Không khí trong xe dị thường ấm áp, khiến trong lòng Hồ Cẩn Huyên ấm áp, cô nhàm chán nắm đầu ngón tay anh, dí dỏm nói: "Quản gia, em thật sự không sao, chỉ là hơi mệt mà thôi, chờ chút nữa trở về còn phải tắm nên có chút phiền.", nói xong còn cau đầu mũi nhỏ, bộ dáng đáng yêu có thể nói Thẩm Dật Thần chưa từng gặp qua, nếu như không phải anh còn phải lái xe, giờ phút này chỉ sợ anh ôm cô vào lòng, hung hăng hôn cô.

"Nếu mệt thì nằm trong lòng anh ngủ một chút, khi nào về đến nhà anh gọi em. Sau đó sẽ giúp em tắm." Thẩm Dật Thần cười tà nói, sau đó ôm nàng tới trong ngực, một tay cưng chiều vuốt đầu cô, vẻ mặt giống như đối đãi với trân bảo, nếu như giờ phút này có người nhìn thấy tổng giám đốc bình thường lãnh lãnh băng băng, biệt hiệu ‘Tu La mặt lạnh’, sợ rằng sẽ bị dọa thét chói tai đi!

Hồ Cẩn Huyên tựa vào ngực anh, tìm một vị trí thoải mái, từ từ nhắm mắt lại, nghe tiếng tim đập có quy luật từ từ tiến vào mộng đẹp, trên mặt tuyệt mỹ mang theo nụ cười thỏa mãn mà hạnh phúc.

Không bao lâu, Thẩm Dật Thần đang lái xe liền nghe được tiếng hít thở nhàn nhạt, kèm theo hương thơm mê người, anh thả chậm tốc độ, khóe miệng gợi lên độ cong đẹp mắt, chuyện hạnh phúc nhất thế giới chính là nhìn người phụ nữ mình yêu an ổn ngủ say trong lồng ngực.

Xe con màu đen từ từ tiến vào biệt thự, Thẩm Dật Thần lái xe đến cửa, tắt máy, mở cửa, sau đó mới nhẹ nhàng ôm cô gái ngủ say trong lòng mình, nhẹ nhàng vào phòng ngủ biệt thự, động tác liền mạch, không có nửa điểm dài dòng dây dưa, dường như tình huống này thường xảy ra.

Cảm thấy một tia sáng chói mắt, Hồ Cẩn Huyên ưm một tiếng, nhẹ nhàng mở cặp mắt mơ hồ, ánh mắt còn mang hơi nước quan sát hoàn cảnh chung quanh, phát hiện nơi này là nhà mình, không nghĩ tới nhanh vậy đã đến rồi, cô chỉ nhẹ nhàng chớp mắt một lát, chỉ tại ngực anh quá thoải mái, khiến cô không kìm được.

Cảnh vật chung quanh lui về phía sau, Hồ Cẩn Huyên mới thanh tỉnh lại, nguyên lai anh còn ôm cô trong ngực, không trách được tất cả mọi thứ đang di chuyển .

"Đã tỉnh rồi hả?" Thẩm Dật Thần nhìn thấy cô gái trong ngực giật giật thân thể, mở đôi mắt thủy mâu dị thường thu hút, dịu dàng nói, giọng nói ôn nhu giống như sợ hù doạ cô.

"Ừ." Hồ Cẩn Huyên than nhẹ một tiếng, sau đó tay nhỏ bé nắm thật chặt quần áo trước ngực anh, giống như tìm được cảm giác an toàn, cô phát hiện mình càng ngày càng thích nghe tim anh đập từng tiếng, nhịp tim giống như có ma lực, khiến lòng cô cũng vui sướng, trong nháy mắt tràn đầy sức sống.

"Ha ha!" Nhìn thấy cô như con mèo nhỏ, Thẩm Dật Thần tâm tình thật tốt cười ra tiếng, ôm chặt thân thể cô, giống như muốn đem cô nhập vào trong xương máu mình, thật là bé mèo con đáng yêu, khiến anh thời thời khắc khắc tưởng nhớ, hận không được dụi cô tới tim, cùng lòng anh vĩnh viễn tan ra.

Hồ Cẩn Huyên không biết anh cười cái gì, chỉ là từ nhịp tim đập cùng tiếng cười, xem ra, giờ phút này anh rất vui vẻ, khóe miệng cô cũng giương lên, tâm tình bị anh lây nhiễm.

