Vợ Yêu Của Tổng Giám Đốc Xã Hội Đen

Chương 27: Chương 27: Bữa ăn sóng gió




Trong chốc lát, Liên Y Na liền bưng một ly cà phê đen và bánh ngọt có vẻ ngoài đặc biệt tinh xảo đẹp mắt đi về phía phòng làm việc, những nữ nhân viên trên đường đều bày tỏ hâm mộ với cô, họ cũng rất muốn tự mình xử lý ăn uống cho tổng giám đốc.

Người trong công ty đều biết tổng giám đốc anh tuấn tiêu sái quả thật chính là chế tác hài lòng của thần, nhìn thôi cũng thấy đẹp mắt, mặc dù anh rất lạnh lùng cũng có rất nhiều người bị khí thế mạnh mẽ của anh chèn ép không dám đến gần, nhưng điểm này cũng không làm suy suyển địa vị của anh trong lòng phái nữ, rất nhiều người vẫn cả gan muốn ngã qua.

Liên Y Na cảm nhận được ánh mắt chung quanh, trong lòng cười hả hê, đã nói là gần quan được ban lộc, chỉ cần có cô ở đây đám phụ nữ kia căn bản không có cách đến gần tổng giám đốc.

Cốc cốc cốc. . . . . . . . . . . . . . . . .

Liên Y Na dùng một tay cầm đĩa, một tay khác gõ nhẹ cửa phòng làm việc của tổng giám đốc. Nhìn phần ăn trong tay cô từ từ toát ra mùi thơm, cô hài lòng cười lại nói muốn bắt được trái tim của một người đàn ông thì phải bắt được dạ dày của người đàn ông đó, những thứ này đều là phần ăn cô tự làm ở trong phòng bếp nhỏ của côn ty, chắc chắn anh nhất định sẽ thích.

"Mời vào!" trong chốc lát giọng nam lạnh lẽo làm cô mê mẩn này liền vang lên.

Liên Y Na mừng rỡ cầm đĩa đi vào trong phòng làm việc, người đàn ông coi công việc như mạng quả nhiên còn vùi đầu làm việc, không bởi vì chưa ăn bữa ăn sáng mà dừng làm việc, anh không quan tâm thân thể của mình sao? Cô lắc đầu một cái bất đắc dĩ nghĩ thầm.

Giờ phút này giống như có một vòng ánh sáng nhàn nhạt vây quanh anh, khiến cả người anh tản ra không khí làm người ta không dám đến gần làm người ta mê muội giống như thần, khiến Liên Y Na mê mẩn nhìn bóng dáng của anh.

Hồi lâu không có nghe được thanh âm người tới, Thẩm Dật Thần vừa làm việc vừa hỏi: "Có chuyện gì không?"

"Dạ, tổng giám đốc, bữa ăn sáng của ngài." Liên Y Na vội vàng phục hồi tinh thần lại cung kính nói, gần đây sao cô luôn nhìn anh mê muội, vậy cũng không hay nếu như bị anh phát hiện cô dùng ánh mắt ái mộ này nhìn anh, anh nhất định sẽ không chút nào do dự đuổi cô, việc này tuyệt đối không được, không nhìn thấy anh cô sẽ cảm thấy không cách nào thở được.

"Đặt ở trên khay trà là được." Thẩm Dật Thần lạnh lùng nói, từ khi Liên Y Na đi vào phòng làm việc, anh vẫn chưa liếc nhìn cô một cái, vẫn vùi đầu làm việc, đối với anh mà nói làm anh mê muội trên thế giới chỉ có bảo bối Huyên của anh, sau đó chính là công việc, trừ ra không có bất kỳ chuyện gì có thể kích thích hứng thú của anh.

"Vâng" Liên Y Na để đĩa xuống sau đó đứng tại chỗ nhìn Thẩm Dật Thần đang vùi đầu làm việc.

Hồi lâu sau, Thẩm Dật Thần không nghe được bất kỳ thanh âm rời đi, ngẩng đầu lên lạnh như băng hỏi: "Còn có chuyện gì sao?"

"Không có, tôi chỉ muốn nói với tổng giám đốc, tin tức đi họp đã thông báo xuống, còn có bữa ăn sáng vẫn còn nóng." Liên Y Na cung kính nói.

Thật ra thì những công việc này cũng có thể gọi thư ký khác đi làm, dù sao tổng giám đốc không phải chỉ có mình cô là thư ký nhưng cô là thư ký trưởng, tự nhiên có quyền gọi bọn họ làm việc.

Nhưng cô lại luôn muốn tự tay hoàn thành mỗi công việc anh giao, cho nên mọi chuyện đều tự mình làm, huống chi chỉ cần gọi điện thoại cho tầng dưới, tin tức tự nhiên có thể thuận lợi thông báo xuống.

Bị Thẩm Dật Thần nhìn soi mói, Liên Y Na cảm thấy hai chân như nhũn ra, nhịp tim tăng nhanh, gương mặt nóng lên, để không bị nhìn ra sự khác thường, cô nhẹ giọng nói ra: "Nếu như tổng giám đốc không còn chuyện gì, tôi liền đi ra ngoài làm việc."

"Ừ, tôi biết rõ rồi." Thẩm Dật Thần phất phất tay, lạnh như băng nói.

Mà Liên Y Na thì cười đi ra khỏi phòng làm việc, nghĩ đến anh ăn thức ăn cô tự mình làm trong lòng đột nhiên cảm thấy ngọt ngào.

