Vợ Yêu Cùng Cục Cưng Của Tổng Tài Đã Trở Về

Chương 388: Chương 388: Ác quỷ ra tù






Vũ Vân Hân cầm chổi quét, nhặt tất cả giấy trên mặt đất lên.

Kỳ thực phạm vi của cái khu chung cư này nói lớn không lớn nói nhỏ không nhỏ, nhặt lên hết cũng đây một túi bao tải lớn.

“Búp bê, mẹ có mệt hay không?” Ba bé con đau lòng nhìn mẹ.

Mỗi lần nhìn mẹ gặp khó khăn, ba bé con luôn cảm thấy bản thân thật vô dụng khi chẳng thể giúp gì được cho mẹ, hận bản thân không thể trưởng thành để bảo vệ mẹ.

“Mẹ không mệt!” Mới lạ đó!

Nhìn đống giấy trước mặt còn chưa nhặt xong, mệt mỏi bỏ dụng cụ trong tay xuống.

“Dùng tiền mời người qua đây”

Ba bé con mắt sáng lên: “Đúng nhỉ! Sao lại không nghĩ ra chứ”

Dù sao đi nữa thì bọn họ cũng là nhà tỉ phú, mời vài dì đến quét dọn thì chẳng là vấn đề gì.

Vũ Vân Hân gọi điện cho công ty, rất nhanh mời đến năm đì quét dọn.

“Tiền lương rất cao, mọi người quét dọn sạch sẽ nhé!”

Năm dì lao công lịch sự chào hỏi: “Được được, không thành vấn đề!”

“Không chỉ là hôm nay, năm ngày tiếp theo, mọi người thay phiên nhau canh giúp tôi, nhìn xem cái đồ chơi này là của ai ném, ai bắt được thưởng một vạn!”

‘Vốn dĩ một ngày hai nghìn tệ đối với bọn họ mà nói là đã quá cao rồi, bây giờ còn có thêm tiền thưởng nữa, quả thực giống như có cái nhân bánh từ trên trời rơi xuống vậy.

“Bây giờ tôi kéo mọi người vào nhóm chat, đến lúc đó mọi người chú ý trọng tâm người này cho tôi.”

Vũ Vân Hân gửi ảnh của Lê Thu và Vũ Thư Anh vào nhóm chat.

“Người này không phải là bạn học của chúng ta sao?” Dì Lý ngạc nhiên nói: “Hóa ra là bà ta! Bà ta thật sự vô cũng xấu xa!”

Thế giới chính là nhỏ như vậy.

Xem ra lần này bỏ tiền ra lại thật xứng đáng.

Vũ Vân Hân đi đến trước mặt dì Lý: “Bà ta xấu xa như thế nào? Nói tôi nghe xem”



Bây giờ dì Lý nghĩ lại còn cảm thấy ớn lạnh.

“Dì cũng từng bị bắt nạt sao?”

“Đương nhiên rồi, hầu hết những ai từng học chung với bà ta đều bị bà ta bắt nạt”

Nếu Lê Thu đã là người như vậy, vậy tại sao mẹ còn là bạn thân với bà ta?



Căn nhà bên kia còn to gấp nhiều lần so với căn nhà cô thuê, nhưng mà nghĩ lại thì cô không có đủ khả năng trả tiền thuê nhà.

“Căn nhà đối diện thật là xa hoa lộng lẫy! Giống như bên trong có một chị gái xinh đẹp vậy!”

Đôi mắt sắc bén của ba bé con xuyên qua khe cửa nhìn vào bên trong phòng.

“Xin chào các bạn nhỏ! Chào mừng các bạn đến đây!” Một cô gái mặc đồ Lolita chào hỏi nhiệt tình ba bé con.

“Hóa ra là một cô bé!”

Ba bé con chẳng còn tí hứng thú nào, dẩu dẩu cái miệng, xoay người quay trở về căn nhà thuê với Vũ Vân Hân.

“Chủ tịch Mục, cô Vũ hình như không có ý muốn vào ở.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.