Vợ Yêu Của Tổng Giám Đốc Xã Hội Đen

Chương 47: Chương 47: Sóng ngầm mãnh liệt




Lúc này, ở biệt thự ngoại ô thành phố mọi cảnh vật đều trở nên mờ mịt, rèm che cửa sổ sát đất đóng chặt, không chừa một khe hở, loáng thoáng có thể nhìn thấy một bóng người ngồi trước bàn đọc sách, an tĩnh đến mức có thể nghe tiếng tim đập từng nhịp, thời gian cứ như vậy từng giọt từng giọt đi qua.

Cốc cốc cốc. . . . . .

Lúc này, cửa thư phòng bị gõ.

"Vào đi!" Một giọng nam trầm thấp trong nháy mắt vang lên, mang theo có chút táo bạo nóng nảy.

Trong chốc lát, một người đàn ông trung niên đi vào, bộ dáng bình thường thường thấy nhất, cũng không có đặc biệt gì.

"Đã lâu như vậy còn chưa có tin tức sao?" Bóng dáng ngồi trước bàn đọc sách trầm giọng hỏi, trong giọng nói có chút ác độc.

"Bẩm ông chủ, vừa nhận được tin tức, ám sát thất bại, sát thủ chúng ta phái đi không ai sống sót." Người tới một mực cung kính bẩm báo, nghĩ đến chút nữa phải đối mặt với sự trừng phạt nghiêm khắc, đành gượng chống hai chân xiêu vẹo chờ chực sụp đổ.

Bắn ——

"Đồ khốn kiếp, ước chừng mười mấy sát thủ cũng không làm được nhiệm vụ, Thẩm Dật Thần này là thần tiên sao?" bóng dáng ngồi trước bàn đọc sách nghe thuộc hạ báo cáo, tức giận tới mức phát run, quả đấm to hung hăng nện trên bàn, lớn tiếng gầm hét.

Đáng chết, bọn họ có biết lần này ra tay không thành công sẽ làm tổ chức tổn hại bao nhiêu, Thẩm Dật Thần không phải ngồi không nếu không làm sao có thể ngồi ở vị trí lão đại, còn đem hắc đạo tổ chức lại đàng hoàng, không có chút tài năng làm sao có thể làm được, tin đồn hắn ta hung ác vô tình, tuyệt không giả dối.

"Lập tức phái tất cả sát thủ cấp một trong tổ chức ám sát Thẩm Dật Thần!" Bóng dáng trước bàn đọc sách giọng nói ác độc phân phó, lần này Thẩm Dật Thần phải chết, nếu không cái chết chính là bọn họ.

"Ông chủ, vạn vạn không thể a! Lần này không có Hắc Ưng bang hộ vệ, mười sát thủ cấp một cùng mấy sát thủ cấp hai của chúng ta toàn bộ chết thảm, Thẩm Dật Thần này thực lực không thể khinh thường huống chi hiện tại Thẩm Dật Thần có đám hộ vệ kia đối với hắn ta một tấc cũng không rời." người đàn ông trung niên trung niên hùng hồn phân tích nói.

Trong tổ chức, tại sao tất cả sát thủ vì vậy mà phải bỏ mạng, tổ chức này sẽ hỏng mất, bồi dưỡng những sát thủ này tốn ba bốn mươi năm công phu, thời gian thì không nói nhưng tốn rất nhiều tiền, không thể trắng trợn bắt sát thủ chịu chết.

"Hừ. . . . . . . Hiện tại chúng ta đã “đả thảo kinh xà” (rút dây động rừng), cậu nghĩ chúng ta không làm gì, Thẩm Dật Thần sẽ bỏ qua cho chúng ta sao, hiện tại chúng ta chủ động xuất kích còn có chút phần thắng nếu không đánh, chỉ còn cách chờ chết." Bóng dáng trước bàn đọc sách ác độc nói.