Thẩm Dật Thần ôm Hồ Cẩn Huyên đến phòng tắm trong phòng ngủ, nhẹ nhàng đặt cô vào bồn tắm, sau đó mở máy nước nóng bên cạnh, pha nước cho cô.

Nước ấm áp vây quanh, thoải mái khiến Hồ Cẩn Huyên khẽ ngâm mình trong đó, lỗ chân lông toàn thân cũng thư giãn, mệt nhọc trên người tẩy đi không ít, quả nhiên tắm rất thoải mái, nếu có người hỗ trợ, thì càng hưởng thụ, chỉ là người muốn giúp cô tắm khẳng định sẽ ăn khô lau sạch cô, đến lúc đó toàn thân đau nhức, cô vẫn là tự mình tắm tốt hơn.

Giờ phút này Thẩm Dật Thần cũng không thoải mái hơn Hồ Cẩn Huyên, một nam nhân đang thống khổ ở bên trong, nước ấm áp trong bồn tắm từ từ bao trùm trên người bảo bối, dần dần đem áo đầm màu trắng của cô làm ướt đẫm, thân thể ma quỷ linh lung hấp dẫn đều hiển lộ ra ngoài, hai khỏa hồng mai ướt át trên ngực cách quần áo trắng như ẩn như hiện, không biết nhiệt độ phòng tắm quá cao hay như thế nào, giờ phút này anh cảm giác lòng mình cũng nóng lên, hận không được tiến về phía cô, trực tiếp đẩy y phục chướng mắt, nhưng nghĩ tới cô đã mệt mỏi như vậy, hắn mới từ từ nhịn được lửa dục, nhìn thấy thân thể phóng hỏa, còn phải nghe giọng cô rên rỉ mất hồn, anh thật không biết mình phải có bao nhiêu khống chế mới không trực tiếp nhào qua.

Anh sai lầm rồi, anh thật sai lầm rồi, anh nên ở bên ngoài chờ, hoặc là hiện tại không cần làm quân tử, trực tiếp hóa thân thành sắc lang, nhanh chóng nhào tới, hung hăng yêu thương cô.

"Bảo bối, anh tới phục vụ em." Thẩm Dật Thần cười tà nói, sau đó bàn tay to đưa về trước mặt cô, giúp cô cởi quần áo.

"A —— không cần! Em tự làm, anh ra ngoài trước đi." Hồ Cẩn Huyên chu đỏ đôi môi đỏ tươi kháng nghị nói, khuôn mặt mới ngủ dậy tiêm nhiễm nước nóng trở nên đỏ ửng dị thường mê hoặc, giống như tiểu yêu tinh, đặc biệt đến nhân gian giày vò.

Muốn anh giúp cô tắm, ai biết tắm xong anh còn làm chuyện gì hay không, cô hiểu anh nhất, cho nên cô tình nguyện khổ cực một chút, còn hơn ngày mai toàn thân đau nhức.

"Ha ha! Hảo, vậy em tắm nhanh đicoi chừng cảm lạnh." Thẩm Dật Thần cười nói, cưng chiều vuốt vuốt sợi tóc của cô, bảo bối quá ngây thơ rồi, cô cho là ở phòng tắm anh không đụng tới cô, khi ra ngoài cũng không đụng cô sao, hiện tại anh đang ở độ tuổi tinh lực tràn đầy, dục vọng tương đối mạnh, nhất là cô ngọt ngào như vậy, chỉ là anh không muốn tổn thương cô chút nào .

Thẩm Diệc Thần nhẹ nhàng ra khỏi phòng tắm, bước nhanh tới thư phòng, vừa nhìn thấy cảnh sắc đẹp như thế mà không điều động, còn một phần nguyên nhân là vì anh cảm thấy điện thoại di động đang rung, số điện thoại này trừ bảo bối trong phòng tắm biết, thì chỉ còn lại một ít thân tín, giờ này gọi cho anh nhất định là có chuyện rất quan trọng.

Trong thư phòng to như vậy, an tĩnh đến mức có thể nghe tiếng tim đập, giờ phút này Thẩm Dật Thần ngồi ở bàn đọc sách, một tay theo thói quen gõ bàn, không biết loại phương thức này có lợi cho suy tư, hay loại phương thức này có thể khiến thuộc hạ cảm thấy áp bức lớn.

Giờ khắc này quỳ trước mặt anh chính là năm phụ nữ che mặt, tại sao biết là phụ nữ, bởi vì các cô tản mát ra mùi thơm cùng dáng người đầy đặn.

"Vừa rồi tại sao không đi theo phu nhân?" Thẩm Dật Thần lãnh nói, giọng nói lạnh như băng giống như muốn đông cứng người khác.