Đợi đến Liên Y Na đi ra khỏi phòng làm việc, Thẩm Dật Thần mới đi đến ghế sa lon bằng da thật cao cấp nhập khẩu trước bàn trà, ưu nhã ngồi xuống, bưng cà phê đen lên từ từ uống, khi anh nhìn thấy bánh ngọt trên bàn ăn, mày đẹp chán ghét cau lại.

Anh không thích ăn món ngọt, xác thực mà nói anh không thích ăn món ngọt của người khác làm ngoại trừ Huyên, dù là đầu bếp trong khách sạn cao cấp tự làm, anh cũng ghét.

Thẩm Dật Thần bưng cà phê lên chậm rãi uống, đột nhiên trước mắt giống như xuất hiện bóng dáng Hồ Cẩn Huyên và giọng nói mềm mại của cô ‘không thể uống cà phê khi bụng rỗng!’

Anh bất đắc dĩ để cà phê đã uống được một nửa trong tay ra, hạnh phúc cười cười, nếu bảo bối của anh không thích anh uống cà phê, vậy anh không uống để không bị cô phát hiện mà đá anh xuống giường, vậy anh sẽ lỗ mất, không ôm tới thân thể ấm áp thơm tho của cô, anh sẽ thao thức.

Xem ra buổi sáng hôm nay anh không cần ăn, thư ký này ngay cả sở thích của anh cũng không hiểu rõ thì làm việc như thế nào.

Nhưng điều này cũng không thể trách cô ta hết, anh luôn luôn không thích người khác dò thăm anh, thư ký mặc dù đi theo bên cạnh anh nhiều năm nhưng cũng không rõ ràng anh thích cái gì, mà cũng thôi đi.

Thẩm Dật Thần đứng dậy bắt đầu vùi đầu vào trong công việc, hi vọng sớm kết thúc công việc để có thể trở về nhà gặp bảo bối của anh.

Nửa giờ sau, thư ký Liên Y Na tiến vào phòng làm việc lần nữa.

"Tổng giám đốc, hội nghị sắp bắt đầu." Liên Y Na cung kính nói, mắt len lén liếc đến bánh ngọt không nhúc nhích nằm ở trên bàn ăn và cà phê đen uống được một nửa, nghi ngờ nhíu mày, tổng giám đốc thế nào nhỉ? cả cà phê đen thích nhất cũng chỉ uống một nửa, còn có bánh ngọt cô tự làm cũng vẫn còn nguyên.

"Ừ, bảo người ta dẹp mấy thứ đó đi." Thẩm Dật Thần chỉ chỉ đĩa trên khay trà, sau đó bước nhanh đi tới phòng họp.

"Tổng giám đốc, xin chờ một chút, những bánh ngọt đó, tại sao ngài không ăn?" Liên Y Na dưới tình thế cấp bách mở miệng gọi lại bước chân của Thẩm Dật Thần, lên tiếng hỏi.

"Thư ký Liên, hình như cô trông nom quá nhiều." Thẩm Dật Thần không quay đầu lại, lạnh như băng nói, trên thế giới này trừ bảo bối của anh ra, không có người nào có tư cách chất vấn hành động việc làm của anh.

"Nhưng. . . . Nhưng đó là bữa ăn do chính tôi làm." Liên Y Na uất ức nói, cô cũng không biết hôm nay thế nào luôn muốn dựa vào gần anh, lấy được sự chú ý của anh.

Nhìn thấy anh không nhìn cô, cô sẽ cảm thấy trong lòng bế tắc; nhìn thấy anh không nhìn bánh ngọt cô tự mình làm, trong lòng cô cảm thấy uất ức; nghe thanh âm lạnh như băng của anh, cô cảm thấy trong lòng rất lạnh, giống như bị thanh âm của anh lây truyền sang, cô giống như cảm thấy có vật gì đó sắp mất đi.

Không trách được, nguyên lai là bữa ăn sáng cô chuẩn bị, anh đã nói, đầu bếp ở ‘khách sạn Á Toa’ không thể nào không biết khẩu vị của anh nguyên lai là có người tự chủ trương rồi, hừ. . . . Làm hại anh không thể ăn bữa ăn sáng, chuyện của anh cô có thể làm chủ sao, quả thật chính là vọng tưởng, Thẩm Dật Thần thầm nghĩ ở trong lòng.

"Thư ký Liên, hình như cô đã quên phân phó vừa rồi của tôi, tôi nói gọi ‘khách sạn Á Toa’ đưa bữa ăn tới đây, tôi không hy vọng có lần sau nữa." Thẩm Dật Thần lạnh lùng nói, sau đó bước nhanh biến mất ở trong phòng làm việc, bỏ lại mình Liên Y Na âm thầm thương tâm.

Cô cũng chỉ là muốn cho anh ăn bữa sáng nóng hổi sớm hơn, cô có lỗi gì, lòng riêng lớn nhất chỉ là muốn được anh chú ý.

Hay là bởi vì anh không thích ăn món ngọt, cho nên mới chọc cho anh tức giận, Liên Y Na thu chỉnh đốn lại tâm tình, nói thầm trong lòng, ừ! xem ra là như vậy, tuyệt đối không thể để phảimột chút chuyện nhỏ liền bỏ cuộc, hiện tại chuyện cô phải làm chính là nhanh chóng tham gia hội nghị, nếu không sẽ chọc cho tổng giám đốc không vui, trong chốc lát Liên Y Na lộ ra mỉm cười tự tin đi ra phòng làm việc.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.