Thẩm Dật Thần không dễ đối phó, trước kia nghe nói hắn ta không gần nữ sắc, không nghĩ tới bây giờ không chỉ cưới vợ, hơn nữa còn hết sức thương yêu người phụ nữ kia, để biết chút tin tức này, ông tốn không ít Đô-la.

Bên cạnh Thẩm Dật Thần thời thời khắc khắc đều có rất nhiều hộ vệ tùy thân, vất vả thừa dịp hắn ta ra ngoài mà chặn lại, không nghĩ tới lại thất bại, ước chừng tổn thất mười sát thủ cấp một, nghĩ tới đây trong lòng ông vô cùng giận.

". . . . . . ông chủ nói rất đúng, thuộc hạ lập tức đi an bài." Người đàn ông trung niên nghe đến đó, giọng nói lập tức chuyển thành kiên định.

Ở thế giới hắc đạo, thủ đoạn Thẩm Dật Thần mọi người đều biết, một câu nói của anh có thể làm tất cả người của hắc đạo bán mạng vì anh, huống chi anh còn có thân phận hiển hách ngoài sáng và tài sản vạn tỷ, những thứ này đều là sự hậu thuẫn vững chắc, bọn họ bây giờ không thể ngồi mà đợi chết.

"Đợi đã nào...! Hiện tại Thẩm Dật Thần đã bắt đầu thích phụ nữ, dùng mỹ nhân kế không hẳn là không thể. Bóng dáng ngồi trước bàn đọc sách quỷ dị cười nói, bóng tối trong thư phòng cực kỳ âm trầm, trước kia từng sắp xếp đủ loại đàn bà đi lung lạc Thẩm Dật Thần kết quả bóng dáng Thẩm Dật Thần cũng không nhìn tới, nói chi là hấp dẫn hắn ta.

"Thuộc hạ hiểu!" Nam tử trung niên cung kính nói, sau đó thối lui khỏi phòng, tất cả bình tĩnh lại.

"Thẩm Dật Thần, muốn trách chỉ có thể trách mày cản đường tao, hoàng đế ngầm phải là tao mới đúng." Bóng dáng đen ngồi trước bàn đọc sách tàn khốc nói, giống như tự cho mình sự tự tin.

Ông từng cho rằng năng lực của mình so với Thẩm Dật Thần không phân cao thấp, nhưng Thẩm Dật Thần lại ngồi lên vị trí đứng đầu hắc đạo mà ông chỉ có thể làm Bang chủ của một hắc bang nho nhỏ, trực tiếp lệ thuộc vào ‘Hắc Ưng bang’, ông không phục, ông muốn làm lão đại, hung hăng giẫm trên đầu Thẩm Dật Thần .

. . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . .

Mọi âm thanh yên tĩnh, cả tòa cao ốc "tập đoàn Thần Thoại " cũng tắt đèn, duy chỉ có phòng làm việc tổng giám đốc ở lầu cao nhất vẫn sáng.

Lúc này, Thẩm Dật Thần đang nghiêm túc phê duyệt tài liệu công ty tích lũy cả tuần lễ này, anh thỉnh thoảng cau mày suy nghĩ sâu xa, cả người tràn đầy sức quyến rũ nhưng đáng tiếc chung quanh không ai thưởng thức. Cả phòng làm việc chỉ nghe thấy tiếng đồng hồ báo thức “tích tích” “lộc cộc lộc cộc” và âm thanh lật xem tài liệu.

Hồi lâu sau, Thẩm Dật Thần nâng khuôn mặt mệt mỏi lên vuốt vuốt mi tâm nhìn về phía đồng hồ báo thức cách đó không xa, đã chín giờ, không biết bảo bối hiện tại tỉnh chưa? Có ăn cơm hay không?

Bao nhiêu lâu không gặp, anh chỉ nghĩ đến cô. Bọn họ trở về thành A là lúc sáu giờ, bởi vì lâu rồi không về công ty cho nên anh không thể không nói tài xế đưa cô về nhà còn anh xử lý một chút công việc.