May nhờ bảo bối không có chuyện gì, nếu không năm người trước mắt này không còn cơ hội sống sót, trước kia anh đã phân phó họ thời thời khắc khắc đi theo bên cạnh bảo bối, hảo hảo bảo vệ cô, không nghĩ tới mới mấy ngày, mấy người này đã quên mất, anh tốn hao nhiều người như vậy, thậm chí cả tinh lực để bồi dưỡng họ, chỉ với mục đích duy nhất là bảo vệ cô.

"Bởi vì lúc ấy phu nhân đi vệ sinh, chúng thuộc hạ cho là sẽ không có chuyện gì." Một người áo đen nhẹ giọng giải thích, trong lòng thầm than, xem ra họ nghĩ sự tình quá mức đơn giản, dựa vào bản lĩnh đệ nhất sát thủ của phu nhân đâu cần người tới bảo vệ. Nhưng vì đề phòng tình huống đặc biệt xảy ra giống như vừa rồi, cho nên chủ tử mới phái họ đi bảo vệ phu nhân. Mà họ cũng đánh giá thấp tình yêu của chủ tử đối với phu nhân, họ cho là lần này ngoài ý muốn, chủ tử sẽ không so đo, bỏ qua cho các cô, không nghĩ tới chủ tử tìm các cô, kiếp nạn đã đến.

"Cho là? Chỉ bằng cảm giác cá nhân của cô, các cô cho là tôi sẽ đem bảo bối giao cho các cô bảo vệ sao? Lần sau, các cô còn muốn bảo bối bị thương sao?" Thẩm Dật Thần lạnh giọng nói, hất văng mô hình địa cầu về phía năm cô gái trước mặt, giọng nói so với vừa nãy còn lạnh hơn.

Đây là lần đầu tiên anh phát hỏa lớn như vậy, trên thế giới này người có thể làm tâm tình anh biến hóa lớn như thế, trừ bảo bối anh bảo vệ trong lòng bàn tay, không còn ai khác, anh tuyệt đối không thể chịu được việc cô bị tổn thương. Bọn thùng cơm này, nếu như họ cho là chuyện đã qua, thật là ngu muội tới cực điểm.

"Chúng thuộc hạ sai rồi." Năm cô gái dưới đất chịu đau đớn, khẳng định nói, ông chủ nói đúng, không phải chuyện gì họ cũng đoán đúng, chắc chắn sẽ có cái ngoài ý muốn, lần này là họ suy tính không chu toàn, họ tiếp nhận trừng phạt.

Hồi lâu sau, năm cô gái đều chuẩn bị tinh thần chịu phạt, Thẩm Dật Thần mới lạnh như băng mở miệng nói: "Trừ biệt thự này không cần theo dõi, về sau thời thời khắc khắc các cô phải đi theo phu nhân, hảo hảo bảo vệ cô ấy, tôi không hy vọng tái diễn tình huống này." .

"Dạ, chúng tôi biết!" Năm cô gái quỳ trên mặt đất nghiêm túc bảo đảm nói. Trên thế giới này, họ bội phục nhất, hâm mộ nhất chính là phu nhân, bởi vì cô chẳng những có người chồng chu đáo lo trước tính sau, còn được người ấy yêu thương hết mực, chuyện gì cũng vì cô. Nhưng hâm mộ thì hâm mộ, họ tuyệt đối không dám bởi vì hâm mộ mà ghen tỵ làm tổn thương phu nhân, bởi vì chỉ cần nhìn bộ dáng kia liền biết kết quả không được chết toàn thây, ai không biết ông chủ quan tâm phu nhân nhất.

"Không có việc gì thì lui xuống đi! Hảo hảo duy trì, tuyệt đối không bạc đãi các cô." Thẩm Dật Thần lạnh giọng nói, anh thu mua lòng người như vậy chỉ vì các cô là người bảo vệ bảo bối. Trên thế giới này chuyện gì cũng có thể nắm trong tay, nhưng lòng người rất khó nói, trong miệng các cô nói một đàng, ai biết sau lưng có làm chuyện ác độc hay không, anh tuyệt đối không để bảo bối chịu một chút tổn thương, Thẩm Diệc Thần híp mắt một cái.

"Vâng" năm cô gái cung kính nói, sau đó biến mất trong nháy mắt, họ không nghĩ ông chủ thả các cô đi như vậy. Thủ đoạn của ông chủ trong bang các cô biết, không nghĩ tới ông chủ lại cực kỳ khai ân với mình, từ đó họ càng thêm quyết tâm muốn hoàn thành chuyện ông chủ phân phó.

Thật ra đi theo phu nhân, chẳng những có thể học theo khí chất thanh nhã bẩm sinh, còn có thể học kỹ thuật tuyệt hảo của cô, chuyện như vậy họ vẫn luôn ước mơ, giờ phút này cơ hội đang ở trước mắt, họ đương nhiên phải nắm chặt. Nếu như có thể chính diện đối mặt với phu nhân, vậy thì càng thêm hoàn mỹ, có thể nói nhóm người này không chỉ đối với võ nghệ mưu cầu sinh nhai, mà là đã đạt đến trình độ điên cuồng.

Đợi tất cả mọi người biến mất, thư phòng nháy mắt lại an tĩnh, Thẩm Dật Thần lấy điện thoại di động trong túi quần, trực tiếp đè xuống nghe bàn phím, lạnh giọng nói: "Chuyện gì?" .

Lúc này đối phương tốt nhất là có chuyện gấp, nếu không anh tuyệt đối sẽ để bọn họ biết không người nào có thể chịu được lửa giận của mình, bởi vì vừa rồi đối phương điện tới đúng là anh muốn cùng bảo bối bồi dưỡng tình cảm.

Đầu bên kia nghe giọng nói ông chủ nhà mình không tốt, nghĩ thầm chẳng lẽ đã quấy rầy đến chủ tử - chuyện tốt rồi, thế nào giọng chủ tử giống như chưa thỏa mãn dục vọng nhưng anh lại không dám nói thẳng, duy trì run rẩy trong lòng, cung kính nói: "Ông chủ, người của chúng ta đã xâm nhập thành công trang web của phu nhân." .

Bởi vì đây là việc ông chủ phân phó, bọn họ vừa có kết quả liền lập tức điện thoại cho anh, không dám có chút trì hoãn.

"Chờ một chút, gửi trang web qua cho tôi." Thẩm Dật Thần nghe lời nói của đối phương, hơi sững sờ sau đó tỉnh táo phân phó, nhanh chóng mở máy tính, chuẩn bị tiếp nhận văn kiện quan trọng.

"Dạ!" Đối phương nghe giọng nói ông chủ dường như không còn tức giận, mới chậm rãi thở phào nhẹ nhõm, cung kính nói, xem ra anh đã bảo vệ được cái mạng nhỏ, vừa rồi thật sự rất nguy hiểm, ông chủ trước đến giờ tính tình vô thường, không biết anh đang nghĩ gì, tóm lại mọi người vô cùng sợ anh, có lẽ đây chính là cường thế đế vương của người lãnh đạo .

Thẩm Diệc Thần cúp điện thoại, sắc bén trong mắt bắn thẳng đến máy tính, đè nén xuống kích động trong lòng, chỉ cần anh nhận được phương pháp phá giải, anh có thể biết bảo bối thường nói chuyện gì, mỗi lần tiến hành nhiệm vụ gì, anh cũng không cần lo lắng đề phòng rồi, thậm chí còn có thể âm thầm cho người giúp cô hoàn thành nhiệm vụ.

Không lâu sau, Thẩm Diệc Thần theo chỉ dẫn của thuộc hạ, trực tiếp nhanh chóng phá giải hệ thống trang web, tiến vào, vẫn không quên vì mình thiết trí lá chắn, để ngừa người khác phát hiện tung tích.

Một lát sau, Thẩm Dật Thần đã hiểu rõ tổ chức yêu thích của bảo bối, thì ra trong tổ chức có bảy người, có không ít tính toán, dù sao bọn họ cũng bản lĩnh bất phàm, thật may trên web đều ghi danh nhiệm vụ mỗi người cùng thời gian hoàn thành. Nếu không anh sẽ không tìm được nhanh như vậy. Chỉ là không biết trang web này là ai lập, hệ thống phá dịch khó khăn như vậy, không trách được bọn họ lại dám trắng trợn đem phần lớn tài liệu tổ chức bỏ vào trang web. Trong lòng Thẩm Dật Thần rõ ràng thưởng thức, nhưng đồng thời cũng ghen tỵ, ai kêu tổ chức này nhiều nam nhân ưu tú như vậy, trong lòng anh khẽ ghen, mặc dù biết cô nhất định không thương bọn họ, nếu không sẽ không cùng anh kết hôn, nhưng tính tình bá đạo còn ăn dấm, chính cô cũng nói như vậy, anh chính là một dấm thùng lớn điển hình.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.