Từ khi cô về đến nhà, anh cách nửa giờ sẽ nhận được điện thoại của nữ quản gia, gọi cho anh hồi báo hành động của cô, nửa tiếng trước cô còn đang ngủ, đại khái là mệt muốn chết rồi, tối hôm qua trễ như vậy mới ngủ, ở trên máy bay lại không ngủ được mà trong phi trường lại xảy ra chuyện kia.

Mặc dù cô giấu diếm anh nhưng mùi máu tươi nồng như vậy anh không biết cũng không được, hiện tại anh nên cảm thấy may mắn vì cô học qua công phu, nếu không khi anh không có bên người cô, cô rất có thể bị thương, vừa nghĩ tới anh sẽ mất đi cô anh liền sợ hãi vì vậy người sau lưng không thể không trừ, Thẩm Dật Thần híp ánh mắt thâm thúy, chiết xạ ra ánh mắt lạnh như băng.

Lúc này điện thoại di động vang lên tiếng tút tút tút, không cần hỏi Thẩm Dật Thần cũng biết này là ai gọi tới, cú điện thoại chỉ có người trong nhà, anh không chút do dự cầm điện thoại trên bàn, lạnh như băng hỏi: "Phu nhân còn chưa tỉnh sao?". Trong giọng nói còn chứa sự lo lắng, anh lo lắng thân thể cô không chịu nổi nếu vẫn ngủ như vậy sợ cơm tối cũng sẽ không ăn.

Chỉ là người nào đó quên mất, trước kia anh chưa kết hôn mỗi khi làm việc chính là bộ dạng này, trong mắt chỉ có công việc. Kể từ khi kết hôn, người nào đó mới chuyên cần về nhà sớm, không! Phải nói thường bỏ bê công việc mà về phương diện ẩm thực tự nhiên có người lo.

" Bạn học Thẩm Dật Thần thân ái, anh cho rằng phu nhân của anh là con heo a, thiếu nãi nãi đã sớm tỉnh." Hồ Cẩn Huyên nói.

Nghe giọng nói quen thuộc, Thẩm Dật Thần cưng chiều cười ra tiếng, cũng không muốn vạch trần cô, trong giọng nói mới vừa lạnh như băng, đã dịu dàng đến có thể chìm chết người: "Em tỉnh rồi! Có nhớ em hay không?"

"Không có, em chỉ suy nghĩ đến Chu công." Hồ Cẩn Huyên cười nói, để cho người ta hoài nghi người này có đúng là “bất cẩu ngôn tiếu” (nói năng thận trọng) không, anh bây giờ nào có “bất cẩu ngôn tiếu”, bờ môi khêu gợi động một chút toàn nói lời ngon tiếng ngọt rót vào lòng người.

"Thật làm anh đau lòng, anh rất nhớ em, tốt lắm! hiện tại nhanh đi ăn cơm, chờ một chút anh về sẽ kiểm tra, còn nữa trừ anh ra không cho phép nghĩ đến người đàn ông khác." Thẩm Dật Thần bá đạo nói.

"Biết! quản gia có cần đưa cơm cho anh hay không?" Hồ Cẩn Huyên cười nói, nghe nói trước kia người này không sắp xếp thời gian làm việc và ăn uống hợp lý, không nghĩ tới hiện tại quản cô nghiêm như vậy, ăn cơm cũng xen vào, ngủ cũng xen vào, đi chơi cũng trông nom, chỉ là trong lòng cô cảm giác rất ngọt ngào .

"Không cần, anh còn chút công việc, sẽ nhanh chóng trở về." Thẩm Dật Thần dịu dàng nói, hiện tại đêm khuya hỗn hỗn loạn như vậy, anh đúng là không dám để cô ra ngoài để gặp nguy hiểm.

"Trở về sớm chút, bái bai!" Hồ Cẩn Huyên cười đến ngọt ngào rồi cúp điện thoại.

Thẩm Dật Thần cưng chiều nhìn điện thoại sau đó bắt đầu làm việc, xem ra cần cố gắng thêm chút nữa, tranh thủ về sớm một chút.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.